Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 86: Tránh xa người đàn ông của tôi ra



Thanh Tâm vốn tưởng sau hôm mình say rượu, tình cảm của cả hai đã quay trở lại như xưa nhưng dường như chỉ mình cô tưởng tượng. Nhật Thiên so với trước càng lạnh lùng hơn. Anh cũng lao đầu vào công việc, cô tự an ủi như vậy, và đương nhiên bận rộn đến nỗi không gặp cô lấy một lần.

Hiện tại, sau 2 tuần không gặp, cuối cùng cô cũng nhìn thấy anh. Nhưng chẳng qua chỉ là chạm mặt, Nhật Thiên cũng không có ý định đến ngồi cạnh cô. Cô và anh đang ở trên máy bay.

Đúng, hai người đang ở trên máy bay nhưng là ngồi ở hai vị trí khác nhau, à không là rất xa nhau. Người phụ nữ ngồi cạnh anh, tất nhiên đó là người phụ nữ đang căn anh không buông, Tôn Kim Nhã. Nhìn bộ dạng thân mật của họ cô vo không biết bao nhiêu tờ báo rồi.

-     Này cô ơi, mấy tờ báo có tội gì với cô à? – Người đàn ông tóc dài dị hợm ngồi cạnh cô. Số cô không được may mắn như anh, người đàn ông này trông vừa quái dị, xấu trai lại còn mắc bệnh sạch sẽ. Cô chỉ hắt hơi một cái nhìn bộ dạng ghê tởm của hắn cô chẳng còn kì vọng gì nữa, chỉ mong chuyến bay đến Thượng Hải thật nhanh. 

Nhật Thiên vốn biết đôi mắt xinh đẹp đang oán hận nhìn mình, anh hết lần này đến lần khác tránh đôi tay mềm mại của cô gái bên cạnh. Lần này anh đến đây cũng là tham gia bộ sưu tập váy cưới mùa đông.

Còn người phụ nữ bên cạnh. Là bà anh nói với cô ta, hình như cô ta cũng không có ý định từ bỏ.

Thanh Tâm gật gà gật gù ngủ gật, lần này công ty cô tài trợ mĩ phẩm cho một showroom váy cưới, là phía công ty cử cô đi quản lý. Cô dựa vào ghế tính ngủ một chút, đầu quẹo sang vai người đàn ông bên cạnh. Anh ta quá thấp, nói đúng hơn là lưng quá ngắn, cô tụt xuống vai anh ta mà cổ sắp gãy đến nơi. Cô chưa kéo đầu lên thì hắn ta đã huých mạnh khiến đầu cô lăn sang bên cạnh, đập vào cửa sổ, Thanh Tâm xuýt xoa nhìn chằm chằm tên đàn ông khó ưa. Đã xấu trai lại còn không lịch thiệp, đôi mắt cô quét sang nhìn phía bên kia. Họ, cũng quá thân mặt rồi, tay cô ta đang để ở đâu thế kia, còn bờ vai kia nữa, nó là của cô cơ mà. Thanh Tâm giận dỗi quay đầu nhìn ra ngoài. 

-     Anh này, anh đổi chỗ cho tôi đi. – Nhật Thiên vỗ vai người đàn ông vừa đi ra khỏi nhà vệ sinh.

-     Anh ngồi cạnh cô gái xinh đẹp kia sao? – Hắn ta nhìn sang cô gái xinh đẹp đang ngủ trên máy bay.

-     Đúng, anh đổi đi – Nhật Thiên nhanh chóng đáp lại, vừa nhìn thấy cô, anh đã muốn đến ngồi cạnh rồi nhưng vì theo phép lịch sự vẫn phải ngồi bên cô gái đó một chút.

Người đàn ông nhanh chóng đồng ý, anh ta có chút kinh ngạc nhìn Nhật Thiên. Có tên đàn ông nào lại nhường chỗ ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp như vậy chứ.

Thanh Tâm vốn thấy bên cạnh dường như chật chội hơn nhiều, cái đầu nghiêng nghiêng của cô dịch dần dần rồi tựa vào người đàn ông bên cạnh. Sao bây giờ lại không phải cong cổ, cô ti hí nhìn sang, khuôn mặt Nhật Thiên đang gần ngay trong gang tấc.: “ Anh, anh, sao anh lại ngồi đây? Anh về chỗ đi. “ Nói rồi cô bực bội quay người ra cửa sổ, tưởng chỉ thế này cô sẽ tha cho hai tuần trước sao, quên đi. 

Nhật Thiên tựa cằm vào vai cô, cả cơ thể cũng xích lại gần, người phụ nữ của anh ngay cả giận dỗi mà cũng đáng yêu như vậy.

-     Anh buông ra, anh không thấy xấu hổ à? Tôi đang mệt, anh bỏ ra để tôi ngủ.

Nói rồi cô ngồi thẳng người, đôi mắt nhắm chặt, làm bộ không quan tâm đến anh. Nhật Thiên chờ cô ngủ an ổn mới chỉnh tư thế của cô tựa vào vai mình, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

Không phải chứ, anh ta cũng ở cùng khách sạn với cô. Thế là cô vẫn phải tiếp mặt người phụ nữ đó. Đáng ghét.

-     Cô Đình, đi ăn tối sao?

-     Cô Đình, cô cũng đi mua sắm sao?

-     Cô Đình, cô cũng đi xông hơi sao?

Không phải chứ, sao cô ta, à không sao anh ấy biết nhất cử nhất động của cô vậy. Lại còn đi đâu cũng dẫn cái đuôi này theo, thật tức chết mà.

Showroom váy cưới.

-     Vâng đây là bộ váy cưới được mong đợi nhất trong năm nay của nhà thiết kế Tạ Tần. Chiếc váy cưới sang trọng sẽ được đấu giá sau buổi trình diễn hôm nay.

Thanh Tâm ngước nhìn chiếc váy cưới rực rỡ phía trên. Chiếc váy tay lửng xòe rộng trắng tinh khôi. Trên ngực được khảm pha lê lấp lánh, đuôi váy theo ren vô cùng trang nhã, đằng sau váy xẻ lưng rất rộng trông rất quyến rũ. Chiếc chum đầu cũng tạo nên một bộ đồng đều với chiếc váy. Thanh Tâm ngây ngất trước chiếc váy cưới, món đồ này, cô cũng chưa từng thử qua dù đã kết hôn một lần. Trong lòng có chút tiếc nuối. Đúng là chiếc váy được trông mong nhất, vừa mới đem ra đấu giá mà đã rất nhiều người ra giá, Chiếc váy này quả thực là niềm ao ước của phụ nữ nhưng với mức giá như vậy, cô không thể trả nổi. Thêm nữa có mua về cô cũng không biết bao giờ mới được mặc. 

-     Vâng giá cuối cùng 50 triệu nhân dân tệ, chiếc váy này thuộc về Tô tổng. 

Mọi ánh mắt kể cả cô dồn về cặp nam nữ đang đứng phía xa. Anh ta mua cho cô ta sao? Đàn ông đúng là đồ giả dối, mới hôm trước ở máy bay còn đến giảng hòa với cô. Hôm nay mua váy cưới cho người khác, không thể tin tưởng được.

Tôn Kim Nhã mỉm cười ngắm nhìn anh, chiếc váy này, cô rất ưng.

………….

Tôn Kim Nhã đỡ Nhật Thiên vào trong phòng, hôm nay xem anh ta còn hờ hững với cô không. Cô đã thuê bồi bàn bỏ ít thuốc vào li rượu của anh. Một chút nữa thôi, anh ta sẽ muốn cô mà không kiềm chế được.

Nhật Thiên không phải không nhận ra biểu hiện kì lạ của cơ thể mình cùng khuôn mặt e lệ đang giấu nét xảo trá của người phụ nữ kia. Đáng chết, cô ta dám bỏ thuốc anh.

Anh dùng chút sức lực sót lại, anh nói với cô ta đi tắm trước. Sau đó, anh lần mò đi ra ngoài, xuống tầng dưới. 

Cộc côc… cộc cộc…

Thanh Tâm đang ngâm mình trong bồn tắm nghe thấy tiếng gõ cửa thì lập tức khoác áo tắm đi ra ngoài. Cô mới đặt đồ ăn cách đay 15 phút thôi mà, khách sạn này làm ăn chuyên nghiệp quá.

-     Nhật Thiên.. Sao anh…?

Nhật Thiên chưa chờ cô nói hết, anh xông vào trong phòng đem cửa khóa lại. 

-     Anh, anh tính làm gì? Mà, anh bị sao vậy, mặt mũi đỏ gay đỏ gắt, giờ còn thở gấp nữa. – Thanh Tâm lo lắng ngồi bên cạnh anh, bàn tay cũng nhẹ nhàng đặt lên trán kiểm tra thân nhiệt.

-     Em bỏ ra đi. Anh bị người ta cho dùng thuốc.

Thanh Tâm tức giân đứng dậy, cô quắc mắt nhìn anh:

-     Anh nghĩ tôi là gì? Giải quyết nhu cầu sinh lý cho anh à? Bây giờ người anh đi tìm là…

-     Băng Hi chứ gì? Đừng quên cô ta ở trong tù rồi.

-     Không phải, là Tôn Kim Nhã.

Nhật Thiên nheo mắt, cố tìm xem người phụ nữ đó là ai nhưng mãi sau anh vẫn không nghĩ ra. Thanh Tâm chán nản nhìn anh, trông bộ dạng thế kia đúng là không nhớ mà.

-     Là cái cô bám lấy anh mấy ngày qua đấy. Tiểu thư tập đoàn Tôn thị. 

Nhật Thiên kéo cô vào lòng, mặc kệ, giờ anh cũng không cần tỏ ra quân tử nữa, anh thực rất muốn cô.

-     Sao nào? Em ghen đấy à? Anh còn chằng nhớ nổi tên cô ta.

Người đàn ông này chẳng vừa cấm cô đụng vào anh sao? Thanh Tâm bực bội cựa quậy.

-     Em ngồi yên nào, anh không muốn đêm nay của chúng ta chỉ dừng ở trên giường đâu.

Cô ngượng ngập quay lại bịt miệng anh. Người đàn ông lịch lãm sao có thể nói những lời như thế chứ.

“ Anh đừng đến tìm tôi, quay về phòng mình có người chờ anh đấy.” Nói rồi cô kéo tay anh đứng dậy.

-     Không phải em nói em đau sao? – Nhật Thiên tựa mình vào giường, đôi chân xoắn lại kiềm chế dục vọng đang đè nén. Người phụ nữ này sao cứ chọn lúc này để tranh co với anh. Anh thực chỉ muốn hung hăng đè chặt cái miệng nhỏ nhắn ấy lại.

-     Anh đi tìm người con gái khác em có chịu được không? Thêm nữa, anh chịu trách nhiệm với một mình em cũng mệt rồi. 

Thanh Tâm ngước mắt lên nhìn anh, không phải chứ lời anh nói vừa rồi là có ý gì. Nhưng nếu cứ thế cho anh thì anh quá lời rồi, cô phải trừng phạt anh một chút mới công bằng chứ.

-     Vậy, anh đã muốn chịu trách nhiệm thì để em phục vụ anh. – Thanh Tâm làm bộ dạng lẳng lơ ngồi trên đùi anh, hai tay cũng vòng ôm lấy cổ.

Nhật Thiên nghe thấy cô chủ động thì mững rỡ ôm lấy eo cô. Hôm nay anh có một cực phẩm rồi.

Cô e lệ cởi chiếc áo choàng tắm, nhưng chỉ đến ngực thì chặn lại. Bộ dạng nửa kín nửa hở này cũng thật mê người. Nhật Thiên vùi đầu vào hõm vai cô, hít thở mùi hương sữa tắm thơm ngát. Dục vọng nóng bỏng bành trướng đến đau đớn.

Nhật Thiên hôn lên môi cô, Thanh Tâm cũng tiếp ứng lại. Nụ hôn sâu làm cả hai cùng say đắm. Khi anh định hôn xuống ngực cô thì bị cô chặn lại. 

-     Anh đi tắm đi. 

Nhật Thiên đè nén dục vọng, ngoan ngoãn nghe lời cô đi vào phòng tắm. Hôm nay cô đã tạo cơ hội, anh cũng không muốn cô mất hứng.

Anh tắm nhanh nhất có thể, choàng vội chiếc khăn tắm lên người rồi lao ra ngoài. Lúc này người phụ nữ bên ngoài đang nhàn nhã ăn tối. Cô đưa ly rượu vang lên môi khẽ nhấp, thứ chất lỏng đỏ đậm sóng sánh chảy vào cổ họng. Nhật Thiên ngắm nhìn cô mà nuốt nước bọt liên hồi. Cô đang hành hạ anh sao?

-     Anh tắm xong rồi sao? Lại ăn chút gì đã. Tối anh cũng chưa ăn gì.

Nhật Thiên nghiến răng nghiến lợi nhìn chỗ đồ ăn, hôm nay cô mua rất nhiều.

-     Em vì anh mà đặt rất nhiều đồ. Tâm ý của em, anh phải ăn hết đấy. – Nói rồi cô leo lên giường đắp chăn lên ngủ, bộ dạng nhịn cười ngay lập tức giấu trong chăn.

Nhật Thiên đau khổ nhìn bàn ăn trước mắt, cô đang đùa với anh sao? Cậu em của anh sắp không chịu nỗi nữa rồi.

Nhật Thiên nhảy lên giường, anh mặc kệ, anh muốn cô sắp điên rồi.

-     Anh anh ăn xong chưa?

-     Em có bảo phải ăn hết bây giờ đâu. Tí anh ăn, bây giờ anh thèm thứ khác hơn, ăn em.

Thanh Tâm sững sờ nhìn anh, lúc này bàn tay ấm nóng của người đàn ông đã lần xuống. Chuyện giường chiếu cô không thể đọ với anh, chẳng mấy chốc cả cơ thể cô cũng phản ứng.

-     Nhìn xem, em ướt rồi này. – Nhật Thiên nhếch môi nhìn cô, cảm nhận cơ thể cô nở rộ dưới sự động chạm của mình.

-     Anh, vô sỉ… - Thanh Tâm quay mặt sang bên cạnh không muốn nhìn anh.

Tiếng cười trầm khàn của người đàn ông truyền đến. Anh xoay mặt cô về phía mình, nụ hôn vụn vặt rơi vãi trên khuôn mặt cô, những dấu hôn đỏ nhạt cũng lan rộng khắp cơ thể. Cả cơ thê cô căng cứng trước động tác của anh, hai gò hồng đào cũng vươn lên chạm vào cơ thể cứng rắn của anh.

Đêm đó, cô không biết đã làm bao nhiêu lần, cô chỉ biết đến tận sáng hôm sau, cả ngón tay cử động cũng khó khăn.

Người đàn ông khác hoàn toàn với cô, trông anh rất sảng khoái và mãn nguyện. Nỗi đau này dường như chỉ có mình cô phải chịu.

-     Anh xem anh làm gì với em này? – Thanh Tâm bực bội mắng anh, kẻ đầu sỏ làm cô mệt muốn chết.

-     Em mới một lần đau, anh bốn năm qua ngày nào nghĩ đến em cũng đau. Hôm qua anh phải kiềm chế lắm rồi. – Nhật Thiên đỡ cô ngồi dậy, bàn tay vén tóc sang cho cô.

Thanh Tâm lúc này mới nhìn thấy chiếc vòng lấp lánh nơi ngón tay. Một chiếc nhẫn kim cương vô cùng xinh đẹp. Cô sững sờ quay sang nhìn anh, lúc này anh cũng đưa tay lên, chiếc nhẫn bạch kim sáng chói tượng trưng cho tình yêu bền vững, kết tinh cho đoạn tình cảm của hai người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.