Thời Gian Trôi Mãi

Chương 1



Trong siêu thị ở khu dịch vụ trên đường cao tốc bốc lên toàn mùi mì ăn liền, Nhâm Nhiễm ghét cay ghét đắng thứ mùi này, không hề có cảm giác thèm ăn, cầm gói bánh quy lên lại đặt xuống, chỉ lấy mấy chai nước đi ra, đang định trả tiền, vô tình lại nhìn thấy hạn sử dụng in trên chai đã sắp hết, vội nói: "Xin lỗi, em không lấy nữa".

Vừa nói ra lời, cô giật nảy mình, giọng cô gượng gạo và cứng nhắc, không tự nhiên, nhưng dường như nhân viên thu ngân đã quá quen với những vị khách thập phương kỳ dị, chị ta không tỏ ra bất ngờ mà chỉ bực bội hủy lệnh thu ngân, tiện tay vứt ngay mấy chai nước sang bên cạnh.

Cô nhìn chiếc tủ lạnh sau lưng nhân viên thu ngân: "Phiền chị lấy giúp em hai chai nước hoa quả để em xem".

"Cùng hãng, có gì đáng xem đâu". Nhân viên thu ngân lẩm bẩm, nhưng vẫn quay đầu lấy hai chai nước hoa quả đặt mạnh xuống trước mặt cô.

Nhâm Nhiễm nhìn ngày tháng thấy còn khá mới bèn nói, "Cảm ơn, em lấy cái này".

Nhân viên thu ngân thu tiền trong khi mặt vẫn sưng lên, đặt mạnh đám tiền lẻ xuống bàn, cô cũng không để tâm.

Đây là giây phút cô nói chuyện nhiều nhất với mọi người trong hai ngày qua.

10 giờ sáng hôm qua Nhâm Nhiễm ra khỏi nhà, mất gần 2 tiếng đồng hồ mới lái xe ra khỏi Bắc Kinh, xe chạy gần 5 tiếng đồng hồ trên đường cao tốc, hành trình dài gần 500 km mới xuống được đường cao tốc, tìm khách sạn để nghỉ một đêm, 10 giờ sáng nay lên đường, đến bây giờ lại lái xe liền một lúc 5 tiếng đồng hồ. Hai ngày gần đây, số lần cô mở miệng nói chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Trong khách sạn, cô nói với quầy lễ tân: "Phòng có một giường lớn, một đêm, cảm ơn".

Ngày hôm sau, cô xách hành lý xuống tầng: "Trả phòng, cảm ơn".

Đến cửa hàng xăng dầu mua xăng, cô lấy tay ra hiệu, cuối cùng vẫn mở miệng: "Đổ đầy, cảm ơn".

Cô nhớ lại lời khuyên của bác sĩ tâm lý Bạch Thụy Lễ: "Nhâm Nhiễm, em phải chủ động chuyện trò, giao lưu với mọi người hơn".

Tuy nhiên chuyện trò, giao lưu cần hai yếu tố: ham thích chuyện trò và đối tượng chuyện trò, hiện tại cô đều không có hai yếu tố này - cô thầm phản bác trong lòng và mỉm cười, tựa như đang ngồi trong gian phòng làm việc rộng rãi đó của Bạch Thụy Lễ..

Nhâm Nhiễm cầm chai nước đi ra, ngửa mặt lên nhìn bầu trời, trước mắt là những đám mây màu chì đang kéo xuống rất thấp, mây đen u ám, không hề gợi cho người ta cảm giác là chúng đang bay, bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt, hơi thở cũng cảm thấy nặng nề.

Cô bước lên trước chiếc xe Land Rover màu đen đó, bấm điều khiển mở cửa, tiện tay đặt chai nước trên ghế phụ, thắt dây an toàn, nổ máy cho xe rời khu dịch vụ, quay trở lại đường cao tốc.

Buổi chiều trung tuần tháng tám, trời âm u ngột ngạt đang là thời điểm các tài xế lái xe đường dài dễ mệt mỏi, thông thường lái xe đều lựa chọn nghỉ ngơi một lúc ở khu dịch vụ rồi tiếp tục lên đường, chính vì thế giờ này xe chạy trên đường cao tốc không nhiều. Trước mặt Nhâm Nhiễm, con đường màu xám đen quanh co lên xuống, kéo dài đến tận chân trời, phía xa là những ngọn núi nhấp nhô trườn lượn, xanh mờ. Các biển báo và hàng cây xanh ở hai bên đường vun vút trôi qua, hệ thống GPS lắp đặt trên xe nhắc nhở tốc độ chạy xe rất tận tâm: "Tốc độ lái xe của bạn đã vượt quá 120 km/h", "tốc độ lái xe của bạn đã vượt quá 130 km/h".

Lái xe trên đường cao tốc, nếu điều kiện thời tiết, đường sá tốt, chỉ cần hơi lơ đãng là đã vượt quá tốc độ cho phép. Nhâm Nhiễm nhắc nhở mình cần tỉnh táo hơn, giảm ga, để kim chỉ tốc độ từ từ quay về vị trí quanh 110 km. Đĩa CD bật trong xe đã hát đi hát lại mấy lần, giọng nói nhẹ nhàng trong GPS thỉnh thoảng lại nhắc nhở cô: "Chỉ còn 3 km nữa là đến khu dịch vụ tiếp theo". "Còn 5 km nữa là đến trạm thu phí tiếp theo".

Mặc dù lời nhắc rất máy móc, khô khan, nhưng hành trình dài dằng dặc như vậy, trong xe có những lời nhắc, đưa ra những thông tin liên quan đến chặng đường mà cô đi qua, ít nhiều cũng cảm thấy vơi đi nỗi cô đơn.

Xuống đường cao tốc, rẽ vào đường quốc lộ, theo kế hoạch của Nhâm Nhiễm, cô sẽ phải đi qua thành phố J ở phía trước, sau đó rẽ sang một tuyến đường cao tốc khác, đã đến 4 giờ chiều, tiếp tục đi hay nghỉ ngơi một đêm ở thành phố nhỏ, cô thấy hơi đo dự.

Phía trước là một trạm thu phí, cô bám theo chiếc xe đằng trước và từ từ lái xe vào cửa sổ thu phí, theo lời nhắc là phải đưa 15 NDT, nhận phiếu thu xong, đang chuẩn bị tăng tốc cho xe ra khỏi trạm thu phí, đột nhiên xe chết máy, cô xoay chìa khóa, không có phản ứng gì, phía sau bắt đầu vang lên tiếng còi bực bội. Nhân viên thu phí cũng thò đầu ra ngoài cửa sổ, giục cô đi nhanh.

Cô lại một lần nữa nổ máy, xe vẫn không nhúc nhích. Không có điều hòa, bầu không khí kín bưng trong xe lập tức trở nên ngột ngạt, nhiệt độ tăng lên rõ rệt; mồ hôi lấm tấm trên trán cô,

Cô bỏ kính râm ra, đặt trên táp lô, lần thứ ba xoay chìa khóa, vẫn không có động tĩnh gì, Không còn cách nào, cô thần người ra một lát, đành phải mở cửa ra đi xuống cho bớt ngột ngạt và nói với nhân viên trạm thu phí: "Xin lỗi, em không nổ được máy anh ạ, anh cho xe phía sau đi đường khác đi". Chiếc xe ngay sau xe cô đã lùi ra sau được một chút, vượt lên bên tay trái của cô, cửa kính hạ xuống, một người đàn ông ngó đầu ra quát lớn: "Sao lại đỗ xe ở đây?"

Nhâm Nhiễm mặc kệ, đặt tay lên mui trước, không thèm ngoái đầu lại nhìn anh ta, dĩ nhiên càng không đáp lại, người đó cũng không kịp nói gì nữa mà lái xe đi ra.

Bên ngoài thời tiết ngột ngạt chỉ đỡ bí hơn trong xe một chút mà thôi. Chiếc xe Land Rover chạy một quãng đường dài, đã khoác lên mình một lớp bụi mỏng, nhưng nhìn vẫn bóng, vẫn đứng im không nhúc nhích, nhìn thì có vẻ như không có chỗ nào hỏng hóc cả.

về lý thuyết thì nó cũng không nên có vấn đề gì, chiếc xe này được nhập khẩu nguyên kiện một năm về trước, từ trước đến nay luôn có nhân viên bảo dưỡng đúng thời hạn, chưa xảy ra sự cố nào, nhưng đột nhiên lại từ chối làm việc ở đây, thực sự không tài nào hiểu nổi.

Các xe đằng sau nối đuôi nhau đi qua, chỉ có một chiếc Porsche 911 lái xe lên trước rồi dừng lại bên vệ đường, hai người đàn ông bước xuống, đứng ở điểm cách đầu xe không xa, một người trong đó nói: "Xe hỏng hả em? Có cần giúp không?"

Nhâm Nhiễm nhìn họ, anh chàng từ trên ghế lái bước xuống tầm khoảng hơn 30 tuổi, dáng người vừa phải, mặc chiếc áo Polo màu vàng, khuôn mặt lanh lợi, đang bỏ kính râm ra, nhìn cô từ đầu đến chân với vẻ hào hứng, ánh mắt đó khiến cô cảm thấy hơi khó chịu. Anh chàng lên tiếng đó vừa nãy ngồi trên ghế phụ, dáng người cao gầy, nhìn chắc chưa đến 30, mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu trắng, đeo một cặp kính màu xám gọng kính titan, nhìn thông minh điềm đạm, nét mặt có vẻ thiện cảm.

Cô ngần ngừ một lát, nói ngắn gọn: "Cảm ơn anh, xe tự nhiên chết máy và không nổ máy được nữa, không hiểu là bị làm sao?"

"Để anh ngó một lát nhé?"

Nhâm Nhiễm gật đầu, khẽ tránh ra, anh chàng ngồi lên ghế lái, thử xoay chìa khóa, đương nhiên là cũng không có phản ứng gì, rồi anh nhìn vào táp lô với vẻ thắc mắc, xuống xe: "Lạ thật, hình như không nối được với đường xăng và đường điện thì phải".

Anh chàng có dáng người vừa phải đó liền cười: "Land Rover, xe tốt, chắc là không hỏng hóc vô cớ đâu. Khu vực này không có đại lý với dịch vụ 4S[1] của Land Rover đâu, em có muốn lên xe anh hay không, anh đưa em về khu trung tâm rồi tìm cách?"

[1] Đại lý với dịch vụ 4S là mô hình đại lý cung cấp 4 loại dịch vụ: Sale (bán hàng), Sparepart (phụ tùng), Service (dịch vụ hậu mãi), Survey (phản hồi thông tin).

Giọng anh ta ít nhiều toát lên một vẻ à ơi, trêu chọc, khiến Nhâm Nhiễm không vui lắm, cô không đồng ý. Dường như anh chàng đeo kính hiểu được suy nghĩ của cô, "Hay là gọi điện thoại tìm garage sửa chữa cho người đến xem sao".

Lời đề nghị này nghe có vẻ rất hợp lý, Nhâm Nhiễm trầm ngâm một lát, tính toán xem nên tra số điện thoại của xưởng sửa chữa ở khu vực này như thế nào.

"Anh làm việc trên tỉnh, nhưng có công việc ở đây, thường xuyên lái xe đến đây công tác, biết có garage sửa chữa khá ổn". Anh chàng đó liền lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho cô, cô đón lấy nhìn, bên trên in biển của văn phòng luật sư Phổ Hàn, phía dưới là tên anh ta: Luật sư Điền Quân Bồi. Rồi anh ta quay sang giới thiệu anh chàng bên cạnh, "Anh Ngô Úy, người ủy thác của anh".

"Rất vui vì được làm quen". Nhâm Nhiễm gật đầu qua loa, không nhìn Ngô Úy, "Xin chào luật sư Điền. Em là Nhâm Nhiễm, em không có card visit. Nếu không phiền thì mong anh gọi giúp em người của garage sửa chữa đến, cảm ơn anh".

Ngô Úy có vẻ cụt hứng, "Tôi ra chỗ kia hút điếu thuốc, Quân Bồi, mau giải quyết xong chuyện này đi, ông già còn đang đợi cậu ở nhà đấy".

Điền Quân Bồi gật đầu, lấy điện thoại di động ra, đang chuẩn bị bấm số, một hồi còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, anh và Nhâm Nhiễm đều vội nhìn về phía có âm thanh đó, chỉ nhìn thấy hai chiếc xe cảnh sát lao đến, sau đó cua gấp, dừng trước mặt họ.

Tất cả các cửa xe đồng thời mở ra, có sáu, bảy viên cảnh sát bước xuống, cùng một lúc vây xung quanh hai người, viên cảnh sát đầu tiên chỉ vào chiếc Land Rover, nghiêm giọng hỏi: "Ai là người lái chiếc xe này?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.