Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 51: Đậu đậu



Đậu Đậu

Bốn năm sau, Thượng Hải.

Nắng hè dát vàng trên những con đường nhỏ. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tầng lá xanh mướt, mơn mởn ven đường chỉ còn lại những đốm sáng vụn vặt trên hè phố. Dòng người vẫn qua lại trên đường mặc kệ cái nắng oi bức. Trên vỉa hè, một người phụ nữ hớt hải chạy theo bóng hình nhỏ bé đang lao về phía cổng trường.

-Đậu Đậu, đi chậm thôi.- Thanh Tâm hớt hải đuổi theo cái bóng nhỏ nhắn đang luồn lách trong dòng người.

-Mẹ mẹ, nhanh lên mẹ, sắp vào lớp rồi.- Đậu Đậu vẫn không giảm tốc độ, thằng bé quay lại thúc giục cô.

Hôm nay là ngày đầu tiên Đậu Đậu đi học nhưng cô lại dậy muộn kéo theo cả hai mẹ con đều trễ giờ. Đậu Đậu khi nghe trong trường có khu vui chơi thì vô cùng phấn khởi, thằng bé lập tức yêu thích đi học, cũng đòi mẹ cho đi học thật sớm.

-Đậu Đậu, con nhớ những gì mẹ dặn chưa. – Thanh Tâm cuối cùng cũng đuổi kịp thằng bé, vừa lúc đứng trước cổng trường.

Đậu Đậu làm bộ dạng sĩ quan, khuôn mặt nghiêm túc báo cáo:

-Không vui chơi quá nhiều, tập trung học tập, không được trêu bạn, trước khi ăn phải hỏi cô trong món có ớt chuông không….

Thanh Tâm bật cười nhìn Đậu Đậu làm trò, cô bẹo hai má con rồi đẩy nó vào trong trường. Thằng bé có trí nhớ rất tốt, cũng biết tự chăm sóc bản thân nên cô rất yên tâm.

Thanh Tâm quay lại bên xe Camry đỏ của mình rồi phóng đến công ty. Cô cũng sắp muộn giờ rồi phải nhanh lên thôi.

Công ty mỹ phẩm bên Mỹ cuối cùng cũng xây dựng xong thương hiệu và mở một chi nhánh bên Thượng Hải, Thanh Tâm nhờ những cố gắng của mình nhanh chóng được nhận vào công ty và giữ chức trưởng phòng marketing.

Những ngày tháng đầu Thanh Tâm đến đây, cuộc sống rất vất vả. Thanh Tâm chỉ còn biết trông mong vào món tiền tiết kiệm được khi bán mĩ phẩm trên mạng. Cô chưa có việc làm, tìm kiếm công việc ở đây cũng rất khó khăn. Một tuần sau cô lại mơ thấy giấc mơ kì lạ đó, một con lợn rừng lại húc vào bụng cô. Cô bật dậy, chạy vội vàng đến bệnh viện thì hay tin, cô có thai, đã được hơn tuần. Niềm vui vỡ òa trong lòng nhưng đồng thời cũng kéo theo nhữnglo âu ập đến. Bây giờ cô còn không lo được cho mình thì làm sao lo được cho con. Thanh Tâm đã lén đổi chuyến bay sang Mỹ thành chuyến bay sang Thượng Hải, chuyện này cả chị gái cô cũng không biết. Cô thực ra chỉ muốn một mình mình suy nghĩ lại, không muốn gặp mặt bất cứ ai, cũng không muốn ai nhìn thấy bộ dạng đau khổ của mình. Chuyện cô có thai, đương nhiên cô cũng không muốn nói với ai. Chị cô lúc đó cũng đang có thai, cô không muốn ảnh hưởng đến chị mình. Thế nên nhân lúc bụng chưa to, Thanh Tâm đã thử vô số việc. Sáng chiều làm phục vụ cho quán ăn Hàn còn tối thì đibán hàng cho một cửa hàng gần nhà. Cuộc sống tất bật lại vì thời gian ăn uống không đủ chất nên có lần Thanh Tâm phải vào viện vì bị ngất xỉu tại chỗ làm. Sau lần đó, Thanh Tâm cũng nhận ít việc hơn, chỉ làm việc buổi sáng và chiều còn tối sẽ ở nhà làm đồ handmade mang bán. Bảo Bảo đến với cuộc sống của cô vào một đêm cuối hạ. Thanh Tâm lúc đó còn đang ngủ say bỗng thấy giữa hai chân mát mát, nhìn xuống thì thấy mình đã vỡ ối. Cô chịu đựng cơn co rút, leo từng bậc thang xuống dưới tầng bắt taxi. Bảo Bảo rất ngoan, con cũng không gây cho cô quá đau đớn, có vẻ bé cũng rất muốn nhìn mặt cô. Thanh Tâm đẻ xong thì lập tức chạy sang phòng em bé, ngắm nhìn Bảo Bảo của cô khỏe mạnh ra đời. Ngón tay cô miết nhẹ trên kính:

-Bảo Bảo, cảm ơn con đã đến bên mẹ. Mẹ nghĩ ra tên cho con rồi, tên con là Đình Nhật Tuệ. – Nước mắt men theo khuôn mặt gầy gầy khẽ rơi xuống.

Cái tên Đậu Đậu là cô nghĩ ra khi nhìn thấy một bộ đồ sơ sình hình hạt đậu trong siêu thị. Cái tên này, cô thấy cũng rất dễ thương nên gọi bé thành quen.

Đậu Đậu không chỉ mang niềm vui đến cuộc sống của cô mà còn mang cả may mắn. Một năm sau, người bạn bên Mỹ gọi đến, cô ấy nói công ty đã mở một chi nhánh bên Thượng Hải, mời cô về làm trong phòng marketing. Thanh Tâm vui vẻ nhận lời, cô gửi tiểu bảo cho bà chủ nhà trông hộ còn mình thì đi làm để kiếm thêm thu nhập. Đậu Đậu rất hiếu động, thằng bé không ít lần trốn đi chơi làm cô từ chỗ làm phải quay về tìm. Sau này, Thanh Tâm mới biết, Đậu Đậu không có đi chơi, Đậu Đậu đi đến chỗ các chú cảnh sát để nhờ các chú tìm bố. Thanh Tâm lúc tới đồn cảnh sát đón nó thì không kìm được nước mắt. Cô quá vô tâm rồi, Đậu Đậu cũng rất muốn có bố nhưng cô không thể mang anh đến với con, Thanh Tâm chỉ còn biết im lặng khóc, ôm chặt Đậu Đậu vào lòng. Đậu Đậu thấy mẹ khóc thì lúng túng, bàn tay nhỏ bé cố gắng lau hết nước mắt trên mặt cô, liên tục xin lỗi rồi hứa sẽ không như vậy nữa. Kể từ hôm ấy, cô cũng không thấy con nhắc gì về bố nữa, có lẽ nó cũng đã quen rồi, giống như cô. Càng nghĩ đến Thanh Tâm càng đau lòng. Đậu Đậu là mẹ không tốt không cho con được gia đình hoàn thiện.

Thanh Tâm luôn chăm chỉ làm việc nên cuối cùng cũng được thăng chức lên làm trưởng phòng, cuộc sống của hai mẹ con nhờ thế cũng tốt hơn trước.

Thanh Tâm sải bước vào trong phòng marketing. Cô vẫn kịp giờ, thật may quá. Thanh Tâm vừa ngồi xuống bàn làm việc đã bị giám đốc Marketing gọi sang phòng. Cô nhanh chóng đến phòng của giám đốc Trương, đẩy cửa bước vào:

-Chị Trương, có chuyện gì vậy ạ? – Thanh Tâm tò mò nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi dán mắt vào tài liệu.

-Tiểu Đình, em đến rồi à? Ngồi xuống đi.

Thanh Tâm đẩy ghế ngồi xuống, im lặng lắng nghe chỉ định của cấp trên

-Tối nay bên công ty ta có cuộc hẹn với đối tác, trong phòng marketing chị chỉ yên tâm về em nhất, cuộc hẹn này em đảm nhận đi. – ngón tay cô miết lên khuôn mặt người đàn ông trong tạp chí, chỉ có cô ta đi thì cô mới an tâm. Dù sao cô ta cũng có con, chuyện đó thôi cũng làm đàn ông xa lánh.

-Dạ chị vậy địa điểm ở chỗ nào ạ, cả thời gian nữa. Đậu Đậu nhà em còn bé, em không về muộn được. – Thanh Tâm lo lắng. Hôm nay bé con nhà cô đến lớp, cô muốn tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ nhưng xem ra không được rồi.

Trong xe ô tô Camry màu đỏ

-Đậu Đậu, mẹ xin lỗi rồi mà, đừng giận nữa. Tối nay mẹ gặp đối tác gần quán pizza con thích đấy. Ngoan, mẹ về mua cho nhé.

Đậu Đậu đang khoanh tay, giận dỗi nhìn ra ngoài cửa nghe thấy chữ “pizza” thì hai mắt sáng lấp lánh, thằng bé quay ngoắt lại, tươi cười nói chuyện với cô. Thanh Tâm đưa Đậu Đậu đến một trung tâm thương mại, gọi cho con một suất cháo sườn heo, nhờ cô chủ quán trông chừng thằng bé còn mình chạy lên tầng trên mua một bộ váy đi dự tiệc. Cuộc gặp đối tác này lại diễn ra trong bữa tiệc mà thị trưởng tổ chức để chào đón ông ta. Thanh Tâm cũng được giám đốc Trương dặn dò mua một bộ váy phù hợp với bữa tiệc. Ông ta có vẻ rất bận, cuộc gặp gỡ này là bên cô chủ động tìm đến cô cũng nên chuẩn bị một chút.

Thanh Tâm đi dạo mấy vòng trong gian hàng, từ hồi có Đậu Đậu cô cũng ít đi mua sắm hơn, mỗi năm cô chỉ mua quần áo mới cho mình vào năm mới. Cô cũng vì thế mà ít quan tâm đến thời trang cho nữ giới nên bây giờ việc chọn một bộ váy cho mình thật khó khăn. Thanh Tâm cuối cùng cũng chọn được một chiếc váy ưng ý, một chiếc đầm đuôi cá trông rất sang trọng. Nhìn thân hình mình trong gương, thật may cơ thể cô cũng nhanh lấy lại vóc dáng thon thả như trước.

Thanh Tâm đưa Tiểu Đậu về nhà, nhờ cô hàng xóm trông chừng thằng bé rồi mới tới bữa tiệc. Thanh Tâm thay chiếc đầm đuôi cá bằng kim tuyến ánh vàng, trang điểm nhẹ nhàng rồi buông mái tóc tự nhiên xuống hai bên. Mái tóc xoăn dài là thứ duy nhất vẫn không thay đổi sau bốn năm, đây cũng là thứ cô quý nhất. Nhiều lần cô cũng muốn cắt tóc, nhất là khi mang thai Đậu Đậu tóc cô rụng rất nhiều nhưng không hiểu sao, cô vẫn không nỡ đi cắt. Có lẽ là câu nói vô tình của một người đàn ông mà cô không thể nào quên, anh nói anh yêu tất cả mọi thứ của cô, nhất là mái tóc dài này, anh lại đặc biệt ưa thích. Câu nói khi ấy, Thanh Tâm không biết anh có nói thật hay không nhưng lòng cô lại ghi nhớ mãi cho đến tận bây giờ.

Thanh Tâm sải bước vào trong hội trường, thị trưởng cũng quá khoa trương rồi, bữa tiệc chào đón này quá nồng nhiệt, các món ăn đều do các đầu bếp nổi tiếng nấu, khách mời cũng toàn là những giám đốc tập đoàn lớn ở Thượng Hải. Thanh Tâm chốc chốc lại cúi chào những giám đốc từng hợp tác với công ty mình, phải uống cũng khá nhiều rượu. Chủ nhân bữa tiệc mãi vẫn không xuất hiện, Thanh Tâm chán nản nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ rồi, Tiểu Đậu nhà cô đang ở nhà một mình, thằng bé không quen ngủ một mình, càng nghĩ cô càng lo lắng.

-Tô tổng đến rồi- một nhân viên phục vụ chạy vào thông báo. Tất cả đám đông cũng nháo nhào hơn, cùng nhau chạy ra phía cửa tiếp đón. Thanh Tâm cũng nhanh chân chen vào trong đám đông, cô càng tò mò hơn người đàn ông làm cả Thượng Hải chao đảo có bộ dạng như thế nào?

Chiếc váy đuôi cá của Thanh Tâm khiến cô rất khó di chuyển, cuối cùng một ai đó giẫm lên đuôi váy làm cô ngã đập mặt xuống sàn.

Nhật Thiên mệt mỏi bước vào trong bữa tiệc, anh thực không muốn tham gia nhưng vì lời hứa với thị trưởng nên anh vẫn phải đến. Vừa bước vào cổng đã bị một bóng dáng phụ nữ đổ sập xuống nền nhà tiếp đón. Người phụ nữ này, quá cởi mở rồi.

Thanh Tâm ngượng nghịu chống đỡ cơ thể mình ra khỏi nền đất. Đúng là dơ mặt mà, nhưng không phải không có cái tốt, bây giờ cô nên tận dụng thời cơ bàn về việc hợp tác sau đó nhanh nhanh về với Đậu Đậu. Thanh Tâm đứng dậy, kéo nếp nhăn trên váy, ngẩng cao đầu giới thiệu:

-Xin chào Tô tổng, tôi là Đình Thanh Tâm, trưởng phòng Marketing của công ty mĩ phẩm Beauty Plus, rất hân hạnh….- hai chữ làm quen còn chưa thốt ra thì Thanh Tâm bị bóng dáng người đàn ông dọa cho hoảng sợ. Là anh…

Nhật Thiên từ lúc nhìn bóng lưng thân thuộc trên nền nhà, anh đã mơ hồ đã có một dự cảm cho đến khi cô từ từ ngước khuôn mặt xinh đẹp lên, bàn tay nhỏ nhắn đưa ra anh mới thêm khẳng định. Là cô, Đình Thanh Tâm…

Cả đám đông dường như chỉ còn lại hai người, Thanh Tâm nuốt nước bọt nhìn anh, bàn tay đưa ra còn chưa rút lại.

Nhật Thiên nheo mắt nhìn khuôn mặt của cô. Cô vẫn đẹp như vậy, mái tóc suôn dài, làn da mịn màng, đôi môi đỏ mọng, cả cơ thể cô so với trước có phần mị hoặc hơn nhiều. Anh ngắm nhìn cô, nhìn cả bàn tay trắng muốt đang giơ ra trước mặt anh. Vầng sáng lấp lánh ở ngón áp út cô như lưỡi dao cứa vào trái tim anh vậy. Cô, lập gia đình rồi sao? Thì ra lại nhanh như vậy.

Thanh Tâm thấy anh nhìn chăm chú vào bàn tay mình thì lập tức rút tay lại cho ra sau lưng. Chiếc nhẫn này là cô mua ở chợ, đơn giản cô muốn đeo vì sợ những người đối tác quá phận với mình. Đeo nhẫn thành quen, cứ gặp đối tác là cô lại đeo nhẫn hôm nay cũng không ngoại lệ. Hôm nay, xem ra việc đeo nhẫn là hữu ích.

Nhật Thiên bỗng cảm thấy trong lòng rất bức bối khó chịu, anh khó chịu cả khi thấy cô. Thì ra, cô cũng không yêu anh quá sâu đậm, cô cũng đã quên anh rồi. Trong lòng tự nhủ thật là tốt nhưng cũng không khỏi đau lòng. Anh lạnh lùng đi lướt qua cô, kéo đám đông vào bên trong.

Thanh Tâm lạc lõng đứng ngoài cửa. Một lúc sau, bàn tay cũng thu về, cô lẳng lặng quay lưng rời khỏi bữa tiệc. Thanh Tâm, mày bị làm sao thế, đây chẳng phải điều mày mong muốn sao?

Bóng lưng của Thanh Tâm khuất dần sao đám đông. Anh vẫn không tự chủ mà nhìn về phía cô, đôi mắt dáo dác tìm hình bóng quen thuộc. Thấy bóng cô đi xa, anh hấp tấp đặt li rượu lên bàn rồi rời khỏi bữa tiệc. Anh , vẫn là không đành lòng. Vừa đứng cạnh cô, anh ngửi thấy mùi rượu rất nồng, cô uống rượu, là ai ép cô uống. Anh tức giận, đuổi theo cô. Cô lấy loại người gì mà ngay cả công việc uống rượu cũng để cô làm. Tự thuyết phục bản thân chỉ muốn xem cô một chút rồi đi ngay, Nhật Thiên nhanh chóng đuổi theo cô.

Thanh Tâm loạng choạng bước vào xe. May mà cô đã mua pizza cho Đậu Đậu từ trước không bây giờ cũng không mua được. Thanh Tâm khởi động xe, rồi lái thẳng về nhà. Hôm nay không bàn bạc thành công rồi, ngày mai không biết phải nói với chị Trương ra sao.

Trên đường, chiếc xe đỏ lao vun vút về phía trước không hề hay biết một chiếc xe đen đã bám theo sau…

Đậu Đậu ngồi đếm ô tô qua lại. Sao mãi mà mẹ Thanh Tâm chưa về? Đôi mắt đăm đăm nhìn vào con đường trước mặt, tìm kiếm chiếc xe camry thân thuộc.

Thanh Tâm bước đển cửa chung cư thì thấy tiểu quỷ nhà mình đang ngồi gà gật trước cửa. Thằng bé này, lại nghịch ngợm trèo xuống đây. Thấy cô về, cô hàng xóm cuối cũng cũng được nghỉ ngơi, giao phó Tiểu Đậu cho cô rồi về phòng mình.

Đậu Đậu ngửi thấy mùi hương hoa hồng nhàn nhạt thì mở mắt ti hí, thằng bé nũng nịu ôm lấy cổ cô:

-Mẹ, mẹ có nhớ mình hứa gì không?

Thanh Tâm hết chịu nổi thằng con quý tử của mình, cô véo hai má con:

-Con chờ mẹ hay chờ pizza hả?

-Con chờ cả hai.

Thanh Tâm bế Đậu Đậu trên tay, hai mẹ con cùng bước lên trên nhà.

Gia đình một lớn một nhỏ đập vào mắt Nhật Thiên. Nỗi đau trong anh càng nhân lên, thì ra cô không chỉ kết hôn, cô còn có con rồi. Nhật Thiên, mày còn hi vọng gì nữa….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.