Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 52: Hủy hợp tác



Hủy hợp tác

Thanh Tâm lo lắng đẩy cửa bước vào phòng giám đốc, chuyện làm ăn với Tô tổng coi như không thành, giờ quả thực cô không biết nói sao với Giang San.

-Chị Trương…thật ngại quá, về chuyện làm ăn hôm qua…em..em- Thanh Tâm ấp úng cúi mặt nói.

-À, Thanh Tâm em đến rồi sao? Mau ngồi xuống đi. Tập đoàn Tô thị đã đồng ý hợp tác với công ty chúng ta, em làm tốt lắm. Hôm nay đích thân Tô tổng đến để bàn về bản hợp đồng. Em đi chuẩn bị đi, chiều nay chúng ta sẽ chính thức bàn bạc.- Trương Giang San trong lòng khó chịu nhưng ngoài mặt lại phải giả vờ vui vẻ. Tại sao Tô Nhật Thiên lại muốn Thanh Tâm thực hiện dự án này? Loại phụ nữ đã có con như cô ta dùng thủ đoạn gì để quyến rũ anh ấy. Cô đã đánh giá sai người phụ nữ này rồi sao?

Thanh Tâm thẫn thờ đi ra khỏi phòng giám đốc. Tất cả những gì chị ta nói cô vẫn còn chưa tiêu hóa hết. Không phải chứ, rõ ràng anh đã nhìn thấy chiếc nhẫn rồi mà đáng lẽsẽ không muốn thấy cô nữa chứ. Biểu hiện của anh ở bữa tiệc hôm qua rất lạnh lùng, cô vốn nghĩ đó là lần cuối cùng chạm mặt anh rồi không ngờ anh lại chủ động đến công ty bàn bạc. Đại diện cho công ty, cô cũng phải chuẩn bị chu đáo mới được

Trong phòng họp tại Beauty Plus

Thanh Tâm tự tin đi phát tài liệu cho từng người. Dự án này nhóm cô cũng chuẩn bị rất lâu rồi. Hôm nay chính là cơ hội để thực hiện bản kế hoạch còn trên giấy. Thanh Tâm bước từng bước về phía người đàn ông ngồi chính giữa dãy bàn. Anh đang trò chuyện với thư ký của mình. Thư ký Giang nhìn thấy cô thì trong mắt xuất hiện một tia kinh ngạc sau đó cũng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt như ông chủ của cô vậy. Bước đến bên bàn anh, tập tài liệu còn chưa đặt xuống đã bị Giang San cướp mất. Cô thoáng sửng sốt vài giây, sau cũng bắt được chút ganh ghét trong mắt cô ta. Giám đốc Trương có tình ý với anh.

-Như mọi người nhìn thấy trên màn hình. Đây là dòng mĩ phẩm mới mà chúng tôi đang tiến hành quảng bá trên thị trường. Dòng sản phẩm chiết xuất hoàn toàn từ thiên nhiên tạo cảm giác khoan khoái cho người sử dụng…

Nhật Thiên chăm chú nhìn vào bóng dáng người con gái đang đứng trước màn chiếu. Thanh Tâm chuyên nghiệp giới thiệu các dòng sản phẩm mới của công ty. Nụ cười cô luôn nở trên môi, giọng nói của cô cũng rất cuốn hút. Cả căn phòng rất tổi chỉ có chỗ cô đứng là sáng nhất, Thanh Tâm không thể nhìn thấy ai nhưng anh lại có thể nhìn thấy anh mắt khao khát của tất cả đàn ông đang dồn về phía cô. Nhật Thiên thừa nhận mình vẫn còn quan tâm đến cô, quan tâm đến vợ của người đàn ông khác. Tô thị mở rộng chi nhánh sang Thượng Hải, trong hàng tá hợp đồng hợp tác, anh cuối cùng vẫn chọn cô. Quá thực anh cũng không hiểu nổi bản thân nữa, anh thực ra chỉ muốn tiếp xúc với cô thêm chút. Có lẽ ở bên cô thêm một chút mọi tấm tư của anh trên người cô mới tiêu tan.

Thanh Tâm mặc chiếc zip xẻ màu đen cùng áo sơ mi trắng. Trông bề ngoài cô tự tin như vậy nhưng thực ra đằng sau lưng cô, mồ hôi cũng đang túa ra. Cô hôm nay rất thiếu tự tin, đặc biệt vì đôi mắt chim ưng của người đàn ông ngồi xa nhất. Anh vẫn vậy, khí thế của anh làm người ta hoảng sợ. Anh là người đàn ông mà tất cả phụ nữ đều khao khát có được nhưng lại đều không dám lại gần. Cảm xúc đó có lẽ đang ngập tràn trong lòng chị Trương, cũng là cảm giác từng là của cônhững năm về trước.

Thanh Tâm cuối cùng cũng trình bày xong bản kế hoạch, tiếng vỗ tay cổ vũ của mọi người làm náo loạn cả phòng họp. Đèn phòng họp cuối cùng cũng bật lên.

Nhật Thiên đứng lên, anh lạnh lùng buông ra một câu:

-Nếu đây là tất cả những gì công ty Beauty Plus muốn thế hiện thì rất xin lỗi, chúng tôi không thể hợp tác với công ty.

Nói xong, Nhật Thiên cũng lẳng lặng rơi khỏi ghế. Cả đám người theo đó cũng nháo nhào. Thanh Tâm đứng sững sờ nhìn bóng anh khuất dần. Đây là tâm huyết của nhóm cô trong cả tháng qua, bây giờ lại bị người đàn ông đó lấy ra làm cớ để từ chối thẳng thừng như vậy, cô thật không biết phải nói sao với những đồng nghiệp của mình nữa.

Thanh Tâm bị giám đốc Trương quở trách hàng tiếng đồng hồ trong phòng cuối cùng mới được thả ra. Làm chị ta mất cơ hội tiếp xúc với Tô tổng bị mắng là được rồi nhưng vì sao còn trừ cả tiền thưởng cuối năm của cô. Đúng là nhà tư sản luôn gò ép người dân. Nghĩ đến món tiền thưởng cuối năm không cánh mà bay, cô càng thêm đau lòng. Đậu Đậu giờ đi học rồi, sinh hoạt phí của hai mẹ con cũng tăng nếu không có món tiền thưởng đó cô không biết tết năm nay phải làm sao. Hằng năm dù có bận bịu thế nào cô cũng chuyển đồ mừng tết về cho gia đình và Hiểu Như để báo bình an cùng chúc tết cả nhà. Năm nay không biết lấy đâu ra tiền nữa.

Thanh Tâm đang gục mặt xuống bàn phím thì lại bị giám đốc Trương gọi lên.

-Lần hủy hợp đồng này cô biết đã làm công ty tổn thất bao nhiêu không hả? – Chị ta cau có nhìn cô, lúc Tô tổng rời đi trong lòng chị ta cũng có chút vui vẻ. Thì ra anh ấy cũng không để tâm đến Thanh Tâm.- Được rồi, cũng may là tôi quan hệ rộng. Tô tổng sẽ đi chơi golf vào thứ bảy tuần này. Đây là cơ hội cuối cùng của cô. Nếu cô không thuyết phục được anh ta thì đừng đi làm nữa.

Thanh Tâm không biết đây là giúp cô hay hại cô nữa. Vẫn phải tiếp tục gặp anh sao? Cô thà chết còn hơn nhưng lại nghĩ đến Đậu Đậu nhà cô, công việc này cô không thể đánh mất được.

Đưa Đậu Đậu đi ngủ, Thanh Tâm chán nản bước ra phòng khách. Tâm trạng chán chường lại quay về, lòng cô đau xót nghĩ đến tương lại mịt mùng của mình phía trước. Tâm trạng không tốt phải uống chút bia thôi. Nghĩ vậy, Thanh Tâm lấy ví tiền bước xuống phố mua cho mình mấy lon bia và một chút đồ nhắm.

Nhật Thiên mệt mỏi dựa lưng vào ghế. Anh không biết mình lại sao nữa? Vừa đi bàn bạc với đối tác xong lại về đây để gặp cô. Anh bảo tài xế về nhà, còn mình vẫn ngồi trong xe nhìn lên. Cô xinh đẹp, cô thành đạt không hiểu sao anh càng tức giận. Rõ ràng lúc trước khi đi gặp công ty cô anh đã quyết định tiến hành hợp tác vậy mà thấy cô tự tin đứng lên nói thuyết trình về kế hoạch của công ty anh lại muốn gây khó dễ cho cô, mục đích để cô cầu xin anh. Anh thừa nhận, anh không muốn thấy cô vui vẻ, sống tốt như vậy. Anh ích kỉ không muốn mỗi mình anh phải vật vã sống những tháng ngày không có cô. Vì vậy, anh mới ngừng hợp tác, anh không muốn cô ảnh hưởng đến cuộc đời mình nữa nhưng khi nghe thư ký Giang nói cô bị giám đốc khiển trách, còn bị trừ lương anh lại thấy rất có lỗi. Cũng là do cảm xúc nhất thời của anh lại làm xáo trộn cuộc sống yên bình của cô.

Thanh Tâm lững thững bước trên đường, trên tay cầm một lon bia, tay còn lại thì lắc lư chỗ đồ nhắm. Thời tiết đầu thu không còn oi bức như trước, thỉnh thoảng những cơn gió man mác lại thổi làm mái tóc của cô lại bay tán loạn. Thanh Tâm uống không biết đây là lon thứ mấy rồi. Cả người cô chao đảo đi về phía trước, miệng thì liên tục chửi bới.

-Đồ khốn nạn, anh thử xuất hiện trước mặt tôi một lần nữa xem.



-Đậu Đậu, con phải thay mẹ trả thù hắn. Tại hắn mà mẹ không thể đưa con đi ăn hàng nữa rồi.

Thì ra con cô tên là Đậu Đậu. Cái tên rất dễ thương y như thằng bé vậy. Nó rất giống cô nhất là đôi mắt to tròn đó. Nhật Thiên chậm rãi bước theo cô.

-Cô đang làm cái gì thế hả? – Giọng nữ chanh chua hét toáng lên.

Nhật Thiên lập tức chạy đến. Thì ra cô làm đổ bia lên người phụ nữ đó. Thanh Tâm loạng choạng đẩy người phụ nữ ra rồi đi tiếp.

-Mày tính đi đâu. Định chạy mất hả? Cái con ranh này…- Nói rồi bà ta đưa tay túm lấy tay cô, bàn tay gớm ghiếc sơn móng tay đỏ rực cũng nặng nề rơi xuống khuôn mặt còn đang mơ hồ.

-Bà đang làm cái quái gì thế hả? – Nhật Thiên kéo cô ôm vào lòng. Thanh Tâm được anh ôm lại có cảm giác an toàn, đôi mắt mơ hồ của cô nhắm chặt hoàn toàn. Cô an ổn ngủ trong lòng anh.

Người phụ nữ thấy anh thì tỏ ra lúng túng. Giọng nói chị ta cũng yếu đi hẳn. Nhật Thiên đưa tiền bồi thường cho chị ta rồi cõng cô lên.

Thanh Tâm vừa ngủ vừa nói mớ, cô liên tục lặp đi lặp lại những câu nói khó hiểu:

-Đậu Đậu, ba con là kẻ đáng ghét.

-Anh đến đây làm gì? Cút đi tôi không cần.

Cõng cô trên lưng, Nhật Thiên lại nhớ tới lần anh đưa cô về từ bữa tiệc chia tay trợ lý Chu. Thanh Tâm theo năm tháng càng biết hành hạ anh hơn thì phải. Thanh Tâm đang om sòm thì bỗng im lặng, sau đó cô nấc lên, ói toàn bộ bữa tối ra người anh. Nhật Thiên khuôn mặt đen lại. Người phụ nữ đáng chết.

-Cậu là ai? – Bà chủ nhà đứng chặn lại trước cửa.

-Cháu là bạn của Thanh Tâm. – Khuôn mặt Nhật Thiên nở nụ cười đẹp đến say lòng. Phụ nữ không thể cưỡng lại nụ cười đó, bà chủ nhà cũng không ngoại lệ

Anh dễ dàng tìm được chìa khóa nhà cô trong túi áo ngoài, Nhật Thiên cõng cô vào trong nhà. Lúc đầu anh cũng hơi ngại, anh sợ gặp phải chồng cô lại làm cô khó xử nhưng anh cũng không thể để mặc cô say xỉn ở ngoài cửa được. Anh vẫn nên bàn giao cho chồng cô hơn.

Căn phòng nhỏ hơn anh tưởng. Anh thầm khinh bỉ chồng của cô. Thanh Tâm sao em lại lựa chọn lấy người đàn ông kém xa anh như vậy. Lúc Nhật Thiên cõng cô vào trong thì không thấy giày đàn ông, anh mừng thầm. Chắc chồng cô không có nhà, anh có thể ở đây lâu hơn một chút. Suy nghĩ vừa rồi làm anh sững người. Nhật Thiên bây giờ mày còn muốn qua lại với người phụ nữ đã có chồng nữa sao?

Nhật Thiên rón rén bước vào phòng khách. Anh muốn đặt cô lên sopha thì chân chạm vào một khối ấm ấm trên sàn nhà. Anh hoảng sợ nhìn xuống thì thấy một cậu nhóc đang nằm bất động trên sàn, cả người nằm úp trên mặt đất, đôi mắt thì nhắm chặt. Nhật Thiên đặt Thanh Tâm nằm xuống, cởi áo khoác ngoàicủa mình ra rồi tiến đến chỗ tiểu quỷ vẫn đang nằm trên nền đất. Thằng bé đang giả vờ ngủ, anh chắc chắn điều đó vì anh thấy thằng bé di chuyển vị trí nằm lại gần ghế sopha hơn. Anh giả vờ đi xung quanh bước vào phòng cô, anh muốn lấy giúp cô một bộ quần áo khác. Dù sao người cô cũng bị bẩn rồi, anh nghĩ cô sẽ không thoải mái. Nhật Thiên đi ra thấy thằng bé đang nằm trên đất giờ lại ngã lăn trên đùi của cô. Chắc chắn thằng bé sợ anh nên mới giả vờ ngủ, còn vừa rồi là nó đang cố gọi cô dậy. Anh đi đến bế thằng bé lên, sau đó khẽ cù nách nó. Khuôn mặt thằng bé nhăn lại, sau đó đôi môi đang mím chặt cũng bật cười khúc khích. Thằng bé mở mắt to tròn ra nhìn anh, nụ cười trên môi vẫn chưa tắt.

-Sao giờ này con chưa ngủ? Mẹ con không thích đâu.

Đậu Đậu nhìn chăm chú anh, nó không hiểu sao mình lại rất có cảm tình với người đàn ông này. Bỗng nhớ lời mẹ dặn, thằng bé vội làm mặt nghiêm nghị:

-Chú là ai, sao chú lại vào nhà cháu?

-Chú là Nhật Thiên, bạn mẹ cháu. Mẹ cháu uống say nên chú đưa mẹ cháu về. – Nhật Thiên vui vẻ đặt thằng bé ngồi trên đùi mình. Thằng bé rất đáng yêu. Lúc anh cõng cô đi bên ngoài nghe thấy tiếng phim hoạt hình, khi vào trong lại thấy nhà cửa tối om. Chắc nó trốn mẹ xem ti vi buổi tối.

-Bố cháu đâu? – Nhật Thiên vui vẻ đùa nghịch với thằng bé. Anh bỗng có một cảm giác rất thân quen với nó. Điều đó cũng đúng thôi vì nó là con của Thanh Tâm nên anh yêu mến nó cũng là điều đương nhiên.

Đôi mắt to tròn của Đậu Đậu bỗng đóng lại, thằng bé cúi gằm mặt. Nhật Thiên lại nhớ đến những lần Thanh Tâm buồn cô luôn cúi gằm mặt như vậy. Thằng bé này thật giống cô.

Mãi về sau thằng bé mới thốt ra câu hoàn chỉnh:

-Cháu không có bố. Cháu chỉ có mẹ thôi.

Nhật Thiên thoáng sững người. Anh vội đưa tay xoa lưng thằng bé, anh lại nhắc nó nhớ kỉ niệm không vui rồi.

-Bố không sống với mẹ con cháu. Mẹ cháu bảo bố cháu phải bảo vệ trái đất , không thể ở bên mẹ con cháu được.

Nhật Thiên chăm chú lắng nghe Đậu Đậu thao thao bất tuyệt. Nghĩ bố mình là siêu nhân chắc chỉ có mình cô nói với con như thế.

-Chú biết không, mẹ cháu bảo bố cháu là siêu nhân bạc hà. Cháu sinh ra cũng có mùi bạc hà như bố cháu. Chú ngửi thử xem.

Nói rồi Đậu Đậu cũng vội vàng đứng dậy, cả cơ thể không vững đổ ập vào người anh.

-Chú, chú có mùi bạc hà. Không lẽ chú là…. Papa của cháu.- đôi mắt to tròn của Đậu Đậu lại hướng về phía anh, anh nhìn thấy trong đôi mắt có chút trông mong chờ đợi.

Nhật Thiên khẽ xoa đầu nó, mỉm cười lắc đầu. Anh cảm thấy không nên nói dối trẻ con vẫn tốt hơn.

Đậu Đậuthấy vậy mặt tiu nghỉu buồn bã, chậm rãi trở về phòng. Thấy bộ dạng rầu rĩ của thằng bé, Nhật Thiên không khỏi đau xót, anh thật sự rất muốn gật đầu. Nhiêu đấy cũng đủ thấy Đậu Đậu mong gặp bố thế nào. Đợi lúc cái bóng dáng nho nhỏ mất sau cánh cửa, Nhật Thiên mới quay ra nhìn người phụ nữ say mèm trên ghế. Anh lấy chậu nước ra lau người rồi thay áo cho cô. Cô nôn ra đầy ngực, dính cả vào đồ lót. Nhật Thiên nóng mặt nhìn người phụ nữ vẫn ngủ li bì không biết gì, tay anh từ từ cởi từng món đồ trên người cô. Cơ thể anh lại phản ứng sao? Nhật Thiên cười khổ, tay cũng thao tác nhanh hơn, nếu không anh sợ sẽ mất kiểm soát mà chạm vào cô. Đưa cô vào phòng, dù rất muốn nằm cạnh Thanh Tâm nhưng lại sợ cô khó chịu nên anh ra nằm trong phòng khách.

Reng…reng…reng…

Thanh Tâm khổ sở vươn tay tắt đồng hồ, hôm qua uống nhiều bia khiến đầu cô choáng váng. Cô đã tự về nhà sao? Trong đầu lại nhớ tới lời nói hôm qua của Đậu Đậu: “ Mẹ ơi mai con đi dã ngoại với lớp, mẹ nhớ phải dậy sớm đưa con đi học đúng giờ đấy”. Đúng rồi hôm nay Đậu Đậu đi chơi với lớp, cô hoảng loạn rời giường. Làm vệ sinh xong, đầu vẫn hơi nhức, Thanh Tâm lê thân vào phòng Tiểu Đậu, thằng bé đang nằm ngủ ngon lành trên giường.

-Tiểu heo, dậy đi nào. Ngoan dậy đi chả phải hôm nay lớp con đi dã ngoại sao? Không dậy là lỡ xe ở nhà đây.-cô dịu dàng vỗ vào mông Đậu Đậu.

-Mẹ… để con ngủ… đi dã ngoại,… đi dã ngoại…- Đậu Đậu lập tức đứng dậy, lao ngay ra ngoài.

Thanh Tâm sững người ngồi trên giường, trên môi hiện lên nụ cười, Đậu Đậu luôn làm cho cuộc sống của cô sôi động hơn. Bốn năm qua, tuy chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống nhưng căn nhà luôn tràn ngập tiếng cười.

-Oa, có bánh bao xá xíu ạ.- Đậu Đậu sung sướng ngồi vào bàn ăn.

Thanh Tâm dịu dàng xoa đầu thằng bé, đặt cốc sữa xuống: “ Ăn từ từ thôi, còn sớm mà.” Nhật Thiên bị mùi bánh bao làm cho hấp dẫn, tối hôm qua anh cũng chưa ăn gì. Anh đứng dậy, men theo mùi thơm đi vào bếp.

Thanh Tâm bị sự xuất hiện của anh làm cho giật mình, cô vội đứng dậy chỉ tay về phía anh: “ Anh…anh…sao anh lại ở đây? Lại cởi trần đi lại trong nhà tôi?”. Bị giọng nói giận dữ của cô làm cho tỉnh ngủ, Nhật Thiên mỉm cười xảo quyệt ngồi xuống: “ Chuyện đêm qua em mau quên vậy sao? Là ai say xỉn nôn lên người anh? Là ai không đi nổi phải để anh cõng về?” Nói rồi quay sang cười với Đậu Đậu: “ Tiểu Đậu, có bánh bao xá xíu à. Đúng món chú thích”

Bánh bao xá xíu là thứ mà Đậu Đậu thích nhất nhưng nghe thấy Nhật Thiên bảo vậy thằng bé không đành lòng mà cẩm một chiếc bánh bao đưa lên trước mặt anh: “Chú cũng thích bánh bao xá xíu ạ. Chú… chú… có muốn thử một cái không?”. Dù sao ông chú này hôm qua cũng cực khổ đưa mẹ về, chiếc bánh bao này coi như thay lời cảm ơn của cậu vậy.

Nhật Thiên vui vẻ nhận lấy bánh bao của cậu bé. Nhưng sao vậy, sao anh lấy mà không được, Đậu Đậu đang cầm chặt không muốn rời. Anh đành buông tay, vui vẻ nói: “ Chú không đói nữa. Cháu giữ lại mà ăn đi.” Thanh Tâm khó hiểu nhìn anh, hôm qua anh ta đến đây bằng cách nào, hôm qua cô uống say không biết có nói những điều không nên nói ra hay không? Cô lại tiếp tục đăm chiêu nhìn Nhật Thiên thấy anh không có biểu hiện gì khác thường mới khẽ thở phào. Đợi Đậu Đậu vào phòng lấy cặp cô cũng đi thay đồ, Nhật Thiên bị bỏ rơi trong phòng bếp. Nhìn chồng bát đũa chưa rửa, anh khẽ mỉm cười tiến đến, hóa ra có những thói quen mà cô không bao giờ sửa được, cả anh cũng vậy.

Thanh Tâm vui vẻ nhìn mình trước gương, bộ váy mới mua này thật đẹp. Chính vì dự án làm ăn sắp tới mà cô đã tự đầu tư cho mình bộ trang phục này, không ngờ bên đối tác lại là Tô thị xem ra cơ hội mặc sau này cũng không có. Đi ra đến bên ngoài, nhà cửa đã im ắng, cô buông lỏng thần kinh, hóa ra anh ấy về rồi, thật may quá. Thanh Tâm nhẹ nhàng đi vào bếp lấy hộp cơm cho tiểu bảo thì bị một hình ảnh làm cho đứng hình. Nhật Thiên đang vô tư rửa bát cho mẹ con cô.

-Này, dừng lại. Sao anh lại rửa bát, mau mặc áo rồi về đi.- Cô tiến lại gần đẩy anh ra, bữa sáng không cho anh ăn, cô cũng không mặt dày để anh phải rửa bát thế này.

Thấy bộ dạng lúng túng của cô, anh khẽ nhíu mày cười đùa nói: “ Cũng sắp xong rồi, chỉ là anh không thích nhìn thấy bát đũa bẩn thôi.” Nói rồi lại tiếp tục chăm chú rửa. Những kí ức lại ùa về trong suy nghĩ, đã bốn năm rồi, tại sao cô vẫn cố chấp ghi nhớ, tại sao lại vì một hành động nhỏ nhặt của anh mà nhớ lại tất cả. Cô quá mệt mỏi rồi, càng ở gần anh những chuyện quá khứ sẽ ngày càng hiện về, tốt hơn vẫn nên tránh anh xa xa một chút. Bây giờ cô đã có Đậu Đậu. Nhật Thiên cũng có Băng Hi, mọi chuyện cũng đã trở về quỹ đạo của nó, hãy xa cách anh ấy một chút, có lẽ vậy sẽ tốt hơn Thanh Tâm à…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.