Thời Gian Trôi Mãi

Chương 16



Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú vào gương, giống như đang nhìn một người xa lạ, dường như đã nhìn thấy mình ở độ tuổi khác, những khoảnh khắc mà cô tưởng rằng đã chính thức nói lời tạm biệt đã tái hiện trước mắt như vậy. Cô gái 18 tuổi ngơ ngác đó đã cách cô rất xa, cô đã từng đỏ mặt, tìm đập thình thịch trước ánh mắt của một người đàn ông, biểu lộ mọi tình cảm của người thiếu nữ với anh. Nhưng thời gian đã giúp cô dần dần khoác lên người chiếc áo giáp sắt, hiện giờ trong gương là một người phụ nữ với thần sắc bình thản, nội tâm dù rối bời đến đâu, cũng vẫn có thể giữ được vẻ điềm đạm trên nét mặt và ánh mắt.

Lớp hơi mờ trên gương đã tan đi từ lâu, bóng cô xuất hiện trước mặt cô, mong manh, rõ nét, không ai có thể phát hiện thêm được điều gì trong gương.

Quá khứ đã trôi qua như vậy.

Cô thu gom dòng suy nghĩ rối bời lại, thay quần áo, sấy tóc cho khô bớt mới đi ra. Chỉ thấy Trần Hoa đang đứng trước cửa sổ nghe điện thoại, giọng vẫn lạnh lùng như lúc bình thường: "... chuyện này anh cứ xem tình hình rồi tính anh Bang ạ". Anh Bang là trợ lý của anh, đã theo anh nhiều năm, dừng một lát, anh lại nói tiếp: "Đặt cho tôi và Nhầm Nhiễm vé máy bay từ đây đi Bắc Kinh vào chiều mai nhé".

"Em không có ý định quay trở lại Bắc Kinh". Cô nói xen vào, nhưng Trần Hoa chỉ nhìn cô một cái và không đếm xỉa gì, rồi nói vào điện thoại: "Thôi anh Bang ạ, không cần phải đặt vé máy bay nữa. Cô ấy không thích đi máy bay, tôi lái xe đưa cô ấy về vậy. Hội nghị lùi một ngày, thời gian đi công tác không thay đổi, thông báo cho tổng giám đốc Lưu về Thượng Hải cùng tôi".

Cô liếc anh một cái rồi không nói gì thêm, mang ấm đun nước vào nhà tắm lấy nước. Trần Hoa tiếp tục gọi cho số điện thoại khác, cô ngồi trên ghế sofa, lấy từ trong túi xách ra bộ dao đa dụng Swiss Army, rút ra dụng cụ mài ngón tay, mài những ngón tay nham nhở không thể chỉnh sửa được nữa.

Gọi xong điện thoại, Trần Hoa cất máy đi, bước đến ngồi xuống bên cô, "Bây giờ bọn mình sẽ thảo luận về chuyến du lịch đặc biệt này của em nhé".

"Ngoài chức năng chống trộm thần kỳ mà em không biết này, GPS còn có thể ghi lại hành trình, có gì đáng để thảo luận chứ. Có một điểm em muốn nói rõ rằng, em không có ý định đánh cắp xe của anh, đến thành phố Z em sẽ chuyển phát nhanh chìa khóa xe cho anh Bang, để anh ấy cử người đi lấy".

Trần Hoa hơi sững người: "Em quay về thành phố Z làm gì?"

Nhâm Nhiễm ngần ngừ một lát, "Em chi muốn ngó qua, không có mục đích gì đặc biệt".

"Sau đó thì sao?"

Nhâm Nhiễm cầm dụng cụ mài móng tay, ngắm nghía móng tay của mình, im lặng một hồi lâu. Trần Hoa kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng cô đã ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng nói rất khẽ nhưng rõ ràng: "Em vẫn chưa có quyết định cuối cùng, có thể sẽ thử đi du học nước ngoài; Có thể sẽ tìm một thành phố có khí hậu ôn hòa ở trong nước để sống".

"Tóm lại là không gặp anh nữa đúng không?"

Nhâm Nhiễm ngừng một lát, gật đầu: "Đúng vậy".

Trần Hoa nói với vẻ mặt vô cảm: "Nhâm Nhiễm, mấy hôm trước chỉ một chút nữa thôi là mình đã làm chuyện đó rồi, em bảo anh dừng lại anh liền dừng ngay. Đó không phải là tội ác gì ghê gớm cả, không cần thiết phải tránh anh một cách quá đà như vậy. Chắc là em biết rất rõ, chắc chắn anh sẽ không bắt ép em làm những điều trái với ý nguyện của em". Nhắc đến chuyện xảy ra từ mấy hôm trước, sắc mặt Nhâm Nhiễm đột nhiên trở nên nhợt nhạt, đôi môi khẽ mấp máy nhưng không nói gì, cô chỉ cúi đầu. Trần Hoa nhìn cô chăm chú, ngừng một lát, giọng chậm lại, "Anh xin lỗi, anh không đủ kiên nhẫn".

"Anh đừng tự phê bình mình như vậy, anh đã đối xử hết nhân hết nghĩa với em rồi. Hơn một năm qua em chẳng khác gì đồ bỏ đi, được anh hết lòng nuôi dưỡng, hơn nữa anh rất thấu hiểu lòng tự trọng yếu đuối của em, cố gắng không xuất hiện trước mặt em để nhắc nhở em, em vô cùng cảm kích".

"Nói với anh bằng giọng điệu này là muốn làm khách với anh, cách xa anh đúng không". Giọng Trần Hoa trầm ấm, mang theo một chút giễu cợt.

Nhâm Nhiễm không biết trả lời gì, cách bao nhiêu năm như vậy, dường như người đàn ông này vẫn có thể nhìn thấu được mọi suy nghĩ của cô, mọi sự mâu thuẫn, giằng co trong lòng cô đều trở nên nực cười trong mắt anh, nhỏ nhoi đến mức không thể trở thành vấn đề gì to tát.

Trần Hoa nhìn Nhâm Nhiễm chằm chằm.

Hơn một năm qua, anh đã từng nhìn cô chăm chú như thế này ở nhiều nơi khác nhau.

Cô nằm trên giường bệnh, cô ra khỏi bệnh viện, cô xuống dưới mua đồ, cô ra vào khu chung cư, cô chăm chú bước vào quán bar Vân Thượng, cô lái xe vào làng trẻ SOS...

Nhìn cô rất bình tĩnh, tự làm chủ được mình, không thể hiện ra suy nghĩ gì.

Trên thực tế, đã lâu lắm rồi anh không nhìn thấy cô thể hiện tình cảm của mình, kể cả khi thông tin về cái chết của Kỳ Gia Tuấn được đưa từ Australia về.

Cô chỉ im lặng tuyệt đối.

Cô gái đó trở nên khép mình, kín đáo như vậy, giấu kín mọi suy nghĩ của mình trong đáy lòng, thà để một mình mình bị căn bệnh trầm cảm dày vò chứ không còn như năm 18 tuổi, khóc lóc thảm thiết trong lòng anh.

Đêm khuya mấy hôm về trước, họ nằm trên giường trong căn hộ của Nhâm Nhiễm, cô ngủ thiếp đi, anh ngắm nhìn cô trong bóng tối, đó là giây phút anh đã mong chờ từ lâu, vì thời gian chờ đợi quá dài nên anh lại cảm thấy không chân thực.

Đột nhiên anh nhớ ra rằng, trong một đêm khuya ở Song Bình, ánh trăng cũng lờ mờ hắt vào phòng như thế này, anh chợt tỉnh giấc, phát hiện thấy Nhâm Nhiễm đang nhìn anh bên gối.

Cô đã ngắm anh bao nhiêu lần trong bóng tối như vậy? Trong những giây phút anh trằn trọc băn khoăn, cô đã từng nép lại gần anh, an ủi anh như thế nào để anh chìm vào giấc ngủ một lần nữa?

Giấc ngủ của Nhâm Nhiễm không sâu, thỉnh thoảng cô lại giật mình, mái tóc xõa trên gối, mấy lọn tóc chạm vào mặt anh.

Ngón tay anh vuốt trên đám tóc đó, mềm mại, trơn bóng, mang theo một cảm giác lành lạnh và thoang thoảng hương thơm. Giữa lúc mơ màng, anh nhớ lại lần đầu tiên vuốt mái tóc cô, trong đêm 30 tết trên đảo Song Bình, anh cùng cô ra biển bắt cua, sau khi đã thấm mệt, cô ngả vào lòng anh ngủ thiếp đi, anh ôm cô, cũng ngắm nhìn cô như thế này, lúc đó mái tóc của cô vì chỉ được gội bằng xà phòng thơm nên khô vàng và xơ xác, không được trơn mượt như bây giờ.

Bàn tay anh vuốt nhẹ trên mặt cô, đột nhiên cô thở dài một tiếng, rất khẽ, anh liền dừng tay lại, đợi cô mở mắt ra, nhưng cô chỉ đổi tư thế, khuôn mặt úp sấp xuống gối chuyển sang thành ngửa lên trần nhà.

Tư thế nằm ngửa này khiến chiếc áo sơ mi của cô hở ra, dưới ánh trăng, làn da cô mịn màng, mang theo vẻ trơn láng như ngà voi, cổ họng phập phồng theo nhịp thở.

Tuy nhiên, nét mặt cô lại không hòa đồng với cảnh tượng tính lặng này, rõ ràng là cô đang chìm trong cơn ác mộng không tên, môi mím chặt, đường nét ở hàm dưới cho thấy cô đang nghiến răng rất chặt.

Anh cố gắng không làm kinh động cô, ôm cô vào lòng mình. Sau khi được anh vỗ về nhẹ nhàng, cơ thể cứng đờ của cô dần dần được thả lỏng, nép sát vào người anh, các nét giãn ra, hơi thở nhịp nhàng chậm rãi, lại một lần nữa bước vào trạng thái ngủ say.

Lúc làm những động tác này mà không kịp suy nghĩ gì, đột nhiên anh biết rằng, những đêm ngủ cùng cô đó, cô cũng đã từng an ủi anh như thế này. Đó không phải là giấc mơ thoáng qua, mà đã xảy ra một cách chân thực, là những khoảnh khắc chung của họ.

Phản ứng của cô sau khi tình giấc không nằm ngoài sự phán đoán của anh, anh biết rõ là cô chưa có sự chuẩn bị về mặt tinh thần để đối mặt với anh, anh cần phải cho cô nhiều thời gian hơn.

Anh có đủ kiên nhẫn để chờ đợi cô chấp nhận anh hoàn toàn.

Tuy nhiên Nhâm Nhiễm đã bỏ đi mà không nói lời nào. Buổi tối anh đến, phòng không nhà trống. Anh gọi điện thoại cho cô, không nằm ngoài sự dự đoán của anh, điện thoại đã tắt máy.

Nhân viên bảo vệ ở khu chung cư đã cho anh xem lại đoạn băng dưới nhà xe, sau khi Nhâm Nhiễm lái chiếc Land Rover đi vào buổi sáng không thấy cô quay về nữa.

Người giúp việc nói Nhâm Nhiễm muốn đi chơi vài ngày nên cho chị nghỉ làm.

Nhâm Nhiễm gửi email cho bác sĩ Bạch Thụy Lễ, hủy cuộc hẹn tư vấn trong tuần tới, nói sẽ rời Bắc Kinh một thời gian.

Thậm chí Nhâm Nhiễm còn gọi điện thoại cho làng trẻ SOS để xin nghỉ, nói gần đây không thể đọc sách cho đám trẻ đó.

Người duy nhất cô không để lại lời nhắn là Trần Hoa.

Trần Hoa lập tức nổi trận lôi đình, sợi gân xanh trên trán giật giật, các nhân viên của anh chưa bao giờ nhìn thấy anh như vậy, tất cả đều nín thở. Anh gọi điện thoại cho ông Nhâm Thế Yến, biết ông cũng không nhận được tin gì của con gái, cả hai người đều vô cùng sốt ruột.

Ngày hôm sau, anh Bang từ Bắc Hải về Bắc Kinh đi làm, anh Bang liền nhắc anh rằng, Nhâm Nhiễm đã lái xe đi, có thể sử dụng hệ thống định vị vệ tinh GPS lắp đặt trên xe để tìm hướng đi của cô.

Chiều hôm đó, Trần Hoa đã xác đinh được tung tích và vị trí của chiếc Land Rover, ngày đầu tiên đã dừng ở một khách sạn trong một thành phố vừa cách Bắc Kinh hơn 500 km, buổi sáng lại một lần nữa xuất hiện trên đường cao tốc.

Anh Bang rụt rè nói: "Hay là để tôi chuẩn bị xe rồi đến đó?"

Anh khua khua tay. Anh định xem rốt cục cô muốn đến nơi nào.

Nhâm Nhiễm cho xe chạy về phía Nam, rong ruổi trên đường cao tốc. Mặc dù hệ thống GPS đã báo cáo rất đầy đủ hành trình của cô, nhưng anh hoàn toàn không biết rốt cục điểm đến của cô nằm ở đâu.

Đến buổi chiều, Trần Hoa gọi điện thoại cho vị phó tỉnh trưởng của tỉnh đó, họ đã từng gặp nhau tại một cuộc hội thảo marketing cách đây một tháng, lúc đó ủy ban nhân dân tỉnh đang tổ chức hội thảo marketing ở Bắc Kinh, ra sức vận động tập đoàn Ức Hâm đến đầu tư, anh bảo cấp dưới của mình nghiên cứu các tài liệu đầu tư có liên quan, chưa đưa ra câu trả lời cuối cùng. Sau khi nhận được điện thoại của anh, phó tỉnh trưởng liền chuyển cho cơ quan công an của tỉnh, dặn dò họ phải phối hợp nhiệt tình để thu hồi chiếc xe.

Mặc dù phía cơ quan công an tỉnh nói có thể phái xe chặn trên đường cao tốc, nhưng anh không đồng ý, vụ tai nạn đã từng xảy ra với Nhâm Nhiễm trên đường cao tốc vẫn còn hằn sâu trong đầu anh, anh đợi đến khi cô chạy đến trạm thu phí ở thành phố J, tốc độ xe giảm đi rồi dừng lại, mới hạ lệnh khóa chiếc Land Rover qua hệ thống GPS.

Đầu bên kia gọi điện thoại đến, nói công an thành phố J đã đưa Nhâm Nhiễm về. Anh mua vé máy bay bay đến thành phố W, khi một nhân viên lái xe đến đưa anh về thành phố J, đã là lúc đêm khuya.

Anh nghi trong khách sạn Golden, đêm hôm đó trời mưa như trút nước, sấm chớp đầy trời, khách sạn này cách trụ sở công an - nơi đang giam Nhâm Nhiễm không xa. Anh đứng bên cửa sổ, có thể nhìn thấy tòa nhà thấp đó ở trụ sở công an.

Anh chờ đợi Nhâm Nhiễm gọi điện thoại cho anh để giải thích.

Tuy nhiên, hơn một ngày trôi qua, anh đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, hiểu Nhâm Nhiễm không thể gọi điện thoại cho anh. Nỗi lo lắng của anh về cô đã thay thế cơn thịnh nộ trong anh.

Bị giam một mình, liệu căn bệnh trầm cảm của cô có tái phát hay không? Mặc dù bác sĩ Bạch Thụy Lễ đã cam đoan với anh rằng, về cơ bản tinh thần của Nhâm Nhiễm đã ổn định, nhưng anh không muốn mạo hiểm.

Anh quyết định thỏa hiệp.

Anh gọi điện thoại cho cơ quan công an tình, cơ quan công an tỉnh liền cử ngay người xuống, cùng anh đến trụ sở công anh thành phố J, rút lời kháng cáo, đón Nhâm Nhiễm về.

Sau khi xuống sân, anh khởi động xe, ánh đèn hắt ra, chỉ nhìn thấy cô đứng thẳng người giữa sân của trụ sở công an, dáng người mỏng manh, anh nhìn thấy cô lặng lẽ nhìn anh, trước ánh đèn, ánh mắt cô lộ rõ vẻ u buồn, năm tháng dường như đang lướt qua trước mắt anh, trong khoảnh khắc đó, anh đã ý thức được rất rõ rằng, cô đã trưởng thành, từ một thiếu nữ biến thành một người phụ nữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.