Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 8: Tiệc chia tay (p 2)



Tiểu Tâm, mau xuống dưới nhà đi bạn con đến rồi này.- Mẹ Thanh Tâm gọi vọng từ dưới nhà lên .- Tiểu Như, con vào nhà ngồi đi, con bé Thanh Tâm này vẫn luôn lề mề như thế đấy.

Hiểu Như lễ phép bước vào trong nhà. Tối nay cô diện một chiếc váy cup ngực ngắn màu trắng, mái tóc xoăn dài vén sang một bên lộ ra đôi bông tai ngọc trai trông vô cùng trang nhã, dưới chân đi một đôi cao gót càng làm tôn lên đôi chân thẳng dài.

- Tiểu Như con uống trà hay nước trái cây? – Mẹ Thanh Tâm niểm nở hỏi.

Hiểu Như nở nụ cười xinh đẹp, ngoan ngoãn trả lời:

- Bác cứ để con tự nhiên. Con không uống gì đâu ạ. Chút nữa con và Thanh Tâm sẽ đi luôn.

“ Mẹ à, Hiểu Như chỉ uống rượu thôi, hôm nay người ta cần dũng khí để tỏ tình mà…”- giọng điệu trêu chọc vang lên cùng tiếng bước chân đi xuống. Thanh Tâm rạng rỡ xuất hiện. Một chiếc đầm ngắn bó sát màu đỏ kết hợp với những đường cắt hai bên eo làm cô càng trở nên quyến rũ. Mái tóc lượn sóng buông xõa hai vai làm tôn lên khuôn mặt trái xoan trắng noãn. Hiểu Như ngắm nhìn người con gái trước mắt không khỏi ghen tị, con nhỏ này cũng đẹp thật. Đôi môi đỏ hơi cong lên khi trêu chọc cô, đôi mắt to sáng lấp lánh ý cười. Hiểu Như tỏ ra giận dỗi: “ Vậy thì tớ lại phải đi một mình rồi…”Nói rồi cô làm bộ quay lưng, chuẩn bị đi ra ngoài cửa.

- Tiểu Tâm, con chỉ giỏi chọc ngoáy nguười khác thôi. Xem lại mình đi, cũng bẳng tuổi nhau người ta đã có người trong lòng còn con suốt ngày nhởn nhơ, một mảnh tình còn chưa vắt vai.- Mẹ Thanh Tâm thở dài nói.

Thấy mẹ lại sắp sửa nhắc đến chuyện đi xem mắt, Thanh Tâm vội vàng kéo Hiểu Như ra cửa, ngoái lại nói: “ Mẹ à, chúng con muộn giờ rồi. Chúng con đi đây.” Hiểu Như cũng quay ra lễ phép chào rồi cùng Thanh Tâm bước ra cửa.

Nightiar là quán bar náo nhiệt nhất của thành phố, cũng là nơi ăn chơi xa hoa bậc nhất của giới cậu ấm cô chiêu. Đây là lần đầu tiên Thanh Tâm đặt chân vào một quán bar sang trọng như vậy. Nhân viên nhanh chóng dẫn hai người vào phòng vip mà nhân viên công ty đã đặt từ trước. Vừa mở cửa, giọng hát trầm ấm của trợ lý Chu vang lên. Hiểu Như nhanh chóng vứt bóp cho cô rồi lao mình lên sân khấu, giật mic hát. Thanh Tâm dở khóc dở cười nhìn theo cô bạn đang loi choi trên sân khấu. Cô bị đám đông đẩy ngồi sát vào góc tường bên trái, đến lúc cô nghĩ lưng mình sắp va vào tường thì một bàn tay đàn ông lạnh nhạt gì cô lại, cố duy trì khoảng cách giữa hai người. Trước bộ dạng ghẻ lạnh của người đàn ông, cô ngượng nghịu quay ra xin lỗi rồi ngồi quay lưng về phía anh ta.

“ Sao Tô tổng vẫn chưa đến nhỉ?” Thanh Tâm tự vấn trong lòng, nheo mắt tìm kiếm bóng dáng thân thuộc nhưng chỉ thu được sự thất vọng. Trong lòng bỗng cảm thấy mất mát, anh không đến, công sức cô chuẩn bị hôm nay cũng đi tong. Nghĩ rồi, Thanh Tâm chán nản rót rượu ra uống cạn. Những người đồng nghiệp nam xung quanh luôn đưa mắt nhìn về cô gái xinh đẹp đang uống rượu ở góc phòng. Li rượu cứ vơi rồi lại đầy, lần lượt hết người đàn ông này rồi đến người đàn ông khác ngồi xuống tiếp rượu cho cô. Thanh Tâm nở nụ cười quyến rũ nhìn những người đàn ông trước mắt, đầu óc cô càng trở nên mơ hồ, cô nghiêng người cố tìm cho mình điểm tựa. Người đồng nghiệp nam đưa tay định kéo cô về phía mình. Đúng lúc đó Hiểu Như cũng vừa hát xong, đưa mắt tìm kiếm kẻ đang giữ bóp cho cô gọi lớn: “ Tâm Tâm, cậu trốn vào chỗ nào rồi. Mau giả bóp cho tớ”. Thanh Tâm loạng choạng đứng dậy, đưa tay vẫy vẫy với cái bóng mơ hồ trước mắt: “ Mình ở đây, đây cầm luôn đi. Cái đồ trọng sắc khinh bạn.” Nói rồi cô quăng chiếc bóp về phía trước. Chờ khi nghe tiếng kêu thảm thiết của Hiểu Như, Thanh Tâm mới thoải mái ngồi xuống. Chiếu ghế sopha bây giờ rất lạ, dường như cao hơn so với vừa nãy, à mà còn nóng hơn nữa. Thanh Tâm khẽ cọ quậy, tiến tiến lùi lùi, tìm cho mình tư thế thoải mái rồi nhẹ nhàng nhắm mắt ngửa đầu ra sau.

Từ khi cô xuất hiện trong bữa tiệc, anh đã không thể rời mắt. Phải công nhận là cô rất đẹp, bộ váy ngắn đỏ rực bó sát vào đường cong lả lướt. Mái tóc xoăn lượn sóng rủ xuống hai bên vai thon gầy, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt to tròn trông vô cùng nổi bật. Nhật Thiên vốn định không đi, dù sao đây cũng là buổi gặp mặt của các nhân viên, nếu xuất hiện thêm một người sếp như anh có vẻ như không phù hợp. Nhưng không hiểu sao khi cô ngượng ngùng hỏi anh có đến hay không, anh lại tò mò muốn đến thử, dự định chỉ lẳng lặng ngồi trong góc đến khi mọi người ra về sẽ ra trả tiền. Thế mà ma xui quỷ khiến, cô lại ngồi bên cạnh anh, lại say xỉn tán tỉnh đàn ông. Đáng giận hơn, bây giờ cô lại nghiễm nhiên coi anh là chiếc ghế sopha thoải mái. Cô cứ dịch tới dịch lui làm cậu nhóc của anh bắt đầu có phản ứng, anh đang cố giữ cho mình tỉnh táo thì cái đầu nho nhỏ của cô bất ngờ ngửa về phía sau. Anh vội nghiêng đầu tránh, đầu cô rơi xuống vai anh, cô khẽ xoay người, áp má lên bờ vai vững chãi. Hương hoa hồng lại một lần nữa tỏa ra, mùi cũng đậm và chân thực hơn nhưng lại không làm người ta cảm thấy khó chịu. Đấy là nếu cô không dịch tới dịch lui trên người anh, còn bây giờ quả thực anh lại cảm thấy vô cùng khó chịu, nhất là cái mùi hương quyến rũ ấy cứ dịu dàng tỏa ra càng làm anh khó kìm chế mình.

Thanh Tâm thoải mái nhắm mắt, dễ chịu ngả mình vào chiếc sopha ấm nóng. Mùi hương bạc hà thân thuộc giúp xoa tan cơn đau đầu, làm cô cảm thấy thoải mái hơn. Cô cười khổ, miệng lẩm bẩm: “ Thanh Tâm ơi, Thanh Tâm à, mày đừng không có tiền đồ như vậy được không. Bây giờ còn tự tưởng tượng ra mùi hương của anh nữa. Mày bệnh nặng rồi.” Nói rồi cô khẽ vùi mặt sâu hơn vào cổ anh, kể cả có tưởng tượng Thanh Tâm cũng muốn hít hết trọn hương thơm sạch sẽ ấy. Nhật Thiên bất ngờ trước hành động của người con gái trước mắt, cô càng dựa sát vào anh hơn, đôi môi đỏ mọng hé mở chạm nhẹ vào cổ anh làm anh thoáng sững mình. Cơ thể anh căng cứng khó chịu đến cực độ. Anh đưa mắt nhìn người con gái trong lòng, cô đưa tay áp lên ngực anh, cả thân hình không xương hoàn toàn dính chặt lấy anh, vòng một đẫy đà phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở của cô, hơi thở lẫn mùi rượu quyến rũ của cô liên tục phả vào cổ làm anh cảm thấy ngứa ngáy. Nhật Thiên cố ép mình dời mắt khỏi người con gái trong lòng, chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh. Đúng lúc này, Hiểu Như đang ầm ĩ trong một góc bất ngờ đứng lên gào lớn: “ Thanh Tâm tiểu thư, đi tăng hai đi.” Người phụ nữ trong lòng khẽ nhíu mày, sau đó cô lờ đờ đứng dậy. Nhật Thiên thấy cô đứng lên mới dám thở mạnh muốn nhờ không khí xung quanh giúp anh tỉnh táo. Trong lòng bỗng nhẹ bẫng khiến anh không tránh khỏi cảm xúc mất mát. Lúc cô lảo đảo đứng dậy, hai chân vô tình vướng vào chân anh, thấy cô lảo đảo sắp ngã, anh vội đưa tay đỡ lấy eo cô. Da thịt tiếp xúc thân mật làm Nhật Thiên khẽ mím môi nghĩ: “ Người phụ nữ ngốc nghếch này, ra đường còn dám mặc loại váy khoét sâu như vậy.”

Bị bàn tay bên eo chạm vào đến bỏng rát, Thanh Tâm cũng thoáng lấy lại một chút lý trí, cô nhanh chóng rời xa lòng bàn tay ấy, cố nheo mắt nhìn người đàn ông đối diện nhưng vẫn không làm sao chập ba cái bóng vào làm một. Chán nản lắc đầu, cô nấc lên, nhỏ giọng cảm ơn rồi nhanh chóng bước về phía Hiểu Như, vừa đi vừa nói to: “ Ok bấy bi. Tăng hai nào!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.