Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 77: Rời xa



- Không, không. Cháu xin lỗi. Cháu sai rồi,…

Thanh Tâm bị tiếng khóc thét của Đậu Đậu làm cho tỉnh giấc. Cô hốt hoảng lay thằng bé dậy. Lúc chạm vào vầng trán đang nhăn nhó của thằng bé đôi bàn tay cô mới giật nảy, cả người thằng bé nóng như đổ lửa, cơ thể mồ hôi cũng toát ra, bàn tay nắm chặt và cơ thể thì liên tục ngọ nguậy. Thanh Tâm khản cổ gọi con nhưng thằng bé cũng không dậy, đôi mặt vẫn nhắm nghiền chìm sâu vào cơn ác mộng. Mãi một lúc sau thằng bé mới thiếp đi. Thanh Tâm chạy vào phòng lấy khăn ấm lau cho con, đôi bàn tay cô run rẩy lau nước mắt cùng mồ hôi trên khuôn mặt thằng bé. Nước mắt Thanh Tâm cũng chảy dọc theo khuôn mặt cô, đôi bàn tay vỗ về Đậu Đậu, giọng nói cô dịu dàng truyền đến: “ Không sao đâu con. Về nhà rồi, về nhà rồi…”

Nhật Thiên vốn muốn ngủ lại ở nhà Thanh Tâm một đêm . Anh lo lắng ngộ nhỡ đến tối Đậu Đậu có làm sao thì anh cũng có thể ở bên giúp đỡ cô nhưng khi anh vừa đặt lưng xuống ghế sopha di động bên hông lại rung liên tục. Nhật Thiên nhíu mày cầm máy lên xem, điện thoại rung từ lúc anh ở bệnh viện nhưng anh không có thời gian cùng tâm trạng nghe máy. Anh uể oải nhận máy:

- Cuối cùng cháu cũng nghe rồi- Tô Xuân Hiều cao giọng nói vào trong điện thoại.

- Bà nội, chuyện gì thế ạ? – Nhật Thiên mệt mỏi nhận máy.

- Cháu còn biết ta là bà nội của cháu cơ à? Tốt rồi, giờ cháu bị con hồ ly tinh đó mê hoặc. Con cũng mang cho cô ta, người cũng ở bên cô ta. Bây giờ cháu còn muốn cho cô ta thêm gì nữa, cả tài sản nữa hả?

Nhật Thiên mệt mỏi day trán, bà nội anh lại muốn gây thêm chuyện gì nữa đây.

- Nhật Thiên, cháu còn nghe máy không đấy? Sao im lặng thế?

- Cháu vẫn đang nghe.

- Được cháu nghe cho rõ đây. Băng Hi muốn gần gũi thằng bé nhưng là thằng bé không hiểu chuyện liên tục đòi mẹ nên con bé mới dạy dỗ một chút. Cháu đừng vô lý như vậy, con bé dù sao có yêu thương thằng bé mới dạy dỗ nó một chút. Chưa gì hơi một tí mẹ nó đã mang nó đi. Bây giờ cháu ngay lập tức mang thằng bé về đây.

- Cháu vô lý hay mọi người vô lý. Chính bà đòi thằng bé từ mẹ nó. Lúc ấy bà đảm bảo sẽ nuôi dạy tốt nó. Giờ thì sao, nó bị đánh sưng tím cả người ngợm không một ai biết. Cháu không nghĩ đấy là dạy dỗ, đấy là bạo hành. Bây giờ bà không có quyền mang thằng bé đi, cháu cũng không có quyền, cháu làm bố thằng bé mà nó bị đánh, bị sang chấn tâm lý mà không hay biết gì. Bà, cháu xin bà, dừng lại thôi.

Xuân Hiểu giận dữ hét vào trong máy, bàn tay cầm điện thoại cũng run run:

- Cháu đang hỗn với bà đấy à? Cháu nghe đây…

Nhật Thiên nặng nề nói vào điện thoại rồi lập tức cúp máy: : “ Bà, cháu mệt rồi. Chuyện này để lúc nào cháu về nói tiếp. Bà đi ngủ đi, muộn rồi.”

Xuân Hiểu còn muốn tranh cãi với anh thêm nhưng chưa kịp nói anh đã cúp máy. Bà hậm hực bỏ điện thoại xuống, quay ra nhìn Băng Hi bé bỏng vẫn đang khóc nức nở. Trông con bé hiền dịu thế kia, làm hại ai được cơ chứ.

Nhật Thiên ngả lưng trên ghế đến 4 giờ sáng thì rời khỏi nhà. Sáng nay anh có cuộc họp khẩn cấp nên phải rời đi trước. Anh để lại tờ giấy nhắn cho Thanh Tâm rồi mới ra khỏi cửa: “ Có chuyện gì thì gọi cho anh.”

Chuông báo thức đầu giường vang lên như thường lệ, Thanh Tâm uể oải tắt chuông báo, một ngày mới lại bắt đầu. Khối ấm ấm vẫn nằm bên cạnh nhắc cô nhớ đến Đậu Đậu đã quay lại cuộc sống của mình.

Cô kẹp nhiệt độ vào nách Đậu Đậu. Không biết đây là lần thứ mấy cô kiểm tra rồi. Sau khi thấy nhiệt độ trên cơ thể con vẫn bình thường, cô mới an tâm đi vào bếp.

Vừa bước vào phòng khách Thanh Tâm đã nhìn thấy tờ giấy trên bàn. Xem ra anh ta đã rời đi rồi.

- Mẹ, mẹ - Đậu Đậu lại gào khóc trong phòng. Vừa thức giấc trước mắt thằng bé lại hiện ra khuôn mặt đáng sợ của người phụ nữ đó.

Thanh Tâm đang khuấy cháo trong bếp vội vàng chạy vào. Cô vỗ về Đậu Đậu, ôm thằng bé vào lòng:

- Con ngoan, mẹ đây. Về nhà rồi. Chúng ta về nhà rồi.

Đậu Đậu thấy cô bước vào thì ngay lập tức lao vào lòng cô. Nước mắt nước mũi cũng phun đầy ra áo. Thằng bé khóc một lúc thì xuôi xuôi, bụng cũng bắt đầu réo ầm ĩ. Thanh Tâm lúc này mới nhớ đến nồi cháo trên bếp thì quá muộn, nồi cháo đã cháy đen hết. Đậu Đậu thấy mùi khét thì cũng lao ra, thằng bé chống tay nhìn nồi cháo trên bếp. Đúng là về nhà rồi.

Vì sự nghiệp cứu đói của hai mẹ con, Thanh Tâm quyết định đầu tư cả hai đi ra ăn hàng. Đậu Đậu sau một đêm sốt cao thì cơ thể cũng mệt mỏi, bụng cũng réo vang ầm ĩ nên dù không hứng thú mấy với đồ ăn nhưng vẫn bị Thanh Tâm ép ăn hết cái này đến cái khác.

- Mẹ, con no rồi. Con không ăn nữa đâu.

- Ăn thêm đi, đây là đùi gà nướng con thích ăn nhất mà.

Đậu Đậu phải từ chối mãi cô mới buông tha cho cậu. Thanh Tâm nhìn con lại nhớ đến những vết thương tối qua, đôi mắt lại đỏ hoe, cô cố nuốt nước mắt vào trong, thay vào đó liên túc gắp đồ ăn cho thằng bé.

Thanh Tâm xin nghỉ cho mình. Hôm nay cô sẽ cho mọi việc trở lại quĩ đạo vốn có. Khởi đầu là chuyển Đậu Đậu về lại trường học mới. Nhưng xem ra cần phải lấy một số giấy tờ bên Tô gia, nghĩ vậy Thanh Tâm lấy máy gọi cho Tô Mỹ Ái.

Mỹ Ái đến quán café trước cổng chung cư. Mọi giấy tờ của Đậu Đậu bà đã mang đến.

- Mẹ, bên này. – Thanh Tâm không nghĩ bà lại dễ dàng giao cho cô như vậy.

Mỹ Ái trông thần sắc có chút bất thường, mái tóc hoa râm của bà cũng hơi rối. Hôm nay bộ dạng của bà không chải chuốt như mọi hôm. Mỹ Ái ngồi xuống ghế, đôi mắt bà không cầm được nước mắt:

- Tiểu Tâm, con tha lỗi cho mẹ. Là mẹ không giữ được lời hứa, mẹ không bảo vệ tốt Đậu Đậu.

Thanh Tâm bối rối lấy khăn giấy đưa cho bà, đôi tay cũng cầm lấy bàn tay đang run rẩy không ngừng, cô nhẹ giọng:

- Mẹ, con không trách mẹ. Con muốn Đậu Đậu về ở với con nên mới cần mấy giấy tờ này. Mẹ mang đến là con cảm kích lắm rồi.

Chỗ giấy tờ này bà khó khăn lắm mới lấy được từ chỗ mẹ chồng. Bà nhân cơ hội bà nội Nhật Thiên ra ngoài thì đột nhập vào phòng lấy chỗ giấy tờ này nhưng vừa đi đến phòng khách thì Xuân Hiểu xuất hiện chắn trước cổng, vất vả lắm thì bà mới đến được đây.

- Thanh Tâm, mẹ đến đây còn một chuyện muốn cầu xin con.

- Mẹ cứ nói đi ạ. – Thanh Tâm vội vàng cất giấy tờ vào trong túi.

- Chuyện Đậu Đậu, mẹ xin con tạm thời đừng kiện cáo được không? Chuyện đính hôn của Băng Hi và Nhật Thiên báo giới cũng biết rồi, chuyện kiện tụng quyền nuôi Đậu Đậu cũng vậy. Chuyện hôm qua nếu lộ ra ngoài,mặt mũi Tô gia sẽ không còn nữa. Mẹ xin con, được không?

Mỹ Ái cũng không quản đến mặt mũi của mình, bà yên lặng quỳ xuống trước mặt cô.

Thanh Tâm vội vàng đỡ lấy bà, cô thực ra cũng không muốn làm to chuyện. Cô không muốn Đậu Đậu phải gặp người phụ nữ rắn rết một lần nào nữa, dù là ở trên tòa. Nếu Tô gia chịu để mẹ con cô yên ổn, cô sẽ không dính dáng đến họ nữa.

Nhận được lời chấp nhận của Thanh Tâm, Mỹ Ái mới buông xuống lo lắng trong lòng. Cô ân cần đỡ bà đứng lên. Mọi chuyện cuối cùng cũng xong rồi. Từ giờ cô mong hai chưa Tô gia sẽ không xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.

Phòng làm việc của Nhật Thiên.

- Thư ký Giang, gọi Luật sư Adam cho tôi. – Nhật Thiên nói vào trong điện thoại.

- Vâng, tôi sẽ gọi anh ta tới.

Chưa đầy 20 phút, Adam đã có mặt trong văn phòng của Nhật Thiên.

- Cậu đang trêu tôi đấy à? Tháng trước thì giành bằng được quyền nuôi thằng bé. Bây giờ thì lại trao quyền nuôi con cho mẹ của nó.

- Tôi quên chưa hỏi anh. Anh là luật sư của Tô gia nhưng lại là luật sư riêng của tôi, cậu nghĩ gì khi chưa có sự đồng ý của tôi đã tiến hành phiên tòa.

Adam sững sờ nhìn anh. Chuyện này đúng là anh hồ đồ, chưa kịp hỏi ý kiến của Nhật Thiên đã tiến hành kiện tụng.

- Thôi tôi không trách cứ cậu nữa. Cậu tiến hành nhanh lên. Làm giấy nhường quyền nuôi con cho tôi.

Adam thảo luận cùng anh một chút mới rời đi. Ra khỏi phòng không quên trêu chọc thư ký Giang:

- Người đẹp trưa rảnh không? Anh mời em ăn cơm.

Thư ký Giang ngó lơ khuôn mặt điển trai đang nhìn mình chăm chăm, cô lạnh lùng đáp lại:

- Tôi bận rồi. Mời anh đi cho.

Adam ỉu xìu quay trở lại thang máy. Phụ nữ Á Đông dường như không có thiện cảm với anh. Cô gái xinh đẹp này anh đã chú ý từ hôm đầu tiên ở sân bay. Cô gái kiêu ngạo mà đầy sức quyến rũ. Adam mặc kệ thái độ thờ ơ của cô, anh để lại tấm danh thiếp trên bàn, lén hôn lên má cô rồi lao rất nhanh ra thang máy.

- Anh… anh… - Thư ký Giang bực tức đứng lên. Nhìn khuôn mặt của anh cô biết không có gì tốt đẹp mà. Chắc chắn là một tên dân chơi, phụ nữ công sở cứng nhắc như cô anh ta lại hứng thú cái gì cơ chứ.

Thư ký Giang còn đang đờ đẫn thì bị Tô tổng gọi vào trong. Nhật Thiên chăm chú nhìn khuôn mặt cô: “Thư ký Giang cô không khỏe sao? Mặt mũi cô đỏ bừng lên cả.”

Thư ký Giang để tài liệu lên bàn rồi xin phép ra ngoài. Cơ thể cô sao vậy, chỉ một cái hôn phớt qua thôi mà.

Adam mỉm cười từ lúc bước vào thang máy đến lúc bước ra. Má cô. Thật mềm mịn, anh tiếc nuối vì nụ hôn vừa rồi quá mức nhẹ nhàng. Ít ra hôm nay anh cũng biết được loại mĩ phẩm và nước hoa cô dùng. Chúng thật dễ chịu cùng quyến rũ, cô làm anh chết mất.

Bữa trưa hôm nay Nhật Thiên cũng không có thời gian thưởng thức. Dạ dày co thắt cùng cơn đau đầu lại ập đến, Nhật Thiên khó khăn với lấy vỉ thuốc trên bàn, lấy một viên rồi nuốt xuống. Viên thuốc đắng nghét khô khốc trôi xuống cổ họng, bây giờ Nhật Thiên tỉnh táo hơn đôi chút thì điện thoại bên cạnh reo lên: “ Xin hỏi đây có phải số điện thoại của ông Tô Nhật Thiên không ạ?” Nhật Thiên đáp lại ông ta rồi tiếp tục lắng nghe.

- Tôi là bảo vệ của chung cư của anh. Vừa có một vụ cướp, bây giờ anh có thể về nhà kiểm tra tài sản được không ạ?

Nhật Thiên hỏi địa chỉ chung cư rồi cúp máy. Căn hộ này, sao anh chưa từng biết đến.

Nhật Thiên lao đến chung cư sau khi đã hủy hết các cuộc hẹn buổi chiều. Anh đứng chần chừ trước căn hộ quá lâu. Không biết điều gì thôi thúc anh đến đây. Bây giờ anh mới thấy mình ngu ngốc cỡ nào, anh lao đến đây khi mà bản thân không có chìa khóa. Nhật Thiên đang định xuống dưới mượn chìa khóa bảo về thì cánh cửa đằng sau bật mở

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.