Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 45:   Bình yên bên em



-Thế này là sao? Sao đến giờ anh vẫn chưa tìm được chút manh mối gì? Anh ta có thể bốc hơi được chắc?- Nhật Thiên tức giận ném tập tài liệu xuống bàn.

-Tô tổng, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Camera an ninh trên đường cũng đã kiểm tra nhưng hôm xảy ra thì trời đã nhập nhoạng tối, hình ảnh dù rất nét nhưng cũng không thể nhận diện rõ khuôn mặt hung thủ. Chúng tôi chỉ nhận dạng đó là một người đàn ông cao tầm mét tám, hắn lợi dụng lúc đường tấp nập để hành động rồi hòa vào dòng người di chuyển. Chắc chắn đây là một kế hoạch đã được chuẩn bị kĩ càng. Chúng tôi có thể gặp vợ của anh để lấy thông tin được không? Cô ấy là nạn nhân hẳn sẽ cung cấp thêm thông tin điều tra.- Thám tử tư nói.

-Không được, hiện tại sức khỏe cô ấy không được tốt. Anh gửi cho tôi đoạn băng đó đi, tôi muốn xem lại.

Đoạn băng nhanh chóng được gửi đến cho anh. Nhật Thiên tua đi tua lại đoạn băng ngắn ngủi. Anh tận mắt chứng kiến từng giây phút người đàn ông đò đến gần cô rồi nhanh chóng bước qua. Nếu không phải biểu cảm của Thanh Tâm anh còn tưởng hắn ta cũng chỉ là một người bình thường. Khuôn mặt của Thanh Tâm đang vui vẻ bỗng trở nên méo mó rồi trở nên trắng bệch. Nhật Thiên như cảm nhận được nỗi đau của cô, anh cũng nhìn rõ hung khí mà người đàn ông đó cầm trên tay. Mỗi lần xem như cực hình với anh vậy, cảm nhận nỗi đau của cô ngay chính trên cơ thể mình. Anh càng thêm run rẩy, cô đã phải một mình chịu đựng tất cả, chịu đựng hàng giờ trong phòng giải phẫu, chịu đựng nỗi đau tinh thần khi mất con. Giá như tất cả những nỗi đau ấy có thể chuyển hết cho anh thì tốt biết mấy.

Không biết đây là lần thứ mấy anh xem đoạn băng này rồi. Nhật Thiên cũng thấm mệt, lúc cái bóng đen lần nữa xuất hiện trên màn hình. Người đàn ông quay lưng về phía máy quay, cả thân hình cao lớn nhanh chóng đi xen vào dòng người. Anh bỗng nhìn thấy một thứ gì đó xuất hiện trên cổ hắn. Đúng rồi, đó là một hình xăm trên gáy, hình ảnh rất mờ nhạt nhưng Nhật Thiên nghĩ đây cũng có thể là đặc điểm để anh thu hẹp phạm vi. Anh lấyđiện thoại báo tin cho thám tử rồi lại đưa mắt nhìn chăm chú màn hình. Sao anh thấy bóng dáng người đàn ông này hơi quen mắt, chẳng lẽ anh đã từng nhìn thấy ở đâu rồi?

Thanh Tâm từ lúc sức khỏe bình phục cũng bắt tay vào tìm kiếm hung thủ. Nhưng quan hệ của cô còn hạn chế nên việc tìm tung tích của hắn là không thể. Thanh Tâm có nhờ Vũ Luân giúp mình lấy đoạn băng ghi hình an ninh nhưng người cảnh sát lại thông báo có người đã lấy cuốn băng đi mất. Thanh Tâm cũng không còn cách nào khác là trông chờ vào phía cảnh sát. Cảnh sát sau hơn một tháng tìm kiếm cũng bó tay, họ không tìm ra bất cứ nhân chứng nào hôm đó. Vụ việc rơi vào quên lãng. Cảnh sát cũng đưa ra cho cô một khả năng: có thể là một tên sát nhân hàng loạt và cô vô tình trở thành nạn nhân của hắn. Thanh Tâm nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy điều đó là không thể. Một kẻ sát nhân sẽ không có thái độ như vậy, hắn sẽ không chỉ đâm cô một nhát mà hắn nhất định sẽ giết chết cô để lấy đó làm lời đe dọa phía cảnh sát. Chắc chắn hắn biết cô là ai và hắn cũng có chủ đích đâm cô chứ không phải suy nghĩ nhất thời. Hắn có lẽ đã xây dựng kế hoạch này từ lâu. Nhưng điều mà Thanh Tâm quan tâm là mục đích của hắn là nhắm vào cô hay là Nhật Thiên. Bốn tháng qua vẫn không có động tĩnh gì, liệu mọi chuyện có đơn giản như lời cảnh sát nói.

Thời gian bị anh nhốt ở đây, Thanh Tâm luyện cho mình chút tài nghệ nấu ăn. Hôm nay, cô vừa xem được mấy công thức nấu ăn trên tivi mà thấy trong tủ lạnh nguyên liệu cũng đầy đủ nên cô bắt tay vào nấu bữa tối.

Thanh Tâm bật nhạc vừa nấu ăn vừa nghe nên khi Nhật Thiên trở về cô không hề phát hiện ra. Anh tiến lại gần tivi cho nhỏ âm thanh lại. Lần trước cũng vậy, cô có vẻ rất thích ồn ào, náo nhiệt. Nhớ lại lúc mới bước chân vào cửa, anh đã bị khung cảnh bên trong làm cho cảm động. Thanh Tâm đang loạy hoay trong bếp nấu cơm cho anh, mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong bầu không khí. Đây chính là hơi ấm gia đình, thứ mà từ rất lâu anh vẫn luôn tìm kiếm.

Nhật Thiên rón rén bước đến bên người phụ nữ còn đang thái rau củ trên bếp. Cô vẫn chưa phát giác ra sự xuất hiện của anh, cô còn đang vừa làm vừa ngâm nga hát. Anh vòng tay ấm lấy eo cô, mặt cũng úp lên tóc cô cảm nhận hương thơm ngọt ngào của người con gái anh yêu. Người cô thơm quá, cũng rất mềm mại. Ôm cô Nhật Thiên lại có cảm giác gia đình nhỏ của mình vẫn đang tồn tại, chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh vẫn đều đặn về nhà, ăn cùng cô rồi rửa bát sau đó ôm cô ngủ. Những ngày tháng tươi đẹp trong quá khứ lại gợi về khiến anh vừa hạnh phúc nhưng cũng vừa ân hận. Giá như anh phát hiện ra sớm cảm xúc của mình, thời gian vui vẻ của anh cùng cô và tiểu bảo có lẽ không ngắn ngủi đến thế.

Thanh Tâm đang thái cà chua thì bị một vòng tay ôm chặt từ phía sau, sau đó cảm giác hơi ấm phả trên tóc mình. Không cần nhìn cũng biết là ai. Đáng ghét anh lại bắt nạt cô. Thanh Tâm nhấc con dao trên tay lên cao, tức giận hét lên:

-Anh muốn chết hả? Buông ra ngay. Tôi đang nấu cơm đấy.

Nhật Thiên tiếc nuối buông cô ra. Anh ngắm nhìn căn bếp bị cô quậy phá trở nên bừa bãi. Cô luôn biết cách bày bừa trong bếp, Nhật Thiên cũng đã quen với việc dọn dẹp bãi chiến trường cho cô. Anh hôm nay phá lệ sẽ cùng cô nấu ăn. Một là anh muốn có thêm thời gian gần gũi cô, hai là anh ở bên sẽ đảm bảo an toàn cho bụng của anh. Anh nhanh chóng cởi áo vet, mặc tạp dề vào người, tay áo sơ mi cũng xắn lên cao:

-Em muốn anh giúp gì không?

Quả thực bữa tối hôm nay cô chuẩn bị hơi nhiều món nếu không có sự trợ giúp của anh chắc còn lâu mới được ăn. Thanh Tâm cũng giao việc cho anh rồi tiếp tục nấu ăn.

Á…á… Nhật Thiên kêu thất thanh. Mãi ngắm cô nấu ăn nên anh cắt vào tay mình. Thanh Tâm lo lắng kéo anh ngồi xuống ghế:

-Anh để hộp cứu thương ở đâu vậy?

-Trong tủ dưới ti vi.

Cô chạy nhanh ra phòng khách mang hộp cứu thương rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Nhật Thiên kéo cô ngồi vào trong lòng mình rồi đưa tay vòng ra trước mặt cô.

-Như thế này tiện cho em băng bó hơn.

Thanh Tâm chẳng thấy tư thế này thì tiện hơn ở chỗ nào nhưng nhìn ngón tay anh đang chảy máu cô cũng không đôi co với anh nữa. Nhật Thiên một chút đau cũng không có. Anh đưa tay còn lại vuốt ve mái tóc mướt mà của cô, mũi cũng đưa sát lại gần cảm nhận hương hoa hồng trên tóc cô. Cả người cô, kể cả tóc cũng rất đậm mùi hương này. Anh cũng từng gặp rất nhiều phụ nữ, cũng từng ngửi qua vô số loại nước hoa nhưng chưa bao giờanh thực sự yêu thích mùi hương nào như hương hoa hồng trên người cô. Mùi hương như có như không nhưng lại khắc sâu trong lòng anh đến vậy.

-Anh ngồi yên đi.

-Anh vẫn đang ngồi mà. Em mới gội đầu à? Thơm quá.

Thanh Tâm để mặc kệ anh, dù sao người đàn ông này luôn gây khó dễ cho cô. Cô cố băng lại cho anh cho anh thật nhanh, sau đó chui ra khỏi vòng tay anh. Giấu đi cảm xúc ngượng nghịu vừa rồi, Thanh Tâm dùng giọng tự nhiên nhất nói với anh:

-Anh ngồi yên đấy đi. Tốt nhất vẫn là tôi nấu một mình.

Thanh Tâm nấu ăn rất ngon. Điều này anh đã biết từ khi quyết định về sống chung với cô vì thế mà hôm trước nhìn bữa cơm cô nấu anh nhận ra ngay cô đang giận. Hôm nay anh ăn được rất nhiều. Trước kia chỉ có một mình buổi tối anh hay đi ăn bên ngoài cũng ít về nhà nấu cơm ăn nhưng khi bên cô anh lại quen với bữa cơm gia đình, cũng rất thèm ăn cơm nhà. Thanh Tâm dù mặt tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng rất vui. Thấy anh ăn hết sạch đồ cô nấu trong lòng cũng cảm thấy chút thành tựu. Lúc cô định đứng lên rửa bát hộ anh thì Nhật Thiên lại đẩy cô ra ngoài. Anh lấy lí do muốn cảm ơn cô đã nấu cho anh ăn nên anh vẫn sẽ dọn dẹp như bình thường.

Thanh Tâm nằm trên ghế sopha vừa ăn hoa quả vừa xem tivi. Lúc Nhật Thiên đi ra đã thấy cô gào thét:

-Ôi đẹp trai quá… Nhìn thôi đã thấy thích.

Nhật Thiên đi ra ngoài lấy điều khiển đổi kênh thời sự.

- Anh không thấy tôi đang xem à. Quay lại kênh vừa rồi đi.

-Em nhìn trai đẹp mãi rồi không chán à? Đến giờ anh xem tin tức tài chính rồi.

-Trai đẹp, ở đâu? Tôi đâu có thấy. Anh quay lại kênh vừa rồi đi- Thanh Tâm đưa tay giành điều khiển từ tay anh.

Anh cao quá, bàn tay anh nắm cũng quá chặt, cô giật mãi cũng không lấy được. Thanh Tâm bỗng nghĩ đến một cách. Cô xô anh ngã xuống ghế sopha sau đó lúc anh còn chưa định hình cô giật lấy chiếc điều khiển, khuôn mặt sung sướng quay sang nhìn anh. Nhật Thiên không quá bất ngờ về hành động của cô, ngược lại anh rất hưởng thụ tư thế bây giờ giữa hai người. Cô không hề hay biết vì chiếc điều khiển mà cô đã tạo ra một tư thế vô cùng ái muội giữa hai người. Cô nghiễm nhiên ngồi lên bụng anh, còn vui vẻ rung người hò hét tự nhiên khi thấy thần tượng.

-Em còn tiếp tục anh không đảm bảo sẽ đưa em sang phòng khác đâu.

Cô lúc này mới nhận ra vị trí mình ngồi có bao nhiêu khêu gợi. Cô lồm cồm bò khỏi người anh, ngượng nghịu chữa thẹn cho mình:

-Tại anh cướp điều khiển của tôi trước. À đúng rồi, tôi suốt ngày ngắm trai đẹp, ai bảo anh thế? Làm gì có ai.

-Đây. Chính là anh.Nhìn mà em chưa chán sao.

Thanh Tâm làm bộ dạng buồn nôn rồi tức giận trở vào phòng. Nhìn bóng cô khuất dần trong phòng ngủ, anh mới cười nhẹ:

-Em không thấy thế sao? Còn anh thì ngắm nhìn em mà chán phải nhìn người phụ nữ khác rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.