Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 49: Giải dược



Giải dược

Thanh Tâm hoảng sợ nhìn anh, không phải chứ. Khi cô sắp buông tay lại còn phải làm thuốc giải cho anh sao? Thanh Tâm, mày không thể đi vào vết xe đổ lần nữa, tuyệt đối không được. Cô giẫy dụa, cô thúc mạnh chân lên muốn anh vì đau mà tỉnh táo một chút nhưng Nhật Thiên đã nhanh hơn. Anh lấy tay giữ chặt đầu gối cô lại. Cô hoảng sợ nhìn anh:

-Anh đừng như vậy, anh đang không tỉnh táo đâu. Tôi biết anh rất khó chịu nhưng đừng vì thế mà mắc thêm sai lầm. Trước hết anh đi tắm đi được không?

Nhật Thiêncười lạnh, hai tay vẫn siết chặt cô: “ Đi tắm sao? Ngay bây giờ sao? Để em trốn chắc, không bao giờ. Tô Nhật Thiên anh không phải vì trúng thuốc mới muốn em, anh muốn em, muốn từ rất lâu rồi.” Nói rồi một lần nữa áp cô lên giường. khóa chặt tay cô trên đầu. Cả cơ thể to lớn cũng áp xuống, anh nhìn thần hình mềm mại trên giường. Cô đẹp quá. Mái tóc đen mượt tỏa trên gối, đôi môi đỏ vì áp bức mà cắn chặt, cô trừng mắt nhìn anh như để cho anh thấy mình trong mắt cô có bao phần ghê tởm. Nhật Thiên bật cười, tiếng cười trầm khan vang vọng khắp phòng. Không ngờ có ngày mày cũng phải cưỡng đoạt phụ nữ lên giường với mày.

-Anh dừng lại đi. Tôi nói cho anh biết, anh làm tôi có thai thì tôi sẽ phá nó. Tôi không ngu ngốc nữa đâu.

Nhật Thiên sững sờ nhìn cô. Đây đâu phải là Thanh Tâm mà anh quen biết. Hai chữ “phá nó” cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, đôi mắt u tối lại hằn lên những ngọn lửa giận dữ:

-Được, em phá đi. Tôi lại tiếp tục ngủ với em, tôi không tin em không thể không có.

Thanh Tâm hoảng sợ nhìn anh, tiếp tục giằng co nhưng anh dường như không hề hấn gì, cả cơ thể to lớn vẫn không chút xê dịch.

Nhật Thiên nghĩ anh điên rồi. Tại sao ngay cả bây giờ, nhìn thấy cô chán ghét anh, thấy cô giẫy đạp anh vẫn khao khát cô đến vậy. Ngắm nhìn đôi môi mím chặt của cô, anh lại khao khát dòng nước ấm áp ấy. Anh mạnh mẽ nâng gáy cô lên, áp môi mình xuống, cưỡng bách cô phải mở miệng để đón nhận mình. Thanh Tâm đẩy lưỡi anh ra khỏi miệng mình, khép chặt hai hàm răng lại. Anh hôn rất sâu và mãnh liệt, anh hút lấy dòng nước ngọt ngào từ miệng cô, ép lưỡi cô cùng chơi đùa với anh. Lúc Nhật Thiên buông đôi môi sưng đỏ của cô, ngắm nhìn cả khuôn mặt cô vì ngượng ngùng mà đỏ ửng. Anh nuốt nước bọt, đôi mắt càng trở nên tối hơn.

Thanh Tâm bị anh hôn đến choáng váng, khi anh buông môi cô ra cả người cô vẫn đang ở trạng thái mơ hồ. Cô chưa từng nghĩ hôn môi cũng làm con người ta hưng phấn như vậy. Cô xấu hổ phát hiện dòng nước ấm áp giữa hai chân mình đã trào ra. Cơ thể cô lại muốn anh rồi.

Nhật Thiên men hôn men theo cổ cô, bàn tay cũng luồn vào trong áo. Thanh Tâm bị bàn tay lành lạnh của anh chạm vào cơ thể thì thoáng bừng tỉnh, cô đưa tay giữ chặt tay anh lại, ra sức lắc đầu, cô nhỏ giọng van xin: “ Nhật Thiên, đừng mà…” Trong đôi mắt của anh, bộ dạng van nài cùng giọng nói yếu ớt ấy chỉ càng kích thích dòng máu nóng trong cơ thể anh lại càng sôi trào nhưng anh không muốn làm cô hoảng sợ hay đau đớn, anh cần kích thích được điểm mẫn cảm của cô.

Thấy cô không còn giẫy đạp như trước, nụ hôn của anh cũng trở nên dịu dàng hơn.Anh cởi áo ngoài rồi quần jeans của cô, ngắm nhìn cơ thể láng bóng trắng muốt từ từ hiện ra. Thanh Tâm hoảng sợ nhìn quần áo mình bị anh lột sạch vứt ra sàn nhà. Sau đó, anh tiếp tục đỡ lấy gáy cô chuẩn bị cho một nụ hôn sâu hơn nữa, tay cũng thuận thế cởi móc áo lót cho cô. Trên ngực truyền đến cảm giác mát lạnh, cô hoảng sợ đưa tay lên che chắn bản thân mình. Nhật Thiên nhẹ nhàng tháo hai tay cô ra, để hai trái đào mọng lộ ra trước mắt anh. Ngực cô rất đẹp, cũng rất đầy đặn. Bộ ngực ngạo nghễ của cô như đang thôi thúc anh, anh cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, bàn tay lại đặt trên ngực còn lại tiếp tục xoa nắn. Thanh Tâm thở hắt nhìn anh, cả cơ thể cô cũng nóng bừng. Dường như cơ thể cô không còn thuộc về cô nữa, cô đưa ta đặt lên đầu anh, khao khát nụ hôn của anh sâu hơn. Tia lý trí cuối cùng của cô đã biến mất. Thanh Tâm chấp nhận trầm luân với anh.

Nhật Thiên thấy hành động cổ vũ của cô thì rất vui mừng, anh tiếp tục hôn từng tấc da thịt của cô, để lại vô số dấu hôn trên cơ thể trắng muốt. Cả người Thanh Tâm nổi một tầng ửng hồng trông vô cùng mê người, đôi lông mi cong vút chốc chốc lại run rẩy. Cô nhắm chặt mắt, cô không dám nhìn vào mắt anh sợ rằng có thể thấy bộ dạng dâm đãng của mình trong đó.

-Mở mắt ra đi. – Nhật Thiên dịu dàng vuốt má cô. Anh muốn cô nhìn xem anh là ai, người đàn ông đang làm chuyện đó với cô là ai.

Thanh Tâm vẫn kiên trì nhắm mắt, trong đầu cô bỗng nhớ đến cảm giác đau nhói khi đó. Cái của anh rất to, cô tưởng như mình không thể chứ chấp được anh cho đến khi anh xuyên thủng qua người cô, Thanh Tâm còn nhớ lúc ấy mình đã hét toáng lên rồi ngất đi, sau lần ấy chỗ đó của cô đau nhức cả tuần khiến cô đi lại rất khó khăn.

Khi Thanh Tâm nhắm mắt, Nhật Thiên đã nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình, người anh rất nóng, anh khao khát vào trong cô nhưng lại sợ quá đột ngột làm cô đau nên anh cởi bớt quần áo để giảm bớt hơi nóng hầm hập đang tỏa ra từ cơ thế mình.

Thấy cô kiên trì nhắm mắt, Nhật Thiên mỉm cười rồi hôn xuống vùng bụng rồi dần dần xuống giữa hai chân cô.

Thanh Tâm bị hành động của anh dọa cho hoảng sợ. Cô bàng hoàng mở mắt, đưa tay đẩy đầu anh ra khỏi chỗ đó, hai chân cũng ra sức kẹp lại.

-Anh đừng như vậy, chỗ đó… rất bẩn.

Nhật Thiên mỉm cười nhìn cô, Thanh Tâm rất tươi mới, cũng rất ngây ngô với việc này. Những kích thích như vậychắc chắn là lần đầu cô thử qua. Nhật Thiên liếm môi nhìn cô:

-Anh không thấy bẩn, chỗ đó của em ướt hết rồi.

Thanh Tâm nhân lúc anh rời đi thì quay nghiêng người, khép chặt hai chân vào nhau. Sao anh có thể làm như vậy, chỗ đó của cô lại tiết ra rất nhiều nước.

Nhật Thiên dịu dàng nhìn cô, anh hôn theo bắp đùi rồi từ từ tách hai chân cô ra. Cơ thể anh một lần nữa lại chen vào giữa hai chân cô. Thanh Tâm ra sức khép chân nhưng lại bị anh giữ chặt hai bên đùi. Cô chỉ đành lắc đầu kháng nghị.

Nhật Thiên đưa tay lần vào trong hoa huyệt của cô, cảm nhận dòng nước ấm áp chảy men ra từ ngón tay mình. Ngón tay anh càng chôn vùi sâu hơn vào nơi ấm áp ấy, hưởng thụ cảm giác thít chặt cô mang tới.

Thanh Tâm bị ngón tay anh tấn công thì cả cơ thể run rẩy. Cả người Thanh Tâm bỗng cảm thấy ngứa ngáy, cô khát khao anh nhiều hơn, bàn tay nhỏ nhắn không tự chủ cũng nắm lấy tay anh giúp anh ấn sâu hơn ngón tay anh vào hoa huyệt. Nhật Thiên yêu chiều nhìn cô, anh sao có thể cho mình cô thỏa mãn. Anh gỡ bàn tay cô ra, sau đó ngón tay bên trong cũng từ từ rút ra. Cơ thể quay lại cảm giác trống rỗng khiến Thanh Tâm khao khát anh nhiều hơn. Người cô nóng quá, cũng khó chịu quá. Thanh Tâm ướn éo cơ thể nhưng cảm giác khó chịu chỉ tăng không giảm. Lúc ấy Nhật Thiên lại dùng bàn tay ấm áp của mình di chuyển khắp cơ thể cô, đốt lên những ngọn lửa kích tình. Cô không chịu được nữa, giọng nói kiều mị vang lên:

-Nhật Thiên, cho em…

Anh mỉm cười khi thấy cuối cùng cô cũng thốt ra được câu anh muốn nghe, cả cơ thể cô đã chấp nhận anh. Anh cũng không chịu được nữa, hạ thân vì cô mà sưng lên đau đớn. Anh tháo bỏ rào chắn cuối cùng giữa hai người. Nhật Thiên dịu dàng thúc eo, nhấn chìm cả cơ thể mình vào trong cô. Cô rất chặt, cũng rất ấm áp. Thanh Tâm thở gấp hoảng sợ nhìn anh, cảm giác đau đớn ở hạ thân truyền đến. Nước mắt trong suốt chảy xuống mái tóc, mồ hôi trên trán cũng rịn ra ướt đẫm tóc. Nhật Thiên thương xót lấy tay thấm nước mắt cho cô, anh cố gắng không luân động, chờ cô thích ứng với sự hiện diện của mình.

Thanh Tâm khép hờ hưởng thụ, mỗi vận động của cô dường như siết chặt anh lại, Nhật Thiên bắt đầu di chuyển thắt lưng, cơ thể rắn chắc của người đàn ông quấn quýt cơ thể mềm mại trắng nõn của người phụ nữ tạo thành bức tranh vô cùng khêu gợi. Anh hưởng thụ cảm giác ở trong cô, chờ đến khi cơ thể cô kịp thích ứng anh cũng bắt đầu luân động,lúc nhanh lúc chậm, lúc nông lúc sâu. Kết thúc cuộc hoan ái, anh ghì chặt mông cô rồi bắn chất dịch của mình vào tận sâu trong chỗ ấm áp ấy. Thanh Tâm mệt mỏi ngất đi, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt. Nhật Thiên hôn khẽ những giọt nước mắt ấy, anh ôm cô vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ.

Thanh Tâm chờ hơi thở anh đều đều rồi mở mắt. Cô lại… phạm sai lầm rồi.

Cô đưa mắt nhìn anh, bàn tay anh vẫn chung thủy đặt lên eo cô nhẹ nhàng, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc.10 phút, 30 phút, 1 giờ, thời gian chậm rãi trôi qua. Thanh Tâm, mày đã làm gì thế này? Không phải đang kì không an toàn của mày sao? Lỡ mang thai lần nữa thì sao? Bỗng nhiên trong đầu hiện lên câu nói của bác sĩ: “ Tử cung cô ấy bị ảnh hưởng, sau này rất khó làm mẹ”. Đúng, cô đâu còn có thể mang thai được nữa. Nghĩ đến đây trong lòng càng chua xót, cô trước kia và đến tận bây giờ không xứng với anh. Cô không thể cho anh một tiểu bảo, mãi mãi không thể làm con dâu Tô gia. Đây cũng chính là lí do cô mãi mãi không thể đến với anh được nữa.

Nặng nề lê thân đến phòng tắm, Thanh Tâm xả nước lạnh vào người cho tỉnh táo, Nhật Thiên đã ngủ rồi, đã đến lúc cô phải đi rồi. Cô rón rén ra ngoài, tắm xong khiến người cô thoải mái không ít, nhưng giữa hai chân vẫn rất đau rát. Ăn mặc đơn giản, Thanh Tâm khoác thêm áo khoác bên ngoài phòng khi trời vẫn còn nhiều sương. Lúc đi qua giường, đôi mắtlướt quavết thương của Nhật Thiên, máu giờ cũng đã đông lại, vết rách cũng khá lớn, tốt hơn vẫn nên băng bó phòng trường hợp miệng vết thương lại hở ra. Tay run run tháo tất cho anh, lau sạch máu rồi giúp anh băng lại.

Thanh Tâm thở phào, cuối cùng mọi chuyện cũng thu xếp xong. Bây giờ cũng đã 3 giờ sáng, không đi sẽ không kịp mất. Lúc ra đến cửa phòng, Thanh Tâm không kìm lại nhìn người đàn ông mà cô yêu nhất, cũng là người đã làm tổn thương cô nhiều nhất.

-Nhật Thiên, hãy sống thật tốt nhé. - cô nhỏ giọng. Đôi mắt không kìm được mà ngân ngấn nước.

Buổi chiều cô để túi đồ trong nhà bếp nên phải xuống lấy. Tầng một không khóa, chắc anh vội nên không khóa cửa. Cuối cùng việc rời đi lại dễ dàng hơn cô nghĩ chỉ có điều lòng cô giờ rất nặng…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.