Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 79: Khởi đầu từ một kết thúc



- Thanh Tâm, cậu ra đây một chút.- Hiểu Như mập mờ gọi cô ra ngoài. Ánh mắt cô ấy như đang giấu diếm Thanh Tâm cái gì đó. Hôm nay Beauty plus cũng tham gia showroom mĩ phẩm toàn quốc. Phòng marketing được giao việc giới thiệu sản phẩm. Hôm nay là ngày cực kì quan trọng với cả đội của Thanh Tâm.

- Đợi mình một lát, này Nhi Nhi để sản phẩm ở đây, đúng cần một người ra bên ngoài để dẫn khách vào…Này, Hiểu Như mình đang bận mà… Này, cậu kéo mình đi đâu.- Thanh Tâm tiếc nuối quay nhìn lại quầy hàng. Hiểu Như sao vậy, từ sáng đến giờ cô ấy cứ lơ đễnh, tâm hồn treo ngược cành cây vậy. Hiểu Như quay sang mỉm cười xảo quyệt nói nhỏ: “ Yên… theo mình rồi sẽ biết... à, nhắm mắt lại. Rồi đứng im ở đây, một… hai… ba.”

Thanh Tâm nhẹ nhàng mở mắt, khung cảnh trước mắt choáng ngợp cô. Đài phun nước trải đầy hoa hồng, mọi khách hàng cũng tò mò vây xung quanh. Cô đang đứng trên tấm thảm trải đầy hoa hồng đỏ, đúng loại hoa cô yêu thích. Thanh Tâm chần chừ nhìn xung quanh, hai bên lối đi treo băng rôn: “ Thanh Tâm, anh yêu em”. Cô quay sang tìm Hiểu Như nhưng không thấy đâu, chân chầm chậm đi lên phía trước. Một chiếc bánh tiramisu hình trái tim đặt trên bàn trông rất trang nhã, cũng loại bánh cô thích. Bây giờ cô có thể biết ai đứng sau vụ này rồi. Mồ hôi trên trán rịn ra, mặt cũng hơi phiếm hồng, mọi người vỗ tay râm ran khi nam chính xuất hiện.

- Vũ Luân, chuyện này là sao?- Thanh Tâm thì thào vào tai anh.

- Thanh Tâm, anh yêu em. Anh yêu em từ rất lâu rồi, lấy anh nhé- Vũ Luân mỉm cười quỳ xuống, ánh mắt chờ mong câu trả lời của cô.

- Đồng ý đi, đồng ý đi, đồng ý đi…- Đám đông xung quanh vỗ tay hò reo. Thanh Tâm từng nhớ cô cũng từng mơ về một giấc mơ lãng mạn như vậy nhưng lúc ấy khác bây giờ. Hoàng tử trong mộng của cô xem ra còn thua xa Vũ Luân nhưng Thanh Tâm trong mơ lại tốt hơn Thanh Tâm thực tại rất nhiều. Cô đã có con, thậm chí có một đời chồng, quá khứ cô như vậy, Vũ Luân có thể cho qua sao? Cô biết tình cảm của anh dành cho mình, cũng nhận ra từ rất lâu rồi. Chỉ là cô không muốn thử, đoạn tình cảm này rất mơ hồ, anh yêu cô nhưng suốt những năm tháng có anh bên cạnh cô không tài nào chuyển mối quan hệ hai người đi xa hơn được. Cô sợ nếu thử mà không thành sẽ đẩy hai người ra xa, đến cả làm bạn bình thường cũng không thể. Vì vậy, cô xem như không trông thấy đoạn tình cảm của anh.

Tay nhẹ nhàng đưa ra giữa không trung cùng lời hò reo của khán giả đang theo dõi…

- Bên đó có gì náo nhiệt vậy? – Nhật Thiên bị đám đông phía trước gây chú ý.

Thư ký Giang cũng chú ý đám đông từ lâu rồi nhưng khi nhìn rõ đối tượng, cô không dám đả động trước anh: “ Dạ, là cầu hôn ạ.”

- Chúng ta đi cửa sau đi. – Nhật Thiên vốn không thích mấy chỗ đông người, vẫn nên tránh sang chỗ khác.

- Thanh Tâm, anh yêu em. Anh yêu em từ rất lâu rồi, lấy anh nhé… - Giọng nói quen quen vang lên dưới sảnh chính. Lúc này, bước chân của Nhật Thiên khững lại. Anh bất ngờ nhìn xuống dưới.

Sảnh chính rất đông người, chủ yếu là phái nữ_ những người thích xem trò vui. Sân khấu bao quanh bởi vòng hoa hồng đỏ thẫm tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu. Hàng loạt băng rôn căng lên xung quanh. Dòng chữ : “ Thanh Tâm, anh yêu em.”như vết cứa sâu vào tim anh. Câu nói này, anh cũng hàng vạn lần lạp đi lặp lại trong lòng nhưng không thể nói to, ngàn vạn lần không thể viết lên những tấm băng rôn cỡ lớn để ai ai cũng nhìn thấy. Những dòng chữ chứng minh, anh thua rồi. Thua thật thảm hại trước Vũ Luân. Tình yêu của anh so với anh ta không kém hơn nhưng tình yêu của anh lại làm cô mệt mỏi, tạo thành áp lực, trở ngại cho cuộc sống của cô. Bàn tay của anh siết chặt, gân xanh trên trán cũng hằn rõ. Mạch máu giật giật trông vô cùng đáng sợ. Dạ dày anh trào lên cơn chua xót quen thuộc. Sáng giờ anh vẫn chưa ăn gì, thuốc cũng chưa uống, đau dạ dày là lẽ thường. Mồ hôi trên trán anh nhỏ từng giọt, khuôn mặt mệt mỏi cũng phờ phạc. Anh nhắc nhở thư ký Giang rồi tự mình đi trước. Anh vốn nghĩ nếu cô kết hôn với người đàn ông khác sẽ từ bỏ, sẽ chúc phúc cho cô nhưng anh cũng biết thời khắc cô ở bên người đàn ông khác cũng là lúc hạnh phúc mãi mãi rời xa anh. Nhưng, chuyện nay không thể trách ai, có trách là trách bản thân anh vô dụng, lúc cô ở bên không trân trọng. Có lẽ nếu cô đồng ý, khoảng thời gian về đêm quý giá nhất trong ngày của anh sẽ không còn, anh không thể đứng trước cửa nhà cô mỗi đêm mà nhìn lên nữa, chuyện này sẽ khiến chồng cô khó chịu, sẽ làm cô phiền lòng. Chiếc điện thoại trong túi áo khẽ rung. Nhật Thiên mở máy, nhìn thấy người gọi thì lập tức tắt đi. Việc đầu tiên anh làm khi xuất viện là thông báo hủy hôn với Băng Hi, anh cũng định sẽ kiện cô ta ra tòa nhưng mẹ anh đã khóc lóc xin anh lại, bố anh cũng bảo anh tạm thời tha cho cô ta vì danh dự Tô gia. Băng Hi thấy hủy hôn thì điên cuồng gọi cho anh, xuất hiện mọi nơi anh đến, bây giờ anh đối với cô chỉ có chán ghét. Hiện tại cô ta vẫn chưa biết được dự tính của anh đương nhiên còn nuôi chút hi vọng, xem ra vài ngày nữa đến quấy rầy anh cô ta cũng không có thời gian.

Thanh Tâm, nắm chặt chiếc hộp nhung đỏ trên tay.

- Vũ Luân, em xin lỗi. Em không thể để mất anh được. Chiếc nhẫn này không nên thuộc về em- Thanh Tâm nhẹ nhàng đưa chiếc nhẫn vào hộp rồi đi ra khỏi dòng người.

Vũ Luân chết lặng nhìn bóng hình cô mất dần, tay cầm nhận cũng buông thõng xuống. Thanh Tâm, tại sao không được? Bốn năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, sao em không thể cho anh cơ hội, cũng là cho em cơ hội. Tại sao phải giam giữ bản thân mình vì người đàn ông tồi tệ đó. Lúc nào cũng vậy, anh chủ động tiến đến gần thì em lại vô thức lùi ra xa, tại sao em lại không muốn rút ngắn khoảng cách của hai ta, tại sao? Nước mắt vô thức lăn dài trên má, Tô Nhật Thiên, tôi lại thua anh rồi…

Pub bar

- Cho tôi thêm một li nữa.- Vũ Luân lắc chiếc li rỗng trước mặt người phục vụ. Đúng hôm nay tâm trạng của anh cực xấu. Người ta nói mượn rượu tiêu sầu nhưng sao hôm nay anh càng uống lại càng đau đớn đến vậy. Thì ra tất cả chỉ là văn vẻ, thực tế rất khác xa.

- Ơ, Mặc thiếu, sao anh lại ở đây?- Lã Hiên bưng đồ đi ngang qua. Từ hôm gặp nhau ở tiệm bánh đến giờ, cái nhìn của cô về anh cũng gần gũi hơn. Thì ra cô là bạn thân của Thanh Tâm, cũng rất yêu quí Đậu Đậu. Lã Hiên vốn rất thích trẻ con, cũng rất có thiện cảm với những người yêu trẻ. Vì thế, cô mới đặc biệt quan tâm anh. Thêm nữa, anh rất đẹp trai, tính cách cũng dễ gần nên Lã Hiên trong lòng rất quý anh.

- Là cô sao? Sao cô lại ở đây?- Vũ Luân khó hiểu nhìn cô đáp lại. Lã Hiên vui vẻ chỉ tay vào bộ đồng phục, thì ra cô ấy làm ở đây.

- Anh có chuyện gì sao?- Cô quan tâm hỏi han, trông anh ta hôm nay rất mệt mỏi, ánh mắt cũng buồn bã.

- Thất tình…- Vũ Luân mân mê cốc rượu trên tay, nhìn qua cốc rượu hình ảnh của Lã Hiên rồi bật cười như trẻ con.

- Anh say rồi, để tôi gọi taxi cho anh… - Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi cốc, mấy năm qua, cô đã tự rèn cho mình vài nguyên tắc, trong đó có không giao du với người say rượu. Tốt nhất nể tình anh ta là người quen của chị Thanh Tâm, cô chỉ giúp đến đây thôi.

Lã Hiên chật vật đỡ anh ra xe, Vũ Luân say sưa vừa đi vừa hát, bước chân cũng lỏng lẻo nên cả người dồn hết trọng tâm vào người cô. Cô cảm thấy thực không ổn, cả người nóng như lửa, rõ ràng bây giờ là mùa đông, tại sao cô lại thấy nóng mặt vậy.

- Hai người muốn đi đâu?- Bác tài xế ngán ngẩm nhìn đôi uyên ương đang quấn lấy nhau như sam trên xe. Thanh niên bây giờ thật là, phóng khoáng cũng vừa vừa thôi, để thế này thì lố lăng quá.

- Đến khách sạn gần nhất- Cả hai buông nhau ra rồi nghiêm túc nhìn ông ta nói.

Lã Hiên mỏi mệt tỉnh giấc, sao thế này, cô đang ở đâu? Hạ thân chỉ mới nhích người lên một chút mà cũng cảm thấy đau đớn. Tại sao cô lại ra lắm mồ hôi thế này, cả người nhớp nháp thật khó chịu. Cô nhanh chóng vén chăn ra, một cánh tay rắn chắc vắt ngang qua eo, khoan đã cô không có nằm một mình,cũng không mặc quần áo? Những kí ức vụn vặt hiện lên trong đầu, cô đưa Vũ Luân vào xe, xong cô lại lao đến hôn anh ta, hai người quấn nhau lên phòng, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến…

- Á…aaaaaaaaaaaaaaa

- Sao vậy?- Vũ Luân khó chịu mở mắt, anh thực sự đang ngủ ngon.

- Á.aaaaaaaaaa. Lã Hiên sao cô không mặc gì, hả sao tôi cũng vậy?

Hai người nhìn nhau chằm chằm, cả hai cứ yên lặng như vậy, những lời muốn nói cũng không sao thốt lên lời. Cuối cùng Vũ Luân cũng khó khăn nhìn cô nói: “ Tôi xin lỗi, chuyện tối qua là do tôi mất kiểm soát.” Lã Hiên cũng nhẹ nhàng vén tóc qua tai, ngượng ngùng nói: “ Không sao, là tôi bị chuốc thuốc, là tôi sai nên…”

- Tôi thực sự muốn xin lỗi cô. Lại là lần đầu của cô, tôi… - Đây thực cũng là lần đầu của anh, nhưng xem ra phụ nữ và đàn ông cũng cách biệt rất lớn. Trong tình thế phức tạp này, người đàn ông thông minh nhất cũng trở nên ngu ngốc. Anh lục lọi trong túi áo lấy tập séc ra, kí tên vào rồi đưa cho cô- Cô tự điền chỗ tiền vào đi, mong chỗ tiền này sẽ giúp cô thấy dễ chịu hơn.

- Anh nói gì, anh trả tiền cho tôi. Chuyện tối qua tôi không bắt anh phải đền bù, tôi không phải gái bán hoa.- Nói rồi cô tức giận lục trong túi mấy đồng lẻ, vứt mạnh vào mặt anh- Đây, tôi boa cho anh. Phục vụ của anh chỉ xứng với số tiền này thôi.Nói thẳng nhé, tôi cũng tiếc đêm đầu cho loại yếu sinh lí như anh lắm nên thôi, chào…

- Cô… đứng lại…- Vũ Luân tức giận đập mạnh tay vào bàn, nhìn chăm chăm vào bóng người phụ nữ xấu xa phía trước. Tôi không nói thì thôi, cô nghĩ cô ngon lắm chắc mấy lần ngất lên ngất xuống, chả phải đêm qua cô thích lắm sao? Từ đêm tới tận sáng sớm, hai người chìm đắm trong khoái lạc, anh thừa nhận anh cũng không khá hơn. Đây cũng là lần đầu anh tiếp nhận những xúc cảm đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.