Thời Gian Hoa Nở

Chương 12: Hai đầu nỗi nhớ



Vào lễ Giáng sinh, Thang Hi Hàn hẹn Tiểu Viên đi chơi.

Sau khi tan làm, Tiểu Viên thay quần áo xong liền vội vàng chuẩn bị đi, chợt thấy Mục Mục hớt hải chạy vào khua tay liến thoắng, khuôn mặt kinh ngạc. Tiểu Viên vỗ vỗ vào mặt cô: “Từ từ đã nào, có chuyện gì thế?”

Khó khăn lắm Mục Mục mới hít được một hơi: “Lý Phổ… Hắn đỗ một chiếc Maybach trước cửa bệnh viện thật rồi!”

Tiểu Viên há hốc mồm, một lúc lâu vẫn không nói được gì. Lần này đùa hơi quá trớn rồi đấy, thế này thì làm sao được? Mục Mục huơ huơ tay, nói: “Chị đi với cô.”

Xe của Diệp soái và Thang Hi Hàn đều đỗ trước cửa bệnh viện, đang chuẩn bị vào đón Tiểu Viên và Mục Mục cùng đi ăn cơm. Lúc bình thường, một chiếc Land Rover và một chiếc Mercedes đã là ghê gớm lắm rồi, giờ phía đối diện còn có một chiếc Maybach nữa, đúng là cảnh tượng trăm năm hiếm gặp.

Chẳng bao lâu sau, một đám người bắt đầu vây quanh, ai nấy đều tỏ ra chỉ vô tình đi qua chỗ ấy. Diệp soái nhìn thấy chiếc Maybach bóng loáng, tỏ vẻ khoái chí: “Đấy là chiếc xe mà cô vợ cậu thích nhất, tớ cá lát nữa nhìn thấy nó, đảm bảo cô ấy sẽ thích mê. Cậu nhìn thấy cái tên đứng cạnh chiếc Maybach kia không? Lại cầm cả hoa nữa, chắc là đến đón cô em nào làm ở bệnh viện này đây.”

Thang Hi Hàn liếc hờ về phía đó, tỏ ý không có hứng thú. Từ xa đã nhìn thấy Tiểu Viên chuẩn bị bước ra, anh vừa định cất tiếng gọi, bỗng nhìn thấy cái tên mặc đồ âu sang trọng, cầm hoa đứng cạnh chiếc Maybach đã nhanh hơn một bước, tiến về phía Tiểu Viên. Thang Hi Hàn cau mày, Diệp Thụ Thần cũng lên tiếng: “Thôi rồi, cái thằng đó đúng là đến đón cô vợ cậu rồi, bọn mình ra chỗ đó đi.”

Tiểu Viên miễn cưỡng nhận bó hoa từ tay Lý Phổ, nhìn chiếc Maybach mà không nói được lời nào, mặt trắng bệch, lời lẽ bay đâu hết, còn Lý Phổ bắt đầu bày tỏ một cách chân tình: “Lần trước quên không nói với em, anh và một người bạn đã cùng nhau hợp tác mở một văn phòng luật, xe cũng mang tới rồi, đỗ ở bên kia, nếu em tan làm rồi, chúng mình cùng đi hóng gió nhé?”

Trong một tình huống vừa dị thường vừa đặc biệt như thế này, Tiểu Viên rõ ràng là nhân vật trung tâm, hơn nữa nhân vật nam chính lại là ba con người này.

Lúc đó, phía bên kia đường có ba tên cù bất cù bơ, trong đó có một tên là đại ca của hai đứa còn lại, hắn nói: “Maybach, Land Rover, Mercedes!”

Một tên đàn em mặc bộ Banleno đứng bên trái hùa theo: “Em thấy con bé đó nhìn rất bình thường, sao bọn có tiền bây giờ mắt nhìn lại thường thế nhỉ?”

Tên đại ca nói với giọng khinh bỉ: “Mày chẳng biết gì, con bé đó nhìn có vẻ tròn trịa thật, nhưng kết cấu được phết. Tao nhìn từ xa thế này, nếu con bé đó gầy hơn một chút, đảm bảo không thua Asakawa Ran là bao.”

Tên đàn em cắt đầu đinh còn lại đá thêm: “Đại ca, Asakawa Ran là ai thế ạ?”

Đại ca lườm đàn em một cái: “Mày xem phim xxx bao giờ chưa?”

Tên đầu đinh ngượng ngùng nói: “Sao lại chưa ạ? Em thích xem của Hàn Quốc.”

Đại ca cho tên đàn em một cái bạt tai, nói: “Thằng ngu, làm người mà không biết Asakawa Ran à? Xem bao nhiêu phim rồi mà đến Asakawa Ran nổi tiếng thế cũng không biết, không xem phim xxx còn gì là giới chúng ta nữa, mày đúng là chẳng có chút khí chất nào của dân xã hội đen!”

Nói xong liền quay sang hết nhìn Maybach lại đến Land Rover rồi Mercedes, nói: “Mày nhìn đi, Maybach, Land Rover, Mercedes, xếp thành một hàng cho nó chọn, con bé này làm đàn bà được đến mức này, cũng như đàn ông mà đạt đến mức băng băng băng băng ấy!”

Hai tên đàn em nhìn nhau, chẳng hiểu gì! Tên đầu đinh vừa bị cho một cái bạt tai, không dám nói gì thêm, còn tên mặc Banleno lên tiếng dò hỏi: “Đại ca, đàn ông mà đạt đến mức băng băng băng băng là gì thế ạ?”

Tên đại ca nở một nụ cười mơ màng, nói: “Tất nhiên có nghĩa là tay trái thì ôm Lý Băng Băng, tay phải ôm Phạm Băng Băng rồi, đó là cảnh giới cao nhất của giấc mơ đàn ông mà!”

Đầu đinh và Banleno quay ra nhìn ba chiếc xe bóng loáng, vỡ nhẽ nhả ra một câu: “Ồ…”

Mục Mục liên miệng nhận lỗi, Tiểu Viên ra sức xin lỗi, Lý Phổ mặt xanh như tàu lá đứng im tại chỗ, trông chẳng hợp chút nào với diện mạo của anh hôm nay.

Mục Mục khẽ đưa mắt: “Cậu đi trước đi, để mình trông chừng anh ta, yên tâm.”

Tiểu Viên vô cùng ngượng ngùng, nói xin lỗi Lý Phổ rồi nhanh chóng chạy về phía Thang Hi Hàn giải thích sự tình. Sau đó, Tiểu Viên nói với Thang Hi Hàn với vẻ rất bất an: “Trước đây em và Mục Mục làm thế có đúng là rất không nên không?”

Thang Hi Hàn không biết nói sao, hai người mới đi được mấy bước, Tiểu Viên đã dừng lại, nói: “Đợi đã!”

Ánh mắt Thang Hi Hàn hiện lên sự lo lắng: “Đợi gì cơ?”

Tiểu Viên nói: “Đợi em một lát, em ra kia rồi quay lại ngay.” Nói xong liền rút tay ra, chạy về phía Lý Phổ. Vẻ mặt lo lắng của Thang Hi Hàn lại hiện lên nét không vui.

Khi Tiểu Viên chạy về phía Lý Phổ, tên Banleno đứng bên đường nói một mình: “Lẽ nào tình thế thay đổi, Maybach mới là người chiến thắng cuối cùng?”

Tiểu Viên chạy đến bên Lý Phổ, ánh mắt Lý Phổ sáng lên như đèn pha ô tô, vô cùng kích động. Anh ta chưa kịp nói gì, Tiểu Viên đã lên tiếng: “Thực sự rất xin lỗi vì đã đùa quá đáng với anh như vậy, mong anh thứ lỗi! Còn một điều nữa, tôi có thể chụp một bức ảnh bên cạnh chiếc Maybach này không?”

Tiểu Viên vui sướng cầm chiếc điện thoại quay trở lại, Diệp Thụ Thần nhếch miệng cười, nói với Thang Hi Hàn: “Tớ thấy, có khi cậu nên đổi một con Maybach đi thôi.”

Tiểu Viên nhìn bức ảnh, hài lòng nói: “Cái anh Lý Phổ này cũng không đến nỗi nào, không những cho em chụp ảnh, còn nói nếu lúc nào muốn mượn thì chỉ cần nói một tiếng.”

Diệp Thụ Thần nheo mắt nhìn Lý Phổ, nói: “Từ từ đã, em nói kia chính là Lý Phổ? Sao hôm nay lại ăn mặc thế kia? Anh chẳng nhận ra nữa. Anh ra đó xem thế nào, em đừng có khiến đối tác làm ăn của anh làm sao đấy nhé! Ha ha, Thang Hi Hàn, tình địch của cậu cũng nặng ký ra phết đấy, người này chính là bạn làm ăn tự tìm đến tớ mà lần trước tớ nói với cậu đấy.”

Diệp Thụ Thần tiến đến an ủi Lý Phổ, Thang Hi Hàn kéo tay Tiểu Viên đi trước.

Thang Hi Hàn cười hỏi: “Maybach cũng không cần à?”

“Không cần.”

Quả táo mật này thật ngọt quá, khuôn mặt Thang Hi Hàn rạng rỡ hẳn lên.

Tiểu Viên bổ sung thêm: “Đừng nói đến Maybach, bây giờ QQ cũng không cần nữa. Nhà chúng mình cách bệnh viện gần thế, hằng ngày đi bộ đi làm cũng là rèn luyện sức khỏe. Từ lần sau nếu không phải đi chơi thì đừng đi xe nữa, vừa bảo vệ môi trường vừa tránh được những nguy hiểm trên đường.”

Thang Hi Hàn kéo cô lại, hôn nhẹ lên môi cô.

Tiểu Viên đang thao thao nói chuyện nghiêm túc, bất ngờ bị anh hôn ngay trên phố, mặt đỏ bừng, nói: “Làm gì thế hả? Đang ở ngoài đường đấy.”

Thang Hi Hàn cười, bởi vì, em vừa nói “nhà chúng mình” đấy, đồ ngốc ạ!

“Đi nào, đồ ngốc, chúng mình đi chơi nào.”

Hai người nắm tay nhau chầm chậm bước đi. Không khí lành lạnh dường như cũng mang theo một hương vị ngọt ngào đến lạ kỳ, bao trùm khắp nơi. Lòng bàn tay trao nhau hơi ấm của tình yêu, thêm vào đó là hơi thở nhè nhẹ, hòa quyện vào nhau như những bông hoa đuôi sóc mềm mại ngày xuân, khẽ rung lên, qua đôi môi của anh, rồi từ từ hạ cánh xuống căn phòng nơi trái tim cô.

Cô cười hạnh phúc, cảm giác trước mắt như có những cành hoa gấm. Dường như cả thế giới chỉ còn có hai người, chỉ còn có dòng suối tình yêu nồng nàn đang róc rách chảy. Cứ đi như vậy một lúc, bỗng anh hỏi khẽ: “Đang nghĩ gì thế?”

Cô cười, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Nhớ anh.”

Thế là anh cũng cười, kéo tay cô bước tiếp: “Em ăn kẹo bông không?”

Đồ của trẻ con, lớn thế này rồi mà còn ăn thì xấu hổ chết! Nhưng lúc đó bên cạnh họ cũng có một đôi tình nhân trẻ, cô gái nói với chàng trai: “Em muốn ăn kẹo bông!” Người con trai ngẩn ra trả lời: “Ồ.” Người con gái mím môi nói: “Ồ cái gì, anh đi mua đi!” Chàng trai mặt đỏ bừng tiến về phía đám các bạn nhỏ, khó khăn lắm mới mua được một que kẹo bông đi ra.

Tiểu Viên cảm thấy buồn cười, cứ thế đứng nhìn. Có lẽ vì nhìn thấy cảnh này nên anh nghĩ cô cũng muốn ăn.

Cô lắc đầu lia lịa: “Không muốn, không muốn! Ngại chết đi được.”

Anh nhìn những cô bé, cậu bé đang vây thành một vòng, nhíu mày nói một cách nghiêm túc: “Em đợi nhé, anh đi mua.” Thế rồi cô nhìn thấy anh tiến về phía đó, bước vào cùng đám trẻ con, rồi khổ sở lắm mới thoát ra được, trên tay giơ cao một chiếc kẹo bông màu hồng như những đám mây. Nhìn thấy dáng vẻ cẩn thận của anh, cô cười tít mắt.

Cô nếm thử một miếng rồi dừng lại, trước đây cô không hề biết kẹo bông lại ngọt như thế này. Ngọt quá đi mất!

Nhìn cô ăn một cách ngon lành, anh nói: “Ngon thế cơ à? Thế ăn hết đi rồi mình đi mua tiếp.”

Cô chẳng biết nói thế nào, anh đứng xếp hàng giữa một vòng trẻ con, khó khăn lắm mới mua được cho cô, tất nhiên là ngon rồi, nhưng nếu nói thế, anh sẽ lại đi mua tiếp, lại phải ăn tiếp à? Cô cười lắc lắc đầu: “Thôi, em không ăn nữa.”

Trên phố, không khí của đêm Giáng sinh chỉ như vừa mới bắt đầu. Các đôi tình nhân rạng rỡ bước qua, có cô gái ôm một bó hoa lớn trên tay, có cô thì ôm trong lòng một con gấu bông to tướng…

Đường phố được trang trí lộng lẫy, ngập tràn một không khí vui tươi, làm cho những con người đi trên đó cũng như được đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc. Bước đến tiệm hoa, anh kéo cô vào, chọn một đóa hoa bách hợp lớn nhất. Đi qua cửa hàng lưu niệm, anh cũng lôi cô vào, nhặt một con búp bê lớn nhất. Trên tay hai người mang đầy đồ đạc, không thể cầm thêm bất cứ thứ gì khác nữa, anh nói: “Hay là chúng mình đặt những thứ này vào trong xe rồi đi mua tiếp?”

Tiểu Viên ôm bó hoa khổng lồ, sắp không nhìn được đường phía trước nữa, nhìn thấy một người con trai lớn tướng là anh đang giúp cô ôm con búp bê thì càng buồn cười: “Còn mua nữa à? Anh không sợ sẽ gặp người quen hay nhân viên sao, Tổng giám đốc Thang?”

“Suỵt! Nói nhỏ thôi, tất nhiên anh sợ, vì thế mới mua con búp bê to thế này để che mặt đi. Em xem, có phải là che hết người anh rồi không, không nhìn thấy anh đúng không?”

“Tôi hoàn toàn không nhìn thấy ngài, thưa Tổng giám đốc Thang!” Cô cười nói. “Thực ra, Giáng sinh cũng không cần phải mua nhiều quà thế này tặng em đâu.”

Anh cười ngọt ngào: “Anh chưa bao giờ yêu, nên không biết mình phải làm thế nào. Anh đã khiến em không có cảm giác an toàn, cũng không có cảm giác chân thực, xin lỗi em! Vì thế anh muốn mình học hỏi thêm, học hỏi thêm cách để làm một người bạn trai, những người con gái khác có gì, anh sẽ không để em thiếu một thứ.”

Tình yêu, phải chăng là một thứ rất phiền phức?

Sau dịp Giáng sinh, Tiểu Viên cảm thấy tình yêu của họ đã phát triển lên một bước mới. Thế nhưng, hai người lại cãi nhau…

Thang Hi Hàn phải đi công tác đột xuất.

Khi anh nói với cô thì đã chuẩn bị đi. Cô đã nấu cơm, bây giờ lại phải ăn một mình.

Cô giúp anh sắp xếp hành lý, rồi hỏi: “Anh đi khoảng bao lâu?”

Anh không chú ý lắm, trả lời: “Cũng không biết, nếu mà biết thì anh đã nói với em rồi, thời gian cũng chưa rõ lắm, để xem công việc thế nào đã.”

Cô chợt cảm thấy bực mình, nhìn anh, tức giận nói: “Em biết là chưa rõ nên mới hỏi anh là khoảng bao lâu, được chưa? Anh có biết nói tiếng phổ thông không vậy?”

Anh trừng trừng nhìn cô, coi cô như một quả dưa mới bổ vậy, chợt cảm thấy rất ấm ức. Cô đẩy cửa bước ra, đi thang máy xuống tầng dưới, rồi chợt cảm thấy thật hối hận. Vừa rồi mình có quá đáng không? Thực ra cũng chẳng có việc gì to tát, đã ở trong nhà người ta rồi lại còn xử sự như vậy. Vài ý nghĩ lướt qua trong đầu, cô có chút hối hận, và cũng chẳng có chỗ nào để đi.

Lúc tức giận bỏ ra ngoài không kịp cầm theo túi xách, không có chìa khóa cũng chẳng có tiền, bất hạnh hơn là cô đang mặc đồ ngủ. Về không xong mà đi cũng không được. cô thất thần đi đi lại lại trong sân của khu nhà.

Hai chị em sinh đôi đang chơi trò nhảy dây, cô chẳng có việc gì làm, ngồi một chỗ nhìn hai đứa. Được vài phút, cô bắt đầu kêu ca bọn trẻ con bây giờ chơi chẳng giỏi bằng mình ngày trước, thế là cô bước đến, cùng chơi nhảy dây với hai cô bé ấy.

Lúc cô đang truyền thụ cách nhảy ngược và nhảy xuôi khiến hai cô bé xuýt xoa không ngớt, hai tay anh đút túi quần, đứng phía sau nhàn nhã nhìn cô. Ánh mắt cô bất chợt nhìn thấy, nhịp nhảy còn chưa dứt, suýt nữa thì bị sợi dây đập vào chân. Anh cười lớn rồi đỡ lấy cô. Dựa sát vào lòng anh, cô có thể nhìn thấy chính mình trong đôi mắt anh.

Anh đưa cô đi trong tiếng vỗ tay khen ngợi của hai chị em sinh đôi. Cô ngoan ngoãn theo anh về nhà. Anh không nói gì, chỉ ăn cơm với tốc độ nhanh nhất, lúc chuẩn bị đi, anh gọi cô lại, cô ngượng ngùng nói: “Định làm gì?”

Anh cười nói: “Cho anh ôm một lúc, đến nơi rồi, chúng mình chat video.”

Hai tay Tiểu Viên buông nhẹ, nắm vào nhau, ánh mắt cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đầy sao, bầu trời đêm im ắng, những ngôi sao trong không gian đen thăm thẳm ấy tỏa ra ánh sáng lấp lánh, cùng với khung cảnh dưới mặt đất như hòa vào làm một. Vào đêm Giáng sinh, cô và anh ngồi trước khung cửa sổ này nhìn ánh đèn, nhìn màn đêm, nhìn cả thế giới phồn hoa trước mắt họ. Anh đã nói với cô: “Cảm giác này thật tuyệt.”

Bây giờ dường như cô đã hiểu ra, chẳng cần gì khác, chỉ cần ở bên nhau, làm những việc bình thường nhất là tốt lắm rồi. Mấy ngày nay, anh không ở bên, trong nhà chỉ còn lại mình cô, cô sắp không chịu được nữa rồi. Đến Mục Mục cũng nhận ra sự buồn rầu của cô, cười trêu cô suốt. Mặc dù cô luôn miệng trả lời rằng không có gì, nhưng lúc nghe điện thoại của Thang Hi Hàn, trái tim cô chợt đập rộn ràng.

Ngồi đối diện với chiếc máy tính, cô lại cười ngốc nghếch. Mặc dù anh đang không online, màn hình video chỉ là một màu đen, nhưng cho dù là nghĩ ra chuyện gì, miệng cô cũng méo xệch như bị trúng gió. Mấy ngày nay anh bận công việc, buổi tối về lại ngồi chat video với cô. Nhưng hôm nay chắc anh rất bận, muộn hơn bình thường một tiếng vẫn không thấy đâu.

Tiểu Viên buồn chán ngồi kéo lên kéo xuống cái danh sách bạn bè trong QQ, một lúc lại “nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên”, lúc sau lại “sao anh vẫn chưa lên”, có lúc lại viết bừa lên status “Tôi muốn đến Maldives”,… Đến lúc Tiểu Viên kéo nát cái danh sách bạn bè trong QQ, biểu tượng nick chat của anh bất chợt sáng lên.

Tiểu Viên liền gửi đi một đoạn rất dài vừa gõ xong, những câu đại loại như là: “Anh đã ăn chưa? Ăn gì vậy? Có bận không? Có biết bây giờ là lúc nào rồi không?” Hôm qua anh đã nói, công việc cũng đã giải quyết gần xong, có thể mấy ngày tới sẽ về.

Anh nhận được một đoạn dài ấy, nhìn vào camera rồi cười: “Sao em ngố thế? Chúng mình đã dùng video call rồi, em còn gõ một đoạn dài thế này làm gì?” Mặc dù miệng thì nói vậy, nhưng mắt vẫn nhìn: “Bao giờ em được nghỉ?”

“Thứ Sáu hay thứ Bảy gì đó.” Cô cười đáp. “Công việc của anh ở đó thế nào rồi?”

“Ừ, cũng ổn thỏa rồi.” Anh ngẩng lên nhìn Tiểu Viên, nói. “Công việc thì thu xếp ổn thỏa rồi, nhưng hôm nay anh gặp lại thầy giáo cũ hồi còn ở nước ngoài, ông ấy sang tham dự một hội nghị học thuật ở bên này, nên mời anh đi cùng. Ừ, chắc là sẽ phải ở lại thêm vài hôm nữa.”

Hả, sao lại phải thêm vài ngày nữa? Cô buột miệng hỏi: “Mấy ngày là mấy ngày?”

Anh cười rồi xin lỗi: “Cũng chưa biết được, nếu hết đợt thì phải mất nửa tháng, nhưng anh sẽ không về muộn thế đâu.”

Nửa tháng? Lúc nào cũng nói không chắc chắn, anh quá đáng lắm rồi đấy! Bao nhiêu dồn nén bấy lâu bỗng vỡ òa, Tiểu Viên không để ý, nước mắt đã trào ra, Thang Hi Hàn nhìn thấy mà không biết nói gì.

Anh chỉ còn biết an ủi cô: “Viên Viên, Viên Viên, sao thế? Sao thế hả? Viên Viên?”

Cô không biết là vì sao, chỉ bất chợt cảm thấy rất tủi thân, càng ngày càng khóc to. Cuối cùng, cô quệt nước mắt, nói: “Cái gì mà cái gì? Em chẳng làm sao cả, chẳng bị làm sao hết!”

Khi gần ngưng khóc, cô nức nở nói với anh: “Thang Hi Hàn… anh mau về đi… em nhớ anh.”

Phía bên kia, trong khoảnh khắc, trái tim Thang Hi Hàn chợt trào dâng một cảm xúc trước nay chưa từng có.

Trước đây Diệp Thụ Thần đã từng hỏi anh: “Cậu thử nói xem, làm sao mà cậu lại nhất kiến chung tình với cô em Tiểu Trư ấy chứ?” Anh nghiêm túc nghĩ một lúc rồi trả lời: “Không hẳn là nhất kiến chung tình đâu, phải gọi là nhị kiến chung tình chứ!”

Khi ấy, Diệp Thụ Thần không hiểu cái “lần thứ hai” này lắm. Hồi còn nhỏ, cả thế giới của anh chỉ có một người dì, anh gần như không có ấn tượng gì về mẹ ruột của mình, chỉ nhớ là dì thường cho anh xem những bức ảnh mẹ đang bế anh, khi ấy anh còn nhỏ xíu nên chẳng có chút ký ức nào. Đến khi anh bắt đầu nhớ được thì mẹ anh không còn xuất hiện nữa.

Hồi nhỏ, anh sống nội tâm, rất ít khi cùng chơi với lũ trẻ con trong xóm, thường thì anh chỉ đứng một chỗ nhìn chúng nó chơi đùa. Trong mảnh ký ức buồn bã ấy, bỗng có một ngày, cô bé ghê gớm Chu Tiểu Viên xuất hiện, thẳng tay bắt nạt anh, chưa bao giờ nhẹ tay. Chẳng cần biết là ngày nào, chỉ cần anh nghe thấy cô bé hằn học gọi tên “Quân Quân” là anh chợt cảm thấy ngày hôm ấy thật tuyệt vời…

Mấy năm trước trở về nhà, do công việc của bố, anh theo bố ra nước ngoài. Đến khi trở về, anh đã trở thành một chàng trai tuấn tú. Một lần nữa bước đi trên con đường ngày trước anh đã từng đi, bây giờ bị phá dỡ, trở thành một công trường xây dựng, trái tim anh bỗng trào dâng một cảm giác tiếc nuối, bởi nơi đó giờ đã không còn người dì thân yêu nhất của anh, người bố, người mẹ tốt bụng đã nhận anh làm con, và còn cả đóa hoa tươi tắn trong ký ức u ám của anh – là cô… Những con người đã tạo nên tất cả ký ức của anh, khiến những năm tháng sau này, anh luôn luôn hồi tưởng lại niềm vui sướng khi ở bên cạnh họ, những cảm giác chẳng bao giờ có thể mất đi.

Trong lần xem mặt rất buồn cười ấy, anh vừa nhìn đã nhận ra cô, một cảm giác vô cùng kỳ lạ, không hề có chút xa lạ nào. Nếu nói đến việc anh bắt đầu có cảm tình với cô, thực sự anh cũng không rõ. Nhận lời ông đi xem mặt, cũng chỉ vì muốn xem xem cái người tên Chu Tiểu Viên này có đúng là Chu Tiểu Viên mà anh từng quen không, nếu đúng là cô ấy, anh nghĩ chắc hẳn mình sẽ rất vui sướng, bởi vì cô và gia đình cô chính là một trong số những người thân ít ỏi của anh thời niên thiếu.

Còn nói về việc anh bắt đầu rung động trước cô, anh cũng chẳng thể trả lời được, chỉ biết rằng anh của hiện tại cũng giống như anh của ngày xưa, về cảm xúc của bản thân, về người con gái trong tim, lúc nào cũng mơ hồ như thế, lúc nào cũng rối rắm như thế.

Có lẽ anh phải cảm ơn cô, nếu không phải sự ngốc nghếch của cô, không phải sự vô tư của cô, ai có thể yêu một người bạn trai khó chịu như anh cơ chứ? Thực ra cô là một người rất tốt bụng, luôn luôn là vậy, cho dù là hồi còn nhỏ, nhưng tốt nhất không nên nói cho cô biết, nếu không cô lại trở nên kiêu ngạo!

Sau khi tưởng rằng sẽ không bao giờ có thể gặp lại, bất chợt gặp lại một lần nữa, anh rất hay cười. Diệp Thụ Thần từng hỏi anh: “Cậu nói xem, cậu thích cô em Tiểu Trư ở điểm nào cơ chứ?” Khi ấy, anh đang bận túi bụi trong phòng làm việc nên không nói gì. Một lúc lâu sau, khi Diệp Thụ Thần đã gần quên mình vừa hỏi gì, anh mới cúi đầu trả lời: “Vui.”

Diệp Thụ Thần ngẩn ra, hỏi: “Cái gì?”

“Tớ thích cô ấy vì vui.”

Diệp Thụ Thần á khẩu một lúc: “Thế cũng hay!”

Anh tạm dừng công việc, nhìn Diệp Thụ Thần, nghiêm túc trả lời: “Cô ấy luôn làm tớ cười. Tớ thấy đây chính là điểm sáng lớn nhất.”

Diệp Thụ Thần nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Cô em Tiểu Trư này quả đúng là vui thật, tớ cũng khá là thích cô nàng này.”

Anh cúi mặt, không nói gì, một lúc sau như nhớ ra điều gì, nói: “Nhưng mà cô ấy không thích cậu, lần sau đừng có chọc tức cô ấy nữa.”

“Có cô gái nào không thích tớ à? Vì sao chứ? Mấy lần trước gặp cô ấy đối với tớ cũng tốt lắm mà!”

“Chẳng vì sao cả. Cô ấy nói cô ấy ghét mấy tên công tử như cậu.”

“Này, cấp của bố cậu chẳng thấp hơn của bố tớ, sao cậu và tớ lại có sự khác biệt chứ?”

Anh mất kiên nhẫn, nói: “Tớ lừa cậu làm gì? Cô ấy ghét những tên công tử nhà giàu làm luật sư!”

Nghĩ đến đây, anh chợt bật cười. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô trong màn hình máy tính, anh nhẹ nhàng nói: “Đừng khóc nữa, đồ ngốc.”

Đừng khóc nữa, đồ ngốc. Thực ra anh cũng rất nhớ em.

Ngày hôm sau, khi đi làm, Tiểu Viên cảm thấy rất chán chường, tụi Phương Phương nhìn thấy liền trêu: “Chị Tiểu Viên, sao mắt lại đỏ thế kia? Chắc là hẹn hò đi xem phim hay là hát karaoke, ngắm sao hả?”

Đã khóc um sùm với anh, lại còn nói nhớ anh, Tiểu Viên cảm thấy bản thân thật mất mặt, thật ngốc quá đi mất, sao cô có thể làm một việc như thế cơ chứ? Chỉ số IQ của cô bình thường đã có hạn, lại nghe người khác nói tình yêu có thể làm cho con người trở nên mù quáng, IQ có hạn cộng thêm mù quáng, cô có còn định sống nữa không đây?

Sau khi khóc lóc xong, hậu quả trực tiếp là việc mỗi ngày nhận được ba cuộc điện thoại của Thang Hi Hàn, bây giờ biến thành trung bình một tiếng một cuộc điện thoại. Gọi điện quá nhiều cũng mang lại những hậu quả.

Lúc mới đầu, mọi người cũng không để ý, nhưng cùng với tâm trạng cười như được mùa của Tiểu Viên mỗi khi nghe điện thoại, tiếng chuông điện thoạiCáo già mới ăn gà đều đặn, đúng giờ vang lên, mọi người đều đã hiểu rõ ngọn ngành, nhìn cô cười, có lúc còn trêu chọc: “Sắp đến giờ rồi, điện thoại của Tiểu Viên sắp đến rồi, có ai đi làm giúp cô ấy mấy việc này đi.”

“Chị Tiểu Viên, em giúp chị ký tên rồi.” Phương Phương tay cầm một chiếc hộp đưa qua.

Mấy ngày nay cô có đặt mua gì đâu nhỉ, nhìn tờ hóa đơn chuyển phát nhanh, chợt nhìn thấy trên đó ghi tên anh, hóa ra là của anh gửi tới, cái gì vậy nhỉ? Nếu bây giờ, giữa một rừng ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình, Tiểu Viên lại nói rằng để về nhà xem thì chắc chắn bọn họ sẽ tiêu diệt cô ngay lập tức.

Cô bắt đầu mở chiếc hộp, Phương Phương đã chuẩn bị sẵn chiếc kéo để đưa cho. Trong ánh mắt kinh ngạc, một chiếc bánh kem tuyệt đẹp dần hiện ra, cả bọn ồ lên rồi nhìn về phía Tiểu Viên. Do bên ngoài chiếc bánh còn có một lớp băng khô, một làn khói nhè nhẹ bốc lên rồi tan vào không khí.

“Mọi người cùng cắt ra rồi ăn đi.” Tiểu Viên vừa mở miệng, mọi người lập tức bận rộn.

Chiếc bánh bông xốp, mềm mại và thơm phức, là mùi vị của chiếc bánh hay mùi vị của tình yêu đây? Tiểu Viên vừa ăn vừa gọi điện thoại: “A lô, em… em nhận được rồi…”

“Ờ, thật hả? Có ngon không?”

“Ừm, sao lại tặng bánh kem cho em vậy? Hôm nay đâu phải sinh nhật em.”

“Tất nhiên anh biết không phải sinh nhật em, nhưng trên status QQ em ghi là: “Em muốn ăn bánh kem” mà?”

À, ra là vậy! Ngày hôm đó, trong lúc chán chường, cô đã viết liền mấy chục cái status, cuối cùng viết một câu mà cũng chẳng để ý lắm, nhưng chiếc bánh kem này quả thật rất ngon, rất ngọt…

“Viên Viên!”

“Sao?”

“Ngọt không?”

“Ừ, ngọt.”

“Ngon không?”

“Ngon.”

“Ừ, vừa ngọt vừa ngon, anh cũng muốn ăn…”

“Thế anh tự đi mua một cái đi.”

Anh khẽ cười, hạ thấp giọng như đang thì thầm vào tai cô: “Anh nói không phải bánh kem, mà là em.”

Cô nắm chặt điện thoại một lúc rồi nói: “Em… em…”

“Viên Viên, ngày mai được nghỉ, hôm nay hết giờ làm em ra sân bay nhé, anh đã đặt vé máy bay cho em rồi, em chỉ cần dùng chứng minh thư là được.”

“Hả, cái gì?” Thảo nào hôm ấy, thấy cô khóc anh cũng chẳng có biểu hiện gì, hóa ra là đã nghĩ ra kế hoạch này. Tiểu Viên bắt đầu nghĩ ngợi, được nghỉ hai ngày, bay khứ hồi thế này có được không nhỉ? Cô còn chưa chuẩn bị quần áo, còn nữa, bên đó thì nên mặc quần áo gì nhỉ, lạnh hay nóng, cô có kịp ra sân bay không… Nhiều vấn đề thế này, sao anh không nói sớm để cô có thời gian suy nghĩ chứ?

“Nhưng mà em chưa chuẩn bị hành lý…”

Anh bình tĩnh nói: “Em cần gì sang đây mua cũng được, Viên Viên… anh cũng nhớ em lắm.”

Nếu đã như vậy, thì được thôi!

Cô khẽ trả lời: “Ừm, thế anh đợi em nhé.”

Trước khi đến sân bay, Mục Mục đã giúp cô nàng mù tịt về làm đẹp này trang điểm theo kiểu “gấu trúc” mà nghe nói đang rất thịnh hành năm nay. Lúc ấy, cô soi gương một lúc lâu, cảm thấy mình cũng xinh đẹp lắm, rồi than thở sao mình lại không biết trang điểm cơ chứ, rồi bị Mục Mục khinh bỉ nói: “Cậu là chú lùn chắc? Không biết đi giày cao gót, không biết trang điểm, cậu nói xem cậu biết cái gì hả?”

“Cậu mà còn nói nữa, tớ không mua quà cho cậu đâu!” Đối phó với Mục Mục, uy hiếp luôn tốt hơn thỏa hiệp.

Mục Mục im bặt, kèm theo một động tác kéo khóa, đợi đến khi Tiểu Viên ra khỏi cửa, cô bỗng hạ giọng, nói: “Hỡi Tiểu Viên kia, chiến dịch lần này mà thành công, thì công lao lớn là ở màn trang điểm của chị đấy nhé!”

Nhưng màn trang điểm ấy cuối cùng không giữ được đến lúc máy bay hạ cánh. Tiểu Viên bị say máy bay.

Lúc lên máy bay, áp suất không khí chênh lệch, Tiểu Viên mới hiểu rằng thì ra máy bay cất cánh khác hẳn ngồi xe ô tô. Suốt mấy tiếng đồng hồ, cô ra vào nhà vệ sinh không biết bao nhiêu lần. Cứ một tiếng một lần, cô đã tự phá vỡ kỷ lục của chính mình.

Khi máy bay sắp hạ cánh, Tiểu Viên lấy hết tinh thần định vào nhà vệ sinh sửa soạn lại một chút, khi soi gương mới giật mình suýt ngã. Mỗi lần nôn, cô lại dùng nước rửa sạch, vài ba lần như vậy, còn đâu lớp trang điểm “gấu trúc” nữa, mà biến thành thiện nữ u hồn thì có.

Màn gặp gỡ tươi đẹp mà cô tưởng tượng khi máy bay hạ cánh, cuối cùng biến thành một cái thở dài của Thang Hi Hàn.

Khi cô nhìn thấy anh đứng ở đằng xa nở một nụ cười ấm áp với mình, cả người cô bỗng run bắn lên. Cô chạy một mạch về phía ấy, sà vào vòng tay anh, chẳng quan tâm đến những giọt mồ hôi trên mặt, dựa vào ngực anh, rồi dùng tay đập mạnh lên áo anh.

Anh nói với vẻ không hài lòng: “Mới chưa được một tuần mà mặt đã biến thành xấu xí thế này rồi sao?”

Bước lên xe taxi, cô thành thật kể hết mọi việc cho anh nghe, vừa tủi thân vừa tức tối, trách móc một lượt từ màn trang điểm “gấu trúc” của Mục Mục đến kỹ thuật của phi công không tốt. Lúc này Thang Hi Hàn mới hiểu ra, cười nói: “Thì ra không phải sắc mặt không tốt, mà ngoài kỹ thuật trang điểm của Mục Mục không tốt ra thì kỹ thuật lái máy bay của phi công cũng không tốt nữa, đúng không? Bảo sao, từ xa đã nhìn thấy củ khoai tây bé nhỏ của anh lăn đến, dáng dấp thì không bớt đi là mấy, mà sao tinh thần lại xấu thế cơ chứ!”

Cô là củ khoai tây bé nhỏ? Kiểu ví von gì thế này? Mặc dù cô không cao lắm, và cũng không gầy, chẳng qua hôm nay tình cờ mặc một bộ quần áo màu vàng cam, nhưng, cô là khoai tây sao? Đồ đáng ghét!

Bước vào đại sảnh xa hoa, tráng lệ của khách sạn, những viên gạch lát nền bóng loáng không một vết bẩn như có thể soi gương được, Tiểu Viên khẽ giật giật vạt áo anh. Đều là lỗi của Mục Mục, cứ nhắc mãi đến chiều cao của cô, hại cô để cho phù hợp với lớp trang điểm “gấu trúc” đã đi thêm một đôi giày cao gót. Bình thường cô rất ít khi đi giày cao gót, khi đi làm thì không cho phép, hết giờ làm việc thì lại về nhà, rất ít có cơ hội để đi. Bây giờ thì hay rồi, rón ra rón rén bước từng bước phía sau anh, chỉ sợ không cẩn thận vồ ếch một cái thì nguy. Cô thở dài, tại sao sàn của khách sạn lại phải đánh bóng đến mức này cơ chứ?

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng về được đến phòng. Vừa thở phào nhẹ nhõm, anh lại bảo xuống dưới đi ăn, Tiểu Viên trưng ra một bộ mặt méo xệch, nói: “Em có mang theo mì tôm đây, ăn mì tôm được không?” Khi nói những lời này, trong đầu Tiểu Viên đang nghĩ hôm nay sẽ tranh thủ lúc anh bận, ra ngoài mua một đôi giày khác, nếu không đôi chân này của cô có lẽ phải gửi lại khách sạn này mất.

Đề nghị ăn mì tôm ngay lập tức bị phủ quyết. Cô đành ngoan ngoãn đi ra ngoài cùng ai đó. Mặt sàn trên tầng có khá khẩm hơn, vì có lớp thảm mềm mại, trên mặt thảm còn có những vòng hoa tươi tắn, từng đóa hoa lớn như đang nở rộ dưới đôi bàn chân, cũng giống như cảm giác trong lòng cô lúc này. Cô khẽ cười rồi đưa tay ra, ngập ngừng nắm lấy bàn tay anh, thật mềm mại và ấm áp. Khóe miệng anh nở một nụ cười tuyệt đẹp, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nhưng vô cùng vững chắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.