Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 69: Kí ức



Kí ức

-Bà thực sự muốn như vậy sao?- Nhật Thiên đăm chiêu nhìn người phụ nữ trước mặt. Mặc dù Tô Xuân Hiểu đã qua 70 tuổi nhưng thoạt nhìn như chỉ ngoài 50. Từ lúc còn nhỏ, Nhật Thiên đã được bà nuông chiều hết mực, bất cứ cái gì anh muốn, cho dù phải lên trời hay xuống biển thì bà đều cô gắng đáp ứng. Đấy cũng là nguyên nhân hình thành nên bản tính độc đoán trong anh, bất cứ thứ gì Nhật Thiên muốn anh đều đạt được.

-Đúng, cháu chỉ cần kí vào đây thôi còn mọi chuyện cứ để bà giải quyết.- Tô Xuân Hiểu vui mừng nhìn cháu trai yêu quý. Dù không hài lòng về Mỹ Ái nhưng bà lại rất ưng thằng cháu trai này. Tô Nhật Thiên không chỉ đẹp trai mà còn rất giỏi giang. Hồi còn đi học năm nào nó cũng đứng nhất trường, sau này đi du học bên Mĩ, Thiên Thiên luôn giành được học bổng. Bây giờ công việc cũng đã thành công, giờ chỉ còn hôn nhân, lần này bằng mọi giá bà phải giúp nó tìm được người xứng đáng.

-Tô tổng, anh ngồi đợi ở đây một lát, tôi đi gọi xe.- Giang thư kí chuyên nghiệp nhìn anh nói.

Nhật Thiên khẽ gật đầu, anh chọn cho mình một chỗ ngồi khuất dưới sảnh, mắt cũng không rời tờ báo tài chính . Trời đã vào giữa tháng 12, nhiệt độ Bắc Kinh cũng hạ đột ngột, những cơn gió rét buốt tràn về khắp mọi nơi. Tiết trời mùa đông khiến người ta buồn ngủ ghê gớm, Tô thị đang có một dự án lớn nên anh vô cùng bận rộn, mấy ngày rồi cũng chưa được ngủ đủ giấc. Anh chán nản quăng tờ báo lên bàn, ngày nào cũng nhìn thấy con số khiến đầu óc anh choáng váng, mắt bỗng dừng lại ở tạp chí du lịch.

-Hàng Châu- địa điểm du lịch bạn không nên bỏ lỡ sao?- Nhật Thiên tò mò mở ra đọc, ánh mắt dán lên bức ảnh chính giữa trang. Đây đúng là nơi anh và Băng Hi đã gặp nhau, không ngờ nó chẳng thay đổi gì cả. Tay chỉ dần xuống, mắt lại bị thu hút bởi ảnh chụp giời thiệu về khách sạn nghỉ dưỡng SpringHotel. Nhìn cách bài trí và nội thất căn phòng trông rất quen thuộc. Anh chắc chắn đã từng đến đây nhưng anh không đi một mình, anh đi cùng với một cô gái. Bỗng bên tai văng vẳng một giọng nói ngọt ngào: “ Nhật Thiên à, em yêu anh. Thực sự rất yêu anh. Hãy coi đây là một giấc mơ thôi. Tỉnh lại mọi chuyện lại như trước…” Giọng nói ấy, nghe thật sự rất quen tai, đúng anh và cô gái ấy đã ngủ với nhau trong căn phòng này, ở chính khách sạn này. Cô gái đó với cô gái đưa bánh bao cho anh, anh có linh cảm là cùng một người, cô ấy rất… quan trọng với anh. Người con gái quay lưng về phía anh, anh thậm chí còn thấy cơ thể cô khẽ run rấy, anh đau xót định đưa tay ôm cô vào lòng thì hình ảnh trước mắt tan biến như một làn khói. Nhật Thiên ôm đầu đau đớn, lại một cơn đau ập tới. Chết tiệt, tại sao cứ mỗi lần muốn nhớ lại thì đầu của anh lại đau đớn như vậy. Anh run rẩy với lấy chiếc cốc trên bàn, tay còn lại lần mò vỉ thuốc trong túi. Vỉ thuốc chỉ còn một viên duy nhất, mấy ngày qua anh đã phải dùng đến chúng khá nhiều. Tiềm thức liên tục thôi thúc anh khám phá một bí mật còn đang giấu kín nhưng cứ đến lúc chìa khóa để mở cánh cổng bốn năm xuất hiện thì cơn đau đầu cũng kéo tới. Li nước đưa đến miệng anh cũng bị đổ ra ngoài hơn nửa. Đôi tay tê cứng cũng không nghe theo sự điều khiển của anh, cả viên thuốc cứ thế lăn lông lốc trên sàn. Nhật Thiên tuyệt vòng nhìn viên thuốc trên đất, lần nay anh không thể dùng thuốc giảm đau nữa rồi. Anh bất lực ngả người trên ghế, đôi mày nhíu chặt từng trận tê buốt truyền đến, mồ hôi lạnh cũng vì thế mà rịn ra thấm ướt tóc mai.

Thanh Tâm đến trung tâm mua sắm của Tô thị để kí kết hợp đồng về bản quyền sản phẩm mới, cô vui vẻ nhìn chiến lợi phẩm của mình. Haha, chắc chắn cuối năm tiền thưởng của cô lại dày thêm một ít. Hôm nay tâm trạng của cô cực kì tốt. Tối nay chắc phải đưa Đậu Đậu đi ăn mới được. Dạo này mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, công việc thuận lợi, cuộc sống cũng rất dễ chịu. Mọi chuyện càng vui vẻ hơn khi cô gặp lại Lã Hiên tại trường mẫu giáo của Đậu Đậu. Gặp lại cô giáo cũ cô cũng nhận ra Đậu Đậu hoạt bát hơn hẳn, thằng bé cũng thích đến trường hơn. Cánh cửa cảm biến cũng từ từ mở ra, vừa lúc một cơn gió mạnh tạt vào, Thanh Tâm đương nhiên hứng trọn đợt gió buốt lạnh đó. Chiếc khăn voan quàng hờ hững trên cổ cô cũng theo cơn gió mà trôi tuột vào trong sảnh chính. Thanh Tâm hoảng hốt chạy theo chiếc khăn đang trôi lờ lững trên không. Chiếc khăn hàng hiệu cô mới mua, không thể để mất được. Chiếc khăn cuối cùng cũng chịu dừng lại, lả lưới nằm bên cạnh dãy ngồi cho khách ở dưới sảnh. Thanh Tâm vui vẻ chạy đến bên chiếc khăn, cô cúi xuống nhặt lên thì tấm mắt rơi vào bóng lưng người đàn ông đang ngồi trong chỗ khuất. Thanh Tâm vốn định quay lưng bước đi nhưng khi lướt nhìn đến khuôn mặt nhăn nhó của anh, cô lại không kìm được mà bước đến. Dù sao cũng không thế đến nhà mà không nể mặt chủ, cô cũng nên qua đó xem một chút. Cô rón rén đến gần hơn, vừa bước cô vừa ngó trước ngó sau xem có bị ai chú ý không. Bộ dạng thập thà thậm thụt như đi ăn trộm vậy. Càng tiến lại gần, Thanh Tâm càng bị khuôn mặt của anh dọa cho hoảng sợ, bàn tay của anh nắm chặt lộ rõ gân xanh đặt trên bàn, hai mắt nhắm chặt, mồ hôi trên trán túa ra ướt đẫm mái tóc. Khuôn mặt nghiêm nghị của anh cũng tái nhợt như tờ giấy, hai răng anh siết chặt vào nhau càng làm khuôn mặt anh trở nên đáng sợ. Cô ân cần đặt một tay mình lên vai anh: “Nhật Thiên, anh sao vậy? Anh không khỏe ở đâu sao?”

Nhật Thiên nghe thấy giọng cô thì không tự chủ vươn tay kéo cô ngồi trong lòng mình còn đầu tựa vào ngực cô, thì thào: “ Cô ngồi yên lặng một chút. Tôi nhờ cô che cho tôi một chút. Nhân viên mà thấy tôi trong tình trạng này thì xấu mặt lắm.” Thanh Tâm lo lắng để mặc anh chôn sâu vào cơ thể mình, nghe câu nói của anh môi cô mím chặt, cuối cùng không nhịn được mà bật thành tiếng cười khanh khách. Đau đến toát mồ hôi lạnh mà anh vẫn không quên bảo vệ hình tượng của mình. Dù sao cô cùng từng là một trong những nhân viên của anh, cũng từng bị bộ dạng trơ trẽn của anh mà sụp đổ lòng mến mộ. Cô tốt nhất nên giúp anh giữ lại chút thể diện trong mắt nhân viên, coi như cô bảo vệ trái tim yếu đuối của mấy cô nhân viên bé bỏng vậy.Thanh Tâm cũng hợp tác, kéo gáy anh gần lại mình hơn. Nhìn xa trông hai người như một đôi tình nhân đang thân mật giữa chốn thanh thiên bạch nhật. Những ngón tay mềm mại đan vào mái tóc cứng của anh, Nhật Thiên cảm thấy thật thư thái. Bàn tay cô bất giác chạm đến vết sẹo dài lần sâu trong mái tóc. Vết sẹo đã liền, cũng không còn màu đỏ rợn người mà thay vào đó là vết sẹo trắng toát dài chừng 10 phân ẩn hiện trong mái tóc rậm. Cũng thật may tóc anh rất dày, cũng rất nhanh mọc nên vết sẹo rất khó bị phát hiện. Thanh Tâm áy náy đặt ngón tay lên vết thương, thì ra cô cũng tạo chút dấu ấn của mình lên anh. Người đàn ông của cô mang vết sẹo vì cô sao ngày càng đẹp trai như vậy. Thanh Tâm bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, anh cũng đâu còn là người đàn ông của cô. Không phải, anh chưa bao giờ là người đàn ông của cô cả. Thanh Tâm chua xót rời tay xuống, cả cơ thể dường như lại dựa vào anh mà ngồi cho vững.

Thay vào tâm trạng rối bời của Thanh Tâm khác hoàn toàn với khuôn mặt đang hưởng thụ của Nhật Thiên. Cô xuất hiện khiến anh tỉnh táo hơn chút. Anh quả thực không phải vì sợ mất mặt mà mới kéo cô vào, ai anh cũng không quan tâm, anh chỉ muốn ở với cô thêm một chút nhưng vì hoàn cảnh quá đột ngột nên anh chỉ đánh lấy cái lí do vớ vẩn để giữ cô lại. Thế nhưng người phụ nữ ngốc nghếch này lại hoàn toàn tin tưởng. Anh còn thấy cơ thể cô rung rung khi cười.

-Anh hít thở sâu một chút, vậy sẽ đỡ hơn.- Nói rồi cô gượng gạo vỗ lên vai anh. Chắc động tác này thì không sao.

Cứ như vậy không biết là bao lâu, Nhật Thiên ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực cô, hai tay cũng vòng qua eo ôm lấy cô thật chặt. Thật kì lạ, cứ nghe thấy tiếng của cô ấy là mọi đau đớn đều tan biến hết, hôm trước cũng vậy.

Cơn đau đã tắt ngóm từ khi cô ngồi xuống nhưng bản thân anh lại không nỡ rờixa cô. Vì vậy mà anh đê tiện lợi dụng lí do bệnh tật giữ cô bên mình lâu hơn. Không cần nhìn anh cũng biết khuôn mặt cô đang lo lắng bao nhiêu. Thời gian qua không gặp cô mặc dù anh không ít lần lái xe trước cửa nhà cô, đợi chờ đến lúc cô tắt đèn mới lặng lẽ rời đi. Anh biết mình hành động như vậy có bao nhiêu bỉ ổi, anh dù sao cũng là người sắp lấy vợ rồi. Vợ sắp cưới cũng là người nổi tiếng, anh không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến cuộc sống an lành của cô. Sao cô lại luôn xuất hiện khi mà anh mệt mỏi nhất, cũng là lúc phong độ của anh tụt giảm đến nghiêm trọng. Nhưng khi anh đau , chỉ cần nghe giọng nói của cô, mọi đau đớn cũng hùa nhau biến mất. Nhật Thiên không biết là vô tình hay hữu ý mà cơn đau cũng vì sự hung dữ của cô mà chạy mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.