Thời Gian Hoa Nở

Chương 10: Tiệc tàn tính sổ



Tiểu Viên vẫn chưa dám báo cáo cho “tổ chức” về chuyện tình yêu, lại còn giả đò nhờ mẹ giới thiệu cho một mối. Do lo lắng, Chủ nhật tuần trước cô bị đau bụng, vì thế không về nhà. Còn Chủ nhật tuần trước nữa, thì là Mục Mục bị đau bụng, nên cũng không về nhà. Còn Chủ nhật tuần trước trước nữa thì sao? Cô cũng chẳng nhớ nữa.

Nói chung, một ngày trước, mẹ cô gọi điện thoại, lúc đang kể chuyện hằng ngày ở nhà thì đột nhiên nhắc tới, “thế mấy Chủ nhật tiếp theo thì ai bị đau bụng nữa đây?” khiến cho Tiểu Viên chết khiếp, ngã từ trên ghế xuống đất đau điếng.

Lần này thì Tiểu Viên chẳng phải viện cớ làm gì nữa. Mối quan hệ tình cảm của cô với Thang Hi Hàn, cộng thêm mối quan hệ hàng xóm nữa, thì dễ nói hay khó nói đây? Vấn đề này khiến cho Tiểu Viên suy nghĩ mông lung suốt bữa ăn sáng.

Thang Hi Hàn đặt một cốc cà phê tới trước khuôn mặt rầu rĩ của Tiểu Viện, nhân tiện liếc mắt một cái: “Viên Viên, còn ăn nữa thì ngón tay em cũng không còn đâu.”

Tiểu Viên nhìn xuống, mẩu bánh bao cuối cùng đã nằm gọn trong miệng, đầu ngón tay đang cầm mẩu bánh bao ấy cũng đang ở trong miệng cô.

Chuyện khiến cho Tiểu Viên đau đầu, vừa lên QQ đã được giải quyết ngay. Cô hào hứng nói với mẹ rằng, cô bạn Chim sẻ nhỏ học cùng trường y tá sắp kết hôn, cô phải đi làm phù dâu.

Đương nhiên mẹ Tiểu Viên nhớ cô bạn nhỏ ấy, dáng người nhỏ nhắn, lúc nào cũng ríu ra ríu rít, trên mặt còn có mấy nốt tàn nhang... Con bé này cũng sắp cưới rồi à?

Mẹ Tiểu Viên nói: “Tiểu Viên, trong hôn lễ, đừng có mà cắm đầu cắm cổ ăn đấy. Ở đó có bao nhiêu người tài giỏi, đẹp trai,... để ý xung quanh một chút, nhớ chưa hả?”

Tiểu Viên nghĩ bụng, người đàn ông của con mới gọi là tuấn tú này. Mẹ mà biết anh ấy là ai, đảm bảo chỉ có cười sái quai hàm.

Khó khăn lắm mới có được một ngày nghỉ mà cũng chẳng được ngủ nướng. Nhìn đồng hồ thấy không còn sớm nữa, Tiểu Viện vội vã chuẩn bị ra ngoài, Thang Hi Hàn đã đứng đợi ở cửa: “Anh đưa em đi, dậy còn sớm hơn cả khi đi làm, đúng là cô bé ngốc, làm phù dâu mà cũng long trọng như vậy.”

Tiểu Viên cười cười cùng anh đi xuống lầu. Trong thang máy, anh có nghe một cuộc điện thoại, đầu cúi, vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện gì đó với người ở đầu máy bên kia. Trong thang máy còn có hai cô gái trang điểm chải chuốt, rất thời thượng, cứ cười khúc khích với nhau, chẳng hẹn mà gặp cùng nhau nhìn về phía Thang Hi Hàn. Tiểu Viên đứng sau lưng anh, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu rõ trong thang máy, đẹp trai, trẻ trung.

Cửa thang máy vừa mở, hai cô gái khoác tay nhau đi ra. Đi được vài bước còn lén ngoảnh đầu lại nhìn, vờ như không có gì, phóng ánh mắt về phía đó. Tiểu Viên có chút bực mình, nghĩ bụng, lẽ nào cô thực sự nên giảm cân?

Anh vẫn đang nói chuyện điện thoại, cô thì có chút tức tối, có phải anh đi làm phù rể đâu cơ chứ, ăn mặc bảnh bao thế làm gì? Nhìn kỹ lại, cũng chỉ là một bộ quần áo thể thao đơn giản. Thật đáng ghét, sao những thứ đồ đơn giản khi mặc lên người anh lại trở nên đẹp như vậy?

Bến xe buýt cách khu nhà một đoạn, Tiểu Viên cúi gằm mặt bước đi. Được một lúc chợt phát hiện chẳng có ai đi bên cạnh nữa, vòng lại chỗ cũ mới phát hiện Thang Hi Hàn vẫn đang đứng ở cổng khu nhà nhìn cô, cười khúc khích.

Tiểu Viên tức tối bước lại: “Anh đứng đây làm gì hả? Sao không đi tiếp? Anh không đi thì cũng gọi em lại chứ, để người ta đi một mình như con ngốc.”

“Ai bảo em cứ nghĩ đi đâu thế! Thôi được rồi, xe đến rồi kìa, mình đi nào.”

Tiểu Viên quay đầu nhìn lại, thấy một chiếc xe màu đen bóng loáng đỗ ngay trước mặt họ. Từ chỗ ghế ngồi của tài xế, một thanh niên bước xuống, đưa chìa khóa xe cho Thang Hi Hàn, nói: “Tổng giám đốc Trung, xăng đã được đổ đầy rồi ạ.”

“Được rồi, không có việc gì thì cậu về đi.”

Tiểu Viên ngơ ngẩn ngồi lên chiếc xe bóng loáng, mất một lúc lâu mới như nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Xe này cũng là anh mượn đấy à?”

Ai bảo lần đầu tiên hai người gặp mặt, Tiểu Viên háo hức chờ đợi Maybach thì tụt xuống thành Land Rover, mà cũng chẳng phải Land Rover của anh.

“Lần này không phải đi mượn, là xe của anh, nhưng mà trước giờ toàn để ở công ty, cho mấy phó tổng giám đốc dùng.”

“Của anh á? Anh có xe mà lúc nào cũng bảo Diệp Thụ Thần đến đón?”

Anh cười, nói: “Thời gian trước cậu ấy vật và vật vờ, tâm hồn toàn để đi đâu nên muốn tìm việc gì đấy cho cậu ấy làm, giải tỏa tâm lý, vả lại anh cũng vừa mới về nên muốn gặp cậu ấy nhiều một chút.”

“Ồ.” Tiểu Viên lại hỏi tiếp: “Vừa nãy, người đó gọi anh là Tổng giám đốc Thang à?”

Thang Hi Hàn hoàn toàn không biết nói gì: “Anh đã nói với em bao nhiêu lần về công việc của anh rồi, đến bạn trai em làm gì em cũng không biết, không sợ bị anh bán đi à?”

Tiểu Viên nói một cách chắc chắn: “Không sợ.”

“Tin tưởng anh thế cơ à?”

“Không phải, mà vì chẳng có ai thèm mua.”

Anh khóc thét: “Thôi được rồi, cho nên người khác có gọi anh là tổng giám đốc gì gì đấy thì cũng đừng lấy gì làm lạ. Em chưa bao giờ nghe thấy người ta nói, bây giờ đứng trên một hòn gạch ở ngoài đường, mười tên thì hết chín tên là tổng, còn lại một tên là phó tổng. Ngoài ra còn phân thành rất nhiều cấp khác nhau như tổng tài, tổng giám, tổng bếp, nói tóm lại đều gọi là tổng hết.”

Tiểu Viên nào còn tâm trạng nghe anh đùa, cô cứ thắc mắc mãi về chiếc xe này, nó cũng không phải là rè. Anh loáng cái đã mua căn hộ kia, rồi loáng cái lại đi xe sang thế này. Anh lại đẹp trai như Dương Quá, dù đứng ở bất cứ chỗ nào cũng khiến ánh mắt của lũ con gái dán vào, sáng nay, lúc trong thang máy chẳng phải như vậy đó sao? Chu Tiểu Viên cô đứng bên cạnh, liệu có đứng vững được không?

“Thang Hi Hàn...”

“Hả?”

“Anh giàu lắm à?”

Khóe miệng anh lại bất chợt méo xệch, thật là một câu hỏi theo đúng phong cách Chu Tiểu Viện. Tuy nhiên, nhìn khuôn mặt căng thẳng, nghiêm túc của cô, không giống đang đùa lắm.

Anh chì còn biết nhịn cười, làm vẻ mặt nghiêm nghị, nói: “Sao thế? Em không thích bạn trai em nhiều tiền à?”

“Ừm, cũng không phải, tất nhiên là thích rồi, nhưng mà... cũng đừng nhiều tiền quá.”

Cô từ từ cúi đầu, vừa có chút ngượng ngùng, vừa có chút khó nói, trên khuôn mặt trắng trẻo hiện lên nét lo lắng.

Nhiều tiền nhưng cũng đừng nhiều quá? Cái cô gái ngốc nghếch này!

Chỉ mình anh biết, ở một góc tận sâu trong trái tim, dường như đang ấp ủ một cảm giác rất khác, đang dần dần lên men. Từng hạt bong bóng nhỏ hôm nay khẽ chuyển động, từ từ bay lên, có khi nào ngày mai sẽ trở thành những giọt mỹ tửu ngọt ngào?

Anh nhẹ nhàng nắm bàn tay cô, nghiêm túc trả lời: “Ừ, anh biết rồi.”

Khi đi ngang qua tiệm bánh ngọt nọ, Thang Hi Hàn liền dừng xe: “Anh đi mua vài chiếc bánh cho em nhé, chẳng phải lần trước em nói thích ăn đó sao? Sáng nay vất vả như vậy, không ăn gì sao được.”

Tiểu Viên đã bước xuống xe: “Để em đi, em chạy cũng nhanh lắm.”

Nhìn thấy cơ man nào là các loại bánh trước giờ chưa bao giờ ăn, Tiểu Viên lẩm bẩm: “Ừ, lấy hai chiếc bánh, vị gì bây giờ nhỉ? Ừ, chắc là không béo đâu, đường sinh học, nhưng mà chắc khó ăn lắm. Thôi được rồi, không quan tâm nữa, lấy vị sôcôla vậy”

Tiểu Viên vui vẻ nói với cô gái bán bánh: “Vị sôcôla, hai chiếc nhé!”

Cô gái bán bánh cũng tươi cười nói với cô: “Chờ một chút ạ.”

Ánh mắt cô đưa qua đưa lại giữa các tủ bánh, Tiểu Viên cười nói: “Wow, công việc của em thích quá nhỉ!” Rồi quay đầu lại, thấy Thang Hi Hàn đang im lặng, nhìn cô từ lúc nào.

Cô gái bán bánh cũng nhìn theo ánh mắt của Tiểu Viên, sau đó thì không muốn rời mắt nữa. Tiểu Viên rất muốn nói rằng: “Này, đừng có nhìn nữa, đó là người đàn ông của tôi, đừng có mà lằng nhằng.”

Cô em nọ đưa túi bánh qua, định nói gì xong lại thôi, sau đó hỏi với vẻ thăm dò: “Chị là em gái anh ấy à? Sao anh ấy lại nhút nhát thế chứ? Nhắn tin qua lại với em lâu thế rồi mà vẫn không dám trực tiếp vào mua bánh sao?”

Tiểu Viên đùng đùng bước lên xe, đùng đùng vứt túi bánh vào một góc: “Anh thích ăn thì đi mà ăn.”

Mỹ tửu ngọt ngào cái gì chứ, có mà cám lợn thì có. Tiểu Viên tức tối, cái tên thích trêu hoa ghẹo nguyệt, lẳng lơ ong bướm này!

Thang Hi Hàn chẳng hiểu gì, hỏi: “Làm sao đấy? Bánh hôm nay không ngon à?”

Tiểu Viên ngoảnh mặt đi, không thèm để ý đến anh.

Đưa cô đến nhà cô dâu, khi xuống xe, Thang Hi Hàn kéo cô lại, nói: ‘Sao đang yên lại không vui rồi hả? Tức tối cứ như con ếch vậy?”

Đúng rồi, tôi là con ếch đần độn, muốn với tới con thiên nga là anh, cô bĩu môi.

Thang Hi Hàn nói: “Anh đến khách sạn đón em muộn một chút nhé!”

Tiểu Viên “hứ” một tiếng rồi quay người bước đi, bỏ Thang Hi Hàn lại đằng sau mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ đi mua vài cái bánh về mà cũng tức giận được ư?

Diệp soái đang ngủ ngon thì bị đánh thức, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, anh mò mẫm cầm lên xem.

Tiểu a đầu: “Đã tỉnh chưa?”

“Tiểu a đầu” là biệt hiệu mà anh lưu trong điện thoại, vì cô em bán bánh nọ đúng là một cô tiểu a đầu. Sinh viên mà chưa tốt nghiệp thì đúng là tiểu a đầu rồi.

Anh là sinh vật sống về đêm, cứ đến sáng mới là lúc anh ngủ ngon nhất. Từ lúc làm quen với tiểu a đầu này, Diệp soái cảm thấy mình như sắp biến thành bảo bảo khoẻ mạnh rồi.

“Được rồi”, anh làu bàu. “Chim dậy sớm thì đi săn mồi.” Anh nhắn lại: “Bà chị à, tôi bị bà chị đánh thức rồi đấy!”

Đậu Du Du sáng nay đi làm, mặc dù chỉ là công việc làm thêm, nhưng cô cũng không có ý định lười nhác. Nhưng, khi chẳng có việc gì làm, chỉ biết đứng một chỗ ngó nghiêng, thật là nhạt nhẽo. Nhưng còn may, vẫn còn một việc có thể làm để bớt nhàm chán. Cô rút điện thoại ra, nhắn tin cho một người. Một lúc sau tiếng báo tin nhắn tít tít vang lên, cô hớn hở trả lời: “Chú à, chú chẳng có ý tứ gì cả.”

Chợt có người đến mua đồ, cô đặt điện thoại xuống chào hỏi khách. Vô tình liếc mắt nhìn, ánh mắt cô không thể dời khỏi chiếc xe ấy, con người ấy. Tại sao hôm nay lại xuất hiện cùng với người con gái này nhỉ? Người đang nhắn tin trêu đùa với cô trên điện thoại lại đang chỉ ở cách chỗ cô chẳng bao xa, thế mà đến một ánh mắt cũng không hướng về cô, mà chỉ chăm chú dán vào người con gái trước mặt cô đây?

Du Du không nhịn nổi, cuối cùng đã hỏi cô gái kia. Đáp án nhận được thật buồn cười, mà cũng nằm trong dự liệu. Trò chơi tình yêu cũ rích, mánh khoé quá lộ liễu, thậm chí chẳng muốn phí công sức đi lừa bịp cô, có phải thế không? Thế mới đưa một người con gái khác đi qua trước mặt cô một cách đường đường chính chính như vậy chứ?

Thế này là muốn nói điều gì đây? Du Du cảm thấy rất đau lòng. Tuy hai người họ chẳng phải yêu đương gì, nhưng dù sao, cô cũng bắt đầu nghiêm túc muốn gặp anh để làm quen, hoặc cũng có thể làm bạn bè...

Tiếng chuông tin nhắn tít tít lại vang lên: “Bận à?”

Du Du xoay xoay chiếc điện thoại, một lúc lâu sau không trả lời.

Lại có tin nhắn đến: “Lúc nào thì được thăng cấp đây? Gọi điện nói chuyện đi! Ông anh này lâu lắm rồi không chơi trò nhắn tin, ngón tay cái nhấn phím sắp biến thành ngón chân cái rồi đây này!”

Du Du tức tối nhắn lại: “Anh nghĩ tôi là con ngốc chắc?” Sau đó liền tắt máy.

Đánh răng rửa mặt xong xuôi, anh hí hửng cầm điện thoại đọc tin nhắn của cô. Lúc vừa mở cửa, anh chợt sững lại một lúc, rồi lại gửi đi vài tin nhắn nữa, nhưng tất cả đều như hòn đá ném xuống biển, tiếng nói vọng vào thính không, không một tin trả lời. Anh không nhịn được liền gọi điện, chỉ nghe thấy tiếng chuông thông báo thuê bao tắt máy.

Ngày hôm đó, tâm hồn Diệp soái như treo ngược cành cây. Anh đang nghĩ, anh có nên đến tìm cô, đừng trước mặt cô để hỏi không? Nhưng sau khi đến tìm cô rồi thì sao đây, vì cái gì cơ chứ? Lừa dối cô, để cô phải đau lòng, khiến cô ghét lũ công tử bột, hồi tâm chuyển ý tiếp nhận Hồ Thế Khang?

Anh lắc lắc đầu, mày đúng là con lợn ngu ngốc! Anh hằn học mắng chính mình.

Thế thì cứ như vậy đi, anh nghĩ bụng, từ bỏ ý định này đi. Nhưng mà tại sao trong lòng anh vẫn cứ buồn thế này?...

Tiểu Viên mặc xong bộ trang phục của phù dâu, chờ đợi, bỗng nhiên có một tiếng gọi vừa hồi hộp vừa háo hức vang lên: “Chu tiểu thư.”

Tiểu Viên quay đầu lại, Lý Phổ? Đúng là oan gia ngõ hẹp! Tiểu Viên cười cười chào lại anh ta: “Trùng hợp quá, anh cũng đến dự tiệc à?”

Lý Phổ cười, nói: “Lúc mới đầu cũng chưa dám chắc đó là cô, đúng là trùng hợp thật, tôi là anh họ của chú rể, cô là gì của cô dâu?”

“Ừm, là bạn học, và là phù dâu.”

“Gì nhỉ, tôi...” Lý Phổ như muốn nói gì xong lại thôi.

“Gì nhỉ, chúng ta là phù dâu và phù rể, ngày hôm nay đều không phải là nhân vật chính, có gì để sau nói nhé, được không?” Đầu óc Tiểu Viên quay mòng mòng, bị mấy lời nói của cô em bán bánh kia làm cho tinh thần hỗn loạn, lấy đâu ra tâm trí mà đối phó với tên Lý Phổ này nữa. Mục Mục, cậu mau đến đi, cậu cũng là phù dâu, chỉ có cậu mới đối phó được anh ta thôi.

Trong suốt đám cưới, Lý Phổ không có cơ hội nào để nói chuyện với Tiểu Viên. Chỉ cần anh ta xuất hiện gần chổ Tiểu Viên, ngay lập tức cô nàng Mục Mục sẽ phóng ánh mắt hình viên đạn về phía đó, như gà mẹ bảo vệ lũ con của mình vậy.

Tuy nhiên, cô nàng phù dâu Mục Mục nhanh chóng trở thành trung tâm của mọi con mắt, vừa được vài ba chén đã say mèm. Cô phù dâu lòng dạ đang rối bời Tiểu Viên chỉ còn lại một mình, chưa được một chén cũng đã không biết trời trăng gì nữa.

Tiếng chuông điện thoại là bài hát Sói già mời ăn gà vang lên, Tiểu Viên không hề biết đó là của Thang Hi Hàn.

“Bố à? Hay là mẹ? Đừng ầm ĩ nữa.” Cô mơ mơ màng màng, chẳng thèm nhìn màn hình điện thoại đã bấm nút nghe.

Miệng líu cả lại, lèo nhà lèo nhèo, chỉ nghe thấy cô nói một câu, Thang Hi Hàn chợt cau mày: “Viên Viên, em làm sao vậy?”

“Em chẳng làm sao cả...”

Loạt soạt loạt soạt, đến nói cũng không rõ nữa. Anh tức tối nghĩ bụng, chắc chắn là uống rượu rồi, bây giờ mắng thì cũng chẳng có tác dụng gì. Cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất có thể, anh hỏi: “Bên cạnh em có ai không? Bảo họ nói cho em địa chỉ khách sạn, rồi em nói cho anh, anh qua đón em.”

Tiểu Viên mơ màng nhìn xung quanh, chợt nhìn thấy một dáng người quen quen, liền cất tiếng gọi: “Lý Phổ! Anh biết chỗ này là chỗ nào không?”

Lý Phổ ngay lập tức lao đến, nhìn thấy Tiểu Viên và Mục Mục mỗi người một ngả nằm vật ra sofa, cuối cùng thì con gà mái này cũng say rồi, đã đến lúc anh có thể tiếp cận con gà con nọ. Nghe thấy Tiểu Viên nói gì đó có bố mẹ, anh ta bước đến, nói: “Bố mẹ em định đến đón à? Một lúc nữa anh đưa em về, bảo bố mẹ em không phải lo lắng đâu.”

“Ừ, có được không?” Tiểu Viên nói vào điện thoại.

Nếu lúc này Thang Hi Hàn đứng trước mặt Tiểu Viên, thì vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt hình viên đạn của anh nhất định sẽ khiến cho Tiểu Viên biết là có được hay không. Nhưng lúc này anh lại đang nói chuyện điện thoại. Tiểu Viên trong cơn say, cô liền lớn tiếng hỏi lại: “Có được không hả?”

Anh nghiến răng phun ra vài chữ: “Em nói xem?”

“Em nói à? Em bảo được đấy!”

“Chu Tiểu Viên, bảo cái người lúc nãy bảo sẽ đưa em về nói chuyện với anh.”

Anh có quen người ta không? Tiểu Viên ngật ngưỡng đưa điện thoại cho Lý Phổ: “Gặp anh đấy.”

Lý Phổ đúng là một tên ngốc, cầm điện thoại, nói: “Bác trai, cháu chào bác ạ!”

Thang Hi Hàn bực bội nói: “Tôi không phải là bác trai.”

Tên ngốc Lý Phổ tiếp tục chém: “Gì nhỉ? Vậy là anh trai phải không ạ? Một lúc nữa tôi sẽ đưa Tiểu Viện về, anh không phải lo đâu.”

Lông mày Thang Hi Hàn càng nhíu chặt, tên nào thế này? Anh hỏi: “Anh là...?”

Lý Phổ trả lời: “Tôi là người đang theo đuổi Tiểu Viên.”

Trên đường lái xe tới khách sạn, trong lòng Thang Hi Hàn chỉ lặp đi lặp lại duy nhất một ý nghĩ: “Chu Tiểu Viên, em chết chắc rồi, mới chỉ làm phù dâu có một ngày, thế mà đã cặp kè với tên con trai khác.”

Tiểu Viên mặt mũi đỏ gay, người mềm nhũn nằm vật trên sofa phì phò ngủ, gọi liền mấy câu cũng không có động tĩnh gì. Thang Hi Hàn biết lúc này có tức giận với cô cũng bằng không, đương nhiên là chẳng có tác dụng gì. Cô dâu, chú rể đều tới tiễn cô, Thang Hi Hàn mỉm cười gật đầu chào lại nhưng chẳng nói năng gì rồi dẫn Tiểu Viên đi. Lý Phổ nhìn thấy Thang Hi Hàn liền nói: “Xin đợi một chút, anh là gì với cô ấy?”

Thang Hi Hàn đanh mặt lại, lắc lắc Tiểu Viên: “Em nói cho anh ta biết, anh là gì của em?”

Tiểu Viên ngật ngưỡng chỉ nghe thấy mấy chữ “là gì của em”, cô ngước lên nhìn Thang Hi Hàn: “Người đàn ông!”

Anh nhẹ nhàng tiến về phía Lý Phổ, nhẹ nhàng nói: “Anh nghe thấy chưa, tôi là người đàn ông của cô ấy!”

Anh nhìn thẳng vào Lý Phổ nói câu nói ấy, hoàn toàn không để ý sắc mặt của Lý Phổ ngày càng xám xịt, sau đó Tiểu Viên Đã bị anh đưa đi mất.

Chú rể giật giật cô dâu nói: “Làm sao giờ? Anh họ đúng là nhìn lầm người rồi.”

Cô dâu Chim sẻ nhỏ liếc nhìn Mục Mục đang nằm trên sofa, nói: “Chẳng phải vẫn còn một cô nữa đó sao?”

“Chu Tiểu Viên, em có tự đi được không đấy? Nhanh lên chút đi!”

Bây giờ anh đang cố kìm nén cơn giận, nhưng đối phương say rượu thì vẫn chưa tỉnh, chẳng cần biết anh đang tức tối hay đang giảng giải gì, đều là đàn gảy tai trâu hết.

“Hu hu, Thang Hi Hàn, em đau chân!” Khuôn mặt nhỏ của cô nhăn lại, có vẻ không phải nói dối.

Thang Hi Hàn cúi đầu nhìn: “Em là heo à, giày đâu rồi?”

Ai mà biết được cô đi đứng kiểu gì chứ? Anh đã nửa dìu nửa ôm đưa cô đi rồi, cô lại còn làm mất đâu một chiếc giày.

Cô ngật ngưỡng trả lời: “Chân em đau...” Tiểu Viên say rồi, nhưng lúc này cũng tỏ ra biết điều nói nhỏ hơn một chút, không dám đổ thêm dầu vào vạc lửa Thang Hi Hàn nữa.

Anh nhìn lại con đường lúc nãy, nào có thấy bóng dáng chiếc giày nào. Thấy cô đứng đó nhìn anh một cách đáng thương, vẻ mặt tội lỗi, trong lòng anh chợt chững lại, bỗng nhiên mềm oặt đi, mắng cô thì cũng chẳng tìm lại được giày. Anh cúi người nắm lấy chân cô, cởi chiếc tất ra xem xét. Không có vết thương nào, chắc là do giẫm phải hòn đá nào đó nên đau thôi. Anh khẽ thở dài một tiếng, chẳng biết hôm nay là ngày gì nữa? Nhà để xe của khách sạn chật kín cả, hại anh phải để xe cách đó hai ngã tư, với tình hình này, chắc anh phải cõng cô đi qua hai ngã tư ấy rồi.

Anh đi tất lại cho cô, xoay lưng, nói:”Nhanh nào, lên đi nào.”

“Hả?”

“Nói với em bao nhiêu lần rồi hả? Là bạn gái anh thì không được nói “hả” nữa.” Anh mất bình tĩnh nói.

Một cơn gió lạnh buốt ùa tới, hình như cô cũng đã lấy lại chút tỉnh táo, ngoan ngoãn trèo lên lưng anh. Thang Hi Hàn cõng cô ngược gió tiến về phía trước.

Đêm đã về khuya, ánh đèn đường lung linh. Vì nhiệt độ mấy ngày nay đột nhiên hạ thấp, thế nên người đi đường cũng không đông lắm, thế nhưng có một chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú lúc này đang nhẹ nhàng cõng một cô nàng đang say khướt, bước đi trong đêm lạnh căm căm.

Người qua đường mỗi khi đi qua hai người đều không giấu được sự tò mò, liếc trộm hai người một cái. Ngọn đèn đường màu vàng cam toả ra từng tia sáng ấm áp, nhẹ nhàng bao trùm lên cơ thể hai người. Có lẽ trong mắt của những người đi đường đã không kìm chế nổi và cười thầm, cũng cảm thấy đây quả là một khung cảnh vô cùng bình yên.

Không lâu sau, anh chợt nghe thấy âm thanh tóp tép, những giọt nước rơi vào cổ, chợt có cảm giác giật mình: “Em đang làm gì thế?”

“Em... em đang ăn táo.”

Hãy còn thoải mái quá nhỉ? Sắp ăn cả cổ anh rồi đây này. Thang Hi Hàn dở khóc dở cười: “Em lấy đâu ra táo thế?”

“Em không biết, tự nhiên lúc nãy mò thấy trong túi áo, anh ăn không?”

“Không ăn!”

“Ăn đi mà, ngọt lắm.”

“Em ngậm miệng lại cho anh, Chu Tiểu Viên! Chờ đấy, xem ngày mai anh xử lý em thế nào, đã say rượu rồi lại còn lằng nhằng với tên khác, giờ lại còn ăn táo trên cổ anh nữa!”

“Nhưng mà táo ngọt lắm, anh ăn một miếng đi.” Cô vẫn y như hồi nhỏ, giơ quả táo ra trước mặt anh một cách rất sỗ sàng, rồi đưa hết từ trái lại đưa qua phải, lúc lắc trên lưng anh. Anh chỉ biết trả lời: “Được rồi, được rồi, anh ăn, em đừng có lắc nữa!”

Một người lớn thế này, giữa mùa đông ôm người khác chặt như buộc bánh chưng, trọng lượng cũng không hề nhẹ, sao mà có thể giữ cho cô ấy không lắc được chứ? Nghe tiếng anh cắn một miếng, cô mới hài lòng buông tay ra, tiếp tục ăn một mình.

Một lúc sau, chẳng có động tĩnh gì trên lưng nữa, xem ra cô nàng ăn hết táo rồi. Mặc dù bây giờ cô mê mệt chẳng biết gì, chắc là cũng chẳng hỏi han được gì, nhưng anh vẫn không kiềm chế nổi, hỏi: “Viên Viên, hôm nay em đã hẹn trước với cái tên Lý Phổ đó đấy à?”

Trên lưng vẫn im lìm, anh vừa có chút ghen tuông, có vừa chút ngại ngùng. Không nói năng gì chẳng lẽ coi như là thừa nhận? Anh cũng im lặng, hàng ngàn hàng vạn cảm giác rối bời trong lòng mà không thể nói ra. Đến gần chiếc xe, anh đặt cô xuống, quay đầu nhìn lại mới phát hiện, hoá ra cô vừa ngậm hạt táo vừa ngủ.

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên xe, dùng tay móc hạt táo trong miệng cô ra, vứt đi. Hình như cô cũng cảm nhận được, chép chép miệng vài cái, rồi lọ mọ tìm cho mình một tư thế thoải mái nhất và chìm sâu vào giấc ngủ. Anh nhìn thấy cảnh đó, bất chợt bật cười, dịu dàng hôn nhẹ lên đôi môi cô đang chu ra, trên đó vẫn còn chút mùi vị của quả táo.

“Uống nước!” Cô đập xuống giường, chẳng nể nang gì, hét lên. “Uống nước! Hu...”

“Được rồi, chờ một lúc, đừng gào nữa!” Thang Hi Hàn nói xong cũng ngẩn ra, còn cô ngồi trên giường nôn thốc nôn tháo.

Một mùi chua bốc lên.

Cô vợ nhỏ của anh ngồi giữa một đống sản phẩm, dùng đôi mắt lờ đờ nhìn về phía anh.

Thang Hi Hàn tức giận nói: “Lần sau mà em còn dám uống rượu nữa thì đừng có trách anh!”

Lúc này Tiểu Viên như cũng biết điều, ngoan ngoãn gật gật đầu.

“Đừng có nôn nữa, còn nôn nữa là anh đánh cho đấy.” Thang Hi Hàn vừa dọn dẹp đống sản phẩm vừa nói.

Tiểu Viên lại ngoan ngoãn gật đầu một cách đáng thương, một giọt lệ tràn ra nơi khoé mắt.

Thang Hi Hàn thở dài một tiếng, mất sạch dũng khí.

“Được rồi, được rồi, ngoan nào, không mắng em nữa. Lần sau phải nhe lời, biết chưa?”

Cô sung sướng ngã vào vòng tay anh. Lợi dụng lúc đầu gục xuống, cô tựa vào người anh lau sạch khoé miệng.

Họ cứ ngồi như vậy đến mãi nửa đêm.

Cô ngủ cực kỳ không yên, Thang Hi Hàn chỉ còn cách ngồi bên cạnh cô.

Lại đòi uống nước! Thang Hi Hàn đỡ cô dậy, đưa chiếc cốc qua, cho cô uống được một ngụm.

Cô no nê nằm vật xuống, lẩm bẩm một câu: “Thang Hi Hàn là một tên tồi.”

Sặc! Anh không uống nước mà cũng bị mắc nghẹn. Cái cô Chu Tiểu Viên này!

“Thế ai thì tốt đẹp hả? Lý Phổ à? Em mới quen anh ta chưa được bao lâu. Đồ ngốc!”

“Lý Phổ? Lý Phổ... anh ta đang cưa cẩm em, còn tặng hoa, được một thời gian rồi...” Cô lẩm bẩm một cách vô thức.

“Còn thế nữa?” Thang Hi Hàn khổ sở phục vụ suốt một đêm, chẳng được cảm ơn câu nào, lại còn bị nói là tên tồi, tình địch thì tự nhiên ở đâu chui ra, đúng là điên hết chỗ nói!

Sau khi đánh mất “quả lựu đạn”, Chu Tiểu Viện chìm vào giấc ngủ ngon lành. Còn lại Thang Hi Hàn cứ nhìn khuôn mặt cô, rồi nghiến răng nghiến lợi, lòng dạ rối bời.

Mẹ Tiểu Viện bị say xe nặng, nên trước giờ rất ít khi ra ngoài. Nhưng một buổi sớm nọ, bà đã chuẩn bị đầy đủ thuốc men, cùng với bố Tiểu Viên lên đường. Cô con gái dọn ra ngoài cũng khá lâu rồi mà vẫn chưa về nhà lấy một lần, nói là Quân Quân có một căn nhà ở gần bệnh viện nên cô tạm thời dọn về đó ở tạm. Nhưng cái con bé này, từ bé đã chẳng giấu được chuyện gì, bà có cảm giác dạo gần đây cô có gì đó không bình thường, chắc không đơn giản chỉ là chuyện chuyển nhà. Chẳng ai hiểu con gái bằng mẹ, thế là bà quyết định đích thân tới xem sao.

Khi hai ông bà đến cổng khu nhà thì có chút bất ngờ. Toàn những căn nhà đẹp thế này, chắc là mới xây đây. Chắc là phòng để chuẩn bị kết hôn đây. Quân Quân để cho Tiểu Viên ở?

Đến chỗ thang máy nhưng không lên được, mẹ Tiểu Viên nói vào bộ đàm rồi đứng đợi. Lúc sau, một giọng nói uể oải, mệt mỏi, vẫn còn ngái ngủ vang lên. Cái này thì không vấn đề gì, vấn đề ở chỗ, đó là giọng Quân Quân! Mẹ Tiểu Viên nhìn bố Tiểu Viên, bố Tiểu Viên lại nhìn mẹ Tiểu Viên, ánh mắt hai người nhìn nhau cùng chung ý nghĩ: “Cái gì đang diễn ra thế này?”

Tiểu Viên trốn phía sau lưng Thang Hi Hàn, run cầm cập. Thang Hi Hàn lại tỏ ra hết sức bình tĩnh, thuật lại ngắn gọn sự việc xảy ra tối qua, trong lúc nói chuyện đã vô tình làm lộ ra mối quan hệ giữa anh và Tiểu Viên.

Khi hai ông bà nói chuyện với nhau, tất thảy đều phóng một ánh mắt gầm gừ về phía Tiểu Viên. Mẹ Tiểu Viên: “Yêu thì giấu bố mẹ làm gì? Chúng tôi cấm cô chắc?” Thang Hi Hàn: “Làm bạn gái anh xấu mặt lắm hay sao mà phải giấu giếm như vậy?” Tiểu Viên nhìn xa xăm: “Còn chưa kịp nói mà.”

Sau khi nghe xong, mẹ Tiểu Viên hắng giọng nói với Tiểu Viên: “Cô giấu cũng kỹ đấy nhỉ!”

Tiểu Viên lí nhí: “Mẹ, lần sau con không dám thế nữa đâu.”

“Cái gì, lại còn có lần sau?”

“Không có nữa đâu, từ nay con không dám uống rượu nữa.”

“Tôi không nói chuyện đấy, tôi nói chuyện cô và Quân Quân yêu nhau mà không thèm nói gì kia.”

“Cái này cũng không dám nữa, không dám nữa! Lần sau mà có yêu ai, nhất định con sẽ nói với bố mẹ.”

Thang Hi Hàn miệng cười méo xệch.

Khi hai ông bà chuẩn bị ra về, mẹ Tiểu Viên nhìn Tiểu Viên dặn dò kỹ lưỡng: “Giờ chỉ ở có một mình, phải chú ý... an toàn.”

Cô nàng Tiểu Viên ngốc nghếch lập tức trả lời: “Không sao, anh ấy sống ngay bên cạnh.”

Mẹ Tiểu Viên trừng mắt nhìn cô, nói từng chữ, từng chữ một: “Vẫn phải chú ý an toàn.”

Tiểu Viên chẳng hiểu mô tê gì, ngẩn ra đáp: “Vâng...”

Mẹ Tiểu Viên lại tiếp tục bổ sung: “Phải chú ý an toàn về mọi mặt!”

Sau khi tiễn hai ông bà về, Thang Hi Hàn cười rồi nằm xuống sofa. Tiểu Viên nghe tiếng cười của anh, cuối cùng cũng hiểu ra, hằm hè nhìn anh, nói: “Thực ra, em cũng chẳng cần phải chú ý an toàn nữa.”

“Vì sao?”

“Vì anh sắp chẳng phải là bạn trai em nữa rồi.” Rượu đã tỉnh từ lâu, trí nhớ cũng trở lại rồi, hoá ra cái việc mượn rượu tiêu sầu này chẳng có chút tác dụng gì. Chẳng thể quên được bất cứ điều gì, trong lòng rõ ràng còn rất đau, đúng là rượu chẳng có chút tác dụng nào. Bây giờ ngoài việc đau lòng, đầu cô cũng rất đau.

Nụ cười tắt ngấm: “Là vì cái tên Lý Phổ đó à?”

Tiểu Viên vô cùng tức tối, rõ ràng là anh lăng nhăng, mua cho em có một cái bánh thôi mà đã làm quen được với cô bán bánh, lại còn mấy cô gái hồng nhan tri kỷ gì đó nữa chứ!

Tất thảy đều là vấn đề của anh, còn nói đến Lý Phổ, Lý Phổ là ai chứ? Chẳng lẽ giữa chúng ta và anh ta có chút quan hệ gì sao?

Tự khắc trong lòng em biết phải làm gì, nói chuyện với anh mệt mỏi lắm rồi. Cô vừa ấm ức vừa tức tối.

Thang Hi Hàn đứng trước mặt cô, nhìn cô không ngừng sụt sịt, nhất thời không biết nói gì. Người con gái cùng anh bước trên con đường đi học về ấy, người con gái đã tô thêm màu sắc vào cuộc sống ảm đạm của anh ấy, em đã lớn rồi. Tuy anh đã giữ em trong trái tim mình từ rất lâu rồi, nhưng em của bây giờ, anh cũng chẳng dám chắc rằng em thực sự thân thiết đến vậy.

Rất nhiều năm sau này, anh đứng trước mặt em, hạnh phúc đến quên mất chính mình. Vào lúc ấy, em lại không hề nhận ra anh. Có lẽ nào, anh của rất nhiều năm trước chẳng để lại trong em chút ấn tượng nào sao? Em có biết rằng, anh đâu có yếu đuối đến mức để cho em bắt nạt như vậy, anh đâu có ngốc nghếch đến mức chẳng thể nhận ra những trò nghịch ngợm của em... Anh làm như vậy, chỉ bởi vì, anh muốn được nhìn thấy trên gương mặt em một nụ cười hồn nhiên và vô tư. Nếu như em chưa từng nhớ đến những gì đã xảy ra giữa chúng ta của bây giờ, nếu như tất cả chỉ là do anh ngu ngốc và nghĩ vậy, thì em bảo anh phải làm sao để giữ mãi trong lòng những cảm xúc về em đây?

Anh quay người bước đi, chỉ bỏ lại một câu: “Nếu như đó là điều em mong muốn, thì anh cũng chẳng biết làm sao để ngăn lại, nhưng xin em, hãy suy nghĩ thêm một chút, được không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.