Thời Gian Hoa Nở

Chương 3: Có hy vọng? Không có hy vọng? Có hy vọng



Tiểu Viên cúi mặt xuống đất, miệng cong lên. Chẳng nhẽ, anh nói vậy có nghĩa là, chúng ta vẫn còn cơ hội?

Một vài nét ửng đỏ dần hiện lên khuôn mặt trắng trẻo, tươi mới mơn mởn như táo Hồng Phú sĩ. Khi đã trở về trạng thái bình thường, cô chợt nhớ ra một việc quan trọng hơn hết thảy, ngượng ngùng, thỏ thẻ nói: “Thang Hi Hàn, ý của anh là… là… anh muốn tôi làm bạn gái của anh phải không?”

Thang Hi Hàn nghe xong câu hỏi của cô gái ngốc nghếch này thì như có một tiếng sét đánh ngang qua tai, bùm một tiếng rồi như một con rô bốt trongTransformer tạt cho một bạt tai, gục hoàn toàn. Trên trời, từng đám mây lững lờ trôi, hồi ức như một làn khói ùa về trong tim, bản năng của Thang Hi Hàn khiến anh run rẩy, chợt anh trả lời một cách quyết đoán: “Không phải.”

Tiểu Viên ngẩn ra, chuyện quái quỷ gì thế này? Không phải, thế anh lôi tôi đi làm gì? Không phải, tự nhiên anh chạy đến phá đám tôi hẹn hò với “Dương Tiêu” người Mỹ gốc Hoa làm gì? Anh thần kinh à?

Vô vọng, những lời mắng mỏ hết sức trôi chảy này tuy rằng có thể dễ dàng xuất hiện trong đầu Tiểu Viên, nhưng cô gái thật thà này lại chẳng đủ can đảm để nói ra. Trong lòng muốn bùng nổ, miệng vẫn ngậm chặt ngậm chặt, đến mức mắt Tiểu Viên cũng chuyển sang màu đỏ.

Thang Hi Hàn nhìn mắt Tiểu Viên càng lúc càng đỏ, môi mím chặt nên rất hoảng hốt, anh đứng ngẩn ra ở đó, không nói được gì.

Hồi sau, Tiểu Viên gườm gườm nhìn anh, rồi hất tay một cái, thoát khỏi Thang Hi Hàn và quay đầu bước đi.

Vừa quay mặt đi, đôi mắt đỏ hoe của Tiểu Viên chẳng thể chịu đựng được nữa, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Do tức tối, Tiểu Viên đã vung tay thoát đi, hành động này tuy chẳng có gì, nhưng việc bị bỏ lại đằng sau đã làm Thang Hi Hàn thực sự sụp đổ. Anh đã khiến cho cô phải khóc.

Anh chạy về phía đó, nắm lấy cổ tay cô, vẫn không nói gì.

Tiểu Viên giật tay thoát ra khỏi anh, nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, túm lấy vạt áo cô.

Cảnh tượng này thực sự vô cùng quen thuộc. Một người giận dỗi ôm mặt khóc, một người cố gắng không rơi lệ, nhẹ nhàng an ủi. Chỉ có điều, trong ký ức của một thời đã qua, dường như, người ôm mặt khóc lại là một người khác!

Do không có kinh nghiệm nên một lúc lâu sau anh cũng chẳng biết làm thế nào để dỗ dành Chu Tiểu Viên, người bị anh làm cho tức đến phát khóc. Cuối cùng anh cũng nói được mấy tiếng: “Chu… Chu…”

Chu Tiểu Viện quệt nước mắt, trừng mắt nhìn anh: “Anh mới là Trư ấy!”

Mặt Tiểu Viên trắng như chiếc bánh bao, cộng thêm đôi mắt với cái mũi đỏ ửng, còn cả những giọt nước mắt vừa rơi, vừa mở mồm mắng anh là đồ con lợn, cái miệng nhỏ nhắn vừa chu lên, hướng về phía anh.

Thang Hi Hàn đần mặt ra nhìn cô, rồi trả lời một câu ngốc nghếch đến mức tưởng như nuốt lưỡi của chính mình cũng không tin được: “Ừ, thì tôi là lợn. Đừng khóc nữa.”

Tiểu Viên ngớ ra. Sao anh ta không đấu khẩu với mình nữa? Sao không độc mồm nữa vậy?

Một buổi chiều mùa đông lạnh lẽo, hiếm hoi lắm mới có một vài tia nắng ấm áp xuất hiện, ánh nắng chiếu rọi khắp muôn nơi, rồi dần dần len lỏi vào trái tim của hai con người.

Thang Hi Hàn thừa nhận mình là đồ con lợn khiến Tiểu Viên bất chợt muốn cười phá lên, sau đó cô nhớ ra, không đúng, vấn đề không phải là anh ta tự nói mình là lợn, mà là anh ta nói mình là lợn là có ý gì?

Tiểu Viên đút tay vào túi áo, thấp giọng: “Anh nói anh là lợn là có ý gì thế?”

Thang Hi Hàn nghe xong câu hỏi này của Chu Tiểu Viên, hối hận nghĩ, cô dồn ép tôi tới chân tường bẹp dí ba ngày sau mới ngóc lên được đã là quá lắm rồi, thật là mất mặt! Sao tôi lại bị nước mắt của cô làm cho mụ mị, rồi trái tim cũng mụ mị nốt cơ chứ?

Dù là đang mùa đông nhưng Thang Hi Hàn mồ hôi vã ra như tắm, lấy lại chút tinh thần, anh trả lời: “Ý của tôi là, cách mạng chưa thành công, thì chúng ta còn phải cố gắng. Còn nữa, cô có đói không? Tôi đói đến mức đau bụng rồi đây, chúng ta đi ăn gì đó nhé?”

Mục tiêu ngay lập tức thay đổi. Mặc dù chưa được nghe câu trả lời cần nghe, nhưng Tiểu Viên bỗng thay đổi sự chú ý.

“Đói…” Tiểu Viên nói nhỏ. Vừa hết ca trực đêm về đến nhà đã lăn ra ngủ bù, sau khi dậy lại vội vàng đắp mặt nạ, thử quần áo để đến chỗ hẹn, lấy đâu ra thời gian mà ăn? Xoa xoa cái bụng lép kẹp, nghe xong câu hỏi của anh, cô cảm thấy đúng là đói kinh khủng.

“Cho cô đấy, ăn trước đi, lát nữa đưa cô đi ăn mấy món ngon.” Vừa nói, Thang Hi Hàn vừa như làm ảo thuật móc từ trong túi ra một củ khoai lang, đặt vào tay Tiểu Viên, nói: “Khoai nướng trong than quê chính hiệu đấy.”

Tiểu Viên cầm lấy ăn mấy miếng, cười tít, nói: “Thang Hi Hàn, khoai nướng là món hồi bé tôi thích ăn nhất, tôi hơi bị có nghề trong việc thẩm định khoai nướng đấy, củ khoai này đúng là đặc biệt ngon. Anh lấy đâu ra vậy?”

“Trấn Dương Hà.”

“Gì? Anh mua ở tận trấn Dương Hà à? Hôm nay anh đi từ đó đến đây à?” Tiểu Viên bất chợt nghĩ ra, phải rồi, sao hôm nay anh lại bắt gặp cô trùng hợp như vậy, sao anh lại mua khoai nướng ở trấn Dương Hà được chứ? Anh…

Bộ não Tiểu Viên bỗng dưng phải xử lý quá nhiều thông tin, quay mòng mòng. Vẫn chưa kịp phân tích, đã nghe Thang Hi Hàn nói: “Gần đây có quán nào ngon không? Tôi đưa cô đi ăn.”

Tiểu Viên ngay lập tức tiến hành định vị khu vực họ đang đứng, quán nào ngon à, chờ chút, ta sắp đến đây.

Không thể để kẻ địch có cơ hội suy nghĩ, Thang Hi Hàn tiếp tục chuyển chủ đề: “Tại sao cô lại tắt máy suốt tuần vừa rồi?”

Đầu óc ai đó bắt đầu nghĩ ngợi xa xôi, miệng đáp: “Trực đêm, mở điện thoại sẽ ảnh hưởng đến nghỉ ngơi”, nhưng thực ra trong lòng đang nghĩ: “Ăn đồ nướng Hàn Quốc có được không nhỉ? Anh ta nói hơi đau bụng, về lý thuyết thì nên ăn gì đó ít dầu mỡ, nhưng thịt nướng, mì lạnh, lại có người trả tiền hộ, thật là khó nghĩ quá đi!”

Vẫn tiện đà, anh đề nghị: “Ừm, sau này nhắn tin cho tôi lịch làm việc của cô.”

Hay là đi ăn thịt dê nướng? Có con dê béo này đi cùng, không ăn thịt dê nướng thì hơi phí, bất giác cô trả lời: “Được thôi.”

Thang Hi Hàn nhìn vẻ mặt mơ màng của cô, bất giác cười: “Đã nghĩ ra nên ăn gì chưa?”

Bộ não cô không thể cùng lúc xử lý quá nhiều thông tin, bắt đầu tập trung giới thiệu: “Anh thích ăn gì? Có lẩu, đồ nướng Hàn Quốc, phía trước còn có một quán đồ hải sản…”

“Hay là đến đó đi, tôi thấy ổn đấy.” Tay chỉ, ánh mắt anh dịu dàng nhìn về phía trước.

Tiểu Viên nhìn theo hướng tay anh chỉ: Tiệm bánh bao Tân Tân!

Lúc Tiểu Viên theo anh bước vào quán, nghĩ bụng, cái mà anh bảo ngon là đây à?

Đổ mồ hôi!

Nhìn một tiệm bánh bao mà cũng có thể thốt ra những lời hoa mỹ như vậy, quả nhiên không phải người bình thường. Tiểu Viên nghĩ bụng, con người này hẳn phải cực kì thích ăn bánh bao, cũng giống như cô hồi bé, không những cực thích ăn bánh bao, mà nhân bánh bao cũng vô cùng hâm mộ.

Chẳng ngờ khi bánh bao được mang lên, anh chàng này chỉ ăn lớp vỏ ngoài, còn lại gạt phần nhân bánh sang chiếc đĩa nhỏ trước mặt cô một cách nhiệt tình. Cô trợn mắt nhìn anh, hỏi: “Anh làm gì thế?”

Anh từ từ ăn đống vỏ bánh bao, ung dung trả lời: “Không thích ăn, cho cô đấy.”

Ồ, không thích ăn à, thế thì không khách sáo nữa, cái bụng sôi ùng ục đang thúc giục, chẳng chào mời gì, cô bắt đầu tập trung ăn. Vừa ăn phần nhân bánh mà anh đưa cho, Tiểu Viên vừa nghĩ, cái này, không phải chứ, chúng ta thân thiết đến vậy sao?

Liếc nhìn anh một cái, anh chàng này mặt vẫn không đổi sắc, tiếp tục gạt phần nhân bánh sang cho cô, dịu dàng nói: “Ăn đi chứ, chẳng phải là cô rất thích ăn sao?”

Điểm tốt của tính tình vô tư đó là rất dễ thích ứng, dòng suy nghĩ của Tiểu Viên bị ngắt một giây, sau đó tiếp tục ăn.

Bánh bao ở tiệm Tân Tân quả là rất ngon, lại còn có cả canh mộc nhĩ, bánh lớn bánh nhỏ, sau khi ăn thêm mỗi loại hai đĩa, Tiểu Viên mãn nguyện, khệnh khạng bước ra khỏi quán.

Thang Hi Hàn ăn cũng không ít, nhưng không nhiều như Tiểu Viên, có lẽ vì cả ngày Tiểu Viên chưa ăn gì, bụng dạ lại tốt, khi ăn lại rất tập trung, không nói năng gì, không giống như Thang Hi Hàn vừa ăn vừa nói, tất nhiên là không thể ăn nhanh, càng không thể ăn nhiều bằng cô rồi.

Anh ta nói cái gì ấy nhỉ? Tiểu Viên nghĩ ngợi một lúc, hình như không có gì đặc biệt quan trọng thì phải.

“Ăn chậm thôi kẻo bỏng”, còn cả “lần sau không được tắt điện thoại!”, còn nữa “Chu Tiểu Viên, đừng có há miệng lớn như vậy”, lại cả “xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút”…

Ờ, câu này là vừa nói xong.

Nghe điện thoại mà cũng đẹp trai thế này! Tiểu Viên đứng một chỗ, chân di di đất.

Con trai gì mà còn đẹp hơn một người đường đường là con gái như cô. Hứ, chả có nhẽ!

“Gì cơ? Không sao đâu, anh sẽ đến ngay. Để anh báo cho Diệp soái là được rồi, em đừng lo lắng quá. Khiết, nghe anh nói này, tìm chỗ nào đó ngồi đi, tất cả hãy đợi bọn anh đến rồi nói, được chứ? Yên tâm đi, bọn anh sẽ thu xếp.” Thang Hi Hàn nói chuyện điện thoại, vẻ mặt nghiêm trọng.

Anh gác máy, nói: “Thật xin lỗi, đáng lẽ định đưa cô đi chơi nhưng tôi có chút việc phải đi trước.”

Tiểu Viên cười nhẹ, đáp: “Không sao đâu, tôi cũng có chút việc. Vừa đẹp.”

Trong lòng thầm nghĩ, có sao đâu, dù sao chúng ta cũng chẳng thân thiết, anh không cần phải ngại, huống hồ, anh còn đãi tôi một bữa, mặc dù quán ăn thì không được cao cấp lắm. Vả lại, hôm nay tôi cũng định về nhà, mua hai chiếc giò heo về biếu bố mẹ, xem có thể xin được ông bà cho tôi đổi tên không. Tôi cũng chẳng có thời gian đi chơi với anh đâu.

Ra tới cổng, Thang Hi Hàn cài khuy áo giúp cô, nói: “Trời lạnh đấy, về sớm đi nhé, và nhớ mở điện thoại đấy.”

Bến xe buýt mà Tiểu Viên lên là bến đầu, lên xe vẫn có chỗ ngồi. Tiểu Viên ôm hai chiếc giò heo vào lòng, ngồi xuống, đường về nhà còn dài chán. Vừa ngồi ấm chỗ, Tiểu Viên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đang lúc ngủ ngon, giấc mơ ùa đến, Thang Hi Hàn cũng xuất hiện trong mơ, nói như hét với cô: “Chu Tiểu Viên, đừng có mà làm mấy trò mất mặt này nữa.” Tiểu Viên tức tối, mơ màng rồi bất chợt tỉnh giấc.

Còn chưa định thần lại, chợt nghe xung quanh có tiếng ồn ào.

“Ông già này, ông đâu cần phải chạy theo mốt thế! Đang yên đang lành đi nhuộm tóc làm gì chứ? Các em trẻ đẹp cũng đâu có thích ông. Được thôi, ông nhường chỗ cho người ta đi. Cũng ngoài sáu mươi rồi chứ ít gì. Nhìn cái đầu nhuộm của ông này!”

Tiểu Viên trông thấy một bác gái đã lớn tuổi đang lên lớp một ông cũng đã có tuổi, rõ ràng đó là nhân viên thu vé nhìn thấy một chị phụ nữ bế con nhỏ nên đã bảo người đàn ông nhuộm tóc, trông cũng không có vẻ gì là nhiều tuổi lắm nhường chỗ. Tiểu Viên đứng dậy, nói: “Chị và cháu tới đây ngồi đi ạ!”

Bác gái đang lên lớp người đàn ông, nhìn thấy Tiểu Viên đứng dậy chợt ngại ngùng, vội nói: “Không cần, không cần đâu, cũng sắp tới nơi rồi, ông ấy nhiều tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh lắm. Chắc cháu cũng vừa được vài tháng đúng không? Cũng cần phải chú ý. Không cần nhường đâu, cháu cứ ngồi đi.”

Tiểu Viên ngẩn ra, rồi giật thót mình, và cuối cùng là đổ mồ hôi!

Cô vội vã lên tiếng giải thích: “Cháu không có, không có, không có đâu ạ. Mọi người ngồi đi. Cháu sắp tới nơi rồi.” Nói rồi liền tiến về phía cửa gần chỗ anh lái xe. Cô muốn tránh khu vực đó càng xa càng tốt.

Tay ôm giò heo, mặt đỏ bừng, khó khăn lắm Tiểu Viên mới tìm được một chỗ ở gần cửa để đứng, bám lấy chiếc tay vịn, đung đưa trên xe gần một tiếng đồng hồ. Nhìn ra ngoài thấy sắp tới nơi, xe rẽ một cái, Tiểu Viên nắm chặt tay vịn, “ối” một tiếng rồi ngã phịch xuống sàn, cái tay vịn đó cũng theo xuống cùng cô!

Lúc xuống xe, Tiểu Viên lén la lén lút, cố đợi tới khi hành khách xuống hết mới cầm chiếc tay vịn vừa bị mình kéo đứt đưa cho bác tài: “Anh ơi, lúc nãy em chẳng may kéo đứt, trả lại cho anh ạ!”

Anh tài xế thấy thế liền cười, cái tay cầm này không phải người bình thường nào cũng có thể kéo đứt được. Anh nhìn Tiểu Viên cười: “Không sao đâu. Làm đứt đủ ba cái sẽ được tặng một bức ảnh có chữ ký của anh.”

Tiểu Viên là thế hệ sinh ra trong thời kỳ kế hoạch hóa gia đình ở Trung Quốc. Tuy là con gái một nhưng cô không hề có tính tiểu thư, từ nhỏ đã là đứa trẻ được hàng xóm láng giềng yêu quý. Ra đường gặp ai cũng chào hỏi, miệng ngọt như mía lùi, vì thế ai ai cũng muốn giới thiệu bạn trai cho cô, nhiều không đếm xuể.

Tuy vậy, dù Tiểu Viên được các trưởng bối vô cùng yêu quý, nhưng lại có một “tử huyệt” khiến cô chỉ nhìn thấy đã sợ chết khiếp. “Tử huyệt” này là nơi mà trên đường về nhà, cô nhất định phải đi qua, không trốn vào đâu được.

Tiểu Viên đứng ở đằng sau bức tường trước cổng vào khu nhà trốn một lúc lâu nhưng chẳng có một chiếc xe nào dừng trước lối rẽ vào nhà cô, đã thế trước cửa hàng tạp hóa Lan Tiếu, dì Lan Tiếu đang ngồi đó nhàn hạ cắn hạt dưa. Tiểu Viên thút thít trong lòng, không trốn vào đâu được nữa rồi.

Tiểu Viên ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, hít sâu, thắt bụng lại… bước vội qua, nói: “Chào dì Lan Tiếu ạ.” Do phải nhịn thở quá lâu, nên câu chào ấy như bật ra, đến Tiểu Viên cũng nghe không rõ.

Ấy thế mà dì Lan Tiếu chẳng quan tâm đến điều đó, làm cho nỗ lực cố gắng hít thật sâu để cho thân hình nhìn gầy đi một chút trở thành vô nghĩa. Nhìn thấy Tiểu Viên, hai mắt dì lập tức sáng lên, lớn tiếng gọi: “Tiểu Viên, sao đi đâu mà lâu lắm mới nhìn thấy vậy? Trời ạ, sao lại béo lên rồi? Sao lại béo thế kia chứ? Dì nói với con này, con gái không được béo quá thế đâu, nếu muốn béo thì sau khi về nhà chồng hãy béo. May mà chỗ dì có bán thuốc đấy, con mua không? Ờ, nếu con mua thì ra đây nhé, dì sẽ ưu đãi cho, nhưng hàng dùng rồi thì không đổi lại được nữa đâu. Con bảo đúng không? Dì nói cho con biết, nhãn hàng mà dì bán này nổi tiếng lắm đấy, đảm bảo có hiệu quả, con mua về dùng thử đi…”

Tiểu Viên chạy một mạch, bỏ lại dì Lan Tiếu đang tuôn một tràng dài quảng cáo ở phía sau, vừa chạy vừa lễ phép nói với dì: “Dì Lan Tiếu à, con đau bụng quá, lần sau nói tiếp nhé!”

Dì Lan Tiếu nhìn Tiểu Viên chạy nhanh hơn thỏ, nói lớn: “Lần nào cũng đau bụng là sao? Chỗ dì bán cả thuốc đau bụng nữa đấy.”

Tiểu Viên thở phì phì, chạy vội về nhà. Mẹ ra mở cửa, thấy cô con gái đưa cho hai chiếc giò heo thì trong lòng vui lắm, nhưng vẫn ra vẻ nghiêm nghị: “Sao lần nào về đến nhà cũng thở không ra hơi thế hả con? Nếu muốn về nhà nhanh thế thì về thường xuyên vào, không cần mỗi lần về lại phải diễn kịch thế đâu.”

Tiểu Viên vừa thở vừa nói: “Không phải con diễn kịch đâu, mà là dì Lan Tiếu ấy! Con sắp không chịu được nữa rồi, sắp bị dì ấy đánh bại rồi…”

Mẹ Tiểu Viên nhìn hai chiếc giò heo rồi chẳng thèm để ý đến cô nữa, vội vàng đi vào bếp, sắp mâm, đợi bố Tiểu Viên đi dạo về là ăn cơm tối.

Tiểu Viên rửa mặt xong, đảo mắt thấy bố không có nhà, liền chạy vào bếp nũng nịu mẹ. Chẳng ngờ mẹ Tiểu Viên vừa nấu thức ăn vừa hỏi chuyện đi gặp mặt chiều nay ra sao, làm cho Tiểu Viên định chạy biến đi thì đã không kịp nữa rồi.

Mẹ Tiểu Viên vừa xào thức ăn vừa hỏi: “Hôm nay đi gặp người ta thế nào? Mợ hai con bảo có hỏi người ta, nhưng người ta không nói gì, chỉ bảo mấy tháng nữa về nước sẽ liên lạc sau. Có phải lại hỏng rồi không? Không có ý không thích, mà cũng chẳng tỏ ra thân mật, nói là sẽ liên lạc lại sau. Thế con thấy thế nào?”

Tiểu Viên toát mồ hôi, gặp mặt đến giữa chừng thì có người đến cướp đi. Cướp? Tiểu Viên càng đổ mồ hôi dữ, ở đâu ra có cái từ này cơ chứ? Mồ hôi vã ra như tắm!

Nói đúng ra là bị người ta cướp đi từ chỗ gặp mặt. Đây chẳng phải gọi là cướp thì gọi là gì?

Trời ạ, không biết làm thế nào để nói rõ ràng được. Dù sao cái tên “Dương Tiêu” kia cũng không để lộ chuyện này, Tiểu Viên cũng quyết định không nói thật: “Vâng, cũng tàm tạm, sau này sẽ liên lạc tiếp. Cũng không có gì đặc biệt, có điều tên gọi rất dễ nhớ, tên là Tiếu Dương. Con lại cứ tưởng là Dương Tiêu cơ. Ha ha…”

Trước khi Tiểu Viên đọc hết đống tiểu thuyết ngôn tình thì cô thích đọc nhất là tiểu thuyết Kim Dung. Tiêu chuẩn đổi tên đầu tiên của Tiểu Viên đó là tên các nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết của Kim Dung như Chu Ngữ Yên, Chu Doanh Doanh. Nghĩ đến việc đổi tên, lại nhân tiện lúc bố đang không có nhà, Tiểu Viên nũng nịu nói với mẹ: “Mẹ, con muốn đổi tên, con muốn đổi tên. Mẹ giúp con đi mà. Mẹ thấy không, hôm nay con mua giò heo về đấy. Mẹ cho con đổi tên đi, rồi ngày nào con cũng mua giò heo về biếu mẹ.”

Mẹ Tiểu Viên lắc đầu vẻ vô vọng: “Cái con bé này, phải nghe bố con thôi, tính ông ấy thế rồi. Ông ấy không cho mà con còn cứ đòi. Mẹ chẳng cần ngày nào cũng được ăn giò heo, ăn nhiều quá sinh bệnh ra chứ báu bở gì.”

“Mẹ, mẹ, mẹ, bố nghe mẹ mà, mẹ bảo bố đi. Tuần trước con đi xem bói, thầy bói bảo nếu giữ cái tên Chu Tiểu Viên này thì cả đời cũng không lấy được chồng!”

Mẹ Tiểu Viên lườm cô một cái rồi nói: “Nói thật hay nói dối tôi đấy, muốn đổi tên nên lừa mẹ hả? Tiểu Viên à, cũng không phải bố mẹ không có trách nhiệm đâu, mà cái họ của bố con đúng là khó đặt tên quá. Hồi đó mẹ cũng nghĩ ra nhiều tên hay cho con lắm đấy chứ, nào là Hinh, Phi, Bối, Nhã… đều là mấy cái tên con gái thịnh hành nhất hồi đó, nhưng mà ghép vào họ của bố con thì… con thử đọc xem.”

Chu Hinh, Chu Phi, Chu Bối, Chu Nhã[1] .

[1]. Trong tiếng Trung, những chữ này đồng âm với trư tâm, trư phế, trư bối, trư nha, có nghĩa là tim lợn, phổi lợn, lưng lợn, răng lợn.

Á! Toát mồ hôi!

Tiểu Viên cảm thấy thất bại đến nơi rồi: “Mẹ, con biết là làm khó mẹ rồi, lần này con đã nghĩ kỹ, con với mẹ cùng nói với bố nhé!”

“Thế thử nói nghe coi, con muốn đổi tên thế nào?”

Tiểu Viên thấy có chút hy vọng, mẹ đã hơi xuôi rồi, trong đầu liền quét một lượt ra mấy cái cái tên cô đã lao tâm khổ tứ để suy nghĩ, tuôn một tràng cho mẹ nghe: “Giai Kì, Mặc Sanh… Mẹ thấy thế nào? Có hay không? Đổi tên một cái là cưới được chồng ngay, con rể tương lai của mẹ không luật sư thì cũng cán bộ nhé!”

Mẹ Tiểu Viên ậm ừ một lúc rồi vứt bịch cái muôi xuống: “Cái tên gì thế không biết? Có hay hơn Tiểu Viên được không? Lệ Giả[2]? Mạch Sanh hay Mạc Sanh? Người có kinh nguyệt đã đủ đỏ mặt rồi, cô lại còn Chu Lệ Giả? Còn cái gì nữa? Chu Mạc Sanh? Cô xem cô đấy, con gái nhà ai lại không muốn sinh đẻ? Nhà nào họ chứa cái đồ con dâu không muốn sinh đẻ? Tên gì thế không biết?”

[2]. Trong tiếng Trung, lệ giả có nghĩa là kinh nguyệt.

Tiểu Viên nghe mẹ giảng một bài xong, liền tức tối la lớn: “Cái gì? Không phải chứ, hay thế còn gì nữa, mẹ toàn nói linh tinh!”

Mẹ Tiểu Viên kiên quyết kết luận: “Không phải mẹ chọc tức gì con, mấy cái chư tâm, chư phế, chư bối ấy bị bà nội con gạt bỏ, rồi thấy con tròn xoe xoe, nên gọi là Tiểu Viên. Tên do bà nội con đặt, ông bố hiếu thảo của con sao có thể đổi được chứ?”

Tiểu Viên vẫn còn muốn tranh cãi tiếp với mẹ thì bố về. Hai mẹ con vô cùng hiểu ý, đồng loạt im miệng. Mẹ Tiểu Viên đẩy cô con gái, nói: “Đừng có nói gì với bố đấy, không bố con lại bực mình. Ra nói chuyện với bố đi, một lúc nữa rồi ăn cơm.”

Tiểu Viên xị mặt, ngồi trong phòng khách nhìn bố, nghĩ bụng, đã không cho người ta đổi tên, có gì để mà nói chứ? Đang tức tối, chợt có điện thoại của Thang Hi Hàn gọi tới. Vừa nhấn nút nghe đã thấy anh nói: “Ra ngoài đi ăn không?”

Tiểu Viên đang cảm thấy nếu không được đổi tên thì cuộc đời chẳng còn ý nghĩa gì nữa, lại nghe thấy tên chết dẫm đã không nhận là bạn trai mình còn làm hỏng mất cuộc hẹn với “Dương Tiêu”, liền hằn học nói: “Không ăn, tức no rồi.”

“Thế đi nhìn tôi ăn cũng được.”

“Không được đâu, bây giờ tôi ở xa chỗ đấy lắm, ở mãi ngoại ô cơ.”

Chợt nghe thấy Thang Hi Hàn tức tối nói: “Sao vừa mới đấy mà cô đã chạy đi đâu thế hả? Đã bảo có công việc hay kế hoạch gì phải gửi cho tôi cơ mà!”

Tiểu Viên cũng không kém, nói: “Anh chỉ bảo gửi lịch làm việc thôi, giờ tôi về nhà rồi, anh đâu có bảo về nhà cũng phải báo cáo cho anh. Tôi chẳng chạy đi đâu cả, tôi về nhà tôi!”

“Nhà cô ở đâu?”

“Ở ngoại ô, khu Thành Kiến, thôn Đường Nam. Mà anh hỏi làm gì?”

“Dù sao thì cũng lâu rồi không gặp, hôm nay tôi sẽ tới nhà cô. Tí nữa đến tôi gọi lại sau, cô ra đón tôi nhé!”

“Cái gì? Anh đến nhà tôi làm gì chứ?” Tiểu Viên tức tối, lại chuyện gì nữa không biết? Chẳng phải anh ta vẫn chưa là bạn trai cô sao? Bây giờ mà đến nhà thì biết giới thiệu với bố mẹ cô thế nào?

Sau khi Thang Hi Hàn cúp máy, Tiểu Viên càng nghĩ càng thấy không ổn, vội vã gọi lại bảo anh ta đừng đến, nhưng Thang Hi Hàn nói rằng anh ta đang trên đường đến rồi, bảo cô khoảng nửa tiếng nữa đợi anh ở cổng.

Tiểu Viên vừa bất lực vừa khó chịu thông báo với mẹ là sắp có bạn đến nhà chơi. Mẹ Tiểu Viên rất hiếu khách, nói là còn đến chơi gì nữa, cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi, bảo đến đây ăn luôn đi, thế là lại vào bếp làm thêm mấy món.

Tiểu Viên cũng vội vàng chỉnh đốn lại trang phục và dọn dẹp phòng ốc, nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ rồi, đang lúc chuẩn bị xuống đón Thang Hi Hàn, chợt nghĩ ra một chuyện vô cùng quan trọng, bèn vác bộ mặt thảm hại đi xuống cầu thang.

Thoáng một cái, Tiểu Viên đã có mặt trước quán tạp hóa của dì Lan Tiếu, trước khi dì Lan Tiếu kịp nói câu gì, Tiểu Viên đã nói luôn: “Dì Lan Tiếu à, lúc trước dì bảo gì ấy nhỉ, cái gì mà thuốc giảm cân ấy, bao nhiêu tiền ạ?”

Mắt dì Lan Tiếu lập tức sáng lên: “Tiểu Viên à, không phải dì nói con đâu, nhưng lẽ ra con nên dùng từ lâu rồi, không thì đâu đến nỗi béo thế này! Đây không phải là thuốc giảm cân, mà là thuốc bổ “nhất định gầy”. Con xem đây, nhãn hiệu A hẳn hoi nhé, là hàng tốt nhất đấy. Nhãn hiệu có tiếng, chất lượng đảm bảo, chắc chắn có hiệu quả. Dì đảm bảo con chỉ cần dùng một đợt, nhất định con sẽ gầy đi.”

Tiểu Viên nghi ngờ nhìn hộp thuốc giảm cân trong tay dì Lan Tiếu: “Thuốc giảm cân A là nhãn hiệu gì chứ? A chẳng phải là chuyên bán xì dầu sao? Chuyển sang sản xuất thuốc giảm cân từ khi nào thế?”

“Ừ thì lúc đầu là bán xì dầu, bây giờ thành công ty lớn rồi, có tiếng lắm! À mà Tiểu Viên, chẳng phải con bị đau bụng sao? Ở đây cũng có một loại thuốc trị đau bụng rất tốt đấy, con xem xem.”

Dì Lan Tiếu sống ở tầng một khu nhà của Tiểu Viên, sau khi nghỉ hưu đã mở một tiệm bách hóa tại gia, bình thường tuy có nói nhiều một chút, nhưng cũng là người tốt bụng. Ngoài việc nhiều lúc bảo thân hình Tiểu Viên không đẹp bằng dì ấy ra thì cũng không có khuyết điểm gì.

Chỉ có điều khoảng nửa năm nay, sau khi dì Lan Tiếu bắt đầu công việc bán hàng đa cấp, thì việc bình phẩm về thân hình của Tiểu Viên không còn như cũ nữa, mà đặc biệt hy vọng Tiểu Viên sẽ chú ý đến vấn đề nghiêm trọng này một cách sâu sắc, và muốn Tiểu Viên sẽ mua hàng cho dì. Tiểu Viên không thực sự muốn mua thuốc giảm cân của dì Lan Tiếu, tuy rằng Tiểu Viên không chịu được cái kiểu cứ gặp là dì ấy lại lớn tiếng bảo Tiểu Viên béo, nhưng một người làm y tá như cô cũng có kiến thức về sức khỏe, bình thường cũng không dễ dàng gì mà đi mua thứ thuốc giảm béo. Đây cũng chính là lý do quan trọng vì sao dì Lan Tiếu quảng cáo ghê gớm đến vậy mà Tiểu Viên vẫn không bị thuyết phục.

Nhưng mà, bây giờ tình hình đã đổi khác.

Chút nữa Thang Hi Hàn sẽ đến nhà cô, mà cửa hàng của dì Lan Tiếu nằm trên con đường chắc chắn phải đi qua, dù cho tâm lý của Tiểu Viên có tốt đến mấy thì cũng không chịu nổi cảnh trước mặt Thang Hi Hàn, dì Lan Tiếu la lên ầm ĩ: “Tiểu Viên, sao cháu lại béo thế hả?” Chẳng phải sẽ xấu hổ chết mất sao?

Tiểu Viên cũng không quan tâm xem đó rốt cuộc là nhãn hiệu gì, có nổi tiếng hay không, cô chắc chắn sẽ không dùng, chỉ hy vọng nếu mua thuốc của dì Lan Tiếu rồi thì khi cô và Thang Hi Hàn đi tới, dì Lan Tiếu sẽ nhìn hai người đi qua mà không nói gì. Vì thế cô chẳng muốn nghe dì giới thiệu thêm nữa, nói thẳng vào chủ đề chính: “Dì Lan Tiếu, dì gói vào giúp con, tổng cộng bao nhiêu tiền ạ?”

Dì Lan Tiếu cười ngọt lịm, nói: “Một đợt, hai hộp, tổng cộng là một trăm tám mươi tệ.”

“Vâng, gửi dì tiền, không cần túi đâu ạ, con cho vào túi quần được rồi. Dì Lan Tiếu à, con mua rồi nhé, gì nhỉ, trước mắt dì đừng nói gì về thân hình con nữa nhé, đợi dùng xong đợt này rồi dì lại đánh giá tiếp được không ạ?”

Dì Lan Tiếu vừa nhận tiền vừa đồng ý. Tiểu Viên thở phào nhẹ nhõm bước ra phía cổng. Được mấy phút, quả nhiên Thang Hi Hàn xuất hiện. Tayanh xách hai túi lớn, vừa nhìn thấy Tiểu Viên liền nói: “Ê, cầm giúp tôi chút đi.”

Tiểu Viên biết đó là để biếu bố mẹ mình, nhưng vừa mới vì anh ta mà tiêu mất một trăm tám mươi tệ, lại còn không được kể cho anh ta biết, trong lòng bức bối, khó chịu, liền đá đá vào hòn đá bên đường, giả bộ không nghe thấy. Chợt nghe Thang Hi Hàn dịu dàng lên tiếng: “Tiểu Viên, cầm giúp tôi chút đi, dây giày tôi bị tuột, tôi buộc lại đã.”

Tiểu Viên liếc về phía đó, hình như đúng là thật, liền đưa tay ra đỡ lấy đồng hồ. Buộc dây giày xong, anh liền đứng dậy. Tiểu Viên đưa đồng hồ trả lại cho anh, anh không đỡ lấy, chắp tay sau lưng, cười như được mùa, đắc ý nói: “Chúng ta đi thôi.”

Lúc này Tiểu Viên mới vỡ nhẽ, mình đúng là ngốc nghếch, bị anh ta lừa cầm giúp đồ, bây giờ thì đồ đã ở trong tay cô, sao anh ta có thể cầm lại được chứ? Tiểu Viên vừa xách đồ vừa nghiến răng nói: “Theo tôi!”

Thực ra Tiểu Viên cũng chỉ gặp anh ta được mấy lần, trong những lần gặp ấy thời gian cũng chẳng được bao lâu, cũng chẳng nói chuyện được nhiều, nên không thể coi là thân thiết. Cô không thể hiểu được sao anh ta suốt ngày bắt nạt cô, sai bảo cô, chỉ huy cô một cách thích thú như vậy?

Tay xách đống đồ, khi sắp tới chỗ cầu thang thì dì Lan Tiếu đã nhìn thấy Tiểu Viên, Tiểu Viên cũng nhìn thấy dì. Dì cười với cô như chẳng thấy trời đất đâu nữa. Tiểu Viên nghĩ bụng, may mà mình đã phòng bị trước, chắc dì ấy sẽ không bảo mình béo nữa đâu.

Đúng lúc Tiểu Viên cười với dì Lan Tiếu, nghĩ bụng sắp thoát đến nơi rồi thì lại nghe dì thân mật hạ giọng nói: “Tiểu Viên à, sớm muộn gì cũng thử đi nhé, đừng có quên, cố gắng dùng hết một đợt. “Nhất định gầy” chắc chắn sẽ giúp con gầy đi. Fighting!”

Giọng dì Lan Tiếu tuy không lớn nhưng cũng đủ để cô và Thang Hi Hàn nghe rõ. Vào lúc nghe thấy dì Lan Tiếu nói từ “fighting” học được trong mấy bộ phim Hàn Quốc một cách rất là “fashion”, trong lòng Tiểu Viên rất chi là muốn “crying”!

Ôi! Một trăm tám mươi tệ vẫn không thể khiến dì Lan Tiếu để tôi đi qua một cách an toàn.

Tiểu Viên không đủ dũng khí để nhìn biểu hiện trên khuôn mặt của Thang Hi Hàn. Cũng may anh không nói gì. Hai người im lặng bước qua cửa hàng tạp hóa của dì Lan Tiếu. Vừa rẽ qua đường đi vào tòa nhà Tiểu Viên, Thang Hi Hàn liền nói: “Cô mua thuốc giảm cân đấy à?”

Tiểu Viên định lên tiếng trả lời bỗng nhiên bị sặc, ho vài tiếng rồi nói: “Không phải, dì ấy giới thiệu vài loại thuốc bổ, gì nhỉ, dì Lan Tiếu vừa nghỉ hưu, với lại loại ấy là nhãn hiệu chuyên bán xì dầu, cũng nổi tiếng. Tôi bảo nhãn hiệu xì dầu ấy nổi tiếng. À không, nhãn hiệu thuốc bổ ấy nổi tiếng. Không phải, là công ty nổi tiếng.”

Tiểu Viên đổ mồ hôi, nghĩ bụng mình nói mấy cái này làm gì chứ? Chẳng đâu vào đâu cả. Sớm biết thế này, chi bằng cứ để dì Lan Tiếu bảo cô béo, còn hơn là để Thang Hi Hàn biết cô mua thuốc giảm cân, đã thế còn phí mất một trăm tám mươi tệ!

Thang Hi Hàn nhìn điệu bộ của Tiểu Viên, cố nhịn một tràng cười hả hê trong bụng, giả bộ nghiêm túc, nói: “Được rồi, biết rồi, thuốc bổ, mà thuốc bổ cô mua để đâu rồi?”

Tiểu Viên khựng lại, xoa xoa vào túi quần, nói: “Ở đây này!”

Thang Hi Hàn nhanh chóng đón lấy đống đồ, nói: “Thôi, chút nữa về đến nhà, tổ chức sẽ bàn về vấn đề này với cô sau. Bây giờ lên nhà đã.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.