Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 34: Dị ứng



Dị ứng

Một ngày chủ nhật yên bình, đêm qua trời mưa to nên không khí sáng nay rất trong lành, Thanh Tâm mở cửa sổ phòng, hít một hơi thật sâu. Thật là sảng khoái. Từ hồi bị bỏng, cô cũng hạn chế việc đi lại nên cả ngày hầu như chỉ nằm trong phòng. Nhanh tay mở laptop kiểm tra lịch đặt hàng mấy ngày qua, chuột dừng lại reply của một vị khách: hôm qua mới nhận được hàng xong, mình đi chơi với bạn trai nên tô dùng thử ai ngờ đi chơi nửa đường môi mình sưng lên cả mẩn ngứa nữa, hàng fake mà giá bán bằng hàng thật, đúng là vô liêm sỉ. Thanh Tâm sững sờ, chuyện hàng fake là điều không thể vì tất cả mĩ phẩm đều được nhập từ công ty phân phối bên Mĩ do bạn cô quản lí. Đây là một trong những kế hoạch của công ty bên đó, họ dự định sẽ mở công ty chi nhánh bên Trung Quốc, trước hết là khảo sát thị trường bên này. Thanh Tâm dưới sự ủy thác của bạn mình cũng bắt tay buôn bán, đã một thời gian mà không thấy khách phàn nàn gì, việc làm ăn cũng rất thuận lợi. Thanh Tâm không sợ bị kiện vì tất cả mĩ phầm của cô đều được công ty bên đó kiểm tra rồi mới nhập về, khách hàng nữ đó cũng không có ảnh chứng minh nhưng Thanh Tâm lại có ảnh và địa chỉ trên trang này, xem chừng sau này ra đường phải cẩn thận.

Mấy ngày qua do chân đau nên Thanh Tâm cũng ăn uống đơn giản, tủ lạnh có gì nấu nấy nhưng hôm nay mở cửa tủ, ngoài trứng với sữa thì không còn gì. Cô khẽ thở dài, kiểu gì cũng phải ra siêu thị một chuyến rồi. Mặc một chiếc váy dài trắng, Thanh Tâm xỏ giày bệt nhanh chóng ra thang máy xuống lầu. Siêu thị cách tòa nhà không xa, đi bộ 15 phút là tới, cô e ngại nhìn xuống, chân vẫn đang đau đi lại hơi khó khăn nhưng cũng vì thế mà dạo này cô cũng lười tập thể dục, người lại càng mệt mỏi. Vừa ra khỏi cửa thì Thanh Tâm bị một đám đông vây lấy, cô hoảng sợ nhìn xung quanh.

-Là cô ta, chính cô ta bán mĩ phẩm fake trên mạng làm môi tôi bị kích ứng- một cô gái trẻ đeo khẩu trang kêu lên.

-Không, tôi không có. Mọi người bình tĩnh rồi chúng ta nói chuyện được không?- Thanh Tâm nhanh chóng giải thích, áp lực đám đông làm đầu cô hơi choáng váng.

-Mày bị thế này có bình tĩnh nổi không? Làm ăn thất đức thật, hôm nay bọn tao sẽ xử lý mày. Để xem sau này mày có dám buôn gian bán lận cho người khác nữa không? - một cô gái bên cạnh cao giọng nói.

Thanh Tâm hoảng sợ ôm lấy bụng, làm sao bây giờ, lỡ họ động vào tiểu bảo thì biết làm sao? Đang loay hoay né tránh thì một cánh tay cứng rắn kéo cô ra sau lưng, lấy thân mình che chắn cho Thanh Tâm. Vũ Luân hôm nay muốn đến xem cô có sao không, hôm nọ gặp trên đường thấy cô đi mua thuốc nên anh cũng cảm thấy bất an. Vừa dừng xe anh đã bị thu hút bởi đám đông trước cổng, giật mình phát hiện Thanh Tâm đang đứng trong đó, Vũ Luân vội vã chạy tới giải vây cho cô.

-Các cô là ai? Tôi đã gọi cho cảnh sát thông báo về vụ quấy rối này. Nếu không chạy nhanh thì chuẩn bị bồi thường tội gây rối trật tự công cộng đi- Anh lớn giọng đe dọa.

Đám đông dần tản ra, chưa đầy 2 phút đã mất hút. Thanh Tâm vẫn chưa kịp hoàn hồn, tay vẫn nắm chặt tay áo anh. Vũ Luân lo lắng quay lại ôm lấy cô. Anh vỗ về an ủi:

-Thanh Tâm, không sao rồi. Em đừng sợ.

Bộ dạng quấn quít của hai người trước cổng chung cư rơi vào tầm mắt của Nhật Thiên. Anh vốn chỉ muốn đến nói với cô cho rõ ràng về vụ của Băng Hi, anh muốn cô đến xin lỗi cô ấy. Nào ngờ vừa về đến nhà lại thấy cô bị bao vây bởi đám đông. Nhật Thiên không biết mình bị sao nữa, lúc ấy anh rất muốn lao nhanh ra ngoài, đỡ lấy cô, che chắn cho cô và con. Nhưng… Anh lại chậm mất, việc đáng ra là của anh lại bị người đàn ông khác cướp mất. Đáng giận, lại là anh ta, Mặc Vũ Luân. Chắc chắn cô có tình ý gì với người đàn ông này, hôm nay cũng có thể là một buổi hẹn giữa hai người họ. Nghĩ vậy, Nhật Thiên càng bực dọc. Người phụ nữ này, cũng quá to gan rồi. Cô dám chơi anh sao?

Vũ Luân cố ghì cô sát hơn chờ đến khi cả cơ thể cô hết run rẩy mới tách ra. Anh đưa tay dịu dàng vén tóc cô lên rồi đỡ cô đi về phía xe. Thanh Tâm loạng choạng bước đi, bắp đùi bên trái lại co rút đau đớn. Khuôn mặt Thanh Tâm nhăn lại, mồ hôi cũng rỉ ra ướt đẫm tóc mai. Vũ Luân thấy sự bất thường của cô, anh kéo cô lại gần mình hơn:

-Thanh Tâm, cậu sao vậy? Cậu đau ở đâu à?

Thanh Tâm cố gắng gượng cười, cô nhẹ nhàng nói:

-Mình bị bỏng một chút ấy mà. Giờ không hiểu sao lại đau như vậy.

Vũ Luân không nói không rằng bế cô vào xe rồi lao thẳng đến bệnh viện.

-Vết bỏng khá nặng nhưng may được xử lí kịp thời nên không bị nhiễm trùng. Miệng vết bỏng cũng đã khô, không có hiện tượng mưng mủ nhưng bây giờ nên chú ý không nên mặc quần áo bó sát đề phòng cọ vào gây trầy xước nhiễm trùng. Theo tôi thấy thì vết bỏng này sẽ để lại vết sẹo lớn, do vậy cần chăm sóc cẩn thận hơn, tôi sẽ kê thuốc bôi cho cô.- bác sĩ sau khi khám cho cô cũng ân cần nhắc nhở.

Thanh Tâm khẽ thở phào thật may không bị nhiễm trùng, mấy ngày nay cô đi lại thấy đau nhưng ngại đi viện kiểm tra. Thanh Tâm nhận đơn thuốc của bác sĩ rồi cũng đi ra ngoài.

Vũ Luân nhất quyết xông vào phòng khám với Thanh Tâm nhưng bị cô ngăn lại. Dù sao vị trí khám cũng khá nhạy cảm, Thanh Tâm cũng rất sợ bị anh nhìn thấy. Thanh Tâm phải giải thích một hồi rồi hứa lên hứa xuống không che giấu bệnh tình, anh mới cho cô đi vào.

-Thế nào? – Vừa thấy cô đi ra, Vũ Luân đã xông tới đỡ cô- Có cần nhập viện không? Mình lập tức làm thủ tục cho cậu.

Thanh Tâm mỉm cười nhìn Vũ Luân. Anh luôn chu đáo như vậy, luôn biết cách chăm sóc người khác.

-Mình không có sao? Bác sĩ bảo phải cẩn thận hơn thôi. Với cả cậu xem bác sĩ cũng kê đơn thuốc cho mình rồi.- Nói rồi Thanh Tâm đưa đơn thuốc cho anh.

Vũ Luân lúc này mới lấy lại bình tĩnh. Khi cô nói chân cô bị đau anh đã rất lo lắng. Trong lòng còn tự mắng mình đến muộn nên không kịp bảo vệ cô khỏi đám người đó. Nhưng xem ra vết thương này cũng không phải mới có. Vũ Luân cũng không tin là do cô bất cẩn nhất là khi cô đang mang thai thế này. Dù cho có vậy, anh cũng không dám hỏi trực tiếp, có lẽ cô cũng không muốn nói cho anh nghe.

Trước cửa chung cư sau khi dặn dò cô kĩ càng thì anh cũng lái xe rời đi. Thanh Tâm uể oải lê người lên trên nhà.

Về đến nhà mà tâm trạng cô cũng không khá hơn. Chuyện ngày hôm nay rất phức tạp, cô trước giờ chưa từng gặp loại tình huống này. Thanh Tâm mệt mỏiđưa tay vỗ lên trán. Chuyện cần làm bây giờ là thông báo cho công ty bên đó. Nghĩ rồi cô lấy điện thoại gọi thông báo cho tổng cục bên Mỹ.

Cuộc điện thoại cuối cùng cũng kết thúc. Bọn họ hứa sẽ giải quyết vụ này, cũng khuyên cô mấy ngày nữa nên ở trong nhà, tránh trường hợp khách hàng quá khích gây rắc rối cho mình. Sau khi nghe lời hứa chắc chắn từ phía đại diện công ty, cô cũng lấy lại tinh thần. Uể oải bước chân đến bên tủ lạnh, mở ra thấy bên trong trống rỗng. Chết thật, cô lại quên mua đồ ăn rồi!- Thanh Tâm lại đưa tay vỗ lên trán. Không thể để tiểu bảo đói được, nghĩ rồi cô lấy điện thoại gọi cho một dịch vụ ăn uống gần đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.