Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 6: Gối ôm, hương hoa hồng và em



Ô tô chầm chậm tiến vào trong gara của khu chung cư cao cấp. Lái xe nhanh nhẹn bước xuống, mở cửa thoáng sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Người đàn ông luôn lạnh nhạt, xa cách với người khác giờ đây đang gối đầu ngủ ngon lành, hai tay còn vòng qua ôm lấy eo của người phụ nữ. Đây là lần đầu tiên hắn trông thấy anh chủ động thân mật với một người phụ nữ như vậy. Thanh Tâm bị hành động của tài xế làm cho hoảng hốt, ngượng nghịu nhìn lên:

- Anh giúp tôi đỡ Tổng giám đốc ra ngoài được không. Tô tổng dường như rất mệt mỏi.

Người lái xe vẫn chưa hết kinh ngạc , quay sang nhìn Thanh Tâm lắp bắp nói:

- À… à vâng. Cô đỡ anh ấy ngồi thẳng dậy được không.

Thanh Tâm dịu dàng gỡ tay anh ra khỏi eo mình, rồi nâng anh ngồi thẳng dậy. Cô lay anh, gọi:

- Tổng giám đốc… Tổng giám đốc… anh dậy đi, về tới nhà rồi.

Bị bắt phải rời khỏi chiếc gối ôm ấm áp, Nhật Thiên khó chịu nhíu mày, mắt vẫn nhắm chặt, nhẹ giọng ra lệnh: “ Dương Vũ, cậu đỡ tôi lên nhà đi…”.

Tài xế Triệu nhanh chóng đỡ anh ra khỏi xe, Thanh Tâm cũng bước ra, khoác tay anh lên vai mình. Ba người xiêu vẹo cùng đi về hướng thang máy.

- Cô ấn… hộ tôi tầng… 19 với- Dương Vũ thở dốc quay sang bảo Thanh Tâm.

Cửa thang máy mở ra, quả là chung cư cao cấp có khác, mỗi tầng là một căn hộ thu nhỏ đầy đủ tiện nghi. Lấy thẻ phòng trong cặp của anh, cô nhẹ nhàng quẹt thẻ đẩy cửa bước vào. Hai người chật vật đưa Nhật Thiên lên giường. Khẽ lau mồ hôi trên mặt, tài xế Triệu thở phào nói: “ Cuối cùng cũng vào được nhà. Thư ký Đình, tôi xuống trước lấy xe, cô thu xếp xong rồi ra luôn cổng chính để tôi đưa cô về.” Thanh Tâm mệt mỏi gật đầu, đắp chăn cho anh rồi cũng lặng lẽ ra ngoài.

Tối nay đúng thật mệt mỏi- Thanh Tâm ca thán trong lòng. Bước vào nhà bếp cô rót cho mình một cốc nước, đưa mắt nhìn xung quanh. Căn phòng mang đậm phong thái của anh với gam màu tối làm chủ đạo. Đồ đạc cũng không nhiều, bài trí cũng rất đơn giản – điển hình cho nơi ở của những người đàn ông độc thân.

Đang miên man suy nghĩ, điện thoại bỗng reo lên. Cô vội vàng ấn trả lời.

- Thanh Tâm con có nhanh về không hả? Bố con cầm sẵn roi chờ con ở cửa rồi đấy. – Mẹ cô hoảng hốt nói.

- Vâng con đang trên đường về rồi.

Vội cúp máy, Thanh Tâm nhanh chóng xuống lầu vừa đi vừa nghĩ cách đối phó với nhạc phụ. Bố mẹ cô lúc nào cũng vậy, con gái 24 tuổi đầu rồi mà lúc nào cũng coi như trẻ con, bố cô còn là người đàn ông rất truyền thống nên vô cùng ác cảm với việc con gái đi đêm về muộn. Nhưng ông cũng là người khóc nhiều nhất trong đám cưới chị cô, nghĩ đến đây Thanh Tâm không khỏi bật cười.

Lúc cô về tới nhà thì cũng đã sang ngày. Thanh Tâm rón rén vòng ra đằng sau nhà, nhẹ nhàng xốc váy định trèo tường. Chiếc váy này đẹp thì đẹp thật nhưng vướng víu quá- Thanh Tâm thầm nghĩ. Cô mới vịn lên được chút đằng sau bỗng có bàn tay kéo ngược lại.

- Con bé hư đốn này, có biết mấy giờ rồi không?

Thanh Tâm mếu máo quay ra ôm lấy eo bố làm nũng:

- Hoàng a mã, nhi thần biết lỗi rồi, Nhi thần sẽ không tái phạm đâu… ô ô xin người tha tội… Cũng tại công chúa của người tài sắc vẹn toàn nên mới bị người ta giữ lại lâu thế, người cho con vào nhà đi, con mệt lắm, mai con còn phải đi làm nữa.

Đình lão gia khẽ thở dài, bất lực nhìn bộ dạng giả vờ vô tội của con gái, giọng cũng nhu hòa hơn: “ Thôi cũng muộn rồi con vào nghỉ ngơi đi. Nhớ lấy không có lần sau đâu” Thanh Tâm mỉm cười tít mắt, nhảy vọt lên thơm vào má ông một cái rồi vui vẻ bước vào trong nhà.

Nắng sớm chan hòa khắp căn phòng, những tia nắng tinh nghịch bao phủ lên khuôn mặt điển trai của người đàn ông trên giường. Nhật Thiên nhíu mày, đưa tay che đi những vệt sáng, anh chậm rãi mở mắt nhìn thẳng lên trần nhà. Đã bao lâu rồi anh chưa ngủ sâu được như thế, cơ thể cảm thấy vô cùng sảng khoái. Mùi hương hoa hồng lượn lờ trong không khí, Nhật Thiên khẽ nhíu mày- đây chẳng phải là mùi hương của thư ký Đình sao, chả lẽ hôm qua cô ta lại lên đây. Anh bất giác cảm thấy khó chịu, đây là căn phòng chỉ dành riêng cho anh, anh không có thói quen đưa phụ nữ về nhà. Thế mà hôm qua cô ta dám ngang nhiên bước vào không gian riêng của anh. Lấy điện thoại trên đầu giường, anh nhấn số gọi cho tài xế Triệu: “ Anh Triệu, chuẩn bị xe cho tôi, 15 phút nữa phải có mặt…”

Hương rượu vẫn còn phảng phất nhàn nhạt trong xe, Nhật Thiên bất giác nhớ đến chiếc gối ôm tối qua.

- Dương Vũ, chiếc gối ôm hôm qua đâu rồi? Lần sau anh tiếp tục mang bị nó đến cho tôi, nhờ vậy hôm qua tôi ngủ rất ngon.- Nhật Thiên vui vẻ nói. Hiếm khi tâm trạng của anh lại tốt thế này.

Dương Vũ ngập ngừng:

- Thưa Tổng giám đốc, hôm qua làm gì có chiếc gối nào trong xe đâu.

Nhật Thiên nghi hoặc nhớ lại cảm giác ấm áp và mềm mại vô cùng chân thực của chiếc gối ôm mang lại. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên, anh đưa mắt nhìn khuôn mặt nhịn cười của tài xế Triệu. Khuôn mặt anh tối sầm, vậy thì suy nghĩ của anh là đúng. Tối qua, anh thực đã gối đầu lên chân cô…

Cùng lúc đó trên tàu điện ngầm, Thanh Tâm còn đang ngồi thẫn thờ, bộ dạng vô cùng thảm thương. Cô mới chỉ chợp mắt được 4 tiếng đồng hồ, đôi mắt thâm quầng trông rất thảm hại. Khẽ thở dài, cô uống thêm một ngụm cà phê nữa, biết trước thế này, có đánh chết cô cũng không đi dự tiệc với anh. Vừa ngồi vào chỗ làm chưa được bao lâu, đã bị Tô tổng gọi vào phòng. Thanh Tâm uể oải gõ cửa rồi bước vào.

- Thư ký Đình, hôm qua cảm ơn cô dẫ đưa tôi về nhà nhưng lần sau hy vọng cô sẽ không vượt quá phạm vi của một thư ký. Cô hiểu không?- giọng nói lạnh nhạt- Anh vẫn chăm chú xem tài liệu trên bàn. Anh thậm chí còn không ngẩng đầu lên nhìn cô lấy một lần, Thanh Tâm vô cùng bực bội, chẳng phải hôm qua anh ta là người chủ động sán lấy cô hay sao. Đúng là đồ đàn ông vô tâm!

- Tôi đã rõ thưa Tô tổng. Nếu không còn việc gì khác tôi xin phép ra ngoài- Nói rồi cô quay lưng định bước ra cửa.

- Khoan đã, tôi vẫn chưa nói xong. Mong rằng lần sau cô có thể phân định rõ đâu là thời gian cho công việc, đâu là thời gian để gặp gỡ bạn trai.- anh nghiêm nghị nhắc nhở

Thanh Tâm cũng lười phải giải thích cho anh. Anh ta nghĩ mình là ai ,mà có quyền quản cô. Gật mạnh đầu, cô tức tối bước ra khỏi phòng.

Khi tiếng giày cao gót đi xa, anh mới từ từ ngẩng đầu lên. Hương hoa hồng nhàn nhạt lại len lỏi trong không khí vô cùng dễ chịu. Cô lại một lần nữa xen vào vùng trời của anh. Xem ra anh cũng đã bắt đầu quen dần với mùi hương ấy…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.