Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 38: Chỉ cần em hạnh phúc



Chỉ cần em hạnh phúc

Không khí giáng sinh còn chưa lắng xuống, người ta đã tất bật chuẩn bị cho một kì nghỉ mới. Tết nguyên đán đang đến gần. Thanh Tâm đưa tay lật giở xem từng ngày trên cuốn lịch để bàn. Chỉ còn hơn tháng nữa là đến tết rồi. Những ngày này ai ai cũng bận rộn, hàng quán mở ra rất nhiều, cũng rất đông vui. Thanh Tâm ngán ngẩm đánh dấu ngày hôm nay trên lịch. Nhật Thiên phải đi công tác bên Singapo nên khoảng thời gian này chỉ có cô và tiểu bảo ở nhà. Không có anh cô mới nhận ra mình phụ thuộc vào anh nhiều thế nào. Như mỗi sáng Nhật Thiên luôn gọi cô dậy sớm, bây giờ không có anh cô lại phải tập quen với tiếng chuông báo thức đều đặn vô vị. Những lúc như vậy cô nhận ra mình nhớ giọng anh biết bao. Rồi lại phải tự chuẩn bị đồ ăn sáng cho mình, đến phòng tập yoga một mình, cũng một mình ăn cơm rồi đi ngủ. Không ít lần cô lầm tưởng anh vẫn còn ở trong nhà, ngồi trên ghế đọc báo, ở trong phòng bếp rửa bát và đang nằm bên cạnh cô. Chỉ mấy tuần sống chung mà mọi ngóc ngách trong căn nhà này đã ngập tràn hình bóng anh. Thanh Tâm ngán ngẩm đếm những ngày còn lại của chuyến đi công tác của Nhật Thiên. Vẫn còn ba ngày nữa. Nhìn dấu đỏ ở ô ngày bên cạnh. Mai đã là sinh nhật cô rồi. Đưa tay đặt lên bụng mình. Tiểu bảo, mai con đón sinh nhật cùng mẹ nha, bố con không về được rồi.

Thanh Tâm lo lắng nhìn quyển sổ khám thai trên tay. Bác sĩ nói các chỉ số tiểu bảo lệch với chỉ số an toàn một chút, cũng khuyên cô cần cẩn thận hơn, ăn uống đủ chất và ngủ đúng giấc. Thanh Tâm nghĩ đến ba tuần qua của mình, đúng là không có Nhật Thiên nhắc nhở cô lại quay về thói quen cũ. Ăn uống tùy hứng và ngủ nguyên nửa ngày. Chằng trách mấy ngày nay cô cũng cảm thấy có phần hơi mệt mỏi, cũng lười không muốn làm gì. Càng nghĩ Thanh Tâm càng thêm trách bản thân mình, là cô vô ý quá rồi.

Mỹ Ái đứng chờ Thanh Tâm bên ngoài phòng khám. Thấy cô đi ra nét mặt lo âu vội vàng đến bên, đỡ lấy cô ân cần hỏi:

-Thế nào con, bác sĩ bảo sao?

Thanh Tâm ngượng nghịu quay sang nhìn bà, một lúc sau cô mới dám nói sự thật. Mỹ Ái nghe xong thì tự quay sang trách mình, cũng thủ thỉ xin lỗi tiểu bảo khiến cô không biết nghĩ sao. Sau đó bà lại tiếp tục khuyên cô về bên Tô gia để bà chăm sóc. Thanh Tâm phải lấy lí do Nhật Thiên sắp về để từ chối ý tốt của bà. Quả thực cô cũng rất muốn về bên đó. Căn nhà không có Nhật Thiên thật trống trải nhưng cô lại sợ khi anh về không thấy mẹ con cô lại lo lắng và bản thân cô cũng muốn chờ anh trở về. Mỹ Ái dặn dò hết lời mới chịu cho Thanh Tâm về chung cư. Trước khi đi còn đưa cho cô cặp lồng cháo thịt heo ấm áp. Thanh Tâm ríu rít cảm ơn bà, chờ đến khi xe khuất dần trong con phố đối diện cô mới đi lên.

Lúc Thanh Tâm ăn xong trời cũng đã tối. Cô mải miết nhìn điện thoại trong tay. Rất nhiều lần cô đã muốn bất chấp tất cả để gọi cho anh chỉ để đơn giản được nghe giọng anh một chút, nói với anh cô và con vẫn khỏe. Nhưng cô đã dằn lòng mình, cô biết anh rất bận rộn, cũng quá mệt mỏi với công việc của mình rồi tự nhủ khi nào anh rảnh anh sẽ gọi cho cô. Cứ như vậy, những ngày qua Thanh Tâm có một sở thích nữa là ngồi lặng nhìn điện thoại của mình.

Chiếc điện thoại trước giờ vẫn im lặng tối nay đã chịu kêu lên. Là anh, Nhật Thiên cuối cùng cũng gọi cho cô rồi. Thanh Tâm run run cầm điện thoại đưa lên bên tai.

-Alo, Nhật Thiên….

Đầu dây bên kia im lặng một chút, Nhật Thiên nghĩ mình nhớ cô đến phát điên rồi. Anh dồn hết những công việc lại với nhau nhưng vẫn chỉ vừa kịp về bên cô đúng hôm sinh nhật. Anh đành lấy công việc ra để lấp đầy tâm trí mình cũng như ngăn mình không gọi về cho cô. Anh sợ khi nghe giọng cô rồi anh lại không tập trung làm được việc gì nữa.

-Thanh Tâm, em vẫn khỏe chứ?

Cô cố cắn chặt môi để ngăn mình không khóc, giọng anh vẫn ấm áp như vậy. Cô không dám trả lời anh, sợ nước mắt sẽ rơi xuống, sợ anh lại lo lắng.

-Em sao thế? Không khỏe ở đâu à… - giọng nói lo lắng của Nhật Thiên truyền đến.

-Em… em vẫn khỏe.- phải một lúc Thanh Tâm mới lấy lại giọng nói của mình. Cô áp sát điện thoại vào bên tai, cảm nhận hơi ấm và giọng nói của anh như đang bên cạnh.

Lúc này, Nhật Thiên mới buông lỏng lo âu một chút. Anh mỉm cười dịu dàng, giọng nói trầm ấm lại vang lên.

-Mai anh về rồi. Mai là sinh nhật em, em có muốn hẹn hò với anh không?

Thanh Tâm hạnh phúc nhận lời. Hóa ra anh cũng biết mai là sinh nhật cô. Mai anh về rồi, thật may quá. Thanh Tâm cúp máy mà dư âm hạnh phúc vẫn còn đọng lại trong lòng. Ngày mai, có thể coi là ngày đầu tiên hai người hẹn hò không nhỉ.

Sân bay 7 giờ sáng, Thanh Tâm ngồi co mình trên ghế, chốc chốc lại nhìn đồng hồ. Hôm nay cô chọn cho mình một chiếc váy dài trắng bằng len, đeo thêm chiếc khăn len trắng ấm áp rồi khoác thêm một chiếc áo mangto màu be ra ngoài. Mặt trang điểm nhẹ nhàng cố ý che đi quầng thâm trên mắt. Hôm qua nghe anh về cô mừng đến phát điên, cả đêm lăn qua lăn lại trằn trọc tới sáng. Một lát nữa thôi người đàn ông mà ngày đêm cô mong nhớ sẽ xuất hiện, một lát nữa thôi gia đình nhỏ của cô lại được đoàn tụ, một lát nữa là tiếu bảo gặp papa rồi.

Cửa vừa mở, hành khách trên chuyến bay đi ra, Thanh Tâm vội vàng đứng dậy, tay cầm tấm biển: “Papa của tiểu bảo” giơ lên cao, khuôn mặt đầy mong đợi. Thanh Tâm vốn định viết Tô Nhật Thiên nhưng rồi lại xóa đi. Anh bây giờ đã là ông xã của cô rồi, cách xưng hô lạnh lùng này không còn phù hợp. Thêm nữa, tiểu bảo cũng rất nhớ anh nên cô cũng muốn nhắc đến con. Người dần ra hết, Thanh Tâm bắt đầu cảm thấy lo lắng: “ Sao anh ấy còn chưa ra nữa? Không lẽ có chuyện gì rồi sao?” Chưa bao giờ cô cảm thấy chờ đợi lại mệt mỏi đến vậy. Bỗng nhiên điện thoại của Thanh Tâm reo lên, phải Nhật Thiên không? Hay là anh có việc đột xuất nên không về được? Nhưng nhìn lên điện thoại, là Vũ Luân. Gần một tháng qua Vũ Luân cũng không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô, không gọi điện, không gặp mặt. Cô gần như cắt đứt liên lạc với anh. Thanh Tâm nghĩ rằng có lẽ anh đã có bạn gái nên không thể dành nhiều thời gian với cô được. Nếu thực như vậy thì cô cũng rất mừng cho anh.

-Happy birthday!!!!- Vũ Luân hét lớn, cố xua đi cảm giác chua xót trong lòng. Một tháng qua không gặp, anh lại nhớ cô nhiều hơn. Anh cứ tưởng mình đã quên cô rồi, cũng tưởng tình yêu của mình có lẽ đã nguội lạnh.Nhưng, anh lại sai rồi. Anh vùi đầu vào công việc, dồn hết thời gian và tâm trí của mình cho sản nghiệp gia đình, tự làm cho bản thân bận rộn để không còn thời gian nghĩ đến việc khác, nghĩ đến cô. Vậy mà bây giờ, nhìn cái bóng nhỏ bé ấy, anh lại không kìm được lòng mình. Lại vì cô mà vứt bỏ những cố gắng trước đó của mình, vì hôm nay là sinh nhật cô nên anh mới trở lại. Anh biết bây giờ cô và Nhật Thiên đang sống chung, cũng rất hạnh phúc. Anh cũng mừng vì cô đã hạnh phúc nhưng lòng anh lại không cho phép anh ngắm nhìn cô cùng người đàn ông khác. Vì vậy, anh cố tình đi công tác, cố tình không liên lạc, cố tình xóa cái tên Thanh Tâm trong tim. Nhưng tất cả chỉ là anh cố ngụy tạo cho mình một lí do, cố giúp bản thân đỡ đau khổ.



-Cậu còn nhớ có người bạn như mình sao? Một tháng bặt vô âm tín, thế nào chẳng lẽ Mặc thiếu gia đã tìm được đối tượng rồi ?- Thanh Tâm trêu chọc, nghe thấy giọng Vũ Luân, cô rất vui, nhất là khi biết anh vẫn nhớ sinh nhật cô.

-Đâu dám, đâu dám. Công ty mình dạo này rất bận, mình cũng mua quà rồi định cùng cậu tổ chức một sinh nhật hoành tráng nhưng mà không sắp xếp được rồi. Xin lỗi nha.- Vũ Luân áy náy nói.

-Không sao mà. Mau tập trung giải quyết chuyện của cậu rồi về đây đưa mình đi ăn. Cậu yên tâm dạo này mình sống tốt lắm. Mà này đừng có làm việc quá sức mà tổn hại cho sức khỏe nha.- Thanh Tâm cảm động nhắc nhở, Vũ Luân luôn vậy, luôn đẩy cô vào thế khó xử.

Cô gập điện thoại vào thì có một bàn tay ấm áp đặt lên má. Nhật Thiên dang tay ôm cô vào lòng,cằm tựa lên đầu cô. “ Em lại không nghe lời anh rồi, đã bảo em và con không cần ra đón mà.”- Nhật Thiên nhẹ nhàng trách móc. Nghe thấy giọng anh, Thanh Tâm nghẹn ngào, cố kìm nước mắt: “ Nhật Thiên mừng anh đã về.”. Cô cũng chủ động ôm chặt lấy anh. Cứ như vậy hai người ôm chặt nhau, cùng nhau tận hưởng cảm giác hạnh phúc, xóa tan đi nỗi nhớ nhung thời gian qua. Có lẽ bây giờ Nhật Thiên đã hiểu cảm giác trở về luôn có người chờ đợi là như thế nào, gia đình này là tất cả đối với anh.

Không ai biết rằng, ở gần đó, tay đang nắm chặt lấy điện thoại đau đớn. Vũ Luân nhìn trân trân vào bóng hình hai người trước mắt. Thật trùng hợp, hôm nay Vũ Luân cũng về nước, nhìn thấy cô anh đã rất vui, còn cho rằng cô đến đây đón mình. Nhưng, khi nhìn dòng chữ trên bảng, anh lại cười khổ, cúi mặt lướt qua cô. Cô… tất nhiên không nhận ra anh vì trong mắt cô đâu có anh, cũng không bao giờ dành cho anh cả. Anh dù biết trước kết quả nhưng trong lòng vẫn rất đau đớn. Sinh nhật này, anh rất muốn bên cô nhưng người cô muốn ở bên lúc này không phải là anh. Như vậy cũng tốt, chỉ cần em vui là được, anh chỉ cần vậy thôi…

--- ------ ------ ------ ------ --------

Nhá hàng trước chương sau bi kịch lắm. Lần trước trong chương suy nghĩ của Vũ Luân mình đã có nói qua rồi không biết bạn nào còn nhớ không????....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.