Thời Gian Hoa Nở

Chương 15: Cô ấy khiến anh hạnh phúc



Từ rất sớm anh đã thức dậy, vì vậy người nào đó luôn thích ngủ nướng cũng đã thức, nhưng mà là do bị anh gọi dậy. Cô có vẻ không hài lòng lắm, làu bàu vài câu, bịt tai lại muốn ngủ thêm, còn anh ghé sát vào tai cô thì thầm: “Hôm nay anh rỗi, dẫn em đi chơi, em mà không dậy là không đi nữa đâu nhé!”

Tiểu Viên ngồi bật dậy bằng tốc độ tên lửa, nhìn chằm chặp ánh mắt hào hứng của Thang Hi Hàn, lúc ấy cô mới tỉnh hẳn. Đêm qua dưới thái độ cứng rắn của ai đó, cô đã đầu hàng vô điều kiện, nhượng bộ, chìm vào giấc ngủ ngon lành. Lúc này cô vẫn giữ nguyên tình trạng Eva như đêm qua, cứ thế ngồi dậy. Cô kêu lên một tiếng rồi kéo vội chiếc chăn quấn quanh người, anh kéo chiếc chăn ra rồi nói: “Thôi đừng quấn nữa, em đi tắm đi, anh bật sẵn nước nóng rồi.”

Anh bế cô đặt vào trong bồn nước ấm, cô vươn tay với chiếc khăn tắm, che trước ngực, đầu cúi thấp không dám nhìn anh: “Anh ra ngoài đi, em tự tắm được.”

Anh nhìn một hồi rồi nói: “Được thôi, nếu bây giờ anh mà giúp em thì chắc là sẽ muộn thật, nhưng, em chắc chắn không muốn anh giúp chứ?”

Cô ngượng đến mức mặt đỏ như mặt trời, nói liến thoắng: “Không thèm không thèm, anh đi ra ngoài đi.”

Anh cười lớn rồi bước ra ngoài.

Sau khi tắm xong, quấn chiếc khăn tắm quanh người rồi bước ra, cô phát hiện quần áo vẫn để ở ngoài, định gọi nhờ anh cầm giúp, nhưng lại cảm thấy không hay, mà cứ quấn khăn tắm như vậy, tự mình ra ngoài lấy thì cũng không được. Anh ở bên ngoài hình như đang nghe điện thoại, cô cũng ngập ngừng do dự, không biết nên làm sao mới được. Bất ngờ anh đẩy cửa bước vào, làm cô giật thót mình, nói: “Anh vào đây làm gì?”

“Em không cần anh mang quần áo vào cho sao, thế anh cầm ra nhé?” Anh cầm bộ quần áo quay người định đi ra.

“Đưa cho em đi.” Cô vươn tay kéo anh lại.

Quần áo đã lấy được, chiếc khăn tắm cũng đã tuột xuống.

Ánh mắt Thang Hi Hàn nhìn cô như phủ một màn sương mờ ảo, anh ôm lấy cô bế ra phòng ngoài. Tiểu Viên vùng vẫy đấm thùm thụp vào vai anh, la hét: “Anh để em xuống đi, em không muốn, anh không phải là hoàng tử, anh không bảo vệ em, anh chỉ biết bắt nạt em thôi, anh không phải là hoàng tử cưỡi hắc mã, anh chỉ biết cưỡi em thôi…”

“Được thôi, anh không cưỡi em nữa, để em cưỡi anh, được chưa nào?”

“Không được.”

“Tại sai anh là hắc mã hoàng tử, không xứng là bạch mã hoàng tử sao?”

“Người cưỡi bạch mã không phải là hoàng tử mà là Đường Tăng.”

“Tùy thôi, em bảo anh cưỡi gì thì anh sẽ cưỡi nấy.”

“Á! Bảo anh đừng chạm vào ngực em mà!”

“Đâu có?”

“Thế bây giờ anh đang làm gì đấy?”

“Ồ, xin lỗi em, anh cứ nghĩ đấy là mông cơ.”

“Thang Hi Hàn!”

“Suỵt, không được hét, ngoan, em nghe lời anh sẽ cưới em.”

Câu nói vừa dứt, miệng Tiểu Viên cũng đã ngậm lại, ngoài mấy tiếng ư ư ra thì chẳng có lời nào được phát ra. Chàng hắc mã hoàng tử của cô về sau đã rút ra được một kết luận, khi cùng cô vợ nhỏ của mình ABCD, việc đầu tiên phải làm đó là làm thế nào để cho miệng cô ngậm lại, nếu không, tất cả mọi cảm xúc sẽ bị phá hỏng, tất cả mọi khung cảnh sẽ tan biến hết.

*****Tôi là một đường ngăn cách hoàn toàn trong sáng*****

P/S cái nào, tôi nói dối đấy, thật ra tôi là một đường ngăn cách không trong sáng.

Những đôi tình nhân khác sau khi xác lập quan hệ, cũng chính là sau khi làm chuyện đó sẽ làm những gì tiếp theo thì Tiểu Viên không biết, nhưng khi Thang Hi Hàn hỏi cô hôm nay muốn đi chơi ở đâu, cô ngẩng ra rồi trả lời: “Ở đây có đền chùa gì không?”

Anh đứng trước chiếc gương sáng bóng, lần lượt đóng từng chiếc cúc áo, nghe câu này xong, như không tin lắm vào tai mình, quay đầu lại, cười nói: “Em bảo gì? Đền chùa?” Thang Hi Hàn không giấu nổi một nụ cười. Trong đầu cô ấy rốt cuộc là thứ gì thế nhỉ? Một nơi hẹn hò kì cục như vậy, thế mà cô ấy cũng nghĩ ra được.

Hai người chơi đến trưa, sau đó tới một quán cơm chay gần ngôi chùa ăn cơm.

Vừa ăn được vài miếng, Thang Hi Hàn nhận được điện thoại cùa Cổ Tịnh, nói được vài câu, cô ấy nói cũng muốn đến, Thang Hi Hàn mặt mày khổ sở cúp máy, nói với vẻ có lỗi: “Làm sao bây giờ, anh biết là em không thích cô ấy, anh cũng không thích lắm, nhưng mà…”

Tiểu Viên không muốn làm khó anh, nói: “Không sao đâu, cũng chẳng có gì mà, dù sao đi chơi càng nhiều người càng vui mà.”

Chỉ cần được ở cùng với anh thì ở đâu cũng vui cả, nhưng lúc này Tiểu Viên liếc nhìn Cổ Tịnh đang ngồi bên cạnh mình với vẻ khó chịu, khẽ thở dài, sao cô ta dai như đỉa thế nhỉ, rõ ràng hôm đi mua quần áo lần trước đã bị chọc cho tức tối bỏ đi như thế rồi, sao hôm nay lại đến vậy?

Cả bữa cơm cô không ăn được nhiều, cố gắng không nói năng gì, không cho cô ta cơ hội để bắt thóp, Thang Hi Hàn cũng nói chuyện với cô một cách vô cùng khách khí. Quả là một bữa ăn khó chịu, anh nhìn cô, cô nhìn anh, cô không nhịn được buộc miệng cười khẽ, anh cũng mím chặt môi, cúi đầu.

Cổ Tịnh cũng cảm nhận được những hành động ấy, rồi đặt đũa xuống.

Tiểu Viên đứng dậy, nói: “Em vào nhà vệ sinh một chút.”

Nếu không nhanh chóng thoát khỏi chỗ này, chắc cô sẽ phì cười mất, nếu như thế, cô gái kia chắc chắn sẽ xé xác cô ra.

Trong nhà vệ sinh, cô cười đến rung cả người, vừa định quay về bàn thì Cổ Tịnh đẩy cửa bước vào.

Cô khẽ cười rồi định bước ra, Cổ Tịnh mặt hầm hầm, nói: “Đợi một chút.”

Tiểu Viên thầm thở dài, đúng là oan gia ngõ hẹp!

Cô đứng yên tại chỗ, ôn hòa nhìn Cổ Tịnh, đợi cô ta lên tiếng.

Cổ Tịnh nhếch lông mày, nói: “Chị là do ông của Thang Hi Hàn giới thiệu à?”

Cô cười cười, không tỏ thái độ gì.

“Cái bệnh mãn tính này của ông cụ nhà anh ấy chẳng thể chữa được, có một lần còn kinh điển hơn nhiều, chẳng biết thế nào mà quen với một bà cô bán hoa quả trên phố, thấy bảo bà cô ấy có người con gái đang học ở đại học Bác Kinh, muốn giới thiệu cho Thang Hi Hàn. Chúng tôi nghe được thì buồn cười gần chết, ông cụ nhà anh ấy đúng là lẩm cẩm mất rồi, chỉ cần không ghép Hỷ Nhi với Hoàng Thế Nhân, thì thế nào cũng xong.”

Tiểu Viên không nói gì, tiếp tục nghe.

“Nhưng đứa con gái của bà cô bán hoa quả ấy dù sao cũng là học đại học Bắc Kinh, còn y tá như cô là liên thông phải không? Thang Hi Hàn học hành giỏi giang, học giỏi quá đến mức có những vấn đề thành tên mọt sách, đây là lời dì tôi nói, không phải tôi nói. Chị chỉ mới qua được cửa ải ông cụ nhà anh ấy thôi, còn chưa qua được cánh cửa bố mẹ anh ấy đâu! Hồi anh ấy còn đi học, không biết bao nhiêu cô gái viết thư tình cho anh ấy, chị biết không? Khi anh ấy đi du học, đến con gái của thầy giáo cũng mê mẩn anh, chị có biết không? Chị cho rằng chị là ai chứ?!”

Haizz! Tiểu Viên khẽ thở dài, câu nói cuối cùng hơi quá lời rồi đấy nhé!

Thế này thì sao cô có thể nhịn được nữa, làm sao có thể tiếp tục nghe nữa đây?

“Tôi là ai không quan trọng, cô không biết cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ cần anh ấy biết là được rồi. Tôi đi ra trước, không anh ấy lại sốt ruột.”

Tiểu Viên đẩy cửa bước ra, chưa được mấy bước, cô ta cũng đi theo, nói sau lưng cô: “Đối với chị, Oxford, Cambridge, Harvard, Stanford đều chẳng có ý nghĩa gì đúng không? Đối với chị, chắc chỉ có thể phân biệt được Volkswagen và Mercedes đúng không?”

Tiểu Viên nghe những lời này, trong người như sôi sùng sục, bước chân khựng lại.

“Tịnh Tịnh!” Anh xuất hiện trước mặt hai người, vừa kịp ngăn lại, chắc hẳn anh đợi lâu nên lo lắng có việc gì xảy ra. “Em không nên nói những lời này.” Khuôn mặt anh lạnh băng, giọng đanh lại.

Cô nàng đại tiểu thư yêu kiều kia chắc cũng chưa bao giờ nhìn thấy thái độ anh như vậy, mắt đỏ hoe, nói: “Anh bị làm sao đấy, Thang Hi Hàn, tự nhiên vác về một quả dưa hấu. Nếu là chị Vi thì em cũng chẳng nói làm gì, anh nhìn chị ta xem, chị ta có điểm nào tốt chứ?”

Tiểu Viên nghiến chặt răng, lời nói có cay nghiệt thật, nhưng chẳng có từ nào sai cả.

“Đủ rồi, Tịnh Tịnh!”

Anh nắm tay Tiểu Viên, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi em!”

Anh nhướn mày, thần sắc lạnh tanh: “Điểm tốt của cô ấy em không biết được.” Anh ngừng lại một lát rồi nói tiếp. “Cô ấy khiến anh hạnh phúc.”

Cổ Tịnh tức tối nói: “Anh vác về nhà một quả dưa hấu to thế này, anh định mở hội chợ triển lãm hàng nông nghiệp chắc? Anh cho rằng bố mẹ sẽ đồng ý sao? Nếu là chị Vi thì thôi cũng xong, Thang Hi Hàn, mắt anh có vấn đề à?”

Tiểu Viên không thể không bái phục, quả thật Cổ Tịnh rất có năng khiếu. Lúc mắng mỏ người khác, Thang Hi Hàn chỉ gọi cô là củ khoai tây nhỏ, cô đã chẳng vui vẻ gì rồi, bây giờ Cổ Tịnh gọi cô là quả dưa hấu, quả dưa hấu to gấp bao nhiêu lần củ khoai tây thì cô cũng tức tối gấp bấy nhiêu lần. Còn nữa, cái người tên là “Chị Vi” mà Cổ Tịnh cứ nhắc đi nhắc lại ấy là ai chứ? Người có thể khiến cho cô nàng Cổ Tịnh kiêu ngạo chẳng coi ai ra gì này khâm phục như vậy là ai chứ?

Cô tức tối suốt dọc đường, trong lòng không yên.

Anh nhìn thấy, chỉ khẽ thở dài: “Viên Viên, trên thế giới này có rất nhiều loại âm thanh, chúng ta không thể tránh được, cũng giống như, giống như…” anh ngập ngừng nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp: “Cũng giống như có một lần em tức tối đi đi lại lại trong nhà ấy, còn nhớ không? Cái lần mà có người nói nhân vật nam chính em yêu quý đi lăng nhăng ở ngoài ấy.”

Chị Vi thì có liên quan gì đến nhân vật nam chính chứ? Cô nhìn anh chằm chằm, nhớ lại cái lần ấy, anh đang chăm chú làm việc, còn cô lại chạy đến trước mặt anh làm ầm ĩ: “Anh bảo, có đứa nào đấy nói rằng nhân vật nam chính mà em thích chẳng ra làm sao, nói em ấy không ngọt ngào với nhân vật nữ chính nên không phải là người tốt. Anh nói thử xem, có người như thế đấy, bị thần kinh à?!”

“Ừ.” Anh rất chăm chú, cô đi đi lại lại cũng chẳng ảnh hưởng gì tới anh, anh không nhìn cô, cũng không biết nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình là gì.

Thế là Tiểu Viên càng tức tối, tức đến phát điên, đàn gãy tai trâu chẳng thể xả hết nỗi bực tức, thì sẽ khó chịu thế nào: “Này, em đang nói chuyện với anh đấy, anh có nghe không, toàn bộ sự việc là như thế này…”

Không quan tâm xem anh có muốn nghe hay không, cô giải thích luôn một hồi. Thang Hi Hàn không còn cách nào khác, đành dừng lại nghe, sau khi nghe xong, nói: “Hầu hết mọi người đều yêu cái tên nhân vật nam chính giống em à?”

“Đúng vậy!” Tiểu Viên gật đầu một cách quả quyết. “Trừ cái đứa não có vấn đề ấy ra thì đều là như thế.”

Thang Hi Hàn xua tay, nói: “Em xem, vì thế việc này rất bình thường, đi ngược lại với ý kiến của số đông, hoặc chủ động nhận sự mắng mỏ của người khác, có lẽ đây là sở thích đặc biệt của họ. Bọn họ có thể nói rằng đây là ý kiến không đồng nhất, thật ra chỉ cần có người quan tâm đến bọn họ, là có thể khiến bọn họ vui sướng rồi. Vì thế, sự trả đũa tốt nhất đó là không thèm để ý đến.”

Ừ, nói cũng có lý, nhưng, Tiểu Viên nhìn ai đó lại vùi đầu vào máy tính, mắt chợt sáng lên: “Thang Hi Hàn, trình độ máy tính của anh siêu lắm phải không?”

Anh hơi nhướn mày, nhìn cô cười, nghĩ bụng, chắc chẳng phải chuyện gì tốt, thành thật trả lời: “Cũng bình thường, biết cài lại Win là cùng.”

“Thôi đi, chắc là anh phải thuộc hàng siêu đẳng hả, như là Tiêu Nại ấy.”

Anh nhíu mày: “Tiêu Nại là ai?”

“Một nhân vật nam kinh điển khác.” Cô nắm chặt cúc tay áo anh, khẩn khoản: “Có phải là anh chỉ cần một cái IP là có thể tiêu diệt được hắn? Có phải không hả?”

“Em muốn làm gì?”

“Để cho em cảm nhận được cái uy lực của anh đi! Diệt hắn đi!”

Kết quả là, Tiểu Viên hài lòng mãn nguyện nghe anh nói: “Là cái địa chỉ IP này chứ gì? Người ta đổi IP là lại lên được thôi.”

Cô chẳng cần quan tâm, diệt được cái nào hay cái ấy. Ngày hôm ấy, Tiểu Viên rất hạnh phúc, rất hài lòng, cảm thấy cuộc sống của cô bây giờ đã có một nhân vật nam chính kinh điển giữa đời thực!

Tiểu Viên nhớ lại chuyện cũ xong, vẫn cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến chị Vi kia. Anh nói tiếp: “Ở đây cũng vậy, em cũng xem, đây chẳng qua cũng chỉ là một loại âm thanh khác, có thể là có tính công kích, có thể là chẳng có ý tốt đẹp gì, thì tại sao lại phải nghe, tại sao lại phải suy nghĩ? Để ý đến cô ấy có đáng không?”

Trái tim Tiểu Viên trong giây lát bị những lời này của anh khóa chặt, một cảm giác hạnh phúc không thể nói thành lời. Nhưng vẫn còn chút gì đó…

“Chị Vi mà cô ấy nói là ai thế?” Vấn đề cuối cùng, Tiểu Viên nghĩ, hỏi xong câu hỏi cuối cùng này, em nhất định sẽ nghe theo anh hết, không để ý đến Cổ Tịnh nữa, không nghe những âm thanh độc địa ấy nữa.

Anh khẽ mỉm cười, nói: “Anh đảm bảo với em cô ấy là một người không quan trọng, chỉ là một nhân vật xuất hiện vài lần thôi, em còn hỏi nữa không?”

“Viên Viên, anh sẽ nâng niu em trong lòng bàn tay, coi em như vật báu. Em khiến anh hạnh phúc, anh cũng sẽ làm cho em hạnh phúc. Anh đi khắp nửa vòng trái đất cuối cùng vẫn tìm được em, anh chính là tên con trai may mắn nhất trên thế gian này.”

“Ngày hôm ấy em hỏi anh bắt đầu dùng ngày sinh nhật của em làm mật mã từ khi nào, nếu câu trả lời của anh có nghĩa là anh bắt đầu thích em từ khi nào, thì đáp án sẽ khiến em bất ngờ đấy.”

“Em đã từng nói, anh bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời em, đối với anh, em cũng như vậy. Vì thế, đừng bao giờ nghi ngờ, đừng có mỗi lần có người nói này nói nọ, phản ứng đầu tiên của em là phủ định chính bản thân mình, và phủ định cả anh, em không thể cho anh một thứ tình yêu như vậy, như vậy không đáng, đúng không nào?”

“Cuộc sống của anh luôn theo những quy luật, luôn luôn dựa theo những nguyên tắc để hoàn thành. Mối quan hệ giữa chúng ta quả thực đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng của anh, tuy nhiên, anh muốn nghe theo tiếng gọi của trái tim mình, đó sẽ là tiếng gọi duy nhất cần phải nghe theo. Viên Viên, còn em thì sao?”

Tiểu Viên nhìn anh có chút không rõ, mắt cô như nhòa đi, như có một lớp sương vây kín, cô im lặng nhìn anh, giống như một chút tuần lộc bị thương, một vẻ mơ hồ rất thuần khiết.

Anh đưa tay ra trước mắt cô: “Em có muốn khẳng định giống như anh không? Cho dù người khác có nói gì đi nữa, cho dù thế giới này có biến đổi ra sao, cũng sẽ không buông tay? Nắm lấy tay anh, cùng anh đi suốt con đường?”

Mắt cô nhòa đi, đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay anh.

Nhìn nụ cười ấm áp ấy, cô không thể không vùi đầu vào lòng anh, anh nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: “Khóc gì mà khóc, cô nàng ngốc này!”

Cô thút thít: “Thang Hi Hàn, trước đây thực sự anh chưa từng yêu bao giờ?”

Anh hơi nhíu mày, có vẻ không thoải mái: “Sao vậy?”

“Lúc nãy anh nói hay lắm, anh rất có tài ăn nói, ý em là, anh cũng rất biết tán tỉnh con gái, đúng rồi, lăng nhăng có di truyền không?”

Anh nhắc đi nhắc lại trong đầu những lời của cô, cảm thấy vừa tức vừa buồn cười: “Những lời này của em, là đang khen ngợi anh hay đang mắng mỏ anh thế? Tuy nhiên, những lời như lăng nhăng có di truyền hay không thế này, sau này em ít nói thôi nhé, đến lúc ấy không kiềm chế được mồm miệng, nói những lời này trước mặt bố chồng em, thì anh không cứu được đâu đấy.”

Cô nép sát hơn vào lòng anh, nũng nịu: “Em rất cảm động, Thang Hi Hàn, từ nay về sau em nhất định sẽ luôn ở bên anh, nhưng mà, em vẫn còn một câu hỏi cuối cùng, cái người tên là chị Vi ấy là ai?”

“Em có làm sao không vậy? Anh đã nói một thôi một hồi như vậy rồi, sao em lại…”

Cô dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh, nói: “Là ai vậy?”

“Nhân vật không tên.”

“Là ai?”

“Người qua đường.”

“Là ai?”

“Viên Viên, hay là em kể cho anh nghe một câu chuyện ngôn tình mà em thích đi, anh chưa bao giờ được nghe cả.”

“Thật à, thế một lúc nữa em sẽ kể cho anh, Tiêu Nại là một nhân vật lợi hại y như anh vậy, nhưng Vi Vi nhất định sẽ thông minh và xinh đẹp hơn em…, nhưng mà chị Vi ấy là ai? Anh kể một chút, một xíu xíu thôi được không?”

“Anh đã muốn nghe ngôn tình của em rồi, sao vẫn còn nhớ đến chuyện này thế?”

“Anh không nói được thật à?”

“Đồ ngốc! Bởi vì nó không quan trọng, vì thế chẳng có gì để nói cả, nếu muốn, khi nào cho em gặp người ấy là được chứ gì?”

“Khi nào là khi nào?”

“Vào ngày cưới của chúng ta.”

Cô vẫn còn đang suy nghĩ xem đáp án này liệu có thể chấp nhận được không, anh đã ghé sát tới, chạm vào đôi môi đang chu lên của cô, đặt một nụ hôn vào đó.

“Ư ư, anh định làm gì thế? Ư, đừng có hôn em, bọn mình lại quên mua cái đó rồi, đừng hôn nữa, sẽ có thật đấy, như thế thì làm thế nào? Sẽ không mặc được váy cưới đâu. Ư ư, ừ…”

Hai ngày sau Tiểu Viên về trước, Mục Mục đi đón cô, khi nghe kể về những câu chuyện hồi hộp, ly kỳ đã xảy ra trong hai ngày cô đi du lịch, Tiểu Mục đã vô cùng tò mò.

“Còn nữa không, còn nữa không?” Ánh mắt Mục Mục hấp háy, kích động vô cùng: “Sau đấy thì sao?”

Sau khi Tiểu Viên kể xong câu chuyện về cô em họ, phủi tay một cái: “Không còn sau đấy nữa, sau đấy bọn tớ đi về, làm cho cô em họ hờ ấy đứng đó như trời trồng.”

“Wow.” Mục Mục không khỏi ngưỡng mộ. “Tuyệt quá đi mất, con rùa nhà cậu tuyệt quá đi mất, nếu là tớ, tớ sẽ gả luôn cho anh ấy rồi.”

Hai tai Tiểu Viên dần chuyển sang màu đỏ, cô tường thuật lại những việc đã xảy ra một cách chi tiết, nhưng có một chuyện quan trọng nhất này, tuyệt đối không được kể cho Mục Mục, nếu mà nói ra, chắc chắn sẽ bị cô ấy cười vào mặt cho đến tận kiếp sau mất.

Nhưng khả năng của Mục Mục quả là không tầm thường: “Không đúng, Chu Chu, cậu có vấn đề.”

“Tớ… tớ có vấn đề gì chứ? Làm gì có, cậu đừng có nghĩ linh tinh.”

“Chu choa, Chu Chu, mặt cậu đỏ rồi kìa! Tại sao tớ chưa nói gì mà mặt cậu đã đỏ thế kia? Thôi xong rồi, cậu bị hắn thịt rồi, hay là cậu làm thịt con rùa ấy rồi? Tuy xét về lẽ bình thường thì chắc là cậu không như thế, nhưng con rùa nhà cậu khiến cậu cảm động như vậy, thế là cậu đã…”

“Không cho phép cậu nói tớ thế nữa! Mục Xuân Vân, tớ sẽ tuyệt giao với cậu!”

“Thôi đi cô ạ, còn làm bộ, cậu thì có chuyện gì giấu được tớ chứ? Tớ đoán đúng rồi phải không?”

“Này, nói cho tớ biết cảm giác thế nào đi.”

“MỤC – XUÂN – VÂN!”

“Đúng rồi, lần đầu tiên có dùng bao không? Theo một thống kê đáng tin cậy, tỉ lệ lần đầu tiên mà dùng bao là một phần trăm, còn tỉ lệ thành công là mười phần trăm cơ đấy!”

Mặt Tiểu Viên đỏ bừng ngượng nghịu, giọng nhỏ hết mức có thể: “Tớ đã bảo là đi mua cái đấy rồi, anh ấy bảo không cần, nếu mà không sao thì lần sau sẽ chú ý, còn nếu Thang Viên mà đến báo cáo thì theo anh ấy thôi.”

“Cái gì? Thang Viên? Đến tên đứa bé cũng đã nghĩ xong rồi? Còn rùa nhà cậu đúng là người đàn ông tốt có một không hai trên thế giới đấy, đã khiến cô bạn thân của tớ hoàn toàn phục tùng rồi!”

“Này, tớ cũng biết là anh ấy tốt, vì thế lần này tớ thực sự muốn giảm béo.”

“Chu Chu, cậu không béo, cậu chỉ tròn trịa một chút thôi, đừng dằn vặt gì nữa, huống hồ cậu đã được bán đi rồi, sau này chẳng phải nghĩ ngợi làm gì.”

Mục Mục giơ tay ra huơ huơ trước mặt Tiểu Viên: “Này này, tớ đang bảo với cậu là không cần phải giảm béo, cậu cười tươi như được mùa thế này là làm sao? Nói mau, cậu đang nghĩ gì?”

“Không có, không có… làm gì có gì đâu.”

“Xùy xùy, con gái yêu vào đúng là thay đổi, hơi tí là mặt đỏ, chẳng trách người ta nói tình yêu làm con gái xinh đẹp hơn, chẳng cần trang điểm mặt đã xinh xắn rồi. Bọn cậu trải qua mấy ngày nóng bỏng như thế, sao con rùa nhà cậu lại thả cho cậu về thế?”

Tiểu Viên mặt lại đỏ ửng, nghĩ ngợi, đúng là không nên để cho Mục Mục phát hiện ra, sao việc gì cô ấy cũng đoán được vậy nhỉ?

Mục Mục tiếp tục bổ sung: “Con rùa nhà cậu không tồi đâu, là một con rùa tốt đấy!”

Tiểu Viên cười cười, nhớ đến con rùa có khắc hai chữ “rùa tốt” trên mặt ấy.

Tiễn Mục Mục về, bố mẹ Tiểu Viên liền tìm đến.

Hai người nhìn Tiểu Viên với ánh mắt rất kì lạ, nửa cười nửa không.

Trong bầu không khí đặc biệt như vậy, Tiểu Viên cảm giác như có gì đó không uổng: “Bố, mẹ, hôm này bố mẹ đích thân đến thăm con?”

Bố Tiểu Viên nhìn mẹ Tiểu Viên: “Khà khà, bà nói đi.”

Mẹ Tiểu Viên nhìn bố Tiểu Viên: “Khà khà, ông nói đi.”

Mẹ Tiểu Viên: “Tôi nói cái gì, theo lẽ thường tình thì nó phải tự đi báo cáo với chúng ta.”

Tiểu Viên nhìn khuôn mặt vừa đỏ vừa trắng của mẹ mình, trong lòng bối rối, bèn dùng ánh mắt cầu cứu nhìn bố mình, ý chỉ: “Cho con chút gợi ý đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Bố Tiểu Viên dùng ánh mắt đáp lại: “Con không có chuyện gì muốn nói với bố mẹ?”

Tiểu Viên trong lòng hoảng hốt, nắm chặt chiếc cúc áo, trống ngực đập thình thịch, nghĩ ngợi, mẹ cô trước nay chưa bao giờ nói với cô là có bôi thủ cung sa[1] cho cô, sao lại đến đúng lúc rồi nói mấy lời kỳ lạ thế này?

[1] Thủ cung sa là dấu hạt châu châu đỏ trên cánh tay, có nhiệm vụ giữ gìn xuân cung của người phụ nữ, nói lên người ấy vẫn còn trong trắng.

Khi Tiểu Viên bị ánh mắt nghiêm khắc của bố mẹ dọa cho đến mức chuẩn bị khai thật tất cả, thì bố Tiểu Viên thương con gái, vỗ bàn nói: “Thôi được rồi, con nói không nói cũng được, Quân Quân nói với chúng ta cũng vậy thôi, còn con, đây là sổ hộ khẩu, cầm lấy đi.”

Nói một thôi một hồi Tiểu Viên mới hiểu ra, vẻ mặt trắng trắng đỏ đỏ của mẹ cô hóa ra là do thế này, màu trắng, là hiện tượng bình thường khi say xe, đỏ ư, là hiện tượng không bình thường khi bị chuyện cưới xin mau chóng của Tiểu Viên làm cho xúc động.

Trước khi Tiểu Viên về, Thang Hi Hàn đã gọi điện cho bố mẹ cô nói về chuyện hai người định kết hôn, nói là vài ngày nữa anh sẽ về, rồi sẽ bàn bạc cụ thể với gia đình anh xem nên tiến hành thế nào, chủ yếu là việc đi đăng ký, liệu có cần phải xem ngày không, anh cũng không hiểu lắm nên nhờ bố mẹ cô đi xem ngày giúp. Những lời nói này đương nhiên khiến bố mẹ Tiểu Viên đang lo lắng về việc hôn nhân của cô vô cùng kích động, biết ngày cô về, sao có thể chậm trễ một giây, vội vã cầm ngay sổ hộ khẩu lên đưa cho cô!

Mẹ Tiểu Viên nhìn cô con gái giờ đã là vợ người ta, vừa cảm động vừa than thở, nói với Tiểu Viên một thôi một hồi. Bố Tiểu Viên cầm trên tay một tờ giấy, bên trong có ghi ngày giờ tốt cho việc cưới xin vào tháng sau, theo như lời họ, chọn nhiều ngày một chút sẽ linh động hơn.

Bố Tiểu Viên run run cầm tờ giấy, nói: “Thế này cũng được rồi, để xem sắp xếp công việc của hai đứa thế nào, sổ hộ khẩu cũng cầm đến rồi, hôm nào đi đăng ký thì báo một tiếng là được.”

Lúc rời đi, mẹ Tiểu Viên bảo bố Tiểu Viên đi bấm thang máy, rồi kéo Tiểu Viên ra một góc, đưa cho cô một cái túi, nhỏ giọng nói: “Kể cả sau khi đăng ký rồi, cũng không được tùy ý quá đâu nhé… Cho dù mấy cô cậu còn trẻ nên ngựa non háu đá… có những thứ, cũng khó tránh. Nhưng mà, việc cưới xin cũng không thể tiến hành trong ngày một ngày hai được, hai bên gia đình vẫn chưa gặp mặt, tiệc cưới cũng phải định ngày trước, còn bao nhiêu là việc, mẹ tính cũng phải đến tầm ngày Quốc tế Lao động hay tháng Sáu cũng được, dù sao cũng phải chuẩn bị trước mấy tháng. Việc này hai đứa phải chú ý một chút, không thể cưới mà để bụng vượt mặt được, đến lúc ấy lại khiến gia đình bên ấy coi thường, biết chưa hả?”

Tai Tiểu Viên đỏ ửng, tim đập thình thịch, nhìn chiếc túi, cầm lấy cũng không được, không cầm cũng chẳng xong. Tiễn bố mẹ trở về, cô nhìn cuốn sổ hộ khẩu đặt trên bàn và chiếc túi yêu thích của mẹ, lòng ngưỡng mộ của cô với Thang Hi Hàn như nước sông cuồn cuộn, chảy mãi không ngừng.

Ngày Thang Hi Hàn trở về, Tiểu Viên tự tay chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn, lúc nấu canh còn đặc biệt cho thêm vài cọng đông trùng hạ thảo mà mấy lần trước bố mẹ cô mang lên cho, tài nấu ăn tuy không cao lắm nhưng tâm trạng thì rất cao. Thang Hi Hàn trở về nhìn thấy một bàn đầy thức ăn, đặc biệt chú ý đến bát canh đen tuyền, nghiên cứu kĩ càng, cười hỏi: “Đây là món gì thế?”

Tiểu Viên nói: “Canh đại bổ đấy. Chim bồ câu, đông trùng hạ thảo, táo tàu và sắn, toàn là những thứ tốt, mẹ em mang lên đấy, nói là mùa đông ăn vào sẽ rất bổ.”

“Canh bổ một lúc nữa hãy ăn, vận động một lúc rồi sẽ bổ sung sau…”

Anh như một quả hỏa tiễn lao đến ôm lấy cô, nóng bừng. Cô cũng chỉ còn lại một chút năng lượng để đốt cháy chính mình. Khi chỉ còn lại một chút lý trí cuối cùng, cô cố gắng chỉ tay vào chiếc ngăn kéo, nói: “Anh… anh dùng cái này đi.”

Anh tỏ ra rất nghe lời, cầm lấy rồi kêu lên một tiếng, làm cho cô càng ngượng ngùng hơn. Anh nói: “Wow, nhiều thế này, chắc anh phải chăm chỉ dùng mới được.”

Ăn xong Tiểu Viên rồi mới ăn cơm. Cải chíp xào, canh trứng,… chỉ cần nhìn màu sắc là muốn ăn ngay. Nếu so sánh với khả năng nấu ăn của cô trước đây quả đúng là có tiến bộ vượt bậc. Khi anh đang ăn một cách ngon lành, Tiểu Viên ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn anh. Anh thấy cô chỉ gắp vài miếng rồi gần như không động đũa, khẽ nhíu mày: “Viên Viên, em không khỏe à? Sao không ăn gì thế?”

Từ sau khi Tiểu Viên trở về, lúc nào cô cũng nghĩ đến những câu nói về dưa hấu của Cổ Tịnh. Mặc dù bây giờ cô kiên quyết sẽ luôn ở bên cạnh anh, nhưng làm một cọng đỗ mảnh dẻ chắc hẳn sẽ tự tin hơn nhiều so với làm một quả dưa hấu to tròn chứ nhỉ? Lần giảm béo này chẳng biết đã là lần thứ n+1 chưa, nhưng có vẻ như cô rất nghiêm túc, đã kiên trì được vài ngày rồi, bữa tối không ăn, đói thì đi ngủ. Tất nhiên khi Thang Hi Hàn hỏi, cô không dám nói với anh, cô hờ hững trả lời: “Lúc nấu ăn, món nào em cũng nếm, nếm nhiều quá thành ra ăn cũng nhiều, lúc đợi anh về chán quá cũng ăn, nên giờ em no rồi, không ăn thêm được nữa.”

Buổi tối khi đi ngủ, Tiểu Viên muốn về phòng của mình nhưng lại bị anh kéo vào phòng. Tiểu Viên nghĩ bụng, một công việc tốn nhìu sức lực thế này một ngày phải làm mấy nghìn lần nữa đây? Ngày trước cô luôn nghĩ anh là một chàng quân tử hào hoa, chẳng ngờ, vừa mới bắt đầu đã không có kế hoạch gì thế này.

Tiểu Viên ôm chú gấu bông của mình, đóng chặt cửa, kháng cự kịch liệt: “Em ngủ một mình hai mươi mấy năm rồi, người khác ngủ bên cạnh cảm thấy không quen!”

Anh kéo tay cô, miệng nở một nụ cười ấm áp: “Nhưng không có em, anh cũng không quen!”

Tiểu Viên khẽ lắc đầu nhìn anh, ánh mắt như nghi ngờ: “Anh nói dối, ngày trước anh cũng ngủ một mình đó thôi, chẳng phải quen rồi đó sao?”

Bộ dạng nghiêm túc của anh rất thành khẩn, đôi mắt đen láy hấp háy ánh cười: “Ngày trước là ngày trước, bây giờ đã quen ôm em ngủ rồi, sao có thể giống ngày trước được chứ?”

Tiểu Viên muốn kháng cự nhưng không thể, trừng trừng nhìn anh, rồi bị anh kéo vào phòng một cách dễ dàng. Anh khẽ thì thầm bên tai cô: “Ngoan, nghe lời nào, anh hứa hôm nay chỉ ôm em ngủ thôi, sẽ không làm gì nữa đâu…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.