Thời Gian Hoa Nở

Chương 18: Lưu manh hợp pháp



Thang Hi Hàn và Tiểu Viên thống nhất ba tháng sau sẽ đi chụp ảnh cưới.

Tại sao phải ba tháng sau? Vì cô ấy đã thề sẽ giảm béo! Bởi dù sao cũng phải để cô có những bức ảnh cưới tuyệt đẹp trong một thân hình hoàn hảo nhất chứ?

Mục Mục thấy khí thế của cô thì nói cô bị điên tình. Thang Hi Hàn khuyên cô nếu không có kết quả gì thì nên vận động nhiều sẽ tốt hơn. Trong lời nói của ai đó thật ra là có ý khác, nhưng Tiểu Viên chỉ hiểu được nghĩa bề mặt của những lời nói ấy. Vận động! Thế là rùm beng lên đòi mua máy chạy bộ. Lúc ở siêu thị, khi nhìn thấy chiếc máy chạy bộ, mắt Tiểu Viên sang như đèn pha ô tô, giống y như ánh mắt cô hồi nhỏ nhìn chằm chằm vào chiếc bánh bao của Thang Hi Hàn.

Thang Hi Hàn thấy cô có vẻ thực sự muốn mua, hỏi: “Em thực sự muốn chạy à?”

Cô gật đầu lia lịa khẳng định lại.

Cô chăm chỉ luyện tập được một tuần, sang đến tuần thứ hai, cô chỉ cần nhìn thấy máy chạy bộ là đầu óc cô choáng váng, đi đến gần là mặt chuyển sang trắng bệch. Thang Hi Hàn nhìn thấy khuôn mặt cô, nói: “Viên Viên, thôi đừng chạy nữa, tuần này em đến ngày đấy, đừng có hoạt động mạnh quá!” Và thế là cô thoải mái tận hưởng cảm giác nghỉ ngơi, đến khi “ngày ấy” đã qua chẳng biết từ bao giờ, cô vẫn tiếp tục… nghỉ ngơi.

Cứ như thế, dần dần Tiểu Viên không còn chạy nữa, Thang Hi Hàn vào thế chỗ, anh nói vận động một chút ngủ rất ngon. Ngày trước khi còn đi học anh thường tập thể thao, bây giờ đã có điều kiện rồi, anh chạy liền hai vòng. Nhìn cơ thể rắn chắc, cân đối của anh chạy trên máy chạy bộ, từng giọt mồ hôi túa ra khắp người, lông mày Tiểu Viên nhíu chặt lại, môi trề ra. Cô không chạy nữa, anh lại chạy, thế này chẳng phải khoảng cách sẽ ngày càng lớn sao? Giết cô đi cho xong!

Để cho thân hình cô dâu và chú rể trong những bức ảnh cưới không có quá nhiều sự khác biệt, Tiểu Viên đã đồng ý với ai đó, dùng một hình thức vận động khác thay thế cho việc chạy bộ -_-!

Một người phụ nữ đang yêu, ai chẳng muốn mình là bông hoa đẹp nhất trong một rừng hoa, được người khác phát hiện, nguyện cho người ta hái…

Nửa đêm canh ba, Tiểu Viên đói quá tỉnh dậy, tức tối mò tay dưới gối, giảm cân vốn dĩ là một việc rất khó khăn, lại còn suốt ngày phải làm cái việc hao tốn sức lực kia, đúng là đã rách còn nát. Cô mò mẫm một lúc, chợt thấy dưới gối như có thứ gì đó, lật lên nhìn, thì ra là bánh quy!

Tiểu Viên hầu như chẳng nghĩ ngợi gì ăn luôn, một là vì quá đói, hai là vì anh dùng cách sáng tạo thế này để giấu bánh quy cho cô, sao cô có thể từ chối được chứ?

Về vấn đề cô rốt cuộc béo hay không béo, Thang Hi Hàn đã từng thảo luận nghiêm túc với cô. Theo như lời anh nói, mỗi người có một cách nhìn khác nhau về vấn đề này, vật tham chiếu không giống nhau, kết quả thu được hiển nhiên cũng không giống nhau.

Tiểu Viên nghĩ đến thân hình mảnh mai của Cổ Tịnh, rồi lại nghĩ đến dáng vẻ thon thả của Tiêu Nhiễm Vi, còn mình thì lại tròn trịa thế này… Thang Hi Hàn nói: “Viên Viên, những thứ này, nhìn thì đẹp thật, nhưng thực chất là không khoa học chút nào, nếu mà gầy quá sẽ làm đau người đấy.”

Về vấn đề vì sao gầy quá lại làm đau người, cô ngẫm nghĩ hết một ngày mới hiểu ra, buổi tối về nhà, cô gắt gỏng với Thang Hi Hàn: “Nói mau, nói mau, ai làm đau anh hả?”

Thang Hi Hàn bị cô hỏi dồn, á khẩu, một lúc sau mới phản ứng lại được: “Cái này là anh tự nghĩ ra, chẳng phải là đang khuyên em hay sao, làm người tốt mà cũng phải dè dặt sao?”

Một hôm, Tiểu Viên được nghỉ, ở nhà quét dọn nhà cửa, Thang Hi Hàn gọi điện về: “Cầm theo sổ hộ khẩu và chứng minh thư xuống dưới đi em.”

Tiểu Viên ngẩn ra một lúc, nhưng rất nhanh sau đó đã hiểu ý của anh, vừa có chút sung sướng vừa có chút không cam lòng, hình như con người này vẫn chưa chính thức cầu hôn cô thì phải.

Cô xuống lầu, nhìn thấy anh đang nhởn nhơ ngồi ở chiếc ghế dài đợi cô, nhìn thấy cô, anh lên tiếng gọi: “Đã mang đủ hết chưa?”

Cô cố tình đi thật chậm ra chỗ anh, hỏi: “Bảo em mang mấy thứ ấy xuống làm gì?”

Thang Hi Hàn cười, làm vẻ mặt trầm ngâm: “Làm… em!”

Ai đó đã thất bại chịu trận, ngượng ngùng giấu khuôn mặt đỏ ửng vào ngực anh, tức tối, giọng nói tuy nhỏ nhưng vẫn còn muốn đối đáp: “Anh là đồ lưu manh…”

“Nhưng anh chuẩn bị lưu manh em một cách hợp pháp!”

“Anh vẫn còn chưa cầu hôn, em cũng chưa đồng ý…”

“Đợi lấy giấy đăng ký xong, ngày nào anh cũng sẽ cầu hôn em.”

“Nhưng…”

“Viên Viên phải nghe lời anh mới cưới em.”

Tiểu Viên ngoan ngoãn ngậm miệng, rất lâu sau đó, cô vẫn chưa biết, cuộc hôn nhân này, rốt cuộc là ai cầu hôn ai…

Bố cáo khắp thiên hạ, Chu Tiểu Viên cô sắp cưới chồng! Phản ứng của mọi người là chẳng có gì bất ngờ, các đồng nghiệp nói: “Bọn mình đã đợi rất lâu rồi.” Đám bạn bè nói: “Sao bây giờ mới đi đăng ký, bọn mình cứ nghĩ cậu định mời đi uống rượu mừng cơ.” Tiểu Viên túm lấy Mục Mục, trách móc: “Tại sao mọi người chẳng có chút bất ngờ nào thế?”

Mục Mục nói: “Không phải mọi người không bất ngờ mà nhân dân cả nước cũng chẳng bất ngờ đâu.”

“Tại sao?” Tiểu Viên bực bội hỏi.

Thế này thì tức quá, tức quá đi mất thôi, chẳng làm cho ai bất ngờ, cô chẳng có chút cảm giác thành công nào cả!

Mục Mục bóp trán: “Bởi vì, cậu đã nói rằng ngoài Thang Hi Hàn thì sẽ không gả cho ai trước toàn thể nhân dân cả nước rồi, vì thế mọi người đều biết thôi.”

Tiểu Viên cúi đầu: “Sao tớ có thể làm một chuyện đáng xấu hổ như vậy chứ?”

Mục Mục an ủi: “Nhưng cậu làm những việc đáng xấu hổ cũng không phải một, hai lần, nên nghĩ thoáng chút đi, đưa cuốn sổ đỏ đỏ đấy tớ xem nào.”

Tiểu Viên rút ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, Mục Mục nghiêm túc nói: “Chu Chu, tớ chính thức ghen tị và nghưỡng mộ cậu rồi đấy!”

Tiểu Viên lay lay cô: “Cậu thích đăng ký cũng được thôi.” Hai cô bạn thân cười phá lên.

Cô dùng kinh nghiệm của người đi trước cảnh báo Mục Mục , đừng bao giờ chọn ngày để đi đăng ký kết hôn, bởi vì những ngày đẹp, người đi đăng ký cực kỳ đông, đông đến mức khiến bạn xây xẩm mặt mày, chẳng muốn kết hôn nữa!

Tiểu Viên trầm ngâm nhớ lại: “Ngày hôm ấy, cảnh tượng ở nơi đăng ký kết hôn đúng là quá khủng khiếp. Một hàng dài người đứng xếp hàng không nói làm gì, vừa bước vào đến cửa thì thấy chiếc bàn bên trái làm thủ tục kết hôn, chiếc bàn bên phải làm thủ tục ly hôn. Người xếp hàng làm thủ tục kết hôn quá dài, mãi mà không đến lượt mình, lúc ấy cậu sẽ đứng ở đó và chứng kiến người ta làm thủ tục ly hôn. Ngày hôm ấy tớ nhìn thấy một đôi vợ chồng ra đến cửa rồi còn đấm đá nhau, đúng là một bài học nhớ đời, cả một hàng dài người trông thấy mà á khẩu hết.”

Tình hình thực tế khi ấy còn hấp dẫn hơn nhiều so với những gì cô kể. Thấy đôi vợ chồng ấy đấm đã nhau, cô kéo tay Thang Hi Hàn, nói: “Sau này anh có đánh em không?

Thang Hi Hàn cứ tưởng cô đang đùa, nhìn thấy lông mày cô chau lại, điệu bộ nghiêm túc, nói nhỏ: “Em mà nghe lời thì anh sẽ không đánh.”

Tiểu Viên có chút lo lắng: “Tiêu chuẩn là gì? Làm sao có thể biết là nghe lời hay không?”

Những người xếp hàng trước và sau họ chẳng hẹn mà gặp, cùng lúc quay lại nhìn hai người rồi cười. Cô ngốc nghếch nhìn anh nên chẳng để ý gì, nhưng anh thì đã nhìn thấy, cười nói: “Bây giờ không nói gì, tức là nghe lời.”

Đôi vợ chồng nọ vừa đi vừa đấm đá rồi mắng mỏ nhau, người nam nói người nữ không làm tròn bổn phận của người vợ, người nữ nói người nam có bồ bịch bên ngoài, … cuối cùng ồn ào một lúc rồi đi mất. Cả hang dài người bàn tán xôn xao. Tiểu Viên nắm vạt áo anh, ngẩng lên hỏi: “Nếu em đi theo người khác, anh có đánh em không?”

Thang Hi Hàn xoa xoa đầu cô: “Không, anh sẽ giết chết đứa làm em đi mất.”

Tiểu Viên cười mãn nguyện. Dù sao thì đợi chờ cũng rất nhàm chán, Thang Hi Hàn hỏi lại: “Thế nếu anh có người khác, em có đánh anh không?”

Tiểu Viên tỏ vẻ đang suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu chắc nịch: “Không.” Thang Hi Hàn kinh ngạc nhìn cô: “Rộng lượng thế ư?”

Tiểu Viên hạ thấp giọng, khẳng định: “Em sẽ nghiền nát anh ra.”

Hai đôi vợ chồng phía trước và sau, bốn người cùng lúc phì cười.

“Tiểu Viên ngày mai gả cho người ta rồi, có phấn khích không?” Mục Mục ngồi trên chiếc phản, nhìn thẳng vào Tiểu Viên cười, hỏi: “Có còn háo hức chờ đợi đêm tân hôn không?”

Chu Tiểu Viên lườm cô bạn mồm miệng độc địa một cái, tay cầm một quả trứng muối, đập đập xuống đất vài cái: “Tất nhiên là háo hức rồi, nhưng mà cũng không sao, chắc vẫn như thế mà.”

“Đó có phải là giây phút háo hức nhất trong cuộc đời con người không nhỉ?” Mục Mục nhét lọt một quả trứng muối vào miệng.

“Chẳng phải đã nói rồi sao, phải bóc xong rồi mới được ăn.” Tiểu Viên nói xong cũng nhét tọt một quả vào miệng. “Theo tớ thấy, kết hôn đúng là háo hức lắm, nhưng cũng không bằng việc được đi du xuân hồi nhỏ, hồi ấy, thực sự là háo hức vô cùng.”

Cô dâu mới bắt đầu chìm vào ký ức tươi đẹp của thới thơ ấu. Mục Mục nhìn cô, lắc đầu, một cô nàng ngốc nghếch, vô tâm, vô tính, chẳng phân biệt được được xuân hạ thu đông chính là đây!

Trước hôm cưới một tuần, Tiểu Viên về nhà theo yêu cầu của mẹ. Theo tục lệ thì cô phải xuất phát từ nhà mẹ đẻ, chứ không được dán chữ “song hỷ” ngay tại căn hộ nhỏ của hai người.

Trước hôm cưới một ngày, Mục Mục hôm sau phải làm phù dâu nên đương nhiên sẽ ở lại với Tiểu Viên.

Mục Mục nhìn chữ “song hỷ” lớn dán ở trong phòng, nói: “Đúng là đại hỷ, nếu không thì tớ vẫn có cảm giác không tin lắm khi cậu chuẩn bị kết hôn, bây giờ thì có tí chút rồi.”

Tiểu Viên cấu cô một cái: “Lúc đi mua đồ cưới với tớ, cậu chẳng nói là đã cảm thấy rất rõ rồi sao?”

Mục Mục nghĩ ngợi một lúc: “Việc sung sướng nhất của người con gái đó là cùng người chị em sắp kết hôn của cô ta đi mua đồ cưới. Oa! Có thể tiêu tiền một cách thoải mái, tha hồ mà vứt hóa đơn, cái gì cần thì mua, cái gì không cần cũng mua, đồ rẻ tiền không mua, đồ đắt tiền mua liền hai cái. Tiêu tiền, shopping đó gọi là hào sảng! Không phải tiêu tiền của mình mà vẫn cảm nhận được sự sung sướng khi tiêu tiền.”

Cô hào hứng nói, mãi mới phát hiện ra Tiểu Viên đang tức tối lườm cô, cô cười hỉ hả: “Thôi đừng làm bộ nữa, dù sao cũng là con rùa nhà cậu trả tiền. Anh ấy nhiều tiền như vậy, cậu giúp anh ấy tiêu bớt, thúc đẩy thị trường, tăng trưởng GDP.”

trong lòng quá sung sướng và háo hức vì sắp làm cô dâu, Tiểu Viên giả bộ tức tối chưa được hai phút, không nhịn được liền phì cười: “Cậu cứ chờ đấy, sẽ có một ngày tớ cũng dùng tên của cậu để tiêu tiền của Lý Phổ, giúp đất nước thúc đẩy thị trường.”

Mục Mục vỗ vỗ tay: “Cũng bóc xong gần hết rồi đấy, chúng mình ăn đi.” Hai người bọn họ nhìn một đĩa toàn trứng muối, bất chợt cùng cười phát lên.

Mục Mục nói rằng, con trai trước khi kết hôn đều gặp mặt những bạn bè thân thiết để tổ chức bữa tiệc chia tay cuộc sống độc thân gì đó. Cô nhìn Tiểu Viên hỏi han: “Này, cậu có việc gì vô cùng muốn làm trước khi kết hôn không?”

Tiểu Viên ngớ người: “Chẳng có gì cả! Có việc gì mà sau khi kết hôn không làm được à?”

Mục Mục bóp bóp trán: “Thế này nhé, cậu có việc gì vô cùng muốn làm, vô cùng muốn ấy, hay thích ăn gì đó cũng được? Ước mơ của cậu là gì?”

Cái này hơi khó à nha! Bây giờ cuộc sống đầy đủ, chẳng thiếu thốn thứ gì. Tiểu Viên bỗng nói: “Trứng muối. Tớ đã từng ước, có thể ăn thật nhiều, thật nhiều trứng muối, không ăn lòng trắng, chỉ ăn lòng đỏ thôi.”

Mục Mục lắc đầu: “Cậu cũng gớm nhỉ, sắp cưới một tên giàu sụ rồi, còn thèm mấy quả trứng muối!”

Nhưng nói là vậy, Mục Mục vẫn kéo cô xuống cửa hàng tạp hóa Lan Tiếu, mua hết sạch số trứng muối, rồi nói: “Là chị em tốt bao nhiêu năm như vậy, tớ sẽ giúp cậu cưới mà không nuối tiếc điều gì cả!”

Tiểu Viên cảm động đến nỗi mắt nhòa đi. Hai người xách mấy chục quả trứng muối, lén lút trốn trong phòng Tiểu Viên ăn. Tiểu Viên nói: “Tuyệt đối không được để cho mẹ tớ phát hiện ra, bà ấy mà biết thì bọn mình không ăn được đâu.”

Hai người ngồi trên giường, cùng ăn trứng muối, Mục Mục nói: “Chu Tiểu Viên, đoạn đường đời còn lại của cậu, có phải là quá viên mãn rồi không?”

Tiểu Viên rất hạnh phúc, nói: “Đúng thế.” Lúc này cũng chẳng nên tranh luận làm gì nữa. “Anh chàng Lý Phổ của cậu cũng là một người đáng tin cậy, yên tâm đi.”

Mục Mục nhớ đến Lý Phổ, cười ngọt ngào, nói: “Cái tên ngốc ấy chẳng có ưu điểm gì, chỉ được cái hài hước.”

Tiểu Viên khẽ cúi đầu, làm sao mà không phát hiện ra chứ, lần nào anh ta xuất hiện mà không làm người khác ngạc nhiên? Cô gật đầu đồng ý.

Mục Mục tiếp tục nói: “Cậu cũng thấy thế đúng không? Đâu chính là điểm mà anh ấy mạnh hơn con rùa nhà cậu, tên Thang Hi Hàn nhà cậu mọt sách quá, chẳng hài hước gì cả.”

Nghe thấy chú rùa bị nêu nhược điểm, Tiểu Viên lập tức xù lông: “Thang Hi Hàn cũng hài hước lắm.”

“Anh ta chán ngắt à!” Mục Mục lắc đầu không tin. “Là cậu thôi, nếu là tớ, có giỏi nữa tớ cũng chẳng cần, chán chết đi được.”

“Không phải thế.” Mặt Tiểu Viên nghiêm nghị.

“Sao lại không phải? Cậu thử kể một bằng chứng về sự hài hước của anh ấy cho tớ nghe xem.”

Thang Hi Hàn không phải là không hài hước, mà là hài hước một cách tao nhã hơn người.

Tiểu Viên ngẫm nghĩ rồi nói: “Có một lần anh ấy đi đón tớ vào buổi tối, gặp phải một cô em đang đưa khách. Con bé đó định làm quen với anh ấy, nói, anh đẹp trai ơi, muốn ăn điểm tâm đêm không? Anh ấy nói, tôi không có tiền. Con bé đó không nản lòng, tiếp tục nói, em có tiền mà, chúng mình cùng đi nhé. Anh trả lời, không được, em còn phải về nhà làm bài tập.”

“Phì” một tiếng, nước trà trong miệng Mục Mục bắn hết ra ngoài. Tiểu Viên vừa rút tờ giấy ăn đưa cho cô vừa hỏi: “Con rùa nhà tớ hài hước chứ?”

Mục Mục tức tối nhìn tờ giấy ăn rồi nói: “Con rùa nhà cậu vừa giỏi giang vừa tốt bụng lại còn hài hước, không phải là rùa biển mà phải là rùa thần! Những việc tốt đều bị cậu chiếm hết rồi, cậu có định cho người ta sống nữa không đây?”

Sau khi Chu Tiểu Viên nghiện điên cuồng văn học trên mạng thì chẳng thèm ngó ngàng gì đến mấy bộ phim thần tượng trên ti vi nữa. Một tuần vừa rồi Tiểu Viên ở nhà, phải đau đớn sống cuộc sống không có mạng không nói làm gì, mẹ cô còn bắt cô cùng ngồi xem phim truyền hình, cô nhăn nhó đau khổ, mẹ cô tức tối lên lớp: “Lúc bé con chẳng thích lắm là gì?” Tiểu Viên vừa ôm đầu vừa trả lời: “Bà chị này cũng phải lớn lên chứ!”

Tiểu Viên tự xưng là “bà chị này” không phải là muốn vượt mặt mẹ, nhưng những từ ngữ thịnh hành trên mạng này, mẹ Tiểu Viên sao có thể hiểu được chứ, và thế là cô đã vô cùng bất hạnh bị mẹ cho ngay một cái dép, cuối cùng bị ép buộc ngồi cùng bà xem phim Keo hai mặt[1]. Xem mãi rồi cũng thấy mê, thấy bà mẹ trong phim dạy dỗ cô con gái làm thế nào để tìm được chàng rể tốt, con gái cãi lại nói: “Ngày trước mẹ tìm bố con đâu có những tiêu chuẩn này.” Bà mẹ trong ti vi trừng mắt nhìn cô con gái: “Hồi mẹ gả cho bố con, ở cái thời ấy, đó cũng là tiêu chuẩn cao nhất rồi. Năm đó, ông ấy công việc ổn định, còn được phân nhà, vả lại không có mẹ nữa.” Ông bố ngồi bên cạnh từ đầu đến cuối không nói gì, nghe đến câu này vội vàng nói: “Này này, tại sao không có mẹ lại là một ưu điểm thế?”

[1]: Tên một bộ phim truyền hình của Trung Quốc.

Tiểu Viên dựa vào mẹ, ngửa cổ cười khùng khục, nói: “Không có mẹ có thật là một ưu điểm không ạ?” Mẹ cô nhìn cô con gái vô tâm vô tính này, đúng là khiến cho người khác phải lo lắng. Đứa con gái thế này, bảo nhỏ thì cũng không nhỏ nữa, nhưng so với cái thời của ông bà ngày ấy, rõ ràng là một cô nhóc không hơn. Có cô con gái thế này mà gả cho người ta thì sao có thể yên lòng được chứ?

Không có mẹ có nghĩa là không có mẹ chồng, trên đời này có cô con dâu nào không lo lắng về mối quan hệ với mẹ chồng chứ? Nhưng với cô nàng vô tâm vô tính như Tiểu Viên thì đương nhiên không lo lắng chuyện này. Lúc bàn bạc việc kết hôn của hai người, hai bên gia đình gặp nhau an một bữa cơm, trong bữa cơm ngập tràn tiếng cười, vô cùng náo nhiệt, người nói nhiều nhất chính là ông của Thang Hi Hàn. Tiểu Viên là do ông giới thiệu, tất nhiên ông vô cùng hài lòng và thích thú. Sau bữa cơm, mẹ Tiểu Viên lo lắng nói với bố Tiểu Viên: “Tôi thấy mẹ Quân Quân có vẻ không hài lòng về Tiểu Viên nhà mình lắm, chẳng nói năng gì cả.” Bố Tiểu Viên có vẻ cũng hơi lo, nhưng bên ngoài vẫn an ủi nói: “Tính cách mỗi người mỗi khác, vả lại, về sau cũng có ở cùng một nhà đâu, bà lo lắng làm gì!”

Hôm sau, mẹ Tiểu Viên trong lòng lo lắng, nhìn Tiểu Viên tươi cười hớn hở, nói với cô: “Con bé này, đúng là chẳng biết lo lắng gì cả, Quân Quân có hai người mẹ, con sẽ có hai bà mẹ chồng, thế mà còn cười được hả? Nghĩ xem làm thế nào để trở thành cô vợ tốt đi, để cho người tôn trọng mình, đối tốt với mình, để cho chúng tôi yên tâm.”

Bị mẹ mắng cho một trận, Tiểu Viên rõ ràng là không phục. Lúc kể lại cho Thang Hi Hàn, vẻ mặt chẳng hề có chút nào đã nghe lời mẹ, nói: “Anh bảo, làm con dâu tất nhiên sẽ có mẹ chồng, đây cũng chẳng phải việc gì to tát lắm, vả lại cũng có sống cùng một nhà đâu, có gì mà phải lo lắng chứ, phải không?”

Người mà cô gái ngốc nghếch này hỏi là chồng của chính cô, chồng cô sẽ nói với cô rằng mẹ mình vô cùng đáng sợ ư? Tất nhiên là không.

Thang Hi Hàn cười rạng rỡ, nói: “Em không phải bận tâm, mẹ anh dễ tính lắm, em thấy đấy, bà ấy tốt với anh thế cơ mà.” Thế là Tiểu Viên càng thêm sự tự tin.

Sự tự tin này kéo dài đến tận hôm cô cưới. Cũng giống như mọi đám cưới khác, sự náo nhiệt vui vẻ chỉ là điểm xuyết, còn hỗn loạn mới là màn chính. Tiểu Viên và Mục Mục đứng bên cửa sổ nhìn chiếc xe đón dâu tiến vào khu nhà, Mục Mục hoa chân múa tay: “Một lúc nữa tớ chưa mở cửa, cậu không được phép đi ra, nhớ chưa?”

Thang Hi Hàn đem theo một đám người lên gõ cửa, người thân của gia đình Tiểu Viên nhiều, anh chị em họ cũng nhiều, một đám người lớn mở cửa rồi đòi chú rể phát lì xì, hết người này đến người khác, Tiểu Viên cười như nắc nẻ, nghĩ bụng, đây chẳng phải là tiền của mình sao?

Khó khăn lắm mới nhìn thấy Thang Hi Hàn, mẹ Tiểu Viên khóc ngay tại trận, mắt Tiểu Viên cũng đỏ hoe, làm cho Thang Hi Hàn và Diệp Dụ Thần sợ chết khiếp, bốn mắt nhìn nhau mà không biết phải làm sao.

Tiểu Viên chạy đến bên cạnh anh, thút thít nói: “Đây là phong tục, phải khóc một chút.”

Một đám người cuối cùng cũng đến được khách sạn. Đúng lúc chỗ này chật như nêm, có một người xuất hiện, là bà mẹ chồng thứ hai của Tiểu Viên. Thang Hi Hàn đã từng nói với cô, anh và bà ấy thỉnh thoảng cũng có liên lạc, nhưng không gặp nhau nhiều. Không ngờ, hôm nay, mẹ ruột Thang Hi Hàn lại trực tiếp đến tìm Tiểu Viên, giới thiệu thân phận rồi chúc mừng vài câu.

Thật ra, bà cũng là người thấu tình đạt lý, biết rằng vào lúc này, bố mẹ Thang Hi Hàn nhất định sẽ ở đây nên cũng không muốn ở lại lâu. Nhưng ngày cưới của con trai ruột, đến chúc mừng cũng không phải việc gì quá đáng.

Hai người cũng chỉ nói với nhau vai câu, đến tham dự dù sao cũng là tấm lòng của người ta, bà còn nhất định đưa lì xì, Tiểu Viên hiểu rằng lúc này không phải lúc từ chối nên đã nhận lấy, chưa đầy năm phút sau, bà ấy đã rời đi.

Nhưng cảnh tượng này đã lọt vào tầm mắt của người mẹ chồng chính thức ngày hôm nay, và cô đã nhận thức được rằng những lời của mẹ cô về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu quả là những kiến thức tinh túy được đúc kết lại. Những bà mẹ chồng trên thế gian này đều xứng đáng để cho tất cả các cô con dâu phải đề cao cảnh giác, sẵn sang chiến đấu.

Khi tiến về phía Tiểu Viên với khí thế hừng hực, bà khẽ nhíu mày, đến chậm chạp như Tiểu Viên cũng có thể cảm nhận được gió bấc thổi qua. Mẹ chồng cô chưa nói gì, Tiểu Viên đã lên tiếng trước: “Con…” Mẹ chồng thì đúng là mẹ chồng rồi, nhưng không thể gọi thẳng là mẹ chồng được, thế thì gọi là gì? Tất nhiên là mẹ! Tiểu Viên vừa định nói câu “con chào mẹ” nhưng nhớ ra, bất chợt đổi thành “mẹ”, kết quả thê thảm, cô vừa nói gì thế? Cô nói là “con mẹ”!

Con ngươi bà mẹ chồng như sắp rụng xuống đất: “Tôi còn chưa nói gì mà cô đã gọi tôi là con mẹ rồi?”

Một đám cưới hoàn hảo cuối cùng xuất hiện một sự cố nho nhỏ, mẹ chồng cô bất ngờ lên cơn cao huyết áp, choáng váng nên đã rời đi trước.

Trong phòng nghỉ, Tiểu Viên ấm ức nói với Mục Mục, Mục Mục thở dài: “Bảo bối à, việc này phải xem xét cả hai mặt, cậu nên nghĩ là, hai bà mẹ chồng, cậu nên nghĩ rằng ít nhất cũng có một bà rất hài lòng về cậu.”

Cô vừa dứt lời, Tiểu Viên càng ý thức hơn về tính nghiêm trọng của vấn đề, càng cúi gằm mặt.

Mục Mục khẽ vỗ vỗ vào mặt cô: “Bây giờ không thịnh hành xuyên không đâu, từ giờ phút này trở đi, cậu đã hồi sinh!”

Sau đám cưới, Thang Hi Hàn cho cô biết, thực ra đánh giá của mẹ anh về cô cũng không đến nỗi nào. Tiểu Viên không tin, nằng nặc đòi anh trần thuật lại toàn bộ sự việc. Thang Hi Hàn bị cô làm phiền cuối cùng đành phải kể:”Mẹ anh nói, cô con dâu này có chút vô tâm, nhưng con dâu vô tâm cũng có cái tốt của con dâu vô tâm.”

Tiểu Viên nhẩm đi nhẩm lại một lúc lâu rồi hỏi: “Đây cũng gọi là khen à?”

Anh cười rồi hôn cô: “Sao lại không chứ?!”

“Tại sao em lại béo nữa rồi…” Chu Tiểu Viên đau đớn thét lên, nằm vật ra giường, hức hức lên vài tiếng.

Cô vùi đầu vào chăn, đập thình thịch một lúc lâu, nhấc đầu lên, chiếc cân điện tử đập ngay vào mắt cô, những con số như đang cười toe toét với cô. Trọng lượng tăng thêm đã đủ đau đớn rồi, cái cân điện tử đáng chết này lại còn chuẩn đến đơn vị nhỏ nhất, điều càng làm cô đau đớn hơn đó là con số cuối cùng ấy lù lù hiện lên một con số “chín”.

Khi siêu thị giảm giá, đi đâu cũng là chín, hoa quả bán hạ giá đều ghi là hai phẩy chín chín, rồi ba phẩy chín chín. Nhưng cô là Chu Tiểu Viên, đâu phải hoa quả, mặc dù cô đã gả cho người ta rồi…

Cô đứng dậy đá một cái, chiếc cân bắn vào gầm giường. Tất cả đều là lỗi của cô, đi siêu thị, thấy người ta bán hạ giá liền đòi mua. Chiếc cân điện tử này đã dạy cho cô một bài học, đừng bao giờ mua những thứ không có ích hoặc những thứ có liên quan đến cân nặng của cô nữa.

Sau khi mua chiếc cân này, đã lâu rồi cô chưa đụng đến, cứ im lìm nằm gọn gàng dưới gầm giường. Hôm nay Thang Hi Hàn bất chợt nhìn thấy, cao hứng đứng lên cân thử, rồi cười gọi cô lại: “Viên Viên, từ lúc mua về, anh chưa thấy em dùng nó bao giờ.”

Chế độ ăn uống của Tiểu Viên dạo gần đây hoàn toàn thuộc về hình thức mở cửa, vì thế cô “ừ” một cách yếu ớt rồi đi ra ngoài luôn. Thang Hi Hàn đi đến bên cô, tươi cười nói: “Anh không nhìn đâu, em tự đứng lên đi, lần trước em nhất định đòi mua, mua về rồi lại chẳng thấy em dùng, phí phạm quá.”

Mặt cô đỏ bừng, không thèm để ý đến anh, anh nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, lại rất vui vẻ, nói với theo sau: “Anh hứa là không đứng bên cạnh nhìn đâu, em cứ từ từ mà cân…”

Tiểu Viên hét lên tức tối: “Anh còn nói nữa, ngày mai em tuyệt thực!”

Kế sách này của cô, tuy rằng đã cũ, nhưng trăm trận trăm thắng. Khi lần đầu tiên cô đi xem mặt với Thang Hi Hàn, đã từng tiến hành một đợt giảm cân vô cùng tàn khốc, sự kiện ấy trong ký ức của cô sau này, trở thành một sự kiện đáng tự hào, bao gồm cả chi tiết cô ngất xỉu.

Thang Hi Hàn đương nhiên không nỡ để cho cô chỉ vì vài cân mà ngất xỉu, và thế là uy lực của cái câu cô muốn tuyệt thực này cũng giống như khẩu hiệu về việc khống chế giá nhà đất tăng quá cao của Ủy ban phát triển và cải cách vậy. Nghe cô nói hết câu, Thang Hi Hàn khẽ xoa đầu cô, vỗ về: “Đồ ngốc, anh đùa em đấy, dù em béo thế nào anh cũng thích.”

Sau khi Thang Hi Hàn bước vào phòng sách, Tiểu Viên lén vào phòng ngủ, lấy hết dũng khí đứng lên cân thử, mẹ ơi, trọng lượng cơ thể cô cứ như giá xăng thế này, giảm thì chẳng bao nhiêu, mà tăng thì như vũ bão. Cái đợt đám cưới, quả thực là cô đã giảm được vài cân.

Chính vì vài cân này, đám cưới thật khổ sở, lại còn bị hai bà mẹ luân phiên nói, cô mới nghĩ đến việc phải giảm áp lực cho bản thân. Chưa “giải phóng” được bao lâu, cô đã tăng vù vù rồi…

Trọng lượng tăng vụt, tâm trạng không vui, ai đó nằm ườn trên sofa xem ti vi, liên tục chuyển kênh, không ngừng ủ rũ…

Thang Hi Hàn gọi Viên Viên mấy lần từ trong phòng sách nhưng không có ai trả lời, bước ra ngoài nhìn, Chu Tiểu Viên đã ôm chiếc gối ngủ từ bao giờ. Ti vi vẫn bật, âm lượng ầm ầm, không biết làm thế nào cô có thể ngủ được. Thang Hi Hàn cười lắc đầu, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, tám giờ! Cô ấy có thể ngủ say lúc tám giờ!

Ôm cô từ ngoài phòng khách đặt lên giường, Tiểu Viên cuộn tròn trong lòng anh, từ từ mò mẫm, tìm cho mình một tư thế thoải mái, tiếp tục ngủ say sưa. Thang Hi Hàn nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cô cuộn tròn như một con sâu. Thang Hi Hàn lắc đầu than thở: “Mới có tám giờ thôi, nói ngủ là ngủ được ngay.” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, khóe miệng anh bất chợt nhếch lên, ánh mắt nhìn cô cũng ẩn chứa một thứ tình yêu nồng nàn.

Ai đó tám giờ đã ngủ say, đến mười hai giờ thức dậy tìm nước uống, mơ mơ màng màng mò mẫm bước xuống đất đi ra ngoài, lần thứ một trăm linh một va vào chân giường.

“Aaa…!” Cô hét lên, mồm méo xệch ngồi phịch xuống.

Thang Hi Hàn lập tức nhảy xuống giường đỡ cô dậy, giọng bất lực: “Sao không bật đèn rồi hãy dậy, bao nhiêu lần rồi, sao em lại ngốc thế hả?”

Cô bĩu môi, ấm ức nói: “Chẳng phải sợ đánh thức anh sao…”

Anh thở dài: “Muốn uống nước hả, anh để trên đầu giường đấy, trong chai giữ ấm, nói với em bao nhiêu lần rồi hả?”

Cô loạng choạng ngồi lên phía đầu giường, “ồ” một tiếng rồi cầm cốc lên. Xa xa đâu đó, một tiếng mèo kêu vọng lại, cô chăm chú lắng nghe, quay đầu nói với Thang Hi Hàn: “Anh có nghe thấy không? Đó là Tiểu Bạch, Tiểu Hoàng và Tiểu Hoa.”

Khu nhà họ sống có vài chú mèo đi hoang, những gia đình trong khu nhà cùng nhau chăm sóc chúng, mỗi ngày đều có một người mang thức ăn đến một chỗ cố định cho bọn mèo. Tiểu Viên cũng là một trong số những người ấy, cô rất thân thiết với lũ mèo hoang.

Thang Hi Hàn cười nói: “Uống xong rồi thì đi ngủ sớm đi, bọn nó họp đâu có mời em tham gia, em nghe cái gì chứ?”

Tiểu Viên ghé sát vào anh, ngồi lên đùi anh, rồi trèo lên người anh như một chú gấu trúc. Sự nhiệt tình đầy bất ngờ, khiến cho anh ngẩn ra một giây, một cảm giác quen thuộc lan tỏa khắp cơ thể, nhưng…

Anh cố gắng tỏ ra sáng suốt: “Làm sao thế?”

Tiểu Viên ép sát vào lòng anh: “Thang Hi Hàn, nhà mình thêm một thành viên nữa được không?”

Đâu đó hình như vừa có tiếng sấm nổ! Thang Hi Hàn đã bị cô ném vào nồi rồi.

Dạo gần đây cô thích ăn thích ngủ, anh chỉ nghĩ là tâm trạng cô tốt, hành động tối hôm nay, cũng có thể coi là một triệu chứng khác chăng, anh quyết định ngày mai phải cho cô đi khám. Bỗng nhiên cô hỏi anh có thêm một thành viên nữa được không?

Lẽ nào cô đã biết trước rồi?

Anh mím môi cười, nhiệt tình nói: “Đươc chứ, nhiệt liệt hoan nghênh! Có cần anh phải viết thư mời không?”

Cô vô cùng sung sướng: “Thư mời thì không cần đâu, anh đồng ý là được rồi. Bụng Tiểu Hoa dạo này to rồi, em nghe mấy cô nói, nó sắp đẻ rồi, em muốn nuôi một con mèo. Nếu anh đồng ý, đợi bao giờ nó đẻ, em sẽ bắt một con xinh nhất về nuôi.”

Tất cả như tối sầm! -_-!

Nhận được một câu trả lời hài lòng, cô lập tức nhảy xuống khỏi người anh, lại còn vỗ vỗ vào trán anh nói: “Anh cũng ngủ sớm đi nhé.”

Cô lúc lắc đầu rồi nằm xuống. Anh bất lực hoàn toàn, ai bảo anh cưới một cô vợ thế này chứ, đợi đến ngày mai anh đưa cô đi kiểm tra, nếu mà có thật, thì đừng nói đến nuôi mèo, đến anh cũng chẳng cần cô nuôi nữa. Nếu mà có thật, cũng không được cho cô chơi máy tính nhiều nữa…

Anh từ từ thiếp đi cùng với bao nhiêu dòng suy nghĩ. Anh có thói quen ôm Tiểu Viên ngủ, mò mẫm một lúc, thấy chẳng có ai. Anh giật mình tỉnh giấc, đồng hồ, bây giờ vẫn là nửa đêm mà, sao trên giường lại có một mình anh thế này?

Tiểu Viên do đi ngủ từ lúc tám giờ nên nửa đêm tỉnh giấc, quay qua quay lại trên giường vẫn không ngủ được, bỗng nhiên nhớ ra, đêm khuya tĩnh lặng có thể chơi trò nông trại một lúc, nếu may mắn, nửa đêm ít người, chính là thời điểm vàng để đi ăn cắp mấy đồ quý giá.

Đang vùi đầu vào máy tính, cô nhìn thấy bộ dạng tức giận ngút trời của Thang Hi Hàn thì biết ngay, cô thảm rồi! o(>_

Thang Hi Hàn vốn đã dị ứng với công việc chẳng quản ngày đêm này của cô, nhưng là một người đàn ông tôn trọng công việc của vợ, nên cũng chỉ có thể khuyên cô không nên làm việc, chứ không thể ép cô không làm việc nữa, anh mong cô sẽ chăm vận động, chăm nghỉ ngơi hơn. Lúc này, trong bụng cô có thể đã có Tiểu Thang Viên rồi, cô còn nửa đêm nửa hôm không ngủ, đi ăn cắp hoa quả!

“Em…!” Anh nhìn cô, ánh mắt tóe lửa, sau đó lên lớp cô một trận tơi bời.

Tiểu Viên tức tối nghe anh lên lớp. Có một số người nhìn bề ngoài tính tình nhẹ nhàng, nhưng lúc tức lên, bạn sẽ không bao giờ biết được khi nào anh ta sẽ dừng lại, Thang Hi Hàn là người thuộc loại này.

Cũng có người, nhìn bên ngoài tưởng mềm dẻo, có khả năng chịu tức giận cao, nhưng không nói không rằng có thể nổi sấm sét vào bạn, ví dụ như Tiểu Viên. Cô càng nghe càng tức tối, mắt đỏ hoe không nghe nữa, trong lòng ấm ức vô cùng. Có một chuyện nhỏ như vậy, đã nói là lần sau sẽ sửa rồi, đã nhận sai rồi, đã để cho anh uy phong lẫm liệt rồi, còn cứ không biết điều, tha hồ lên mặt.

Sau hai mươi phút dạy dỗ của Thang Hi Hàn, Tiểu Viên đứng bật dậy, đẩy cửa bước ra ngoài, Thang Hi Hàn đứng như trời trồng một lúc mới đuổi theo: “Cái con người này, nửa đêm nửa hôm, em mặc bộ quần áo ngủ rồi chạy đi đâu chứ hả?”

Khi Tiểu Viên lao vào thang máy, Thang Hi Hàn vẫn còn đang suy nghĩ, nên không theo kịp bước chân cô. Và thế là một mình Tiểu Viên trong thang máy, càng cảm thấy đau lòng. Anh thấy chưa, bây giờ anh còn như thế nữa, tôi chạy đi, anh còn không thèm giữ tôi lại. Cậu nhân viên trực thang máy đang lơ mơ lúc nửa đêm, ngáp một cái rõ dài nhìn cô, bà chị à, bà chị làm thằng em giật thót người, ít ra thì cũng phải có ám hiệu gì đó chứ! Đến em còn bị bà chị dọa cho chết khiếp, chứ đừng nói đến anh ta.

Tiếc là những lời này của cậu nhân viên, Tiểu Viên không thể nghe thấy. Xuống đến tầng trệt mới nhìn thấy thang máy bên cạnh đang đi lên, càng đau lòng hơn. Anh xem anh đấy, chưa bao giờ ăn thịt lợn, chưa bao giờ nhìn thấy lợn chạy sao? (-_-! Chẳng phải cô chính là một con lợn đang chạy hay sao?)

Vào thời khắc này, nếu thực sự yêu em, đáng lẽ anh phải chạy thang bộ mà đuổi chứ! Ấy, sao cô không nghĩ rằng, mười chín tầng, chạy thang bộ sẽ nhanh hơn thang máy sao?

Tuy rằng trước đây cô cũng có một lần bỏ đi như thế này, nhưng lần đó chính cô cũng cảm thấy mình vô lý. Còn lần này thì khác, lần này là Thang Hi Hàn mắng cô, mắng cô, lại còn ra vẻ!

Dạo gần đây, Mục Mục có niềm vui mới đó là cung hoàng đạo, cô còn phân tích độ hợp nhau của Tiểu Viên và Thang Hi Hàn. Nghe nói những tên con trai thuộc cung Thần Nông như anh lúc nào cũng rất bí hiểm, bạn không bao giờ biết khi anh ta cười và nhìn bạn, có phải anh ta sắp cho bạn một trận hay không? Tiểu Viên đau khổ nghĩ bụng, cô ấy nói quả không sai, tên này quả thật là quá đáng ghét, cưới nhau về làm vợ anh ta, anh ta lại còn biết mắng mình!

Chu Tiểu Viên bước ra ngoài cổng, giống như nhân vật nữ chính trong một bộ phim bi kịch định trở về nhà mẹ. Nhưng nửa đêm nửa hôm trên đường, đến chuột còn chẳng có, lấy đâu ra xe taxi đứng đó đợi cô cơ chứ?

Khó khăn lắm gọi được một chiếc xe, Thang Hi Hàn cuối cùng cũng đuổi tới nơi. Hai người kéo qua kéo lại, ông anh lái xe lên tiếng: “Hai vị đều mặc quần áo ngủ thế này, muốn đi xe không vấn đề gì, xe tôi đứng chờ hai vị bao giờ bàn bạc xong rồi đi cũng không sao. Nhưng vấn đề là, hai vị có mang theo tiền không?”

Hai con người mặc quần áo ngủ đứng bên đường, chiếc taxi phóng vụt đi mất.

Thang Hi Hàn ôm lấy cô: “Anh xin lỗi, anh xin lỗi, không phải anh cố tình nói em. Anh chỉ lo cho sức khỏe của em, sao em lại thế chứ? Chẳng biết đúng sai gì cả.”

Chu Tiểu Viên vẫn rất đau lòng: “Dù sao vẫn là anh mắng em, anh tức giận với em…”

Thang Hi Hàn ngẩng mặt sáu mươi độ nhìn trời thở dài, dạy dỗ vợ cũng là cả một nghệ thuật, không phải người nào cũng có thể dạy dỗ được. Với anh, cả đời này chắc cũng chẳng có hy vọng gì.

Vỗ về an ủi, nhận hết lỗi, hứa lên hứa xuống, sau khi Thang Hi Hàn hắt hơi hai cái liên tiếp, còn Tiểu Viên thì run cầm cập rùng mình ba cái liền, hai người nhất trí cho rằng chỗ này quá lạnh, về phòng rồi tiếp tục!

Đứng trước cửa nhà, Chu Tiểu Viên nhìn Thang Hi Hàn, Thang Hi Hàn nhìn Chu Tiểu Viên.

Chu Tiểu Viên sốt ruột nói: “Mở cửa đi, anh nhìn em làm cái gì?”

Thang Hi Hàn ngẩn người nhìn cô: “Em không mang chìa khóa à?”

“Em mà mang chìa khóa lại còn phải chờ anh mở?”

Hai người mặt mũi tối sầm!

“Thang Hi Hàn”, Chu Tiểu Viên kéo kéo anh. “Phải làm sao bây giờ?”

Thang Hi Hàn tiếp tục thở dài: “Ra phòng bảo vệ mượn tạm điện thoại, gọi người mang chìa khóa đến chứ sao.”

“Ai có chìa khóa nhà mình?” Tiểu Viên ngước đôi mắt long lanh nhìn chàng trai của mình một cách sùng bái, đúng là không phải IQ bình thường!

“Em như thế này, nhỡ lúc anh đi công tác, không thể không loại trừ trường hợp quên mang theo chìa khóa, anh đã đánh một bộ để ở văn phòng, một bộ để ở nhà mẹ em, một bộ đưa cho Diệp soái.”

“Thế bây giờ anh bảo ai mang đến cho?” Tiểu Viên có chút lo lắng, mặc dù khi nãy cô đang định về nhà mẹ, nhưng lúc này mà bảo bố mẹ cô đến đưa chìa khóa, biết được toàn bộ sự việc... cô có một dự cảm rằng, người bị mắng chắc chắn sẽ là cô.

Thang Hi Hàn nhìn cô: “Ngoài Diệp soái ra, còn ai khác nữa?”

Diệp soái đang say giấc nồng, hắt xì liền hai cái.

Diệp soái lái chiếc Land Rover phóng đi vun vút trên đường cao tốc không một bóng người, cứ gọi là khóc thầm. Anh em bạn bè gì chứ? Chính là đây!

Phải cãi nhau ghê gớm thế nào mới nửa đêm canh ba chạy ra ngoài rồi không về được? Sau khi Diệp Thụ Thần mơ màng nghe cuộc điện thoại của Thang Hi Hàn gọi đến, đến ngáp cũng không kịp, để nguyên mái tóc rối bù lao ra ngoài, lo lắng hai người này có khi chết cóng cũng nên.

Thế nhưng khi Diệp soái chạy xe đến khu nhà của Thang Hi Hàn, anh càng thêm khóc thầm. Hai người nhà họ đang đi dạo trong vườn hoa vừa đùa nghịch vời lũ mèo, cái mà người ta thường gọi là ý thiếp tình chàng.

Diệp soái trong lòng đau đớn, cậu nói xem đây là bọn cậu đang cãi nhau à? Cãi nhau cái gì chứ, có mà hẹn hò.

Trong lúc chờ chìa khóa đến, Thang Hi Hàn và Chu Tiểu Viên cùng nhau đi gặp Tiểu Hoa, chính là mẹ của chú mèo Tiểu Viên đang định bắt về nuôi. Gọi một hồi, tất cả lũ mèo đều chạy đến, nhưng chẳng thấy bóng dáng Tiểu Hoa đâu.

Tiểu Viên bực bội nói: “Hôm trước rõ ràng đã bàn bạc xong xuôi với nó rồi, nó cũng đã đồng ý rồi, em còn mua cho nó hai bịch thức ăn cơ. Làm sao giờ, Thang Hi Hàn? Chắc chắn là nó hối hận, đẻ ra nhưng không cho em rồi, chúng mình không có mèo nuôi rồi...”

Thang Hi Hàn cười rồi ôm lấy cô: “Thôi không sao, chúng mình không cần nó nữa, chúng mình tự sinh cũng được.”

Mặt Chu Tiểu Viên đỏ ửng, nghĩ bụng, có nên về cái nhà này không, còn phải xem...

Thang Hi Hàn nói tiếp: “Em lúc nào cũng nói ngày ấy của em không chuẩn, anh cũng chẳng để ý lắm, nhưng chẳng phải lâu rồi không thấy sao. Đợt này em hết ăn rồi lại ngủ, ngày mai mình đi khám nhé, có khi nhà mình sắp có thêm một nhân khẩu nữa đấy!”

Tiểu Viên ngớ người, ôi trời ơi, sao cô lại không nghĩ tới cơ chứ, nhưng, có thật là như thế không? Cô chẳng có cảm giác gì cả, ngoài việc ăn và ngủ nhiều hơn, mọi thứ đều bình thường.

“Nếu đúng là có thêm Thang Viên rồi, em vẫn còn như thế này sao? Nửa đêm không ngủ, tỉnh dậy ăn cắp hoa quả? Viên Viên, đó chỉ là trò chơi, phải nhớ rằng, chúng ta chơi game, chứ đừng để nó chơi lại chúng ta, được chứ?”

Tiểu Viên nép sát vào lòng anh, ngượng ngùng “vâng” một tiếng. Nếu quả thật là có thêm Thang Viên nữa... Cô hạnh phúc ôm chặt lấy anh. Ấy, sao tiết trời giá rét này lại ngọt ngào đến vậy nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.