Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 70: Dấu hiệu



Dấu hiệu

Thanh Tâm chán nản nhìn lên đồng hồ đeo tay. Không phải chứ cũng được 15 phút rồi. Anh còn định giữ tư thế này đến bao giờ nữa. Cô nhìn xuống người đàn ông đang thư thái trước ngực mình. Cả khuôn mặt anh đang tấn hưởng cảm xúc ấm nóng từ ngực cô, chỗ nào cũng thư thái mỗi cánh tay vẫn như gông kìm ôm chặt lấy cô. Cô cứ hỏi anh thì anh lập tức nhăn nhó làm ra đau đớn khiến cô mềm lòng.

Giang thư kí quay lại nhưng lại trông thấy khung cảnh lãng mạn vừa rồi cũng không dám làm phiền. Điện thoại bên người Thanh Tâm bỗng reo lên, cô nhanh chóng ấn nút nghe rồi định rời khỏi vòng tay anh: “ Alo, Vũ Luân à, cậu đón Đậu Đậu rồi hả? Cảm ơn nha. Tớ… tớ.. đang trên đường về, ừ, hẹn tí gặp ở nhà.”Nhật Thiên lờ mờ nghe thấy giọng nói của người đàn ông bên kia, trong lòng lại thấy bực bội. Ở bên anh có gì sai mà cô phải nói dối, mà Vũ Luân là ai, là bạn trai cô sao? Vừa nghĩ anh vừa nắm eo cô chặt hơn, hai tay co lại đẩy cô càng tiến sát người mình. Để xem cô về bằng cách nào.

-Nhật Thiên, tôi nghĩ anh nên đến viện kiểm tra. Ngồi cả buổi cũng không hết được đâu. Tôi có chuyện ở nhà, để tôi gọi thư ký Giang nhé. – Thanh Tâm bối rỗi gỡ tay anh ra.

-Không muốn- Anh dửng dưng đáp, vẫn tiếp tục duy trì tư thế, hoàn toàn dựa phần thân trên vào người cô. Thanh Tâm chán nản để mặc anh làm theo ý mình. Nhật Thiên bây giờ rất giống Đậu Đậu thích cái gì thì thà chết cũng không chịu buông ra. Ánh mắt cô dáo dác nhìn quanh cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của thư kí Giang, cô lập tức cầu cứu.

-Tô tổng, xe đã đến.- Giang thư kí tiến lại gần lịch sự báo tin.

Nhật Thiên nghe thấy tiếng cô ấy thì lập tức buông Thanh Tâm ra, mặt trở nên nghiêm túc như trước. Thanh Tâm vội cầm lấy túi xách đứng dậy, cô ngại ngùng giải thích: “ À…ừm… tôi trượt chân ngã… Cảm ơn anh, Tô tổng.” Nói rồi chạy mất hút bỏ lại ánh mắt tiếc nuối của Nhật Thiên.

Nhật Thiên chán nản ngồi trong xe, nhiều lúc anh ghét cay ghét đắng thái độ nửa vời của mình. Anh quá thiên về những hồi ức quá khứ mà không chịu xem xét bản thân đang thực sự muốn gì. Anh biết người anh muốn ở bên là Thanh Tâm nhưng nhìn Băng Hi đau lòng vì mình anh lại không nỡ phá vỡ giấc mộng đám cưới của cô ấy. Anh cũng tự thuyết phục bản thân người anh cần là Băng Hi nhưng con tim vẫn không theo sự sắp đặt của bản thân mà dừng lại. Anh vẫn vô thức hướng về phía cô, vẫn đê tiện muốn giữ cô bên mình giây lát để chí ít cô không nhớ về người đàn ông Vũ Luân đó. Anh nhận ra mình thích cô thì cũng là lúc biết cô mở lòng với người đàn ông khác. Thế nên, anh nghĩ mình nên dừng ở đây thôi, cuộc sống an ổn của cô anh cũng không có quyền phá vỡ. Vẫn tự nhắc nhở bản thân như vậy nhưng tối nào sau những bữa ăn với khách hàng, sau những buổi gặp gỡ anh lại lái xe về trước nhà cô. Cũng không ít lần nhìn cô tiễn người đàn ông đó ra về. Anh chỉ muốn xông ra bên ngoài kéo cô lại phía sau nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng của anh, bàn tay trên cánh cửa cũng đứng lại giữa chừng. Anh xuất hiện trước mắt cô thì anh sẽ nói gì, anh không có tư cách, anh cùng lắm cũng chỉ là đoạn hồi ức mà cô không muốn nhớ đến. Ông trời cũng thật trớ trêu, đoạn hồi ức người khác không cần thì anh lại dày công tìm kiếm. Anh có cảm giác mình từng gây ra lỗi lầm rất lớn nhưng anh càng cố gắng bao nhiêu, cơn đau càng không buông tha cho anh bấy nhiêu. Anh dùng thuốc giảm đau như cơm bữa đến nỗi bác sĩ tư cũng phải thu hết thuốc ông phát cho anh. Nhưng anh không chịu được, anh tiếp tục đến các hiệu thuốc. Anh ít nhất cũng cần phải biết mình đã làm gì, đã đắc tội gì với cô mà lại đánh mất người phụ nữ tuyệt vời như thế. Chiếc cốc thủy tinh trên tay bị anh bóp vụn, những mảnh vỡ ghim sâu vào lòng bàn tay khiến anh đau đớn. Cũng đúng chỉ có nỗi đau thể xác mới xua đi cơn đau nhói trong lòng đang hành hạ mình. Tài xế Triệu liên tục quan sát khuôn mặt anh. Khuôn mặt của anh bây giờ thật méo mó. Nhật Thiên trước kia rất ít uống rượu, anh cũng không uống đến nỗi tâm trí hỗn loạn như thế này. Những tháng vừa rồi tối nào anh cũng bị Nhật Thiên gọi đến quán bar trở anh về phòng nghỉ công ty. Anh còn nhớ mới cuối tháng trước, Nhật Thiên còn uống nhiều đến xuất huyết dạ dày làm anh và thư ký Giang hoảng sợ một phen. Nhật Thiên ban ngày và ban đêm hoàn toàn khác biệt. Dù cho anh có mệt mỏi bao nhiêu, thậm chí có phải nhập viện thì sáng hôm sau anh vẫn đến công ty đi làm như thường lệ, không chút hề hấn gì. Nhưng để ý kĩ, khuôn mặt anh bây giờ gầy đi rất nhiều, cả khuôn mặt cũng hốc hác đến đáng thương. Thì ra hồi ức cũng có lúc hành hạ người ta ghê gớm như vậy. Tài xế Triệu lại tiếp tục chú tâm lái xe, ít nhất anh cũng có thể đảm bảo cho anh được an toàn.

Chiếc xe dừng lại trước trung tâm tập Gym, tài xế Triệu ái ngại quay đầu ra sau. Lúc này, anh mới phát hiện ra bàn tay đã khô máu của Nhật Thiên, mùi máu tanh vì thế mà xông lên nồng nặc. Nhật Thiên bơ phờ nhìn tài xế, anh khẽ gật đầu thể hiện anh đã biết. Một hơi thở dài não nề, anh quay sang tài xế Triệu:

-Anh về đi, hôm nay tôi không đi bar nữa. Hôm nay bà tôi gọi về ăn cơm. Tôi sẽ lái xe.

Anh nhanh chóng bước ra ngoài, Băng Hi thường hay luyện tập thể thao ở đây. Anh dường như cũng lâu rồi chưa gặp cô. Không phải bà nội giả ốm đau thì anh cũng không muốn về nhà. Anh thừa biết chuyện quan trọng mà bà nội anh đang quan tâm ngoài thúc đẩy đám cưới thì chẳng có việc gì khác. Đám cưới với Băng Hi, anh cũng đã chấp nhận. Có lẽ anh định sẵn sẽ luôn có lỗi với Băng Hi, anh không thể cho cô ấy tình yêu nên đành dùng danh phận và tài sản để bù đắp tất cả.

Nhật Thiên bước lên tầng thứ 15 có phòng tập cho nữ. Anh xuất hiện không báo trước vì bữa ăn cũng khá vội, thêm nữa anh không liên lạc được với cô.

-Anh buông tôi ra, anh dừng lại được không?. – Băng Hi bực dọc giằng co với người đàn ông nước ngoài.

Người đàn ông có vẻ là huấn luyện viên của chỗ này, anh tiếp tục ghì chặt cánh tay cô, nói bằng thứ tiếng trung lưu loát:

-Em còn muốn đi đâu? Chẳng phải hắn không cần em sao? Sao em cứ cố chấp như vậy.

-Hector, buông, anh buông ra…

Nhật Thiên nghe thấy cái tên này rất quen nhưng anh không kịp suy nghĩ nhiều mà lao đến giải thoát cho Băng Hi.

-Anh làm gì vợ sắp cưới của tôi vậy. Xin anh tự trọng.

Hector vì sự xuất hiện của Nhật Thiên mà thoáng sững sờ, đôi mắt xanh vụt qua tia kinh hãi. Chân anh cũng bất giác lùi ra sau. Anh nhìn khung cảnh một nam một nữ che chở thì càng thêm ngứa mắt, anh quay lưng bỏ đi, trước khi đi bỏ lại một câu vu vơ:

-Được lắm, anh đã làm cho em rất nhiều. Em cuối cùng vẫn không chọn anh.

Nhật Thiên bỗng nhận ra người đàn ông này không chỉ quen tên mà giọng nói của anh ta cũng rất thân thuộc. Rõ ràng, anh đã từng nghe ở đâu rồi nhưng suy nghĩ thế nào anh cũng không nhớ nổi. Anh quay ra nhìn Băng Hi: “Hắn ta là ai?”. Băng Hi lúc này nước mắt đã thi nhau chan chứa khắp khuôn mặt. Cô kể đó chỉ là một fan cuỗng của cô, cũng nói cô sợ hãi biết bao. Nhật Thiên trong lòng có chút hồ nghi nhưng sau đó anh cũng nhanh chóng biến mất khi bà nội gọi thúc giục anh về nhà.

Suốt bữa ăn, Nhật Thiên chỉ duy trì sự trầm mặc. Kết thúc bữa ăn, anh lẳng lặng lôi chuyện công việc để thoát ra khỏi bầu không khí bí bách.

Nhật Thiên ngồi vào trong xe, ánh mắt anh bất định nhìn vào con đường hun hút phía trước. Tai anh vẫn văng vẳng lời nói của Băng Hi: “ Anh nhớ cuối tuần đi thử váy cưới không? Anh đừng quên nhé.” Thì ra cũng đến lúc rồi, anh khẽ cười khổ.Chiếc xe lại bon bon trên con đường thân thuộc, khi xe dừng lại anh mới biết mình đã lái đến đâu. Anh lại đến nhà Thanh Tâm. Thì ra cũng có những thói quen anh không bỏ được. Nhật Thiên bước ra ngoài xe, ánh mắt lại đậu lên khung cửa sổ vẫn đang sáng đèn. Hôm nay chắc cô lại ở bên Vũ Luân, cuộc nói chuyện buổi chiều cũng đủ để anh nhận ra điều đó.

Thanh Tâm đợi Đậu Đậu ngủ say thì rón rén ra ngoài mua mấy lon bia. Hôm nay 15 phút bên Nhật Thiên lại làm trái tim cô xáo trộn. Từ lúc đó đến giờ nó vẫn chưa trở về nhịp đập bình thường. Cô đành mượn rượu để quên hết vậy. Thanh Tâm loạng choạng đi trên con đường nhỏ, lon bia trên tay cũng chới với theo bước đi xiêu vẹo. Cô vừa đi vừa nghêu ngao hát: “ Quá khứ chỉ còn như hoa trong mộng… Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi…Là tự em vẫn đa tình…” Giọng hát của cô rất chướng tai liên tục bị chó hai bên đường hưởng ứng. Thanh Tâm mặc kệ. Hôm nay cô say rồi, ai gây sự với cô thì người đó tự chuốc lấy họa vào thân mình.

Nhật Thiên bủn rủn ngồi dựa lưng vào mặt tường buốt lạnh. Sao thế này, anh đâu có cố gắng nhớ điều gì mà đầu cũng đau buốt ê ẩm, anh cố gắng hít thở sâu, muốn mấy khí lạnh ép mình tỉnh táo. Anh nhiều lần dùng tay bám chặt lên nền gạch đẩy cơ thể mình đứng dậy nhưng hết lần này đến lần khác, anh lại choãi chân, ngã sõng soài trên đường. Nhật Thiên mệt mỏi gục mặt trên gối, cơn đau đầu tiếp tục hành hạ anh không hòa hoãn. Thêm nữa giọng hát chói tai của cô nương nhà nào đang đi loạn trên đường làm anh không có một phút yên ổn,

-Hết rồi. – Thanh Tâm dốc lon bia lên đầu. Chờ không thấy giọt nào nhỏ xuống mới nhấc lên. Uống bia một chút mà cơ thể cô đã rệu rạo cả ra. Phải vận động một chút mới được. Nghĩ rồi, cô nhìn xung quanh tìm kiếm mục tiêu. Trước kia bộ môn thể thao cô giỏi nhất là đá cầu, hôm nay cũng nên thử lại chút cảm giác ngày nào. Đôi mắt Thanh Tâm dừng lại bên ụ đất ven đường. Tuyệt vời, độ xa vừa đủ, còn là ụ đất nên lon bia không lăn đi đâu được.

Thanh Tâm cầm lon bia trên tay, cô lùi một bước lấy đà, rồi sút về phái trước: “ Headshot. Yeah…” Năng lực của cô vẫn không giảm, bách phát, bách trúng. Cô hò hét, hôn gió như thể đang tham dự Olympic. Ụ đất đang im lìm bỗng ngã lăn ra nền đất, lon bia cũng không ở nguyên như cô nghĩ mà bắt đầu lăn ra xa. Cô loáng thoáng nghe tiếng rên nhỏ nhỏ. Khuôn mặt cô tối sầm, cô nhanh chóng lấy lại lí trí. Chết thật cô lại gây họa rồi.

-Anh gì ơi, anh có sao không? Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý.

Nhật Thiên nghe thấy giọng nói quen thuộc thì cúi gằm mặt, bàn tay cũng để lên trước trán che nửa khuôn mặt của mình. Anh khàn khàn nói mình không sao rồi lẳng lặng quay người rời đi. Nhưng do ngồi quá lâu, chân anh cũng đã tê cứng, anh loạng choạng lao về phía trước.

Thanh Tâm nghe giọng nói của người đàn ông thì thấy có chút là lạ. Đến khi khuôn mặt anh mờ nhạt ẩn hiện dưới ánh đèn đường cô mới nhận ra người cô vừa phạm lỗi là ai. Nhìn cơ thể anh chao đảo, cô lập tức chạy đến đỡ anh. Nhật Thiên mệt mỏi dựa vào người cô. Thanh Tâm ngước lên nhìn anh, ánh đèn men theo góc cạnh khuôn mặt anh phản chiếc xuống. Nhìn anh trực diện thế này cô mới nhận ra dạo này anh gầy biết bao, xương gò má cũng hiện lên rất rõ. Cô đỡ bàn tay anh vòng qua cổ mình thì ngón tay vô tình chạm vào má cô. Thanh Tâm thấy má mình man mát mới đưa tay lên chạm. Là máu. Tay anh ấy đang chảy máu, Nhật Thiên sao vậy, sao anh lại để mình bị thương? Thanh Tâm đau lòng đỡ lấy cơ thể anh. Anh gầy đi nhiều quá, áo sơ mi mặc cũng bị rộng ra không ít. Trông anh nhợt nhạt và mệt mỏi dưới ngọn đèn đường.

-Tay anh sao vậy? Sao lại chảy máu?- Cô lo lắng nhìn người đàn ông bên cạnh, bây giờ cô chỉ còn có thể nghe thấy hơi thở nặng nề của anh. Hơi thở còn mang chút men say. Mái tóc anh cũng hơi ướt, có lẽ anh lại đau đến toát mồ hôi lạnh rồi. Cô đưa tay lên xoa xoa vầng trán anh, ân cần hỏi- Đầu anh lại đau sao?

Nhật Thiên cố gắng đứng vững nhưng cả cơ thể nặng nề dường như không nghe theo sự điều khiển của anh. Anh vốn chỉ muốn đến xem cô một chút rồi lẳng lặng rời đi, anh không muốn phá hỏng cuộc sống an ổn của cô. Nhưng, khi thấy lon bia bay về phía mình, anh lại để mặc cho nó bay vào đầu, giả vờ kêu lên để cô đến gần anh hơn. Thanh Tâm đứng ở chỗ đèn sáng nên không thể thấy anh, còn anh, ngồi u uất trong bóng tối hoàn toàn có thế nhìn rõ cô. Anh bị cơn đau đầu hành hạ nhưng anh vẫn nhận ra hình ảnh người con gái đang vừa đi vừa hát nghêu ngao là ai. Trong lòng anh có chút niềm vui nho nhỏ nhưng khi cơn đau đầu lại kéo đến, anh lo sợ khi nhìn thấy bóng cô mờ dần, giọng nói của cô anh còn mơ hồ không nghe rõ. Anh chỉ muốn cô chú ý đến mình một chút, muốn cô rời vùng sáng của mình để đến bên khoảng tối trong anh. Anh thừa nhận, anh đứng ở đây, chìm mình trong bóng tối rất cô đơn và bất lực. Nhưng khi cô đến bên cạnh, thấy cô ân cần hỏi han ngay cả với một người đàn ông xa lạ. Lí trí anh lại thôi thúc anh nên rời xa cô, không nên làm phiền cô thêm nữa. Vì vậy, anh rời đi ngay khi cô đang ở gần mình trong gang tấc. Mùi hương hoa hồng dịu mát xoa dịu nỗi đau cũng như nỗi cô đơn đang cào xé tâm can anh. Anh đã nghĩ mình cuối cùng cũng bước đi được rồi nhưng cô, lại ngây ngốc kéo anh lại, ngây ngốc quan tâm anh, quan tâm người đàn ông đã gây cho cô nhiều thương tổn. Vừa rồi là anh cố tình đi chậm, có lẽ anh vẫn khát khao có cô bên mình dù biết đó là đòi hỏi vô cùng ích kỉ. Đêm nay thôi, Thanh Tâm ở cạnh bên anh nốt đêm nay thôi, anh sẽ không đòi hỏi thêm gì nữa…. Thần trí Nhật Thiên cũng lửng lơ theo những cơn gió.

Thanh Tâm phủi tuyết trên vai anh. Lúc cô ra khỏi cửa hàng thì tuyết bắt đầu rơi, từ đó đến giờ cũng khá lâu rồi. Chẳng lẽ anh lại chờ cô từng ấy thời gian như thế?

Hơi thở đều đặn của Nhật Thiên phả lên mặt cô, gò má lạnh buốt của anh cũng tiến lại gần. Thanh Tâm không biết vì cồn hay cảm xúc ngượng ngùng mà mặt cô đỏ ửng, hai má cũng nóng ran nhưng cô lại không nỡ đẩy anh ra xa. Nhật Thiên thoải mái dụi má vào mặt cô, hơi thở bình yên của anh cũng yên lặng truyền đến…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.