Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

Chương 87: Anh sẽ yêu em mãi mãi



Đám cưới diễn ra nhanh hơn cô tưởng. Nói đúng hơn là ba ngày sau khi họ quay lại Bắc Kinh. Thì ra hai tuần qua, anh đã âm thầm chuẩn bị tất cả, việc của cô chỉ đơn giản chỉ là kết hôn với anh.

-     Mẹ ơi. Mẹ đến chưa vậy. – Đậu Đậu từ sớm đã đến cùng Nhật Thiên. Thằng bé nhân lúc khách khứa chưa đông lẻn vào nhà vệ sinh gọi cho mẹ.

-     Mẹ đến rồi đây. Con xem bên đó thế nào?

-     Đến hết rồi thiếu mỗi mẹ thôi.

Vũ Luân đưa mắt nhìn người đàn ông trong bộ vet chú rể, anh tươi cười chào khách khứa, niềm hạnh phúc chan chứa trong ánh mắt. Trong lòng anh, giờ đã không còn đau đớn nhiều nữa, bây giờ cô tiếp tục với người con gái cô yêu, còn anh tưởng chừng như không thể nào quên lại bắt đầu chấp nhận một người con gái. Có lẽ, anh đã tìm được một người phù hợp với mình hơn, tìm được một nửa sẽ cùng anh bước tiếp. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay Nhật Thiên: “ Cậu phải chăm sóc cô ấy thật tốt.”

Nhật Thiên mỉm cười nắm lại tay anh, điều này anh chắc chắn sẽ làm được.

-     Anh làm gì mà mang bộ mặt nghiêm trọng vậy? Hôm nay là ngày cưới của chị Thanh Tâm đấy. – Lã Hiên vui vẻ ôm lấy tay anh. Cô biết anh vẫn còn tình cảm với chị Thanh Tâm nhưng không sao hết, là cô nợ anh. Vũ Luân, em sẽ chờ đến ngày anh yêu em nhiều như em yêu anh.

Hiểu Như nhìn vào cặp đôi cũng đang lôi lôi kéo kéo đến cổng. Cô chỉ tay vào bộ dạng mờ ám của hai người họ:

-     Thư ký Giang, cô cũng năng suất quá, đã thoát nạn ế chồng rồi.

Trợ lý Chu biết ý kéo bà tám của mình qua chỗ khác. Đâu có ai cứ suốt ngày bô bô chuyện người khác như cô đâu chứ.

Thư ký Giang ngại ngùng giằng tay ra khỏi tay Adam, khuôn mặt đỏ bừng ngượng ngùng. Adam chết sững với những lúc cô đỏ mặt, anh yêu thích mọi biểu cảm trên gương mặt cô. 

Adam kéo thư ký Giang đến trước mặt Nhật Thiên, cả ba cũng cười nói vui vẻ thì Nghĩa Tử xông đến, chiếc nơ trên cổ anh xộc xệch, mái tóc rũ trên trán cũng tán loạn, khuôn mặt anh trông cũng rất hoảng sợ. Anh chạy đến nói với Nhật Thiên:

-     Nhật Thiên nguy to rồi trên đường Thiên An đang có tai nạn, nghe nói cũng là xe đưa dâu.

Anh không còn nghe rõ gì nữa, chỉ cảm thấy tiếng ù ù bên tai. Anh vội vàng lao ra khỏi nhà thờ, ngồi vào trong xe lái như điên trên đường.

Thanh Tâm, đừng hoảng sợ, anh đến với em đây.

-     Sao lâu vậy, mãi mà chưa đến – Thanh Tâm lo lắng nhìn ra bên ngoài. Nhật Thiên hẳn rất lo lắng.

Cô lấy điện thoại trong túi gọi anh.

Nhật Thiên lấy điện thoại gọi cho cô.

Cả hai đều nhận được lời nói máy móc từ phía tổng đài. Cô đau đáu nhìn vào điện thoại, hôm nay là ngày cưới của cô sao lại xảy ra lắm chuyện như vậy. Thanh Tâm vốn định gọi lại cho anh thì máy báo hết tiền, cô chỉ còn nước ngồi nhìn bên ngoài, cầu mong xe kịp đến nhà thờ.

Nhật Thiên gọi lại cho cô. 

Thanh Tâm vui mừng bắt máy.

-     Em đang ở đâu? Em có sao không? – Anh lo lắng hỏi cô. May quá cô ấy bắt máy.

-     Em vẫn trên xe, đâu có chuyện gì? Anh làm sao mà giọng nói gấp gáp vậy – Cô trả lời vào điện thoại, có chuyện gì mà anh lại vội vàng đến thế.

Người tài xế ngồi trên quay ra ái ngại nhìn cô:

-     Cháu gái., xe hỏng rồi. Xin lỗi cháu.

-     Bác trêu cháu đấy ạ. Bốn năm trước đám cưới chị cháu cũng thế, bây giờ là đám cưới của cháu.  – Cô tức giân nhìn khuôn mặt tội lỗi của bác tài xế.

-     Cũng không phải cháu hết quên thứ này thứ kia vòng đi vòng lại mấy lần đo sao?- Bác tài cố phản bác.

Thanh Tâm day trán nhìn bác, thật không biết phải làm sao nữa.

-     Em xuống xe đi- Nhật Thiên cười mỉm nói vào điện thoại. Cô quên tắt điện thoại nên tất cả cuộc trò chuyện anh đều nghe thấy hết.

Thanh Tâm máy móc xuống xe, lúc này mới nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ cách đó.

Trong đầu cô bỗng nhớ đến hình ảnh từ rất lâu rồi, lần đầu tiên cô gặp anh cũng vậy. Cô cũng xin anh cho đi nhờ xe, cô đã chạy về phía anh, nụ cười rạng rỡ trên môi. Cô xách váy lên, lấy đà chạy về phía anh. 

Nhật Thiên ngắm nhìn người phụ nữ đang lao về phía mình. Cũng làn váy trắng, trước kia anh nghĩ cô là cô dâu của mình, hôm nay cô đã thực sự trở thành cô dâu của mình anh. Mái tóc xoăn bện lỏng, mấy sợi tóc còn buông xõa trên vai. Nụ cười xinh đẹp vẫn không đổi, mái tóc cùng làn váy bay phất phới. Năm năm trước, cô cứ vậy lao vào lòng anh rồi cứ thế lao vào cuộc sống của anh. Năm năm sau, anh không sợ cô chạy mỏi chân mà bàn thân cũng bước theo hướng cô.

Thanh Tâm nhảy cẫng ôm chặt lấy anh, nụ cười trên môi không tắt. 

-     Nhật Thiên, em yêu anh.

-     Anh cũng rất yêu em… mãi mãi…

END


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.