Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 41: Bình phục



Bình phục

Nhật Thiên đứng lặng trước của phòng bệnh. Thật may quá, Thanh Tâm cuối cùng cũng tỉnh rồi. Anh nửa muốn vào nửa lại không dám. Anh rất muốn nhìn thấy cô, cũng rất muốn ôm cô vào lòng nhưng anh lại sợ sự xa cách mà cô dành cho anh, anh sợ cô hận anh. Là anh có lỗi với cô và tiểu bảo, anh không còn tư cách đứng trước mặt cô nữa.

Nhật Thiên không biết mình đứng ở đó bao lâu nữa. Anh chỉ biết anh mãi vẫn không đủ dũng khí để đẩy cửa bước vào.

Mỹ Ái nhìn thấy bộ dạng dằn vặt của con trai mình trước cửa phòng bệnh. Nghe tin Thanh Tâm tỉnh dậy bà vội chạy đến ngay. Thằng con trai trời đánh, cả người mình yêu nhất cũng không nhận ra, giờ thì còn không bảo vệ nổi. Càng trách con trai bao nhiêu bà càng hiểu tâm trạng của Nhật Thiên lúc này. Không phải là nó không đau, thực ra nó cũng rất đau. Có lẽ nỗi đau nó chịu đựng không thua gì Thanh Tâm nhưng trong lòng nó không chỉ có nỗi đau mà còn có sự day dứt và hối hận. Nhật Thiên à có những lỗi lầm có thể sửa chữa được nhưng có những lỗi lầm mãi mãi không sửa được nữa.

Mỹ Ái cố tình kéo Nhật Thiên vào phòng bệnh. Bây giờ mẹ chỉ giúp được con đến đây thôi.

Nhật Thiên luống cuống bước vào trong phòng. Thanh Tâm dường như không mấy để tâm đến sự xuất hiện của anh. Cô khẽ cúi đầu chào Mỹ Ái rồi lại quay về dáng vẻ trầm mặc như trước. Mỹ Ái thấy cô không khỏe nên an ủi cô mấy câu rồi ra về bỏ mặc lại mình Nhật Thiên đứng im lặng trong góc.

-Thanh Tâm, em cảm thấy thế nào?

Câu nói của Nhật Thiên vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng. Thanh Tâm không muốn để tâm đến, nhưng cô biết rằng nếu coi anh là không khí thì anh sẽ lấy đó làm lí do để quanh quẩn xung quanh cô.

-Bây giờ tôi là bệnh nhân, anh không hiểu bệnh nhân bây giờ cần gì à? Anh làm ơn cho tôi không gian riêng được không?

Nhật Thiên đau lòng nhìn Thanh Tâm. Cô muốn chịu nỗi đau này một mình, cô không muốn cho anh thấy. Nhật Thiên mày đã làm gì thế này. Cô ấy lại quay về cách sống một mình rồi, cô ấy không tin tưởng mày nữa. Có lẽ tình yêu của cô ấy cũng cạn rồi…

Thanh Tâm hồi phục rất nhanh. Sau hai tháng nằm viện, Thanh Tâm đã có thể vận động và đi lại. Cô bây giờ đã trở lại với Thanh Tâm khỏe mạnh ngày xưa nhưng chỉ thiếu một điều. Cô không cười nữa. Cô lúc nào cũng trầm mặc sống trong thế giới của mình, một mình đi dạo trong khuân viên bệnh viện, ngồi trên giường bệnh nửa ngày ngẩn ngơ ngắm nhìn dòng người đi lại. Cô có cảm giác mình lại tách biệt với bên ngoài, lại quay về với cuộc sống đơn điệu nhàm chán.

Hai tháng cô nằm viện, rất nhiều người đến thăm. Có Vũ Luân, Hiểu Như và cả trợ lý Chu. Hai tháng cô quanh quẩn trong đây hóa ra lại là thời gian rất dài. Chị cô có bảo bảo, cô sắp lên chức dì . Hiểu Như và trợ lý Chu sắp làm đám cưới. Bố mẹ cô đã đi nước ngoài du lịch, đó cũng là ý của cô khi cô tỉnh dậy. Cô không muốn ông bà đau buồn vì chuyện của mình, cô cũng không muốn bố cô lại đột quỵ thêm lần nữa nên hai ông bà đi du lịch là hợp lí nhất.

Thanh Tâm tưởng như mình sẽ không vượt qua được, sẽ ngày càng héo mòn vì nỗi đau. Nhưng, cô nhầm rồi, con người luôn có cơ chế dịu bớt nỗi đau cho mình. Tiểu bảo đã không còn nhưng cô biết con không muốn cô buồn. Chính tiểu bảo đã mang cô lại cuộc sống này, tiểu bảo không muốn cô tiếp tục chìm sâu vào giấc mộng mị này nữa. Cũng đã đến lúc cô cần phải đưa ra quyết định cho cuộc đời mình. Cô không thể sống thế này nữa, cô cần tìm ra hung thủ đã cướp tiểu bảo đi. Muốn như vậy, cô phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thanh Tâm bước trở lại phòng bệnh thì bắt gặp chị gái đang bước theo chân bác sĩ vào phòng khám. Đó là bác sĩ làm phẫu thuật cho cô mà, có chuyện gì mà trông chị ấy lo lắng như vậy?

Thanh Tâm rón rén bước theo, cô áp sát tai vào cánh cửa.

-Bác sĩ, sao có thể có chuyện này? Em gái tôi sao có thể có di chứng.

-Đây cũng là điều chúng tôi lo lắng sau khi làm phẫu thuật cho cô ấy. Tử cung cô ấy bị ảnh hưởng, sau này rất khó để làm mẹ.

-Không được, các ông, tại sao lại như vậy, nó mới chỉ 25 tuổi thôi, làm sao nó chịu được cú sốc này…

Thanh Tâm không còn nghe thấy gì nữa. “ Tử cung cô ấy bị ảnh hưởng”, “ khó để làm mẹ”. Từng chữ xoáy sâu trong lòng Thanh Tâm. Không thể nào, không thể nào lại có chuyện đó được. Cô không thể làm mẹ nữa, không thể có tiểu bảo nữa sao. Nước mắt lại thi nhau lăn dài trên hai gò má, Thanh Tâm cắn nát cánh môi run rẩy của mình. Vị máu tanh lại ngập tràn trong khoang miệng, Thanh Tâm loạng choạng bước về phòng mình. Cô nằm co mình lại trên giường, để mặc nước mắt thấm ướt cả tóc và gối. Tại sao lại bất công với cô như vậy?

-Bác sĩ có giải pháp gì không? – Thanh Hân sau khi lấy lại bình tĩnh, cô quay sang khẩn cầu bác sĩ.

-Chuyện này, tôi cũng không có biện pháp. Tôi nghĩ chuyện này gia đình nên xem xét cho cô ấy biết, cô ấy cũng cần phải biết vấn đề sức khỏe của mình.

Thanh Hân đưa tay xoa đầu người con gái đang nằm trên giường bệnh. Đứa em bé bỏng của cô làm sao mà vượt qua được nỗi đau này đây, nước mắt cô cũng lăn dài trên mặt, cả người cô run lên. Thanh Tâm, chị phải làm thế nào mới tốt cho em đây.

Thanh Tâm chưa ngủ, chỉ là cô không muốn thấy chị mình đau lòng. Nhưng, dù cô nhắm mắt, cô vẫn cảm nhận được cả cơ thể đang run rẩy của chị mình, vẫn nghe được tiếng thút thít nho nhỏ. Thanh Tâm cố nén nỗi đau lại trong lòng, không được, cô không thể để những người yêu thương cô tiếp tục đau lòng vì cô nữa. Cô cần thay đổi.

Thanh Tâm cuối cùng cũng xuất viện. Giờ đã là cuối hè, nắng không còn gay gắt, cây cối cũng không còn khoác trên mình màu sắc mơn mởn như trước nữa chỉ có những cơn mưa là vẫn hay xuất hiện.



Những cơn mưa rào mùa hè, đến cũng nhanh và đi cũng nhanh. Thanh Tâm ngắm nhìn những giọt nước mưa táp vào cửa kính ô tô rồi lăn dài xuống. Sau 4 tháng ở bệnh viện cuối cùng cô cũng đã quay trở lại với cuộc sống của mình. Thanh Tâm thấy tâm trạng mình dạo này rất tốt, cô sống lại những ngày trước khi Nhật Thiên xuất hiện trong cuộc sống của mình. Cô cười nhiều hơn, cũng đi chơi nhiều hơn trước. Thanh Tâm dường như đã quên đến sự tồn tại của anh cũng những hồi ức đau đớn nhất. Nhưng, tất cả lại một lần nữa hiện về khi cô và anh vô tình đi lướt qua nhau ở trung tâm thương mại của Tô thị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.