Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 80: Chân tướng



Nhật Thiên mệt mỏi dựa lưng vào ghế, ngắm ánh chiều tà rải rác trên đường phố. Trước kia khi bản thân mất trí nhớ, anh cũng hay chán nản mỗi lúc ngày tàn thế này. Lúc ấy, anh đã nghĩ khi mình tìm lại kí ức, bản thân sẽ khác, sẽ không còn cô đơn mệt mỏi nữa nhưng, anh đã lầm rồi, tìm lại kí ức chỉ làm anh càng thêm cô độc hơn. Nhật Thiên ngồi lặng im ngắm nhìn những tòa nhà cao tầng tắt đèn, ngắm nhìn con phố lúc đông lúc thưa, ánh mắt cũng vô thức chạy theo dòng người. Cơn đau dạ dày thôi thúc anh đứng lên nhưng bản thân lại quá mệt mỏi để tiếp tục ăn một mình, ngủ một mình. Hóa ra anh vẫn không quên được, anh không thể sống thiểu cô. Nhật Thiên, cố thêm mấy tiếng nữa thôi, ngày mai mày lại có thể vùi đầu vào công việc rồi.

Thanh Tâm nhìn ngắm chiếc bàn chải của mình. Thật sự rất lạ, bàn chải của cô 4 tháng nay chưa có thay mà trông rất mới, một cọng lông cũng không chĩa ra. Thanh Tâm quay ra nhìn chiếc chiếc khăn mặt màu hồng của mình cùng Đậu Đậu. Không phải chứ, bốn tháng rồi cũng không rách, lớp lông cũng rất mềm mịn. Cô quắc mắt nhìn sang chỗ xà phòng, mĩ phẩm của mình, lâu rồi không có mua sao còn nhiều vậy. Cả mấy cuộn giấy vệ sinh nữa, không biết bao lâu rồi cô chưa mua sao mãi không hết vậy. Thanh Tâm suy nghĩ một hồi, sau đó cười ha hả trong nhà tắm. Chắc chắn là mẹ con cô dùng đồ bền cùng tiết kiệm. Cứ đà này, mẹ con cô sắp giàu to rồi. Lúc lục lọi chỗ đồ trong nhà tắm, Thanh Tâm vô tình lướt qua chiếc bàn chải cùng tuýp kem cạo râu ở gọc tường. Khác biệt với vẻ mới tinh của đồ đac xung quanh, chiếc bàn chải cùng kêm cạo râu trông lại rất cũ. Thanh Tâm mân mê chiếc bàn chải trong tay, Nhật Thiên từ hôm ở bênh viện không có xuất hiện. Lúc cô quay trở lại phòng bệnh đã không thấy anh, mấy ngày qua cũng vậy. Anh dường như bốc hơi hỏi cuộc sống của cô, Thanh Tâm vốn nghĩ anh đã từ bỏ rồi, cô vốn nên thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, những ngày tháng bình yên cô mong ngóng cuối cùng cũng đến nhưng ngược lại cô không thấy chút vui vẻ, những món đồ của anh lại gợi nhắc cô những kỉ niệm khi ấy. Chiếc giường cũng có hình bóng anh, căn bếp, nhà tắm. Nhiều lần cô muốn vứt những món đồ của anh đi nhưng khi tay ở trước thùng rác lại không tài nào thả ra được. Cô thuyết phục mình rằng biết đâu anh lại đến, khi ấy kiếm mấy món đồ này rất phiền phức. Vì vậy, cô mới xếp gọn chúng lại.

Thanh Tâm khoanh tròn lịch trên giấy. Hôm nay là ngày giỗ của tiểu bảo, nghĩ đến đây tâm trạng cô lại nặng nề. Thanh Tâm ra cửa hàng mua một bó hoa bách hợp nhỏ rồi quay trở lại con đường hôm ấy. Hôm nay cô ra đường rất sớm, con đường cô bị đâm vốn rất đông, cô nên đến sớm sẽ thuân tiện hơn. Cô bước xuống chiếc taxi, rảo bước về phía con đường khi ấy, bàn chân bị bóng đen quá khứ cản trở, từng bước, từng bước nặng nề, một chút nữa, một chút nữa lại gần hơn rồi.

Chỗ này, năm ngoái là nơi cô ngã xuống, là nơi cô mất tiểu bảo mãi mãi, cũng là nơi cô biết một con dao có bao phần lạnh buốt đau đớn.

Con đường vắng vẻ hơn ngày thường, bầu trời cũng u tối như tâm trạng của cô.

Giữa con đường, đáng lẽ phải trống trải lại đang xuất hiên một bóng hình. Người đàn ông mặc bộ đồ đen, chùm mũ kín mít, anh ta ngồi xổm trước chỗ cô từng ngã xuống, cành hoa bách hợp trên tay anh ta cũng đặt xuống. Thanh Tâm chậm rãi tiến lại gần.

- Ta không cố ý, cháu đừng theo ta nữa. Lần trước đâm phải bố cháu cũng là vô tình thôi. Cảnh sát cũng nói như vậy rồi.

Con đường vắng vẻ lạnh ngắt chỉ có hai người, Thanh Tâm run run đưa tay túm vai người đàn ông, nước mắt theo viền mắt chảy dài bên má. Hắn ta. Hắn ta chính là hung thủ.

- Anh…- Giọng cô run rẩy.

Bầu trời đen kịt, ánh sáng yết ớt khiến cô không nhìn rõ. Sườn mặt người đàn ông quay ra, anh ta vừa nhìn thấy cô liền chạy bán sống bán chết. Người đó, là Hector.

Thanh Tâm vội vàng đuổi theo anh ta. Trong đầu cô bỗng nhớ lại lần gặp anh ta khi cô bị Nhật Thiên bắt cóc trên núi. Lúc đó cô thấy anh ta có sự ngượng ngập đến bây giờ cô mới hiểu ra. Thì ra, anh ta liên quan đến vụ việc đó.

Thanh Tâm mải suy nghĩ mà lao trên đường. Đúng lúc ấy một chiếc xe tải đường dài lao tới. Thanh Tâm chết sững đứng đường, trong đầu cô bỗng trống rỗng. Ánh đèn xe chiếc sáng khắp người cô.

Nhật Thiên lao ra trước xe, anh chỉ kịp xô cô về bên kia đường. Thanh Tâm trong giây phút ấy nhìn rõ khuôn mặt anh, anh sao vẫn đẹp trai đến vậy, người đàn ông cô yêu vẫn luôn như vậy. Thanh Tâm lúc bị anh xô đồng thời cũng kéo chặt cánh tay anh khiến cả cơ thể anh lao đến đè chặt lên cô. Nhưng, thân thể anh quá nặng, cũng quá to lớn, cô vẫn không kéo anh ra được chỗ không có xe lao tới.

Trong giây lát, Thanh Tâm thấy sợi dây sinh mệnh móc nối anh với cô. Cả hai nhìn chằm chằm vào đối phương, đôi mắt đã thay họ nói lên tất cả.

Bíp… bíp….

- Hai người đang đóng phim hành động đấy à, ngáng giữa đường thế này ai còn chạy được nữa. Định cản trở giao thông à?

Lúc này, cả Thanh Tâm và Nhật Thiên mới quay ra nhìn chiếc xe vừa rồi. Xe dừng lại vừa vặn cách họ 10 phân, người tài xế bực tức quay sang lườm hai người.

Nhật Thiên đứng dậy trước, anh đỡ Thanh Tâm lên. Sau khi xin lỗi tài xế, anh đến bên cạnh Thanh Tâm vẫn còn đang thất thần ngồi ven đường. Thanh Tâm gục mặt giữa hai chân, cô vẫn chưa hết run, khuôn mặt cô vẫn trắng bệch không chút huyết sắc. Thấy anh lại gần, Thanh Tâm mới nhìn thấy bó hoa bách hợp ve đường. Có lẽ, mục đích anh đến đây giống cô.

Nhật Thiên cùng Thanh Tâm đến chỗ xảy ra tai nạn, cả hai cũng thắp nhang, ước nguyện cho thiên thần bé nhỏ của họ sẽ được đến một nơi thật tươi đẹp, sống cuộc sống thật hạnh phúc.

- Thanh Tâm, em muốn uống chút gì không?

Nhật Thiên gọi cho mình tách café rồi đưa menu cho cô. Nhật Thiên từ sớm đã thức dậy, anh vốn chỉ muốn đến thắp cho con nén hương rồi sẽ đi ngay không ngờ lại gặp được cô.

Thanh Tâm vẫn không có chút động tĩnh. Đến khi anh lay vai, cô mới bất ngờ ngẩng lên. Cô gọi cho mình ly sữa nóng.

Thanh Tâm mân mê mép ly sữa, lấy hết dũng khí cô mới quay sang nói với Nhật Thiên:

- Em vừa nhìn thấy hung thủ đã giết con chúng ta. Anh biết không là Hector, chính là hắn ta. Hắn ta đã đâm em, cướp tiểu bảo của em.

Nước mắt Thanh Tâm lăn dài trên gò má, đôi mắt cô đỏ hoe, cả cơ thể không ngừng run rẩy.

Nhật Thiên sang ngồi bên cạnh, anh ôm cô vào lòng, anh nhỏ giọng trấn tĩnh cô: “ Anh biết rồi, anh sẽ không tha cho hắn ta.”

Nhật Thiên đưa cô về tận nhà, sau đó anh đứng lặng một lúc lâu. Thanh Tâm vừa về nhà thì lao ngày vào phòng ngủ, cô thực quá mệt mỏi. Anh đứng chần chừ rất lâu, mãi sau mới để hộp quà lên bàn khách. Anh vẫn nhớ hôm nay là sinh nhật Thanh Tâm.

Nhật Thiên khép cửa lại, trên bàn khách là món quà của anh. Anh đã nghĩ đến rất nhiều thứ con gái thích. Trang sức, quần áo, mĩ phẩm nhưng sau cũng anh lại tặng cô hộp băng gạc này. Thanh Tâm, em đừng làm mình bị thương nữa, anh sẽ rất đau lòng nhưng anh không thể ở bên chăm sóc cho em được. Vì vậy, em hãy dùng những miếng băng gạc này để chữa lành cho mình. Thanh Tâm, anh mong không chỉ em là liểu thuốc cho anh, anh hi vọng, bản thân mình cũng có thể chữa lành cho em.

Nhật Thiên ấn vào dãy số, anh áp vào tai mình:

- Băng Hi, em đang ở đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.