Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 84: Cùng bắt đầu lại



Thanh Tâm nằm gục đầu trên quầy bar, mái tóc suôn dài như dòng nước chảy từ khuỷu tay rồi đổ xuống bàn. Tiếng hít thở của cô rất an ổn, bartender thấy cô thiếp đi định lay gọi cô dậy thì một người đàn ông đã đi đến. Anh móc tiền từ trong ví ra đưa cho bartender rồi vòng tay bế cô lên.

Thanh Tâm bị bế lên thì có chút tỉnh táo. Cô nheo mắt cố chập những hình ảnh nhòe nhoẹt lại làm một. Khi khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông đang ôm cô đập vào mắt, cô khẽ cựa quậy, dùng dằng đòi anh bỏ mình xuống: “ Bỏ ra, tôi tự đi được. Anh đi mà quan tâm cô tiểu thư anh đi xem mắt đi.”

Nhật Thiên bất đắc dĩ phải đỡ cô xuống, bàn tay đặt ở eo cô cũng bị cô giựt ra. Thanh Tâm lảo đảo đi về phía trước. Đi được một lúc thì cô quay lại, chỉ về phía anh:

- Đưa túi xách đây.

Nhật Thiên lúc này mới để ý chiếc túi xách trắng nhỏ anh đang quàng qua cổ. Anh còn chưa tháo xuống, cô đã vội vàng vòng tay giật lấy chiếc túi. Nhật Thiên đau đớn nhíu mắt lại. Cô cứ uống rượu y như rằng sẽ làm loạn. Anh cũng sớm quen với việc này rồi.

Thanh Tâm giật được chiếc túi thì quàng lên vai, hai chân xiêu vẹo đi về phía trước.

Tại sao trên đường lại có hai cái cây thế này, ai mà trồng ở trên vỉa hè nhiều cây đến thế. Đúng thật kì quái, cô nheo mắt rồi đi vào chính giữa.

- Á… - Thanh Tâm giơ tay nâng trán. Cả khuôn mặt trắng noãn giờ đỏ ửng trông vô cùng đáng thương.

Nhật Thiên vội chạy đến, anh nâng mặt cô định xem vết thương thì cô lại gạt tay anh ra rồi tiếp tục đi về phía trước.

Anh chạy lên trước cô, chắn ngang đường đi của cô rồi nhỏ giọng khuyên: “ Để anh đưa em về, đi đêm nguy hiểm lắm.” Thanh Tâm khó chịu đẩy anh ra, cô bực tức quát anh: “ Không cần. Tránh ra.” Anh biết còn cứ tiếp tục thế này đến sáng cô cũng không về đến nhà. Nghĩ vậy, anh ôm lấy eo cô, dốc ngược nửa thân trên của cô trên vai mình. Thanh Tâm bị mất trọng tâm chỉ còn biệt đấm thùm thụp trên lưng anh. Nhật Thiên trực tiếp vỗ mông cô, ép cô an phận. Cứ thế anh bế cô ra xe rồi lái về nhà.

- Anh đặt cô nằm xuống giường, lúc này anh mới phát hiện ra măt cô đang ươn ướt. Đôi mi run rẩy nhắm chặt, anh vô thức đưa tay lên lau đi nước mắt của cô, cảm nhận xúc cảm mềm mịn từ da thịt. Thanh Tâm dường như rất yêu thích bàn tay anh, cô tựa má vào lòng bàn tay, khuôn mặt cũng dãn ra chút ít. Nhật Thiên nhìn đồng hồ bên giường, muộn rồi, anh nên về thôi. Bàn tay anh rút nhẹ ra khỏi gò má ấm áp đó. Cô cau mày, đôi tay giữ chặt lấy tay anh, đôi mắt đầy nước cũng mở ra. Cô nhìn anh nức nở:

- Anh định đi đâu nữa. Anh không còn yêu em nữa sao?

Nói rồi cô sà vào lòng anh, hai tay vòng qua eo anh siết chặt anh lại.

- Không cho đi. Em không cho anh đi. Em có bảo anh rời khỏi cuộc sống của em đâu. – Nhật Thiên cảm nhận mảng nước mắt nóng hổi đang lan rộng trên áo sơ mi của mình, anh đưa tay định tách tay cô ra. Anh muốn nhìn rõ khuôn mặt cô, anh rất muốn nhìn cô. Anh không nhìn cô trực tiếp như thế này lâu lắm rồi.

Bàn tay nhỏ bé của Thanh Tâm theo tay anh buông ra, cô nhìn anh bằng đôi mắt trong vắt, nước mắt từ khóe mi lại trào ra. Cô đưa tay cởi áo, cánh tay thao tác rất nhanh nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm anh.

- Em đang làm gì thế hả? – Nhật Thiên lập tức giữ tay cô lại. Nếu cô không dừng lại anh sợ mình sẽ làm những chuyện không nên.

Thanh Tâm bỏ mặc lời cảnh cáo của anh. Cô cởi hết áo ngoài rồi đến áo len, cuối cùng chỉ còn chiếc sơ mi mỏng bên trong, cô cũng đưa tay cởi từng cúc. Nước mắt rơi tí tách trên mu bàn tay.

- Anh xem, anh nhìn đi. Em dán rồi, ngày nào em cũng dán nhưng không hết đau. Anh tặng em mấy thứ vô dụng này làm gì.

Nhật Thiên sững sờ nhìn vị trí bên ngực trái của cô, từng miếng băng gạc dán chồng chất lên vị trí trái tim, cô chỉ cho anh xem, liên tục đấm thùm thụp vào ngực anh. Anh chua xót hôn lên má cô, hôn lên đôi mắt đọng lệ còn đang run rẩy, anh đưa tay tháo từng miếng băng gạc, đôi môi cũng men theo đó mà đặt xuống: “ Thanh Tâm, anh xin lỗi em. Anh xin lỗi em.”

Sau đó bờ môi anh kéo lên trên, tìm kiếm bờ môi cô, hưởng thụ hương rượu thơm ngọt còn vương trên khóe miệng. Nụ hôn của anh rất sâu, anh thèm khát cô từ rất lâu rồi. Hôm nay đáp án của cô cũng đã rõ ràng, anh không cần phải kiềm chế nữa.

- Mẹ, con không ngủ được. – Đậu Đậu đẩy cửa phòng bước vào. Khuôn mặt ngái ngủ chăm chăm nhìn hai người trên giường.

Nhật Thiên thấy thằng bé bước vào thì vội buông cô ra, bàn tay kéo chăn chùm kín lên người cô. Đậu Đậu cười gian chúc hai người ngủ ngon rồi đi ra ngoài. Thật may quá, papa đến rồi, mẹ sẽ không buồn bực nữa.

Tiếng nói của Đậu Đậu làm dục vọng trong anh tiu nghỉu. Dù sao bây giờ cô không tỉnh táo, anh cũng không thể để mình làm một mình được. Chờ đến khi cả hai cũng tỉnh táo vẫn chưa muộn. Nghĩ vậy anh đưa tay cài nút áo sơ mi cho cô rồi cùng cô nằm xuống. Như vậy, thật dễ chịu.

Quán bar nơi Lã Hiên làm việc.

- Ở đây có nhân viên nào tên là Lã Hiên không? – Một người đàn ông to béo bước vào trong quán, hắn túm cô một tay pha chế lên hỏi.

- Tôi không biết. Tôi… - Tay pha chế run run trả lời, đôi mắt hoảng sợ nhìn hắn ta.

- Đại ca, nó vừa chạy ra ngoài cửa.- Người đàn ông chạy đến nói nhỏ vào tai gã đàn ông mặt mày dữ tợn.

- Con khốn này, xem nó trốn được không.

Lã Hiên chạy như bay về phái con phố nhỏ, vừa chạy cô vừa ngoảnh lại phía sau. Chết thật sao bọn chúng lại mò đến tận đây. Miếng cơm qua ngày của cô giờ đi tong rồi.

Hai tên đàn em chạy theo cô, chúng chia nhau ra, vòng lên phía trên, tóm gọn cô dễ như tóm một con gà.

- Bỏ ra, buông tôi ra. – Lã Hiên đau đớn gào thét.

Chúng lôi cô vào một con ngõ đen nhỏ, ánh đèn lờ mờ vàng vọt chiếu rọi lên những khuôn mặt ghê tởm. Cô bị bọn chúng vứt xuống sàn.

- Cô em, trông xinh đẹp thế này. Thế nào, ngủ với ta một đêm thì món nợ kia coi như ta cho cô. – Gã đại ca len người tiến đến gần. bàn tay mũm mĩm đầy thịt bóp chặt chiếc cằm nhỏ nhắn của cô. Lã Hiên quắc mắt nhìn hắn ta, ghê tởm, cô thà chết chứ không cho hắn động vào thân thể mình. Lã Hiên phun một bãi nước bọt vào mặt hắn ta, khuôn mặt giận dữ nhìn chằm chằm.

- Con khốn này. Thích uống rượu phạt đúng không? Được cái hạng bẩn tưởi như mày chỉ xứng với mấy đứa đàn em của tao thôi. – Hắn buông mặt cô ra, vuốt bãi nước bọt trên mặt, bàn tay to lớn nặng nề đánh xuống má cô.

Lã Hiên hoảng sợ nhìn hắn. Những tên đàn ông kinh khủng cũng từ từ bước đến, tiếng cười ghê rợn choáng ngợp cả con hẻm.

- Không, tránh ra, không.

- Bỏ tay ra khỏi cô ấy. – Vũ Luân túm lấy mấy bàn gã đàn ông đang định động đến cô.

- Mày là thằng nào. – Những tên đàn em bực bội trừng mắt nhìn tên đàn ông vừa xuất hiện.

Ánh đèn mờ nhạt dần soi rõ góc cạnh khuôn mặt anh, góc mặt điển trai cùng đôi mắt nâu trông vô cùng cuốn hút.

- Tôi… là chồng sắp cưới của cô ấy. Mau buông vợ sắp cưới của tôi ra- Nói rồi Vũ Luân đi đến lấy áo khoác của mình khoác lên người cô. Vữa nãy giằng co với bọn họ làm chiếc áo của Lã Hiên bị rách, lộ ra lớp da trắng nõn vô cùng gợi cảm.

Lã Hiên đang hoang mang nhìn đám đàn ông vây quanh, thôi chắc hôm nay cô xong đời rồi. Bỗng trên lưng cảm thấy ấm áp, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc của người đàn ông: “ Đợi tôi 5 phút…”

Sau đó Vũ Luân chạy đến đám đàn ông đang đứng ngẩn ra nhìn, giải quyết từng tên một.

Bóng đêm ngập tràn trên con đường nhỏ, những cơn gió vi vu cuốn theo những chiếc lá cuối cùng còn sót trên cây. Lã Hiên chống tay cố gắng tách cơ thể mình ra khỏi Vũ Luân. Cuối cùng anh cũng không chịu được hành động của cô, dừng lại, quay đầu sang mắng: “ Cô cứ như thế thì cả tôi và cô càng mệt, bỏ tay ra đi.”

- Ai bắt anh cõng, tôi vẫn đi được.- Lã Hiên ấp úng trả lời, lúc cô giằng co với bọn thuê vay nặng lại chẳng may ngã nên đầu gối có chút trầy xước. Không biết có phải đây là lần đầu thân mật với đàn ông hay không mà trái tim của cô đang đập liên hồi, nếu áp sát vào ngực anh ta sợ rằng anh ta sẽ thấy. Thấy cô không có vẻ gì nghe lời, Vũ Luân mới chợt nghĩ ra một kế, anh chạy nhanh về phía trước, Lã Hiên sửng sốt ôm chầm lấy cổ anh quát lớn: “ Này, anh bị điên à. Bị chó đuổi hay sao?”

- Cuối cùng cô cũng chịu nghe lời. Cầm giúp tôi cặp đi.- Anh vui vẻ ra lệnh, nếu bắt cô ấy cầm thì cô ấy sẽ không còn làm như thế nữa. Lã Hiên ngoan ngoãn nghe lời anh, tay men xuống dưới cầm cặp của anh lên, cô cứ thế im lặng một lúc lâu, dùng thời gian để xóa đi bối rối trong lòng, để bình ổn hơi thở.

- Xấu hổ thật đấy…. lại để anh biết bí mật của tôi rồi…- Cô thở dài tựa má vào vai anh, thật lòng cô đang cẩn một điểm tựa, trùng hợp có một người đàn ông bên cạnh, coi anh như một người bạn vậy. Bây giờ cái gì cô cũng bị anh nhìn thấu, chiếm tiện nghi của anh một chút chắc không sao.

- Tôi… thật ra… cô nợ bao tiền vậy. Trông cô như vậy hẳn không phải người nghiện cờ bạc, sao lại nợ người ta nhiều tiền vậy?- Vũ Luân vừa đi vừa hỏi, giọng vẫn đều đều không bộc lộ rõ cảm xúc.

- Haizzz… anh nghĩ thì vì sao? Thật ra tôi không có cha mẹ, tiền này coi như tôi trả cho bác nuôi dưỡng vậy… Mà anh hỏi để làm gì… anh sẽ trả cho tôi chắc…- Lã Hiên cố gắng bông đùa để xua đi cảm giác đau xót trong lòng, thật may anh đang cõng cô, nếu không cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào. Thật khó để mở lời về vấn đề nhạy cảm này, vốn dĩ hai người thân phận và địa vị đã quá khác xa nhau, bây giờ để anh biết cô bị bọn cho vay săn đuổi, Lã Hiên cảm thấy rất hổ thẹn và ngượng ngập. Không thể phủ nhận, từ sau sự cố đêm đó, cô vô tình đặt anh trong lòng, cô quan tâm người đàn ông lấy mất lần đầu của cô là nhười thế nào, anh có bạn gái chưa, nhưng càng tìm hiểu nhiều thì càng cảm thấy bọn họ quá xa vời. Cảm xúc của cô với anh cứ như vậy mà nảy mầm, anh quan tâm cô, chăm sóc cô, đứng trước anh cô không phải giấu diếm gì hết…

- Phải, tôi sẽ trả… nhưng tôi không cho không, cô dọn vệ sinh, nấu cơm cho tôi. Dù sao tôi cũng đang cần một người giúp việc. Sao hả, đồng ý không?- Vũ Luân ngập ngừng đưa ra điều kiện. Anh cố viện ra một lí do để giúp đỡ cô, không biết vì sao nhưng nhìn thấy cô bị ăn hiếp, anh không kìm lòng được mà lao vào giúp đỡ. Anh cố gắng viện cớ là do mình cướp lần đầu của cô nên mới thấy tội lỗi, muốn bù đắp cho cô một chút.

Lã Hiên hừ lạnh, cô tiu nghỉu trả lời: “ Vậy, ý anh là thuê tôi làm osin cho anh chứ gì? Hừ bà đây không rảnh nhé, chuyện tôi không khiến anh lo.” Vũ Luân mỉm cười, dừng lại buông một câu: “ 5 triệu nhân dân tệ một tháng. Sao hả, có làm ở quán bar mấy đêm cô cũng không kiếm ra nhiều thế đâu.”

Lã Hiên tính toán, vậy cô chỉ cần làm cho anh ta hai năm là trả hết nợ, nhưng xem ra vẫn hơi thiệt cho cô, máu ham tiền nổi lên, cô nhanh chóng mặc cả: “ 8 triệu”

Vũ Luân quay sang nhìn cô rồi gật đầu vui vẻ: “ Thỏa thuận thành công.”

Lã Hiên sung sướng ôm chầm lấy cổ anh, tươi cười nói: “ Ông chủ, anh sẽ không hối hận đâu. Tôi sẽ cho anh biết thế nào là tinh hoa ẩm thực.” Sau đó phát hiện hành động của mình có biết bao thân mật, cô vội căng tay kéo dài khoảng cách hai người.

- Tôi rất mong chờ, bắt đầu từ hôm nay luôn. Bây giờ tôi và cô đi siêu thị, tiện thể cho cô biết khẩu vị của tôi.- Vũ Luân vui vẻ xốc cô lên như trẻ con, hứng khởi lao về phía trước. Hai bóng dáng chan hòa vào màn đêm giá lạnh. Cứ như vậy họ đến bên nhau, ủ ấm cho nhau trong mùa đông năm ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.