Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 65: Kem nẻ



Kem nẻ

Mới đầu đông mà thời tiết đã lạnh buốt. Thanh Tâm co ro bước trên con đường đi bộ rải rác lá vàng rụng. Từng đợt gió rét căm quét qua khuôn mặt trắng nõn của cô. Lá cũng theo gió mà bay lên rồi lả lướt trong không trung. Đông Bắc Kinh rất lạnh, Thanh Tâm trước khi ra khỏi nhà đã dán mấy miếng giữ nhiệt nhưng cơ thể vẫn không ấm lên chút nào. Cô đỗ xe bên đường. Hôm nay bên công ty yêu cầu mang sản phẩm mới sang trung tâm thương mại của Tô thị. Sản phẩm đợt này là bước đột phá của công ty nên cô không yên tâm để người khác mang mà chính bản thân tự đem đến. Giao sản phẩm xong thì nhóm cô sẽ mở một hàng dùng thử nho nhỏ để làm cuộc khảo sát khách hàng.

Bước vào trung tâm ấm áp hơn hẳn, Thanh Tâm khẽ vươn vai vặn mình xua đi cảm giác cứng ngắc ở sau lưng. Sau vụ tai nạn cơ thể cô hồi phục rất nhanh chỉ có chỗ lưng cứ đi dưới trời lạnh sẽ căng cứng đến khó chịu. Thanh Tâm giao mĩ phẩm cho cửa hàng rồi cùng Hiểu Như và một số đồng nghiệp đi phân phát tờ rơi trong trung tâm.

-Thanh Tâm, cậu đến rồi à? Nhanh lên. Đây là chồng tờ quảng cáo của cậu.- Hiểu Như vui vẻ đưa cho cô tập giấy quảng cáo của công ty.

Cô nhanh chóng cầm lấy những tờ phiếu quảng cáo rồi đi xuống tầng một. Trung tâm thương mại có rất nhiều tầng mà chi nhánh của công ty cô lại ở tầng thứ 10 nên các nhân viên phải chia nhau đi phát tờ rơi. Công việc này đáng lẽ trưởng phòng như Thanh Tâm không phải nhúng tay nhưng do số lượng không đủ thêm nữa cô cũng muốn kiếm thêm chút tiền nên ra đây hỗ trợ nhân viên của mình. Thanh Tâm phân phát tờ rơi ở tầng 1, đúng chỗ ra vào của trung tâm.

Cô đứng co ro trước cửa. Đứng ở đây sẽ phát được nhiều tờ rơi nhất nhưng cửa cứ đóng mở liên tục nên gió bên ngoài cứ chốc chốc lại thốc vào người cô. Cứ mỗi lần cửa mở, Thanh Tâm lại chịu đựng cái lạnh, nhanh chóng rời vị trí ấm áp mà xông đến khách hàng.

-Chị ơi, đây là sản phẩm mới nhất của công ty chúng tôi. Mời chị xem qua. Chúng tôi đang mở hàng dùng thử trên tầng mười, mời chị đến tham gia.

-Em gái, kem dưỡng da mùa đông của công ty Beauty plus đang dùng thử ở tầng 10…

-Bạn ơi, tầng 10 đang có quầy dùng thử mĩ phẩm….

Hôm nay Nhật Thiên dành thời gian đi mua sắm cùng Băng Hi. Tối hôm trước anh thấy rất có lỗi với cô nên quyết định dành chút thời gian ở bên cô, giúp cô quên đi cảm giác bất an trong lòng. Băng Hi thấy anh đi cùng thì rất vui vẻ. Cô nép mình vào lồng ngực anh, cả cơ thể cũng phó mặc di chuyển dựa vào bước chân của anh. Hai người đi bên cạnh nhau rất xứng đôi.

Nhật Thiên vừa bước vào trong trung tâm thương mại đã bị hình ảnh bên cạnh làm cho sững sờ. Sao lại trùng hợp như vậy, anh lại gặp cô ta ở đây.

Băng Hi nhìn thấy Thanh Tâm thì lại nhớ về chuyện tối hôm trước cãi vã với Nhật Thiên. Được lắm xem hôm nay cô còn mặt mũi nào mà xuất hiện nữa không.

-Mời anh chị xem sản phẩm mới của chúng tôi. – Thanh Tâm di chuyển sang cặp nam nữ vừa mới bước vào. Khi cô nhìn rõ khuôn mặt của Băng Hi thì cả người sững lại. Không trùng hợp thế chứ.

Băng Hi bữu môi nhìn cô. Trưởng phòng công ty lớn cũng phải phát tờ rơi suốt ngày thế này sao. Cô đưa tay cầm lấy tờ quảng cáo, vo viên lại rồi ném xuống đất.

Cô lủi thủi nhặt tờ quảng cáo tính quay ra chỗ khác. Hôm nay cô rất mệt, thực không muốn đôi co với cô ta nữa. Nhưng Băng Hi đâu dễ dàng cho cô thoát như vậy. Khi bàn tay cô vừa chạm vào tờ quảng cáo, Băng Hi làm bộ trượt chân rồi dẵm lên tay cô.Thanh Tâm đau đớn bật cả người lên. Khốn kiếp, cô đâu có làm gì cô ta đâu.

-Sao lại nhìn tôi như vậy, tay là do cô để ở dưới nên tôi vô tình giẫm phải. Nhật Thiên chúng ta đi. – Băng Hi làm bộ vô tội cầm tay cô lên.

Thanh Tâm không thể nhẫn nhịn được nữa, cô vung tay tặng cho cô ta một phát tát trước mắt rất nhiều người.

-Cô… cô dám đánh tôi. Cô biết tôi là ngôi sao hạng A không? Cô là cái thá gì mà dám đánh tôi.

Nhật Thiên chứng kiến toàn bộ sự việc. Hôm nay Băng Hi quá đáng rồi. Anh cũng hiểu được phần nào. Có lẽ cô muốn trừng phạt người phụ nữ này vì lần cãi nhau tối hôm trước. Anh thở dài nhìn hai người phụ nữ.

Đám đông thấy cãi nhau thì nhanh chóng vây lại. Trong đó cũng có cả fan của Băng Hi. Hàng loạt tiếng chửi rủa vang lên. Thanh Tâm lúc này mới sững sờ nhìn vào tay mình. Chết thật cô lại không kiềm chế được rồi.

-Ôi đánh Băng Hi chảy cả máu mồm kìa.

-Phụ nữ nhẫn tâm thật

-Dám đụng cả vào người của Tô tổng, chán sống rồi…

Thanh Tâm hốt hoảng nhìn xung quanh. Đúng là có máu trên miệng cô ta nhưng đâu phải của Băng Hi đâu. Là máu trên tay cô mà. Cái bàn tay khô nẻ này. Tại cô ta dẵm lên tay cô trước, sao mọi việc lại trở nên thế này rồi.

Băng Hi không hổ danh là hạt giống mới của giới điện ảnh. Cô ta khóc ngay được, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt cùng những vệt máu trên khóe môi trông lại càng thương tâm. Thanh Tâm cúi gằm mặt, lúi húi giấu tay mình ra sau lưng. Lần nay nguy to rồi, cô đắc tội với cô ta lại phải chống chọi với lực lượng fan hùng hậu mà trước hết là công việc duy nhất của cô có lẽ cũng đi tong.

Nhật Thiên lấy khăn tay lau máu trên mặt Băng Hi. Lần này xem ra anh không nói giúp chắc người phụ nữ kia sẽ rắc rối to. Anh không hiểu mình sao nữa. Băng Hi khóc anh sẽ mềm lòng nhưng hễ thấy người phụ nữ kia tất bật, nhìn vào đôi tay của cô anh lại rất đau lòng, cũng rất muốn che chở cho cô. Anh tự thuyết phục mình vì cô đang vất vả nuôi con của anh nên anh mới như vậy chứ không có lí do gì khác. Anh gọi điện thoại cho bảo vệ đến giải tán đám đông.

Thanh Tâm thấy Nhật Thiên không nói gì thì khẽ thở phào. Cô thà chết không thể để mất công việc này được.

-Em vào trước đi. Chuyện này để anh giải quyết cho.- Nhật Thiên đẩy Băng Hi về phía thang máy rồi nhanh chóng quay lại.

Cửa thang máy vừa đóng lại, Băng Hi lau nhanh nước mắt rồi nở nụ cười chiến thắng: “Ha ha, Đình Thanh Tâm xem hôm nay Nhật Thiên sẽ làm gì cô? Dám cả gan tát tôi, lá gan của cô cũng lớn quá nhỉ.”

Thanh Tâm thấy đám đông bị giải tán thì mừng thầm, Nhật Thiên cùng Băng Hi cũng đã rời đi, có lẽ hai người họ cũng không muốn làm ầm lên, thật may quá. Tốt nhất cô nên nhanh chóng rời đi, ít ra Nhật Thiên còn biết suy nghĩ, phán đoán xem ai đúng ai sai.

-Đứng lại.- Nhật Thiên vừa quay trở lại đãthấy cô quay lưng bỏ chạy, trong lòng lại có chút không vui. Cô ấy lại tránh anh, đâu cần phải đối xử với anh như thế chứ.

Mới bước được một chút thì bị anh gọi giật lại. Đúng như cô đoán, anh ta đâu có bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy, cô ngoảnh lại xin lỗi rồi vắt chân lên cổ mà chạy. Cô không biết mình bị sao nữa, Đình Thanh Tâm tự tin đi đâu mất rồi chỉ còn một người con gái hèn nhát đang chạy trối chết.

Nhật Thiên thấy cô bỏ chạy thì lập tức đuổi theo. Hai người cứ vậy chạy đuổi bắt cả tầng một trông rất khôi hài. Cuối cùng vì quá mệt, Thanh Tâm nhanh chóng trốn vào sau chậu cây lớn, thở dốc, anh ta sao vậy, rảnh quá hay sao mà đuổi theo cô. Rõ ràng anh ta thấy hết mà, Nhật Thiên trước nay công tư phân minh giờ vì thương xót vợ sắp cưới mà bị mù rồi sao. Anh cũng đâu cần đuổi bắt cô lâu như thế. Cô đã xin lỗi rồi mà.

-Cô nghĩ sẽ trốn được tôi sao?- Nhật Thiên từ đâu xuất hiện sau lưng cô.

Thanh Tâm nghe thấy giọng anh thì giật mình ngồi dậy, giẫm lên chân anh rồi chuẩn bị chạy tiếp. Anh nhanh chóng đoán được suy nghĩ của cô, dù chân bị giẫm đau đớn nhưng rất nhanh anh với tay ôm chặt lấy eo cô.

Cô hoảng sợ liên tục huých cùi trỏ vào người anh, mong anh buông tay để tẩu thoát. Nhật Thiên đưa nốt tay còn lại ôm trọn lấy eo cô, người cô mềm quá, anh bất giác cúi đầu để hưởng trọn mùi hương hoa hồng trên người cô, thật dễ chịu. Anh siết tay chặt lại không muốn thả cô ra, chỉ sợ một chút lơ là cô sẽ biến mất.

-Sao lại chạy?- Nhật Thiên khó hiểu hỏi cô, giọng rất nhẹ nhàng, có chút vui mừng vì cô không cựa quậy nữa.

-Anh ôm đủ chưa? Mọi người đang nhìn kìa, anh không sợ bị vợ anh hiểu lầm nhưng tôi sợ. Buông tay ra. Tôi sẽ đền tiền… nhưng mong anh thuyết phục vợ mình bỏ qua cho tôi, tôi không muốn đánh mất công việc này- Thanh Tâm dùng sức gỡ từng ngón tay anh ra nhưng vừa gỡ được một ngón anh lại siết chặt cả bàn.

-Tôi có nói bắt cô phải bồi thường sao? Tôi muốn thay Băng Hi xin lỗi cô.- Nhật Thiên tựa cằm lên đầu cô nói. Anh thấy được nét bối rối đáng yêu trong mắt cô. Không thể phủ nhận anh rất yêu thích việc ôm cô. Bây giờ trong lòng anh vừa có cảm giác ấm áp lại có chút gì đó quen thuộc. Anh chợt nhớ đến tuýp thuốc nẻ anh nhờ thư kí Giang đặt mua bên Mĩ, anh nhanh chóng buông một tay ra lấy tuýp thuốc bôi tay bỏ vào túi áo khoác của cô.

Thanh Tâm khẽ bật cười, bây giờ anh còn xin lỗi hộ cô ta nữa à. Cũng đúng, chó hư trách chủ, cô quá hiểu đạo lý này. Nhật Thiên khó hiểu nhìn cô, sao cô ấy lại cười. Cô chủ động quay người, nhìn sâu vào mắt anh. Anh bị anh mắt cô nhìn thấu, cứ như cô đang tìm hiểu nội tâm anh vậy, có chút bối rối, có chút ngượng ngập nhưng anh lại cứ thế cuốn vào đôi mắt ấy. Thanh Tâm đưa tay chỉnh lại cà vạt cho anh, tay đưa lên sờ má anh, kéo mặt anh lại gần:

-Anh đâu có làm gì sai. Sao anh lại phải xin lỗi? Liệu anh có thể giúp tôi một việc được không? Nếu anh đồng ý tôi sẽ không để bụng chuyện vừa rồi nữa.

Nhật Thiên đê mê nhìn cô, cô ấy đẹp quá, rất đẹp. Anh không tự chủ mà gật đầu đồng ý. Thanh Tâm đưa mặt mình gần hơn, gần hơn rồi thì thầm: “ Anh , sau này, hãy nhớ xích chó lại. Tôi không muốn anh và Băng Hi xuất hiện bất cứ lần nào trong cuộc đời mình nữa, anh… nghe… rõ… chưa…hả?” Cô vừa gằn từng từ vừa vỗ vào mặt anh, lực càng ngày càng mạnh. Nhật Thiên bị hành động bất ngờ của cô làm cho bất ngờ, tay nhanh chóng buông lỏng. Cô thừa cơ hội vội chạy đi, anh ta nghĩ mình là ai, dám ôm cô như vậy.

Nhật Thiên thẫn thờ nhìn bóng cô xa dần. Anh không nhân ra chính bản thân mình đang cười ngây ngốc, bàn tay cũng áp lên má chỗ cô vừa chạm qua. Bàn tay cô không mềm mại, cũng không ấm áp như của người phụ nữ khác nhưng anh không hiều sao mình lại rất thích cảm giác cô chạm vào mặt mình, thích cả khoảnh khắc khi khuôn mặt cô gần mình trong gang tấc. Anh thừa nhận lúc ấy cô không vỗ vào mặt anh thì có lẽ anh đã hôn cô rồi.

-Sao anh lại làm vậy? Rõ ràng cô ta đánh em mà.- Băng Hi giận dữ nhìn anh quát. Nhật Thiên mệt mỏi day trán, Băng Hi bây giờ thật xa lạ. Cô ghen tuông vô cớ, cũng suốt ngày giận dỗi. Anh cũng mệt mỏi khi phải đi cùng cô.

-Em bỏ qua đi, là em quá đáng trước. Lẽ ra không nên đối xử với cô ấy như vậy.- Nhật Thiên tiếp tục xem tài liệu, nếu cứ tiếp tục nhìn điệu bộ cô, anh chắc phát điên lên mất.

-Được, anh bênh nó, anh mắng em bênh con điếm đó. Hay anh mủi lòng rồi, muốn ở bên cạnh nó.- Băng Hi mất hết kiên nhẫn, cô tức giận quát tháo.

Nhật Thiên nghe đến đây khó chịu cực độ, sao cô có thể nói ra những từ đó, sao cô lại nói Thanh Tâm như vậy trong khi cô thậm chí còn chưa từng tiếp xúc với cô ấy. Nhật Thiên vứt mạnh tập tài liệu trên bàn, anh trừng mắt nhìn Băng Hi: “ Em đã quá lời rồi đấy? Anh không chịu đựng nổi nữa, chuyện đám cưới… chúng ta sẽ cần suy nghĩ lại. Còn bây giờ mời em đi ra ngoài để anh làm việc. Em không nghe thấy gì sao? Ra ngoài…”

Băng Hi bị anh quát thì hồn bay phách lạc, hậm hực giậm chân ra ngoài. Anh mệt mỏi ngửa lưng ra sau. Có một phút anh đã nghĩ nếu Thanh Tâm quả thực níu kéo anh thì liệu anh có về bên cô không? Trước giờ anh vẫn coi mình là người mắc nợ Băng Hi vì vậy mà hết lần này đến lần khác châm chước cho hành động ngông cuồng của cô. Nhưng anh càng bao dung, càng độ lượng cô lại càng lấn tới, càng phách lối. Nhật Thiên chán nản đưa tay che đi tầm mắt. Hôm nay anh mệt quá rồi. Nhiều lúc anh nhận thấy Thanh Tâm không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài. Anh cũng cảm giác tất cả mọi người dường như đang cố giấu anh chuyện gì đó nhưng anh càng cố gắng thì càng không nhớ được gì.

Thanh Tâm dắt Đậu Đậu lên nhà, đúng là một ngày tồi tệ. Cả chiều cô nơm nớp lo sợ, cứ nghe tiếng điện thoại lại giật bắn lên nhưng cuối cùng cũng không có chuyện gì. Cô quá hiểu Băng Hi, nếu cô ta muốn hại cô thì chiều nay đã có chuyệnrồi nhưng cô lo lắng cả chiều không có gì xảy ra, có lẽ cô ta sẽ cho qua thật. Cô mệt mỏi cởi áo khoác quăng lên ghế, thôi nấu cơm đã Đậu Đậu cũng đói rồi.

Cạch…

Nghe thấy có đồ rơi, Thanh Tâm phản xạ cúi xuống. Một tuýp thuốc bôi nẻ lăn trên nền nhà. Loại thuốc này cô không còn xa lạ, trước kia khi còn làm nghiên cứu sinh bên Mĩ cô có mua hộ bạn ít thuốc. Loại thuốc này rất khó kiếm, đồng thời cũng rất đắt nhưng lại rất hiệu quả nên cô vẫn còn nhớ. Cả ngày nay chỉ có Hiểu Như ở bên cô chắc chắn là món quà của cô ấy rồi.Thanh Tâm xúc động cầm điện thoại nhắn tin cảm ơn rồi xắn tay vào bếp…

Hiểu Như đang đi ăn với trợ lý Chu thì điện thoại hiện tin nhắn, cô khó hiểu nhắn lại: “ Thuốc nào, mình có tặng cái gì cho cậu đâu? Hấp à.”

Hai mẹ con ăn tối xong, Thanh Tâm quay lại phòng làm việc để Đậu Đậu ở ngoài xem ti vi. Điện thoại báo có tin nhắn, là của Hiểu Như. Cô ấy không mua cho cô. Vậy là của ai? Thanh Tâm bỗng nhớ đến lúc ở Tô thị bị Nhật Thiên ôm vào lòng. Khuôn mặt cô lại nóng bừng. Tuýt thuốc này chắc chắn là của anh nhưng cô trót lấy ra dùng rồi. Thôi kệ đi, coi như bồi thường vì cái ôm lúc đó. Nhật Thiên tuýp thuốc đó dùng cũng ổn lắm. Thanh Tâm khẽ mỉm cười ngắm nhìn tuýp thuốc trên tay. Đây có thể coi là món quà đầu tiên anh tặng cho cô không nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.