Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 74: Trở về



Sân bay Bắc Kinh

Nhật Thiên thư thái cầm báo lên đọc. Một tuần qua, bên chi nhánh phía Quảng Châu gặp sự cố. Công trình xây dựng của Tô thị bên ấy bị sập làm chết một công nhân. Gia đình nạn nhân nhất quyết không chịu thỏa thuận, đòi kiện ra tòa. Tình hình quá gấp rút nên Nhật Thiên phải đi máy bay ngay đến giải quyết. Dự án lần này là do phía công ty xây dựng Giang Châu làm chủ xây dựng, Tô thị chỉ góp tiền đầu tư. Xảy ra tai nạn nghề nghiệp hẳn bên họ đã rút tiền đầu tư nên mới dẫn đến tòa nhà bị sập đổ. Nhật Thiên rất ghét loại người làm ăn dối trá nên sau khi thỏa thuận xong với người nhà bệnh nhân, anh nhanh chóng rút vốn đầu tư và kiện công ty Giang Châu ra tòa. Trước giờ vẫn vậy, bất cứ kẻ nào dám qua mặt anh làm điều xằng bậy đều nhận chung một kết cục, Giang Châu cũng không ngoại lệ. Chắc chắn ngày mai cái tên Giang Châu sẽ không còn xuất hiện trên đất Quảng Châu nữa. Ánh mắt anh dừng lại ở dòng giật tít: “ Vụ kiện tranh giành quyền nuôi dưỡng của Tô gia và Đình gia.” Mấy ngày qua anh đi vắng, trong nhà lại xảy ra chuyện lớn thế này sao? Tại sao không thấy Băng Hi báo gì, điện thoại cũng không thấy ai gọi tới. Với tính cách của Thanh Tâm hẳn cô đã liên lạc với anh, tại sao mấy ngày vừa rồi không thấy tin tức của cô. Nhật Thiên nhanh chóng gọi cho Thanh Tâm nhưng không sao liên lạc được. Cuối cùng anh bấm số gọi cho thư kí Giang.

-     Tô tổng, cuối cùng anh cũng gọi cho tôi. Thanh Tâm cô ấy tuần trước có đến 

hỏi tôi về anh. Tôi cố gắng gọi nhưng không thể liên lạc với anh.- Thư kí Giang nhanh chóng nói. Nhật Thiên băn khoăn suy nghĩ, không thể nào mấy ngày ở Quảng Châu anh đều bật máy nhưng không thấy có cuộc gọi tới, chẳng lẽ có sự nhầm lẫn ở đây, cuối cùng anh nới lỏng và vạt, đưa tay lên trán yêu cầu: “ Cô lập tức điều tra cho tôi xem số của tôi đã bị chặn những số nào rồi lập tức báo cho tôi biết.” Anh nhanh chóng cúp máy, không khó khăn để anh biết người đứng sau mọi chuyện là ai nhưng anh thực không ngờ một mình cô có thể nghĩ ra kế hoạch hoàn hảo như vậy, chắc chắn là do bà nội anh nghĩ ra. 

-     Nhật Thiên mừng anh về nhà.- Băng Hi vui vẻ ôm lấy tay anh kéo anh về phía bếp. Mặt hớn hở chỉ tay về phía bàn ăn- Anh xem, em và mẹ đã nấu toàn món anh thích.

-     Em không có gì muốn nói với anh sao?- Nhật Thiên bực bội gỡ tay cô ra, giận dữ hỏi.

-     Có chuyện gì sao? À, ý anh là chuyện của Đậu Đậu, em muốn ngăn bà nhưng không được…- Cô làm bộ bất lực nhìn anh.

Nhật Thiên tức giận nắm chặt bả vai cô, để cô nhìn thẳng vào mắt mình mà quát: “ À là sao? Ý cô là cô không biết vì sao điện thoại tôi lại chặn số Thanh Tâm, số thư kí Giang và số của Nghĩa Tử sao…Hả, cô nói gì đi, hay cô cũng không biết tại sao lại như vậy?”

-     Nhật Thiên..anh bị làm sao vậy? Em… em…- Băng Hi hoảng sợ nhìn người đàn ông đối diện. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh giận dữ như vậy, từ sau tai nạn anh luôn dùng thái độ mềm mỏng với cô. Dù đôi lúc cô có hạch sách hay yêu cầu quá đáng thì anh đều mỉm cười chấp thuận nhưng lần này có lẽ anh đã giận thật rồi.

-     Là bà bảo nó làm…có trách thì trách bà ấy…- Tô Xuân Hiểu không vui xen vào.

-     Bà, tại sao? Tại sao không cho cháu biết vụ kiện này?- Nhật Thiên thống khổ quay sang nhìn bà.

-     Tại vì sợ cháu sẽ nổi điên như thế này. Cô ta có gì mà cháu phải xem trọng như vậy chứ?- Bà ngồi xuống bàn ăn, đưa tay cầm cốc nước uống một ngụm rồi tiếp tục nhìn anh chằm chằm.

Nhật Thiên im lặng quay lưng đi lên phòng, anh mệt mỏi phải trả lời rồi. Anh bất lực nằm lên giường, dù sao anh cũng không thể cãi nhau với bà được nhưng còn Thanh Tâm, cô ấy phải làm sao bây giờ? Trong lòng anh rất thống khổ. Chuyện của Đậu Đậu ít nhiều anh cũng từng nói với cô, anh chưa bao giờ nuốt lời đến thế. Anh mệt mỏi lấy điện thoại ra rồi gọi cho thư kí Giang: “ Cô hẹn cô Đình mai gặp mặt. Nói tôi có chuyện cần nói.” Trong máy rõ ràng có số của cô vậy mà ngón tay không sao ấn vào được phím gọi, nhắn tin thì soạn được mấy chữ lại xóa đi cuối cùng anh đành phải nhờ thư kí Giang giúp mình. 

Công viên giải trí

-     Mẹ… mẹ…- Đậu Đậu vui vẻ chạy đễn chỗ Thanh Tâm ôm lấy chân cô. Thanh Tâm xúc động xoa đầu con trai, đây là lần đầu tiên sau một tuần thằng bé về ở nhà Tô gia. Đậu Đậu có vẻ gầy hơn trước, hai má cũng không còn phính mà lại hơi hóp lại, quần áo mặc cũng bị rộng ra riêng chỉ có giọng nói là không đổi. Cô vui vẻ quỳ xuống ôm lấy con trai, căn hộ nhỏ của hai mẹ con chật hẹp là vậy nhưng từ hồi thằng bé đi lại vô tình trở nên trống trải, mỗi ngày cô về đến nhà là tâm trạng cô lại rơi vào sự tĩnh lặng, một mình gặm nhấm nỗi cô đơn trong lòng. Cả ngày cô đi làm ở công ty đến tối thì đi bưng bê cho quán ăn của bố mẹ, hôm nào rảnh thì cô lại cùng cô Lã Hiên phát tờ rơi quảng cáo. Thanh Tâm cố gắng làm việc như điên để kiếm tiền, Hiểu Như thấy cô như vậy thì hết sức lo lắng, nhiều lần cố khuyên cô làm gì thì làm nhưng cần phải đặt sức khỏe lên hàng đầu nhưng cô chỉ cười trừ, vẫn tiếp tục sống chết làm việc. Bây giờ thứ cô cần nhất là tiền, chỉ cần có nhiều tiền thì cô sẽ có thể đón Đậu Đậu về. 

Nhật Thiên sững sờ nhìn người phụ nữ trước mắt, cô gầy đi nhiều, trông cũng xanh xao và tiều tụy hơn trước. Ắt hẳn vì chuyện của Đậu Đậu, hôm nay anh hẹn cô ra cũng là để xin lỗi về việc này. Người phụ nữ này luôn khiến anh phải bối rối khi đối mặt, anh luôn cảm thấy có lỗi khi gặp cô. Tay hơi run run đưa ra, ánh mắt nhìn cô trân trân, có gì đó đau lòng, có gì đó ân hận và cả nhớ nhung. Trước khi đến đây anh đã thử mường tượng xem mình sẽ mở đầu thế nào, cũng nghĩ hàng loạt khả năng có thể xẩy ra nhưng khi ngồi đây, đối diện với cô anh lại không thể thốt nên lời. Nói gì với cô khi mọi chuyện đã rồi. Anh có nói anh đau lòng, anh hối hận vì đã phá hủy cuộc sống của cô thì cô có tin không. Nhật Thiên thở dài não nề.

-     Con dạo này thế nào? Sống bên đấy có tốt không?- Thanh Tâm cố tình ngó lơ Nhật Thiên, cô ấu yếm lau nước mắt cho con trai- Ngoan, là đàn ông sao lại khóc trước mặt phụ nữ.

Nhìn thấy nước mắt của con trai, cô cũng không kìm nén được mà mắt cũng hoen đỏ. Đậu Đậu của cô từ lúc nào lại mít ướt như vậy, chắc chuyện này đã làm thằng bé rất khổ tâm. Nhà đổi, trường học cũng bị đổi, người thân cũng đổi, một mình sinh sống với những người xa lạ như vậy, làm sao thằng bé có thể chịu đựng được. 

Thanh Tâm vẫn duy trì ngó lơ anh.Nhật Thiên khó khăn lắm mới gặp được cô. Những buổi hẹn mà anh nhờ thư ký Giang sắp xếp cô cũng không tới, điện thoại cũng không nghe. Thêm nữa cô không sống ở căn phòng cũ mà chuyển về bên Đình gia nên anh cũng không thể tới. Trong lòng có chút đau xót, bây giờ có lẽ cô đã chính thức coi anh là người xa lạ. Thật sự nếu có thể giúp cô trút hết gánh nặng thì bắt anh làm gì cũng được, nếu đánh anh mà cô có thể dịu đi phần nào thì bắt anh làm bao cát cho cô trút giận anh cũng bằng lòng. Nhưng thái độ thờ ơ, lạnh nhạt của cô, anh không thể chịu đựng được.

-     Cũng tốt ạ. Bà nấu nhiều món ngon lắm nhưng con ăn thấy không quen. Mẹ yên tâm bà và ba đối xử với con rất tốt…- Đậu Đậu mỉm cười trả lời, đầu cúi xuống như che giấu điều gì đó.

-     Hôm nay con muốn chơi trò gì cũng được. Muốn chơi trò gì nào?- Thanh Tâm vui vẻ đứng lên dắt con đi qua anh. Rõ ràng lúc ở nhà cô đã tự thuyết phục mình phải dạy cho anh ta một bài học vậy mà đến đây, trông thấy anh mắt lo lắng của anh ta cô lại không nỡ buông lời định nói. Tất cả những tức giận đều bị cô nuốt vào trong, có lẽ dù có làm gì anh ấy thì thực tại cũng không thể thay đổi được gì, Đậu Đậu vẫn phải ở nhà Tô gia.

-     Mẹ… thật không ạ. Con muốn chơi đu quay, tàu lượn, nhà ma, nhà phao, nhà bóng, à cả câu cá nữa…- Đậu Đậu nghe thấy vậy nhanh chóng lấy lại hứng khởi, vui vẻ chỉ trỏ, xem ra chuyện này có thể giúp thằng bé vui vẻ một lúc.

-     Nào, mẹ con mình chơi đu quay trước.- Thanh Tâm vui vẻ chỉ về cỗ xe ngựa phía trước rồi dắt thằng bé đến đó, hai người hoàn toàn chơi vui vẻ coi Nhật Thiên là không khí vậy. Anh khẽ thở dài, nhưng như vậy cũng tốt, bây giờ anh có thể đứng một mình ngắm nụ cười của hai mẹ con. Nhìn thấy họ vui trong lòng anh cũng nhen nhóm một ngọn lửa ấm áp, đúng, Đậu Đậu ở bên cô hạnh phúc hơn nhiều. Thanh Tâm, anh hứa sẽ giúp em thuyết phục bà đưa Đậu Đậu về. Bất giác trong đầu anh cũng hiện lên hình ảnh về một công viên giải trí, anh mặc một chiếc áo phông màu hồng cũng với hai người nữa, một lớn một nhỏ, trông rất hạnh phúc. Không lẽ anh đã từng cùng Thanh Tâm và Đậu Đậu đi chơi sao? Kí ức vừa rồi là gì, sao anh lại ở cùng cô và Đậu Đậu, không phải bây giờ Thanh Tâm mới thừa nhận đây là con trai anh sao? Vậy thì đứa bé và người phụ nữ vừa rồi là sao? Nhật Thiên rất hiểu bản thân mình, anh tất nhiên sẽ không đi cùng hai người nếu biết Đậu Đậu không là con anh nhưng anh vẫn cứ ở bên cô, chỉ có một lí do duy nhất là anh có tình cảm với người phụ nữ này. Đầu lại đau, gân xanh trên trán cũng nhanh chóng nổi lên, tay Nhật Thiên nắm chặt lấy lan can. Cơn đau đầu lại ấp đến, chết tiệt cứ mỗi lần nhớ ra cái gì thì y như rằng cơn đau đầu này lại phá tan mạch suy nghĩ của anh. Những lần trước anh vui vẻ đón nhận vì chỉ cần anh đau, cô sẽ đối xử ân cần với anh hơn, sẽ quan tâm anh nhiều hơn. Nhưng bây giờ thì khác, anh không có tư cách ở bên cô, càng không có tư cách được cô săn sóc bởi vì anh lại một lần làm tổn thương cô, cứ như vậy lỗi lầm anh gây ra ngày một nhiều. Mắt cố đưa lên ngắm hai mẹ con, nghe thấy tiếng cười vui vẻ truyền đến, cơn đau đầu lại dịu đi. Anh thừa nhận bản thân đã vô tình coi cô là thuốc giải, cứ mỗi lần anh đau tai nghe thấy tiếng cô, mắt nhìn thấy cô là cơn đau ấy đột  nhiên thổi bay đi mất. Càng bên cô anh càng nghiện nghe giọng cô, thèm khát mọi cử chỉ ân cần của cô, đan tay vào tóc anh rồi xoa đầu cho anh, để mặc cho anh ôm ấp, cứ như vậy từng hành động của cô thấm dần vào trái tim anh. Để rồi một ngày anh phát hiện ra mình có tình cảm với cô, một thứ tình cảm rất sâu đậm. Một thứ tình cảm mà chỉ cần thấy cô vui anh cũng vui, thấy cô buồn anh cũng buồn, thấy cô hạnh phúc anh cũng thấy ấm áp trong lòng. Mắt cứ như vậy mà tìm kiếm cô, mỗi lúc mỏi mệt lại âm thầm lái xe đễn trước chung cư để nhìn lên tầng 5chỉ để xem ô cửa góc trái vẫn còn sáng đèn hay không, chỉ cần như vậy có thể giúp anh thả lỏng tin thần, có thể an tâm ngon giấc. Nhật Thiên nghĩ mình điên rồi, có lần trong giấc mơ anh thấy cô mặc váy trắng vui vẻ chạy về phía mình, trên tay còn cầm theo bó hoa hồng tươi, lúc ấy anh không chần chừ mà lao về phía cô, thoải mái ôm cô, hôn cô và thưởng thức hương thơm trên người cô, đến lúc tỉnh dậy mới tiếc nuối tất cả chỉ là một giấc mộng. Có lẽ có cô bên cạnh mãi mãi chỉ là giấc mơ mà anh không thể thực hiện được.

Vui chơi cả ngày khiến hai mẹ con mệt rã rời, Thanh Tâm ngồi ghế sau để con trai gối đầu lên ngủ. Đậu Đậu ngoan ngoàn nằm trong lòng cô, tay nắm chặt lên tay cô không rời. Cô ấu yếm nhìn con trai của mình, dù rất giận Nhật Thiên nhưng cũng phải cảm ơn anh vì đã cho cô được gặp con. Tuần vừa rồi cô có đến nhưng Băng Hi lại cố tình nói dối, không cho cô vào thăm thằng bé. Hôm thì bảo nó đi chơi với bà, hôm thì bảo nó đi ngủ rồi, có hôm còn nói nó đi học thêm tiếng anh. Đậu Đậu mới có hơn 3 tuổi, cô không muốn con trai đánh mất thời gian tuổi thơ quý báu vào chuyện học hành, chỉ mong nó thực sự có thời gian vui vẻ, hạnh phúc. Thật không nỡ xa thằng bé, một ngày bên con vẫn chưa thỏa mong nhớ của cô.

Nhật Thiên chăm chú lái xe, bầu không khí trong xe rất yên bình, không nói chuyện, không nhìn nhau, chỉ có tiếng thở bình ổn. Thi thoảng anh lơ đãng đưa mắt ra kính chiếu hậu, nhìn thấy hai mẹ con mà lòng không khỏi xót xa, nếu thời gian có thể ngừng trôi thì tốt biết mấy, để ba người có thể chung một chỗ thì tốt biết bao nhưng đi thì bao giờ cũng đến, có khởi đầu chắc chắn có kết thúc. Xe chầm chậm lăn bánh vào cửa Tô gia, Thanh Tâm hít một hơi sâu, cả ngày hôm nay dù Nhật Thiên có cố bắt chuyện thế nào cũng bị cô lạnh lùng từ chối, cứ như vậy đễn bây giờ nên càng khó mở lời hơn.

-     Cô không định vào sao? – Nhật Thiên nhận thằng bé từ tay cô, băn khoăn hỏi, dù sao cô đi cả ngày cũng mệt, vào uống tách trà rồi hẵng về cũng tốt hơn.

-     Không. Tốt hơn anh đưa Đậu Đậu lên đi, tôi tự bắt xe về. Tôi không muốn chạm mặt bà, càng không muốn Băng Hi hiểu lầm.- Thanh Tâm lẳng lặng tiến đến gần Nhật Thiên rồi khẽ cúi xuống đặt lên trán Đậu Đậu một nụ hôn. Nhật Thiên cố gắng hưởng thụ hương thơm của cô dù chỉ trong chốc lát cũng khiến trái tim anh loạn nhịp. Anh chạy lên trước chặn cô lại, nghiêm túc nhìn cô nói: “ Trời tối rồi, đợi tôi đưa cô về vẫn hơn. Đứng đây, đợi tôi quay lại.” Rồi anh không màng đến trả lời của cô trực tiếp đưa Đậu Đậu vào nhà. 

Lúc Nhật Thiên quay lại thấy người đã không còn, anh vào trong xe tìm cũng không thấy. Người phụ nữ đáng trách, lại không nghe lời anh. Có lẽ việc làm trái ý anh là sở thích của cô vậy. Anh nhanh chóng ngồi vào xe lao nhanh ra ngoài, dù anh đã cố gắng làm nhanh nhất có thể, đưa Đậu Đậu cho mẹ rồi chạy ngay ra ngoài thì cô cũng không nán lại đợi dù chỉ một giây. Anh lo lắng nhìn ra ngoài cửa ô tô, chắc cô chưa đi được đâu xa. Tô gia khá biệt lập với xung quanh nên phải đi được một đoạn đường mới có thể bắt xe về nhà. Xe nhanh chóng lướt qua một người, Thanh Tâm chán nản rảo bước đi trên vỉa hè, mùa đông năm nay lạnh thật, có lẽ không được bên Đậu Đậu cáng khiến lòng cô nguội lạnh hơn. Cô cần vận động một chút, bây giờ nhà cũng không có con trai, cô không cần phải về sớm làm gì. Mấy hôm qua cô về nhà mẹ ở để tiện chạy việc trong quán. Thêm nữa ở với bố mẹ cô sẽ thấy dễ chịu đôi chút. Tối nay cô không chạy việc cho quán, dành cả ngày để chơi với con nên tối nay sẽ về căn hộ cũ để ngủ. Tuần qua ở bên bố mẹ cô cũng không an ủi được thêm chút nào, ngược lại bố mẹ còn quay sang an ủi cô. Nhìn cảnh người đầu bạc lo lắng bất an cho người đầu xanh khiến cô càng đau lòng. Từ hôm nay cô nên về nhà mình ở thôi, cô không muốn thấy ông bà thêm buồn phiền về mình. Đi bộ cũng hay, tiết ra mồ hôi gió thổi qua khiến cơ thể càng rét run lại thấy cực thoải mái, cứ như vậy, cô nhẹ nhàng đưa mặt ra hứng gió hi vọng cái rét buốt có thể làm mình thanh tỉnh.

Nhật Thiên vòng xe lại tìm kiếm một lần nữa, đường ở đây khá phức tạp cô chắc chắn chưa thể  đi quá xa bỗng ánh mắt dừng lại ở hình bóng của người phụ nữ phía trước, anh nhanh chóng kít vội xe lại. Anh trực tiếp mở cửa lao về phía cô. Thanh Tâm cứ thế đi trên đường, mắt nhìn về phía trước vô định, cô thấy bế tắc, phải cô thấy rất mệt mỏi. Cho dù kiếm được nhiều tiền liệu rằng Đậu Đậ có thể về bên cạnh cô, cô lo sợ, cô không muốn đứa con mình dứt ruột đẻ ra lại phải gọi người phụ nữ cô ghét nhất là mẹ. Nhưng sống với Nhật Thiên cũng tốt, ít nhất thằng bé có thể đường đường chính chính là con cháu Tô gia, có một người cha bên cạnh như vậy có lẽ sẽ tốt hơn so với người mẹ vô dụng như cô. Khung cảnh yên lặng bỗng bị xáo trộn bởi tiếng chạy, tiếng thở dốc, cô thẫn thờ nhìn về phía trước, cô gắng xem xét ai đang chạy về phía mình.

-     Thanh Tâm, sao cô lại đi bộ một mình đưới trời tối thế này?- Hector vui vẻ vỗ vai cô rồi nhanh chóng sánh bước đi cùng.

-     Hector, lâu rồi không gặp, chỉ là vận động chút thôi. Thế còn anh, anh làm gì ở đây?- Thanh Tâm cố giấu đi tâm trạng nhanh chóng vui vẻ bắt chuyện. Lần trước gặp anh ấy ở trung tâm Tô thị đang đi mua sắm với bạn gái nhưng cô ấy lại đứng chỗ khuất tầm nhìn của cô nên cô cũng không tiện đến chào hỏi. Dù sao cũng không thể chưng bộ mặt này với vị ân nhân của mình được, năm đó không có anh giúp cô trốn thoát thì có lẽ giờ cô vẫn đang bị nhốt làm tình nhân của Nhật Thiên tại căn nhà đó.

-     Cũng giống cô, tôi đưa bạn về nhà. Bạn tôi sống ở gần đây nên… thật trùng hợp… Cô dạo này thế nào? Mọi chuyện vẫn tốt chứ?- Hector cố lái câu chuyện sang hướng khác, anh với cô lúc nào cũng cảm thấy có thấp thỏm.

-     Cũng bình thường thôi. À hôm trước tôi có thấy anh ở trung tâm mua sắm với bạn gái. Thế nào anh bao giờ định tính đến chuyện kết hôn đây?- Thanh Tâm vui vẻ trò chuyện với Hector, gặp lại anh cô có cảm giác như gặp lại tri kỉ của mình vậy.

-     À,…ờ…. Chúng tôi cũng chưa tính đến chuyện đấy chỉ là cô ấy đang rất bận… Này, cẩn thận.- anh ngại ngùng trả lời, bỗng quay sang thấy Thanh Tâm chao đảo người như sắp ngã về phía trước anh theo phản xạ với tay kéo cô lại.

Tư thế vừa rồi lại làm người đối diện hiểu lầm, Nhật Thiên tức giận lao về phía trước, tách nhanh hai người ra, quát lớn: “ Thằng khốn buông cô ấy ra mau…” Nói rồi anh vung tay về phía mặt hắn, thằng khốn nạn lợi dụng đêm tối mà sàm sỡ phụ nữ may mà anh đến kịp nếu không anh không dám nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.