Thời Gian Trôi Mãi

Chương 17



Hai đêm bị giam trong phòng giam, Nhâm Nhiễm không ngủ được là bao. Sau khi tắm rửa xong xuôi, đầu cô nặng trĩu, vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn trèo lên giường ngủ ngay một giấc. Nhưng nhìn khuôn mặt vô hồn của Trần Hoa, cô biết cô không thể trốn được cuộc nói chuyện này. Cô chỉ có thể rụt rè tìm lời thanh minh, không muốn chọc giận Trần Hoa nữa.

"Chuyện hôm trước... là lỗi của em. Em rất xin lỗi".

"Tại sao em phải xin lỗi anh - hôm đó không nên để anh đưa em về nhà, không nên hôn anh hay sao? Em đừng tự trách mình nữa, thực ra là do anh cố tình dụ dỗ em, anh xuất hiện ở quán bar đó, dĩ nhiên không phải là ngẫu nhiên".

"Em biết". Nhâm Nhiễm cười khẽ, "Lần đầu tiên em uống say ở Vân Thượng, tự nhiên anh Bang xuất hiện đưa em về nhà, em không ngờ nghệch đến mức nghĩ rằng anh ấy vô tình đi ngang qua, nhưng em cũng không hỏi anh ấy gì cả, cứ ậm ờ để mọi thứ vẫn được tiếp tục. Một năm vừa qua, em đã làm rất nhiều chuyện không nên làm, lạm dụng lòng tốt của anh, thực sự là em phải xin lỗi".

"Nhâm Nhiễm, không phải vì xuất phát từ lòng tốt nực cười gì mà anh chăm sóc em. Vì thế em không cần phải xin lỗi anh".

Nhâm Nhiễm cúi đầu xuống thấp hơn.

"Nếu em không muốn nghe anh nói những lời nào đó hoặc làm những việc gì đó cũng không có vấn đề gì cả, anh sẽ không bắt ép em đâu".

"Không ai ép em cả, anh dung túng em, em dung túng bản thân mình... Tựu chung lại là có người chăm sóc mọi thứ cho mình, em không đi làm, hàng ngày nằm trên giường khi nào mệt lại dậy, không cần phải giả vờ mỉm cười chứng minh với mọi người rằng mình là người bình thường, không phải gánh vác trách nhiệm nào, không cần phải lo lắng gì cả, không cần phải đếm xỉa đến những điều phiền muộn. Không muốn gặp mọi người là có thể nhốt cả thế giới ra ngoài cửa; Muốn uống rượu là có thể đến quan bar, không cần phải mở miệng đã có người mang rượu vang ra, uống say cũng không sao, đằng nào cũng có người lo đưa về nhà. Em phải thừa nhận rằng, nếu không phải nghĩ gì thì sống qua ngày rất dễ dàng".

"Em chỉ cần thời gian để bình phục, anh sẵn sàng cho em thời gian, bao lâu cũng được".

"Anh rất thoáng, rất độ lượng, cho em tất cả mọi thứ: vô số thời gian, sự chăm sóc tận tình chu đáo, để em thích sống thế nào thì sống. Nhưng anh không cần thiết phải chăm sóc em như vậy. Anh nhìn Hạ Tịnh Nghi mà xem, cô ấy đã lên được chức ở phòng đầu tư trong công ty anh nhờ sự nỗ lực của bản thân; Nhìn bộ dạng em bây giờ, em thấy rất lạ là tại sao anh có thể cho phép em làm trời làm biển trước mắt anh như vậy".

"Em đừng so sánh mình với cô ấy".

"Bọn em có chung một thân phận, đều là người yêu cũ của anh. Chỉ có điều em không biết điều, sau khi chia tay với anh bao nhiêu năm như vậy, chưa nói đến chuyện được anh chăm sóc như bà hoàng, lại suýt nữa thì lên giường với anh, thực sự không thể sánh được với cô ấy".

"Em hạ thấp mình như vậy, chỉ muốn vùi mình xuống bùn đen, chẳng qua là muốn chứng minh với anh rằng, em không đáng được anh đối xử như vậy. Nhưng chắc là em đã quên là nhiều năm trước, anh cũng đã từng không xứng đáng để em phải hy sinh. Có lẽ chúng ta đều có những tiêu chuẩn giá trị không giống với người khác, không ai cần phải thuyết phục ai cho bằng được".

Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Em chưa bao giờ kỳ vọng vụ đầu tư đó lại có thể giúp em được hưởng lợi đến tận ngày hôm nay".

Trần Hoa không hề động lòng, giọng trở nên lạnh lùng: "Nói những lời này cũng chẳng để làm gì Nhâm Nhiễm ạ. Anh biết rất rõ em đã cho anh những gì. Anh nghĩ anh không cần phải nhắc em, trước đây khi em khăng khăng đòi theo anh bằng được, em có nghĩ đến chuyện được lợi về mình đâu. Cũng giống như vậy, hiện tại anh cũng không yêu cầu phải đáp đền lại điều gì”.

Nhâm Nhiễm chán nản nghĩ, cô thực sự không có cách nào để gây ảnh hưởng đến suy nghĩ của người đàn ông này, "Chuyện đã qua thì đừng nhắc nữa".

"Được, vậy thì chúng ta chỉ nói chuyện hiện tại, em bỏ đi mà không nói một lời nào như vậy, rất tốt, nếu em muốn nhìn xem anh lo lắng, sốt ruột như thế nào thì em đã đạt được mục đích rồi".

Nhâm Nhiễm thu dụng cụ mài móng tay lại, đặt bộ dao đa dụng lên tràng kỷ, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh nghĩ em chơi trò mất tích ư? Em đã 26 tuổi rồi, không còn là cô thiếu nữ ngây thơ, làm gì còn đầu óc nào để đùa cợt nữa".

"Dĩ nhiên là em không còn là cô nữ sinh 18 tuổi, nhưng Nhâm Nhiễm ạ, em có một điểm chưa bao giờ thay đổi, không trừng phạt được người khác thì em sẽ tìm cách trừng phạt em".

Ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, Nhâm Nhiễm không thể nào né tránh, "Trước đây em rất ấu trĩ, thực sự là em mong muốn rằng dùng biện pháp trừng phạt mình để cho người khác buồn, sau đó em phát hiện ra rằng, anh nói đúng, bất kỳ một sự trừng phạt nào, nếu phải trả giá bằng cả cuộc sống của mình thì không thể cảm thấy vui vì đã trả được thù. Còn về hiện tại, em đâu còn có tư cách để trừng phạt người khác nữa? Em chỉ muốn rời xa Bắc Kinh, bắt đầu lại cuộc sống cho mình".

"Cái gọi là bắt đầu lại cuộc sống cho mình là ra đi mà không nói lời nào ư?"

Nhâm Nhiễm cười chua chát, "Em xin lỗi, sau đêm hôm đó, em không thể nào đối mặt với anh được nữa, hơn nữa em cảm thấy không cần thiết phải gặp trực tiếp để từ biệt".

"Nếu em thực sự có ý định bắt đầu lại cuộc sống cho mình thì ở đâu cũng có thể bắt đầu, không việc gì phải rời xa Bắc Kinh".

"Cứ để anh dung túng, nuông chiều em mãi như vậy ư?" Cô nhún vai, "Thời gian càng dài, em sẽ chỉ càng thêm lệ thuộc vào anh, sớm muộn gì cũng rơi vào hoàn cảnh không thể tự lo cho cuộc sống của mình".

"Cuối cùng điều em quan tâm là bị anh chăm sóc, suýt nữa còn lên giường với anh một cách vô duyên vô cớ ư?"

"Em đều quan tâm. Em không có quyền lực gì để thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc của anh, càng không nên dính dáng gì với anh trong chuyện tình cảm. Anh đừng lo lắng cho em, em không thanh cao, cũng không lãng mạn, không có ý định đi lưu vong với hai bàn tay trắng đâu. Cũng nhờ có anh mà hiện tại trong tay em vẫn còn ít tiền, chỉ cần dục vọng không quá lớn, cho dù là đi học hay tìm một công việc khác, đi đâu cũng vẫn có thể sống một cuộc sống không tồi".

"Em phải tiếp tục điều trị, dù là uống thuốc hay chuyện trò với bác sĩ tâm lý đều không thể đứt đoạn".

"Việc này anh cứ yên tâm, bác sĩ Bạch đã cảnh cáo em từ lâu. Hai ngày qua bị giam trong phòng nhưng em cũng không quên uống thuốc đâu. Còn về chuyện có tiếp tục tư vấn tâm lý hay không, em sẽ xem tình hình rồi quyết định".

Trần Hoa cười lạnh lùng: "Nhâm Nhiễm, chắc là em sẽ không nghĩ anh phải nhờ bác sĩ tâm lý hội báo nội dung các cuộc nói chuyện giữa hai người để kiểm soát em tốt hơn chứ?"

Nhâm Nhiễm lắc đầu: "Em không nghĩ thế, từ trước đến nay dường như anh có thể nhìn thấu được người khác, không cần thiết phải mất công như vậy. Hơn nữa em không có lý do gì để nghi ngờ y đức của bác sĩ Bạch Thụy Lễ, ông ấy đã giúp em rất nhiều, em rất biết ơn ông ấy".

"Nếu em cho rằng anh sẽ để mặc em đến một thành phố xa lạ, sống giữa những người xa lạ, chìm đắm trong những chuyện cũ mà không bị ai quấy rầy thì em sai hoàn toàn".

"Việc em chuẩn bị sống thế nào không liên quan gì đến anh, anh không cần phải có trách nhiệm gì với em cả, tổng giám đốc Trần ạ. Nhưng nếu anh không yên tâm như vậy thì em có thể cam đoan với anh rằng em sẽ có trách nhiệm với mình, em không có ý định sống một cuộc sống lang bạt kỳ hồ để đợi cái chết đâu. về điều này xin anh cứ yên tâm".

Trần Hoa nhướn mày lên, cười gằn: "Nói như vậy thì có nghĩa rằng em đang nghĩ cho anh ư?"

Bất ngờ anh đứng dậy, bước đến trước mặt cô, kéo cô vào lòng: "Có một điểm em đoán không sai, nếu em nói lời tạm biệt trước mặt anh chắc chắn anh sẽ không cho em đi".

Hai người đứng nép sát vào nhau như vậy, Trần Hoa phát hiện ra rằng giống như những gì khắc sâu trong ký ức không bao giờ quên của anh, đôi mắt của Nhâm Nhiễm không đen tuyền mà mang một chút màu hổ phách trong đó có ánh sáng lung linh, giống như ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm

Anh ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người cô sau khi tắm, rõ đến nỗi có thể nhìn thấy bóng mình hiện trong con ngươi của cô. Cánh tay anh siết chặt, đôi môi chạm nhẹ lên hàng mi dày của cô.

Cô không giãy giụa, nhưng hàng mi chớp chớp, tựa như cánh bướm, lướt nhẹ trên môi anh.

"Ở bên anh sẽ không khó khăn như em tưởng đâu Nhâm Nhiễm ạ. Em có thể làm những việc mà em thích, dần dần để mọi thứ trở lại bình thường

"Em không làm được, em không thể yêu một người như vậy như trưóc đây..."

"Đương nhiên là em có thể làm được, chúng ta có rất nhiều thời gian. Nếu em cảm thấy như thế không chắc chắn thì sau khi về Bắc Kinh mình sẽ làm đám cưới".

"Để cứu vớt em thậm chí anh sẵn sàng trả giá đắt như vậy, cảm ơn anh” Nhâm Nhiễm cười giễu cợt, "Nhưng vấn đề của em không phải là muốn chắc chắn, em không có ý định kết hôn với bất kỳ ai".

Sau một hồi im lặng, Trần Hoa lạnh lùng nói: "Nhâm Nhiễm, Kỳ Gia Tuấn đã mất rồi".

Người Nhâm Nhiễm lập tức cứng đờ, mặt cắt không còn giọt máu. Hơn một năm nay, ngoài thời gian điều tri ở chỗ bác sĩ Bạch Thụy Lễ, không ai nhắc đến cái tên đó với cô, dường như chàng trai trẻ đó chưa bao giờ tồn tại một cách lâu dài trong cuộc sống của cô. Đặc biệt cô không thể chịu được khi Trần Hoa nhắc đến anh.

"Em hãy chấp nhận thực tế đi, em không phải là vợ anh ta, cũng không phải là bạn gái của anh ta, em không cần thiết phải thủ tiết hết mình vì anh ta như vậy".

Cô không có phản ứng gì.

"Anh không để tâm đến việc em vẫn còn nhớ nhung anh ta, nhưng anh sẽ không cho phép em chôn vùi cuộc sống của mình xuống mồ cùng anh ta đâu. Bây giờ em nghe cho rõ đây, cái chết của anh ta không liên quan gì đến em, chỉ là một chuyện ngoài ý muốn. Nếu anh ta yêu em như em tưởng thì chắc chắn anh ta sẽ muốn em sống cho thật tốt chứ không phải biến mình thành một kẻ sống dở chết dở…”

"Anh đừng nói nữa". Nhâm Nhiễm ngắt lời Trần Hoa, nói một cách chán nản, "Đương nhiên là em biết anh ấy đã mất rồi, những gì em nợ anh ấy mãi mãi không bao giờ có thể trả được. Thậm chí em không có tư cách nào để nhớ anh ấy".

"Em nói năng lung tung gì vậy, nếu được điều trị gần một năm bằng phương pháp tư vấn tâm lý mà em chỉ rút ra được kết luận này thì đáng lẽ anh phải đưa em về nhà từ lâu rồi. Anh nói với em một lần nữa rằng, em không nên tự trách mình vì cái chết của anh ta…”

"Em không muốn tranh luận với anh về anh ấy". Cô lại một lần nữa ngắt lời anh, "Hãy nhìn em, tổng giám đốc Trần, hãy nói cho em biết anh đã nhìn thấy gì?"

Anh liền nhìn cô chăm chú.

"Người cần phải chấp nhận hiện thực không phải chỉ riêng mình em", khuôn mặt cô chỉ cách anh mấy centimet, một nụ cười thiểu não nở trên khuôn mặt gầy guộc, "Em vẫn mang tên Nhâm Nhiễm, nhưng em đã không còn là cô gái để lại bản photo chứng minh thư đó cho anh từ lâu rồi. Chúng ta chia tay nhau đã quá lâu, em không còn anh dũng như trước đây nữa, em không còn yêu anh nữa, cuộc sống của em rất bung bét, phải điều trị bằng biện pháp tư vấn tâm lý lâu như vậy mà vẫn còn phải dựa vào thuốc để duy trì vẻ bình thường ở bề ngoài. Đây là một thực tế mà anh phải chấp nhận".

"Anh biết rõ em là người như thế nào, điều đó không ảnh hưởng gì đến tình cảm của anh dành cho em".

"Đó không phải là tình yêu, chỉ là một chút hồi ức về quá khứ cộng vớỉ sự thương hại mà thôi. Có thể nói con người em hiện tại không có gì là thú vị nữa. Em rất cảm kích trước tất cả những điều anh đã làm vì em, nhưng em không nên tiếp tục lợi dụng tâm lý áy náy của anh để trói buộc anh, em cũng không có cách nào để đền đáp lại anh, xin anh hãy buông em ra, để cho em đi".

"Anh đã từng nói rằng sai lầm của anh là quyết định cho em, Nhâm Nhiễm ạ". Trần Hoa nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh, dường như muốn xuyên thẳng vào cô, nhìn thấu vào đáy lòng cô, "Vậy thì bây giờ anh nói với em rằng, em cũng không cần phải thử phân tích tình cảm của anh, quyết đinh cho anh đâu. Anh biết rõ tình cảm của anh đối với em là thế nào, người anh cần từ trước đến nay là ai".

Bàn tay Nhâm Nhiễm chống vào ngực anh đẩy mạnh, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay anh. Nhưng anh không cho cô đẩy ra lần nữa. Cánh tay anh siết chặt, giữ nguyên cô trước ngực, cho dù đẩy mạnh đến đâu cô cũng không thể rung chuyển, chỉ thấy cô thở hổn hển, nhịp thở gấp gáp, có cảm giác gần như sắp ngạt thở.

"Anh đừng làm như vậy".

"Anh luôn cố gắng kiên nhẫn trước em, cho em thoải mái thời gian, đợi em đưa ra quyết định, Nhâm Nhiễm ạ. Nhưng em quá mâu thuẫn, quá tự trách mình, luôn tỏ ra sám hối không cần thiết. Anh không thể để em tiếp tục thế này nữa".

Không đợi cô nói gì, Trần Hoa liền đặt ngay nụ hôn xuống môi cô.

Cũng giống như mấy hôm trước, nụ hôn này đến quá bất ngờ, không để cô có phản ứng gì đã ập xuống.

Không có hơi men làm tê liệt thần kinh, mọi cảm nhận của cô trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Vòng tay của anh siết chặt cơ thể cô, nụ hôn của anh tấn công cô, hơi thở của anh hòa cùng hơi thở của cô.

Đây là ký ức vẫn tràn đầy trong các giác quan của cô sau khi tỉnh rượu ngày hôm đó. Sự chống cự của cô đã trở nên vô ích, thần trí dần dần tản mạn.

Cô hoàn toàn không biết anh đã bế cô vào phòng ngủ như thế nào.

Giữa sự tối tăm, mơ hồ, dưới cơ thể cô dường như có một vũng xoáy không nhìn thấy đáy, cô bị cuốn vào đó mà không thể kiểm soát, rơi vào trạng thái quay cuồng nhưng không thể đến được bờ. Đáng lẽ cô phải sợ hãi, nhưng mọi ý thức của cô dường như bị một bàn tay vô hình lau sạch trơn, giữa sự trống trơn đó, đôi môi anh lướt từ trên xuống dưới, thô bạo, mãnh liệt, khiến cô cảm thấy đau đớn. Cảm giác đau đớn này dần dần lan tỏa, đột nhiên nhói lên trong một khoảnh khắc và không thể chống đỡ.

Tiếng rên của cô chưa kịp cất lên thì đã bị anh nuốt chửng. Anh bịt kín miệng cô bằng hết nụ hôn này đến nụ hôn khác, dường như muốn chặn đứng mọi sự cự tuyệt của cô, đồng thời cơ thể anh bắt đầu tấn công, đòi hỏi nhiều hơn.

Có một tích tắc, cô tưởng rằng mình đang ở trên biển, lần đầu tiên phải đối mặt với những đợt sóng khổng lồ mà cô không thể tưởng tượng nổi, con thuyền chao đảo nhấp nhô trên sóng, thậm chí cô còn nghe thấy có tiếng gầm rít của gió biển bên tai, nước biển bắn lên tung tóe, không ngơi nghỉ. Ngón tay của cô giật giật, túm chặt lấy vật duy nhất có thể bám là cơ thể anh, dường như chỉ có như vậy, mới không bị sóng lớn cuốn trôi.

Trong vòng tay của anh, cơ thể cô nhỏ nhắn, mỏng manh hơn cả thời mới dậy thì mà anh còn nhớ, chân tay cô lạnh giá, trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt biến dạng, cơ thể lại nóng đến khác thường, giống như nham thạch đang phun trào.

Giống như những điều bác sĩ Bạch Thụy Lễ đã nói, ký ức của con người là một hệ thống kỳ diệu, cô vẫn nhớ cảm giác anh đưa vào cơ thể cô, giây phút này đây, anh không còn là Trần Hoa, mà là Kỳ Gia Thông; Còn anh thì vẫn nhớ cảm giác ấm áp bao vây quanh anh đó, từ lần đầu tiên, đến đêm hôm từ biệt đó.

Tuy nhiên, đây không phải là ôn lại một giấc mơ cũ. Chuyện cũ và hiện thực đan xen với nhau, thời gian và không gian trở nên hỗn loạn trong ý thức. Sau một thời gian dài chia tay và chờ đợi, tất cả đều trở nên xa lạ nhưng lại quen thuộc.

Lần đầu tiên họ cảm nhận được cảm giác phức tạp này. Sự phóng thích cuối cùng giống như núi lửa phun trào, mạnh mẽ mãnh liệt, cuốn đi tất cả, khiến cảm giác đơn thuần về mặt sinh lý bị nhấn chìm triệt để, cảm giác rất nhỏ nhoi, ít ỏi.

Trần Hoa ôm chặt Nhâm Nhiễm một hồi lâu, cô nằm yên như khúc gỗ trong lòng anh, dường như đã sức cùng lực kiệt, không thể phản ứng gì thêm.

Sự im lặng này khiến anh cảm thấy bất an, "Anh đưa em đi tắm nhé".

Cô lắc đầu, mắt nhắm chặt lại, một lúc lâu sau mới bất ngờ lên tiếng: "Phiền anh sang phòng khác được không, để em được nằm một mình".

"Nhâm Nhiễm, em đừng đôi co nữa…

"Thế thì để em sang phòng khác vậy".

Cô vừa định nhúc nhích thì Trần Hoa đã ngồi dậy trước, anh ấn cô xuống, nhìn chằm chằm vào cô trong bóng tối: "Em đừng giày vò mình như vậy".

Nhờ ánh sáng từ phòng khách lọt vào, có thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đó của anh, đường nét cơ bắp rõ nét trên người lấm tấm mồ hôi. Cô không còn né tránh ánh mắt anh như mọi bận, chỉ nói với vẻ mệt mỏi: "Anh hiểu rõ hơn em những biểu hiện ban nãy của em, thực ra từ trước đến giờ em buông thả chứ không phải giày vò mình. Anh hãy cho em một chút không gian được không? Ít nhất đêm nay để em được yên một mình".

Trần Hoa im lặng, bàn tay đặt trên vai cô nhẹ nhàng đưa lên, ngón tay chai sạn lướt trên cổ cô, chải trên mái tóc rối bời chưa khô của cô, sau đó lại vuốt lên má cô. Động tác chậm rãi này kéo thời gian dài thêm, gần như đình trệ lại.

Đột nhiên, anh khẽ nói: "Được, để anh sang phòng bên cạnh".

Anh bước xuống giường, đắp chăn lên người cô, sau đó lấy quần áo lên mặc, vừa cài cúc áo sơ mi vừa nói: "Nếu em muốn về thăm nhà thì ngày mai anh sẽ lái xe đưa em về thành phố Z".

Nhâm Nhiễm nhắm mắt lại, không trả lời, nhưng lại có cảm nhận giường đột nhiên lún xuống một chút, anh ngồi xuống bên giường, lại một lần nữa cúi người xuống nhìn cô, "Anh yêu em, Nhâm Nhiễm ạ".

Cơ thể cô cứng đờ, ngón tay túm chặt tấm ga trải giường một cách vô thức.

"Hứa với anh, đừng suy nghĩ lung tung, cố gắng ngủ đi em".

Anh kiên nhẫn đợi câu trả lời của cô, cô không thể chịu được nữa khi anh áp sát người xuống như vậy, bèn nghiêng đầu sang một bên, khẽ "vâng" một tiếng.

Dường như anh đã hài lòng với phản ứng này của cô nên đã đứng dậy đi ra, tắt đèn phòng khác, cửa đóng "cạch" một tiếng, căn phòng đã yên tính trở lại.

Nhâm Nhiễm nằm yên không nhúc nhích, mãi cho đến khi dần dần ý thức được sự tồn tại của cơ thể mình, cô chậm rãi lết xuống giường, nhặt quần áo lên với tốc độ nhanh nhất và mặc vào.

Đôi mắt cô đã thích nghi với bóng tối từ lâu, cô không bật đèn, bước ra phòng khách, xách túi du lịch và ba lô của mình lên, đột nhiên dừng lại. Cô quay vào cánh cửa thông sang phòng ngủ, dựa vào khung cửa nhìn vào, dưới ánh trăng, chỉ nhìn thấy trên giường vô cùng bừa bộn.

Trong tích tắc, dường như linh hồn cô đã tách khỏi cơ thể mình và nhìn thấy sự cuồng nhiệt không thể ngăn cản của anh ban nãy, cô thực sự lạc mất phương hướng. Một cảm giác sợ hãi chạy dọc theo sống lưng và lạnh giá trườn xuống, khiến cô run rẩy, chân mềm nhũn như không đứng vững nữa.

Cô hít một hơi thật sâu, kiên quyết quay đầu đi ra.

Đã gần nửa đêm rồi, hành lang của khách sạn rất yên tính, ánh đèn lờ mờ, thang máy nhanh chóng dừng trước mặt Nhâm Nhiễm, sau khi bước vào, cô bấm tầng một, nhìn vào gương, không có gì bất ngờ khi phát hiện ra rằng, cô không khá hơn gì so với mấy tiếng đồng hồ trước. Cô soi gương vuốt lại mái tóc rối bời như một cái máy, sau đó lấy từ trong túi du lịch ra một chiếc áo thể thao dài tay mặc vào, kéo khóa lên tận cằm.

Sảnh lớn của khách sạn không một bóng người, bảo vệ không biết đã đi đâu, cô đi qua cửa xoay, ra đến đường, hơi lạnh phả vào mặt cô, bất giác khiến cô co rúm người lại.

Dưới màn đêm, tấm biển cực lớn, phô trương thắp đèn nê ông ở phía đối diện hắt xuống mặt đường luồng sáng mờ ảo bất đinh. Cô nhìn sang bốn phía xung quanh, chỉ thấy bên kia đường có một dãy ô tô loại nhỏ với đủ các hãng khác nhau đang đỗ, nhưng không chiếc nào mang biển taxi, nhưng có một người bước đến, trả giá với lái xe của chiếc xe xếp đầu tiên, sau đó lên xe rồi xe chạy.

Rõ ràng đây đều là xe dù kinh doanh bất hợp pháp. Cô ngần ngừ một lát rồi vẫn sang đường đi đến đó, lái xe đang ngả người trên ghế ngủ gật, cô gõ cửa xe, lái xe mở mắt ra hỏi: "Đi đâu?"

Cô tần ngần: "Em muốn ra khỏi thành phố".

Lái xe nhìn cô bằng ánh mắt hồ nghi: "Ra khỏi thành phố? Cũng phải có một địa điểm cụ thể chứ".

Cô tính toán nhanh trong đầu, nhưng tách khỏi hệ thống GPS, lộ trình đã lên kế hoạch trở nên mơ hồ, "Em đinh về thành phố Z, anh cũng không cần phải chạy xa như vậy đâu, đưa em đến thành phố tiếp theo là được rồi".

Lái xe quả quyết lắc đầu: "Tôi không chạy đường dài, cô tìm người khác đi".

Nhâm Nhiễm đành phải đứng thẳng người, bước về phía chiếc xe đằng sau.

Ông lái xe tầm tuổi trung niên mập mạp đó cũng đã từ chối cô như vậy, nhưng có kèm thêm lời giải thích, "Cô trả bao nhiêu tiền cũng chẳng ăn thua đâu, cách đây không lâu thành phố này xảy ra hai vụ giết người cướp xe taxi, cơ quan công an đã cảnh báo, yêu cầu chúng tôi không được chạy đường dài ban đêm".

Nhầm Nhiễm không biết làm thế nào. Cô trầm ngâm một lát, nghĩ có lẽ vẫn phải tìm một khách sạn khác để ngủ qua đêm, ngày mai tìm xe đi vẫn hợp lý hơn. Đột nhiên sau lưng có tiếng nói: "Em muốn đi đâu? Anh có thể đưa em đi".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.