Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 46: Nằm nghiêng



Nằm nghiêng

Lúc Nhật Thiên đẩy cửa bước vào, Thanh Tâm đang ngồi trên giường đọc tạp chí. Bị nhốt ở đây mặc dù có rất nhiều quần áo đẹp nhưng có mặc cũng không có ai ngắm. Càng nghĩ cô càng quyết tâm sau khi ra khỏi đây phải đem mấy bộ đẹp nhất theo mình.

Nhật Thiên tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô. Anh nhìn cô rất lâu, trên khóe môi hiển hiện nụ cười xấu xa.

-Anh bị thần kinh à? Làm gì mà ngồi cười một mình thế.

Anh nhận ra bộ dạng lộ liễu của mình thì nhanh chóng thu lại thay vào đó là bộ dạng tội nghiệp.

-Thanh Tâm, em gội đầu giúp anh đi. Tay anh băng thế này khó gội lắm.

Thanh Tâm thở dài, cô tiếp tục cắm mặt vào tạp chí:

-Anh chẳng phải vẫn còn tay nữa sao? Không thì anh cố nhịn một hôm đi, ngày mai ra quán.

Nhật Thiên chán nản bước vào nhà tắm. Không được, không thể từ bỏ nhanh thế được. Nghĩ vậy anh bắt đầu giở trò trong nhà tắm.

Ối…

Thanh Tâm nghe tiếng đổ vỡ trong nhà tắm thì hốt hoảng chạy vào.

-Sao thế? Anh có sao không?

Cô tự nhiên đẩy cửa bước vào quên mất rằng đây là nhà tắm, cũng quên mất anh là anh đang tắm. Vì vậy, cô bị khung cảnh bên trong làm cho hoảng sợ. Nhật Thiên ngã ngồi trong bồn tắm. Chân anh thì vẫn còn vắt trên bệ, hai tay cũng đang cố đấy người lên nhưng điều kinh khủng hơn là anh chưa dùng xà phòng tắm nên chỗ đó của anh đập ngay vào mắt Thanh Tâm. Không phải chứ cô còn thấy nó đang ngóc đầu lên nhìn cô. Cô ngượng nghịu nhìn sang chỗ khác.

-Anh chỉ đang cố gội đầu bằng một tay thôi nhưng xem ra khó quá.

Cô rõ ràng nghe được chút hờn dỗi trong giọng anh. Thanh Tâm chịu thua rồi, cô tiến lại gần anh mắt vẫn nhìn sang chỗ khác. Trước tiên cô lấy xà phòng tắm đổ vào bồn cho anh. Trong phòng chỉ có duy nhất chai sữa tắm mùi hoa hồng anh mua cho nên cô đổ vào bồn. Mùi hương hoa hồng thơm ngát nhanh chóng bao trùm bầu không khí. Thanh Tâm thò tay vào bồn cố tạo nhiều bọt nhất để che đi cơ thể nam tính của anh. Cô sợ chỉ một lúc nhìn nữa thôi chính cô sẽ nổi lên sắc tâm với anh mất.

Nhật Thiên thư thái nằm trong bồn tắm hưởng thụ ma thuật từ đôi bàn tay cô. Mấy ngày nay làm việc mệt mỏi rồi suốt ngày đi đi về về giữa thành phố và biêt thự nên đầu anh dạo này lại đau nhức. Nhưng khi đôi bàn tay cô chạm nhẹ vào đầu anh, từng ngón tay thanh mảnh đan vào mái tóc, mọi đau đớn cùng mệt mỏi đều tan biến.

-Anh đừng quên hôm nay là ngày thứ ba rồi.

Nhật Thiên vẫn còn chưa tỉnh táo, anh ậm ừ trả lời cô lấy lệ.

-Ý tôi là tôi đã mất tích được ba ngày. Anh không lo người nhà tôi báo cảnh sát à. Lúc ấy thì tôi không tha cho anh đâu vậy nên tốt nhất ngày mai anh trả lại tự do cho tôi đi.

Nhật Thiên vẫn nhắm mắt nằm im như thường. Dường như lời nói của Thanh Tâm không chút ảnh hưởng nào đến anh vậy. Anh mỉm cười trả lời cô:

-Em không cần lo. Anh đã sắp xếp thay em rồi. Giờ tất cả mọi người đều nghĩ em đang đi chơi và tạm thời không liên lạc được.

Thanh Tâm tức giận giật tóc anh. Cô lại quên mất bản tính cẩn thận của người đàn ông này rồi. Nguyêntắc của anh là không chắc chắn sẽ không làm vì thế nên anh đã chuẩn bị rất kĩ càng trước khi đên đây. Thanh Tâm bực bội xả nước lạnh vào đầu anh.

-Sạch rồi đấy. Anh tự tắm nốt đi.

Nhật Thiên nhìn cô nở nụ cười yêu nghiệt:

-Anh đâu có nhờ em tắm hộ đâu. Nếu em thích thì anh sẽ chiều.

Thanh Tâm ngượng quá hóa giận, cô giậm chân bước ra khỏi nhà tắm trước khi ra ngoài còn đóng sập cửa lại rất mạnh.

Lúc Nhật Thiên tắm xong thì Thanh Tâm cũng đã ngủ. Hơi thở đều đều và cũng rất yên mặt. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, nhìn thấy tóc của cô phủ kín mặt thì khẽ đưa tay vén tóc cô sang bên tai. Bà xã của anh thật đẹp, ngay cả lúc ngủ. Thanh Tâm rất thích nằm nghiêng người, đặc biệt là quay lưng về phía anh. Ban đầu anh tưởng cô chán ghét nên không muốn nhìn mình nhưng có lẽ cô muốn có điểm tựa, đặc biệt thích tựa lưng vào ngực anh. Có một lần anh cố tình tách cô ra xa mình nhưng ngay lập tức, Thanh Tâm di chuyển cả người về phía anh. Đến khi lưng chạm lồng ngực anh, cô còn dụi dụi để tìm cho mình tư thế chắc chắn nhất. Cũng từ lần đó anh biết hễ cô ngủ sẽ lại quay mình để tìm cảm giác ấm áp. Nhật Thiên đặt người nằm xuống giường, kéo cô lại gần mình, chỉnh lại tư thế ngủ của hai người rồi cũng đi vào giấc ngủ. Thanh Tâm à, thói quen này của em là nét đáng yêu vốn có hay là do anh chiều hư em vậy?

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -----

Cả ngày leo núi quả thực rất mệt. Anh ngồi xuống một gốc cây ven đường để nghỉ ngơi. Vừa ăn vừa suy nghĩ về hành trình ngày mai. Anh lấy điện thoại trong túi ra, cố dùng những vạch sóng yếu ớt để nhắn cho cô: “ Chắc phải 4 ngày nữa anh mới về được. Nhớ em.”

Cùng lúc ấy ở trên giường, cô gái bị tiếng điện thoại làm tỉnh giấc…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.