Thời Gian Trôi Mãi

Chương 23



Công việc của Điền Quân Bồi ở thành phố Hán Giang có sự khởi đầu không được thuận lợi lắm, may mà anh đã có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần.

Theo hiệp định mà hai bên đã ký kết, Phổ Hàn đầu tư vốn và chính thức nắm quyền điều hành, tên của văn phòng luật sư cũng đã được thay đổi, trên danh nghĩa, ông Hầu vẫn là trưởng văn phòng nhưng mọi nghiệp vụ đều do Điền Quân Bồi phụ trách.

Rõ ràng là mấy luật sư lớn trong văn phòng không coi Điền Quân Bồi - anh chàng mới 30 tuổi này ra gì, họ chỉ liếc qua cho phải phép chế độ sát hạch mà thư ký của anh phát cho họ rồi đặt sang một bên, người nào lo việc người đấy, chuẩn bị nhìn anh thiểu não xuống nước, rồi đưa ra điều kiện bắt anh phải vào khuôn phép.

Nhưng Điền Quân Bồi không coi trọng những vụ án kinh tế và dân sự vặt vãnh mà họ làm, cũng không quan tâm đến thái độ bất hợp tác của họ. Anh lặng lẽ tìm công ty săn đầu người, đưa ra điều kiện và bắt đầu tuyển dụng.

Nếu nói giám đốc nhân sự mới lên nhận chức, mấy luật sư lớn đó không cảm nhận được gì, thì khi Điền Quân Bồi tuyên bố, ba luật sư mới đồng thời đến làm việc, mỗi người được có một trợ lý, chuyển đến văn phòng làm việc ở tòa nhà mới thì họ đã không ngồi yên được nữa.

Họ liền họp nhau lại tìm Điền Quân Bồi để nói chuyện, nhưng Điền Quân Bồi đã lấy ra số liệu sát hạch của họ trong ba năm qua, nhẹ nhàng nói với họ rằng, nếu chiếu theo chế độ của Phổ Hàn thì trong số họ chỉ có một người vượt qua được vòng sát hạch, dựa vào số liệu của sáu tháng đầu năm, họ chỉ có thể được hưởng đãi ngộ dành cho luật sư bình thường, cũng có nghĩa rằng, ba người có chung một trợ lý, đồng thời nộp cho anh kế hoạch nghiệp vụ thiết thực khả thi.

Luật sư Vương chính là vị luật sư duy nhất vượt qua được vòng sát hạch đó, năm ngoái ông ta đã thắng được mấy vụ kiện có lợi nhuận lớn liên quan đến vấn đề ly hôn và phân chia tài sản, ỷ vào tư cách đó, cười gằn một tiếng nói: "Anh Điền, anh cũng xuất thân từ luật sư, nhưng xem ra thời gian vào nghề chưa dài, chắc là anh không thể hiểu được rằng nghề luật sư cần phải có một sự tích lũy về các mối quan hệ trong thời gian khá dài, không thể dựa vào số liệu nhất thời để kết luận thành bại, tiến hành kiểu sát hạch này, vừa mang tính giáo điều vừa không có ý nghĩa thiết thực gì".

"Thảo luận kinh nghiệm làm việc của tôi không có ý nghĩa gì cả, tôi không cần phải lôi lượng công việc mà tôi hoàn thành trong mấy năm qua để thảo luận với các anh. Nếu các anh đọc kỹ chế độ sát hạch mà tôi chuyển cho các anh là có thể hiểu được, chế độ mà Phổ Hàn đưa ra đã xem xét kỹ lưỡng đến nhân tố này, hơn nữa sự phát triển của Phổ Hàn ở hai tỉnh cũng đã chứng minh được tính khả thi của chế độ. Các vị đang làm công việc liên quan đến việc xây dựng và chấp hành khế ước, tôi mong rằng tôi không phải giải thích cụ thể các điều khoản nữa".

Giải quyết sợ bộ các mối quan hệ về nhân sự chỉ có thể coi là bước đi ban đầu.

Theo kế hoạch phát triển từ trước đến nay của Phổ Hàn, trong tương lai, ở bên này cũng chủ yếu tập trung vào nghiệp vụ phi tố tụng mang lại nhiều lợi nhuận, trong khi trước đó Kinh Thiên lại chủ yếu làm các nghiệp vụ tố tụng, trong mảng nghiệp vụ phi tố tụng không có gì nổi bật. Việc chuyển đổi mô hình từ đội ngũ nhân viên đến nghiệp vụ, các công việc trong văn phòng rối như mớ bòng bong, cộng với việc thường xuyên phải tiếp khách, Điền Quân Bồi không có nhiều thời gian để nghĩ đến chuyện cá nhân.

Lần anh gặp Nhâm Nhiễm tiếp theo là hơn nửa tháng sau, rõ ràng là Nhâm Nhiễm khá hài lòng với lời mời không quá dồn dập này, sau khi ăn tối xong anh đưa cô về, xem đồng hồ vẫn còn sớm, cô đề nghị đến quán cà phê Lục Môn để uống cà phê.

Nhâm Nhiễm đã trở thành khách quen của Lục Môn.

Trước đây cô không có sở thích đặc biệt gì về cà phê, khi còn làm việc ở Hồng Kông, cô uống khá nhiều cà phê, cũng giống như các đồng nghiệp khác, uống cái đó để giữ cho đầu óc được tỉnh táo nhằm đối phó với công việc có cường độ cao.

Lần đầu tiên cô đến quán cà phê Lục Môn một mình là hôm hết giờ làm việc đi ngang qua, đúng lúc có một vị khách đẩy cửa bước ra, cô ngửi thấy mùi cà phê từ bên trong tỏa ra, gợi lại chuyện cũ, bất giác cô liền bước vào, gọi một cốc cà phê Latte. Hương vị đậm đà đó khiến cô lại nhớ đến cảnh mẹ đun cà phê cho ba ở trong bếp, nhưng hồi ức của ngày hôm nay lại không khiến cô buồn, cô phát hiện ra rằng tự nhiên mình lại thích cảm giác ngồi uống cà phê.

Lúc trả tiền, đúng lúc Tô San bước ra, cô đã nhận ra cô giáo tiếng Anh của con gái mình liền bảo không phải trả tiền. Nhâm Nhiễm kiên quyết không đồng ý, bảo nếu cứ làm khách như vậy thì lần sau cô đành phải đến quán cà phê khác. Cuối cùng đã tìm ra biện pháp chiết trung, cô trả tiền, Tô San tặng cho cô một thẻ Vip được giảm giá.

Lục Môn nằm rất gần chỗ Nhâm Nhiễm ở, mùi cà phê rất đặc sắc, điều quan trọng hơn là, Tô San có mấy nguyên tắc: không cung cấp tú lơ khơ, không bán đồ ăn nhanh, ngoài việc giống như ngày trước là chỉ bán bột cà phê, trong quán chỉ bán các loại cà phê đun tại chỗ và các loại bánh ngọt mà họ tự làm. Chính vì thế môi trường ở đây rất yên tĩnh, khách đến uống đều là những người nghiền cà phê, Tô San thuộc rất nhiều tên khác, không có mấy ai thích ồn ào hoặc chạy theo mốt đến đây để bàn chuyện lớn cả.

Dần dần, Nhâm Nhiễm cũng đã trở thành khách quen ở đây, còn giống như các vị khách cũ khác, để một cốc chuyên dùng để uống cà phê ở đây. Cô đưa Điền Quân Bồi đến, Tô San lên tiếng chào họ, một lát sau liền cho nhân viên phục vụ bưng đến một đĩa nhỏ đựng đồ điểm tâm.

Nhâm Nhiễm thừa nhận rằng, Điền Quân Bồi là một ứng cử viên rất tuyệt để làm bạn. Anh không quá tò mò, rất biết tôn trọng chuyện riêng tư của người khác, nếu thực sự anh vẫn có ý định theo đuổi cô thì anh cũng không tỏ ra nôn nóng khiến cô cảm thấy bất an. Mà ngược lại, anh tỏ ra rất có chừng mực, chơi với anh khiến cô không cảm thấy có sức ép.

Điền Quân Bồi kể cho cô nghe về một vụ án hoang đường mà một luật sư trong văn phòng anh nhận bào chữa, cách nói của anh vừa rất mạch lạc, rõ ràng, lại vừa thể hiện sự hóm hỉnh kín đáo, thực sự khiến Nhâm Nhiễm phải bật cười. Cô cũng kể về những điều thú vị khi Tom lên lớp, anh chàng người Mỹ này làm việc rất linh hoạt, thường xuyên gạt sách vở sang một bên, cho các em chơi trò chơi, được các em rất quý. Với vai trò là trợ giảng, cô cũng phải tham gia vào trò chơi, cô thừa nhận rằng, chơi những trò chơi trẻ con đó, đúng là rất có lợi cho việc giúp cô giữ được tâm trạng vui vẻ.

Sau khi rời Lục Môn, Điền Quân Bồi để xe ở cửa quán cà phê, đi bộ đưa cô về khu nhà. Cô vẫy tay với anh, bước vào tầng một, bấm thang máy, lòng thầm nghĩ, ít nhất với tình hình như hiện nay, cuộc sống của cô đã trở lại bình thường.

Cuộc sống trôi qua rất bình lặng và có trật tự, công tác tư vấn tâm lý đã chấm dứt nhưng cũng không khiến cô cảm thấy lẻ loi. Có một chỗ ở dễ chịu, trong thời gian thuê thuộc về của riêng mình. Có một công việc không quá mệt, mặc dù thù lao thấp, nhưng được làm bạn với gần 40 bạn nhỏ đáng yêu của hai lớp; Đồng nghiệp cũng được coi là thú vị và thân thiện. Công việc dịch tài liệu mà cô làm thêm cũng tiến triển thuận lợi. Có một người bạn để chuyện trò thân thiện...

Nhưng rời thành phố này và đến một thành phố khác, lại có thể dễ dàng xây dựng lại cuộc sống cho mình như vậy, điều này khiến cô cảm thấy hơi bất ngờ.

Đương nhiên, mọi thứ nhìn thì có vẻ rất ổn, tiền đề là chỉ khi không nhớ đến Trần Hoa.

Cái tên này đã bị Nhâm Nhiễm cố gắng gạt ra khỏi đầu.

Hôm đó, cô rời thành phố J với một tâm trạng rối bời, trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã ném viên thuốc tránh thai khẩn cấp chưa uống vào bồn cầu trong nhà vệ sinh của khu resort, bấm nút xả nước, nhìn viên thuốc nhỏ đó biến mất trong dòng xoáy.

Cố nghĩ, cô đang đánh cược, hoặc giả nói là đang bói số.

Kể từ khi bị tai nạn ô tô, chu kỳ kinh nguyệt của cồ hơi bị rối loạn, không rõ mình có ở trong thời kỳ an toàn hay không. Nếu có thai, cô quyết định sẽ khắc phục tâm trạng áy náy và buồn bã của mình, chủ động liên hệ với Trần Hoa, cùng anh quay về Bắc Kinh, tiếp tục trị liệu tâm lý, thử xem có thể sống cùng với anh được không; Nếu không có thai thì coi như giữa họ vừa không có duyên phận, cũng không có lý do gì để tiếp tục đến với nhau, cô chỉ cần cố gắng quên anh đi, tự mình điều chỉnh, bắt đầu một cuộc sống mới.

Cô ở trong khách sạn nằm trên đường Hoa Thanh, chờ đợi trong sự sốt ruột. Tuy nhiên cô không phải đợi lâu, một buổi sáng nọ, dấu hiệu quen thuộc đã xuất hiện. Cô nghĩ, cứ để như vậy, cô ngồi dậy pha cho mình một cốc trà nóng, cố gắng chịu đựng cơn đau bụng diễn ra mỗi lần đến kỳ, mở máy vi tính ra, dùng một địa chỉ email ít dùng và viết cho Trần Hoa một lá thư, nói với anh rằng đừng tìm cô nữa, sau đó cô đã lên trang web của trung tâm môi giới bất động sản ở khu vực này và tìm một căn hộ thích hợp.

Cô chính thức quyết định cắt đứt mọi mối liên hệ với quá khứ để định cư ở thành phố này. Dĩ nhiên đây không phải là một sự lựa chọn xuất phát từ sự lý trí, tự chủ.

Nhưng cứ nghĩ đến Trần Hoa lại có rất nhiều ký ức tràn về, cô không thể phân tích được rốt cục tình cảm của cô đối với anh là gì. Điều duy nhất mà cô biết là, nếu vẫn còn áy náy với Kỳ Gia Tuấn và mang theo những ký ức sâu sắc về anh thì rõ ràng là cô không nên dính dáng gì với Trần Hoa nữa. Nếu ông trời đã giúp cô đưa ra được quyết định sáng suốt thì cô muốn chấp hành một cách nghiêm túc.

Ngươi không cần phải nhớ đến anh ấy nữa, Nhâm Nhiễm tự nói với mình như vậy.

Cô mở cửa phòng, mở cửa sổ ra cho thoáng gió, đi tắm trước rồi vào bật laptop lên, tiếp tục dịch cuốn sách liên quan đến vấn đề quỹ đó, cố gắng nộp bản dịch sớm như Thái Hồng Khai đã đốc thúc.

Cùng lúc đó, Điền Quần Bồi lại vô tình được tiếp xúc với cái tên Trần Hoa một lần nữa.

Một ngày giữa thu, Thượng Tu Văn gọi điện thoại cho Điền Quân Bồi, nói với anh rằng tháng trước An Đạt đã bị cuốn vào một vụ bê bối liên quan đến chất lượng cốt thép, đáng lẽ đã giải quyết êm đẹp, nhưng đột nhiên một công ty bất động sản tên là Tín Hòa lại đưa ra chứng cứ nói rằng vật liệu xây dựng mà An Đạt cung cấp có vấn đề về chất lượng, nhìn từ bề ngoài là bất lợi cho An Đạt, nhưng trên thực tế có thể đến cả hoạt động tiêu thụ của Húc Thăng.

Anh và Thượng Tu Văn đã gặp Phùng Dĩ An - ông chủ của An Đạt để bàn bạc biện pháp pháp luật có thể áp dụng, kết luận mà họ rút ra được là trước khi chưa hiểu rõ được mục đích thực sự của đối phương, tốt nhất nên lấy tính để trị động.

Điền Quân Bồi đề nghị phía An Đạt có thể để cho cơ quan chức năng điều tra, lấy ra hợp đồng cung cấp hàng cụ thể và giấy chứng nhận chất lượng của mỗi lô thép, ngược lại cũng yêu cầu Tín Hòa cung cấp số liệu sổ sách và ghi chép nhập hàng của họ, chứng minh lồ cốt thép đó là do họ cung cấp. về phía Húc Thăng thì có thể chủ động tổ chức một buổi họp báo ở thành phố W trước để làm rõ vấn đề, đồng thời mời đơn vị giám sát chất lượng của tỉnh tham gia, tiến hành rút thăm kiểm tra sản phẩm một lần nữa.

Thượng Tu Văn và Phùng Dĩ An đều đồng tình với lời đề nghị của anh, nhưng rõ ràng là Thượng Tu Văn còn có tâm sự khác, lúc tiễn Điền Quân Bồi ra ngoài, Thượng Tu Văn nói với anh rằng hiện nay Húc Thăng đã gặp phải đối thủ khi thu mua một xưởng luyện kim ở thành phố J, một tập đoàn tên là Ức Hâm ở Bắc Kinh đột nhiên ra tay, đầu tiên là thu mua quặng sắt, hiện nay lại tỏ ra có hứng thú lớn với xưởng luyện kim, nếu lúc này đây xuất hiện những thông tin xấu liên quan đến sản phẩm của Húc Thăng và không kịp thời xử lý thì gần như có thể khẳng định việc thu mua sẽ gặp trở ngại.

"Ức Hâm là tập đoàn như thế nào?"

"Tôi đã kiểm tra rồi, trụ sở chính của Ức Hâm nằm ở Bắc Kinh, tài sản rất lớn, tháng 9 năm nay chính thức tuyên bố tiến quân vào hai tỉnh Trung bộ, sẽ có khoản đầu tư lớn ở tỉnh lân cận và thành phố này, nghe nói đều là tỉnh trưởng đích thân kéo về đây đầu tư. Ông chủ của Ức Hâm là Trần Hoa, làm việc rất bí ẩn và kín đáo, gần như không bao giờ công khai lộ diện".

Cái tên Trần Hoa lọt vào tai Điền Quân Bồi, anh lập tức nhớ đến lần gặp gỡ thoáng qua ở phòng khách của trụ sở công an thành phố J, mặc dù cái tên này bình thường đến mức có thể gặp ở bất kỳ chỗ nào. Tuy nhiên, sau khi biết được thế lực mà người đó thể hiện ra rất tự nhiên ở trụ sở công an của thành phố J và cơ quan công an tỉnh đích thân nhúng tay vào vụ anh ta báo công an và rút kháng cáo, Điền Quân Bồi không thể không liên hệ anh ta với ông chủ bí ẩn của tập đoàn Ức Hâm.

"Anh cho rằng việc Tín Hòa đưa ra chứng cứ là có mục đích khác ư?"

"Không có chứng cứ, hiện tại vẫn chưa thể kết luận được gì. Tuy nhiên, chuyện này sẽ không đơn giản đâu. Quân Bồi, cậu chuẩn bị giúp tôi, nếu thực sự phải có những hành động về mặt pháp luật, làm thế nào mới có thể đảm bảo được một cách tối đa lợi ích của Húc Thăng. Tránh để đến khi đó trở tay không kịp, đánh một trận đánh không có sự chuẩn bị từ trước".

Điền Quân Bồi đã nhận lời, sau khi về anh liền bắt đầu thu thập, điều tra những thông tin về Ức Hâm, đúng như Thượng Tu Văn đã nói, lên mạng tìm tên Trần Hoa, có vô số người cùng tên, không có ảnh, cũng không có thông tin hữu ích nào nhằm vào Ức Hâm. Anh đã tìm được người phụ trách hoạt động đầu tư của Ức Hâm tại miền Trung, đó là phó giám đốc phòng đầu tư tên là Hạ Tịnh Nghi, nhìn ảnh trên mạng, rất trẻ trung, xinh đẹp, lại năng động, giỏi giang. Khi trả lời phỏng vấn mấy tờ báo, cô cho rằng đánh giá rất cao sự phát triển về kinh tế của miền Trung trong tương lai, sẽ mở rộng phạm vi đầu tư hiện có của Ức Hâm, tiến quân vào thị trường khoáng sản và gang thép.

Anh không thể kiểm tra được rốt cục Trần Hoa này có phải là Trần Hoa đó hay không. Có lẽ chỉ có Nhâm Nhiễm là người duy nhất có thể cho anh đáp án. Nhưng anh không có ý định đi hỏi cô.

Đương nhiên, trong quá trình quan hệ với anh, Nhâm Nhiễm tỏ ra rất thoải mái và bình thản. Nhưng cùng với đó, cô vẫn giữ một khoảng cách với anh như hồi đầu mới quen. Cho dù anh nói gì, cô đều tỏ ra lắng nghe, nhưng không bao giờ hỏi han, nghe ngóng gì thêm, anh không nghĩ rằng anh và cô đã thân thiện đến mức không cần phải giữ ý chuyện gì. Điều quan trọng hơn là, cô không bao giờ tỏ ra có hứng thú khi nói đến chuyện cũ, anh cũng không muốn thể hiện ra rằng dường như đang thăm dò điều gì đó, mạo muội nhắc đến cái tên này trước mặt cô.

Anh theo dõi mật thiết tiến triển của sự việc, đồng thời tiến hành các công tác chuẩn bị về mặt pháp luật để đối phó với mọi khả năng.

Tại tỉnh bên cạnh, sản phẩm của Húc Thăng lại một lần nữa vấp phải lời cáo buộc giống như ở thành phố Hán Giang, các ban ngành có liên quan đã chính thức bắt tay vào điều tra. Điền Quân Bồi và Thượng Tu Văn đến thành phố J, tham gia vào cuộc hội nghị khẩn cấp mà chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng là ông Ngô Xương Trí triệu tập để bàn bạc đối sách.

Người phụ trách công tác quản lý chất lượng của Húc Thăng là Ngụy Hoa Sinh - con rể thứ hai của ông Ngô Xương Trí, anh ta đang phải đối mặt với sức ép rất lớn, nhưng vẫn kiên quyết cam đoan rằng, từ khâu quản lý sản xuất đến khâu xuất xưởng anh ta đều chấp hành nghiêm túc chế độ kiểm tra, anh ta có thể đảm bảo rằng, những sản phẩm đã qua tay anh ta kiểm tra và xuất xưởng không thể có vấn đề gì về chất lượng.

Từ trước đến nay, Ngụy Hoa Sinh phụ trách công việc rất nghiêm túc, kết quả tự kiểm tra lại của công ty cũng đã ủng hộ lời cam đoan này của anh ta. Tuy nhiên những bài báo có liên quan đã khiến hoạt động tiêu thụ của Húc Thăng bị đình đốn, việc thu mua xưởng luyện kim lại bị ảnh hưởng lớn hơn. Không biết phải mất bao nhiêu thời gian, ban ngành hữu quan mới đưa ra được kết luận rõ ràng. Thượng Tu Văn đề nghị rằng, Húc Thăng chỉ có thể xuất chiêu hiểm, tuyên bố sẽ thành lập hai công ty con về tiêu thụ, trực tiếp quản lý công tác tiêu thụ ở hai tỉnh, thu hồi tất cả các quyền đại lý mà họ đã từng giao cho các hãng đại lý.

Dĩ nhiên điều này cũng đồng nghĩa với việc Húc Thăng đùn trách nhiệm liên quan đến chất lượng sản phẩm cho các hãng đại lý ở hai tỉnh trong đó có An Đạt. Ngô Úy là người vỗ tay khen ngợi đầu tiên, "Chiêu rút củi đáy nồi này cao tay thật".

Các thành viên khác trong hội đồng quản tri đưa mắt nhìn nhau, ông Ngô Xương Trí hằm hằm liếc cậu con từ đầu đến cuối không đưa ra được ý kiến gì mang tính xây dựng, giờ lại hưng phấn quá đà, hỏi Thượng Tu Văn: "Thế phía An Đạt thì làm thế nào?"

"Công ty tiêu thụ có thể trực tiếp dựa vào nhân lực của các hãng đại lý ở hai tỉnh, cháu sẽ bảo Phùng Dĩ An phụ trách công ty tiêu thụ mới, xóa tên An Đạt, kết toán hết với anh ấy cổ phần đầu tư. Với tiền đề không gây biến động về nhân sự, chắc là anh ấy sẽ không có ý kiến gì".

"Thế còn cháu thì sao?"

"Cháu sẽ có kế hoạch khác, chú không cần phải lo cho cháu. Quân Bồi, nhờ cậu đứng trên góc độ pháp luật để luận chứng một chút tính khả thi của biện pháp này".

Trong số những người có mặt trong cuộc họp, ngoài hai cha con ông Ngô Xương Trí, chỉ có Điền Quân Bồi biết được thân phận thật của Thượng Tu Văn, anh nghĩ, mặc dù cổ phần đã bị cắt giảm, nhưng hiện nay Thượng Tu Văn vẫn là cổ đông lớn thứ hai của Húc Thăng, đưa ra sự quyết định hy sinh con tốt để bảo toàn tướng lĩnh dĩ nhiên là phải sáng suốt. Anh gật đầu: "Tôi cho rằng xét trên góc độ pháp luật, biện pháp này sẽ khả thi. Lời cáo buộc của Tín Hòa đối với An Đạt không có sự ủng hộ của những chứng cứ thực chất, xóa tên chắc là không có vấn đề gì, chỉ cần xem công ty đại lý khách yêu cầu bồi thường gì, nhưng nếu ở trong phạm vi hợp lý thì tôi đề nghị nên chấp thuận, nhanh chóng thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng hiện nay là sự lựa chọn tốt nhất".

Sau khi giúp Húc Thăng chuẩn bị hết các văn kiện pháp luật có liên quan đến thu hồi quyền đại lý, Điền Quân Bồi mới từ thành phố J quay về thành phố Hán Giang, phát hiện thấy Hán Giang đã bước sang mùa đông.

Mùa hè ở Hán Giang rất dài, mùa thu đến muộn, nhiệt độ ấm mãi khiến người ta lầm tưởng rằng tiếp sau đây lại là một mùa đông ấm áp, nhưng chỉ trong một đêm, một đợt không khí lạnh từ Siberia thổi xuống đã khiến nhiệt độ hạ xuống đột ngột, mưa rơi rả rích, trong làn mưa có xen lẫn những bông tuyết nhỏ, nhìn không biết bao giờ mới ngớt.

Báo chí thành phố bắt đầu sử dụng các số liệu mà cơ quan khí tượng cung cấp, cho biết năm nay tuyết rơi sớm hơn mọi năm, đề nghị người dân có sự chuẩn bị trước về tình thần để đối phó với cái rét.

Mặc dù có thông báo từ trước, nhưng thời tiết lạnh giá trong mùa đông năm nay vẫn nằm ngoài sự dự đoán của mọi người. Gió lạnh gào thét, các trận tuyết lớn ngớt rồi lại rơi, chẳng mấy chốc đã sang năm mới.

Ngày hôm nay trời vẫn có tuyết nhỏ, Điền Quân Bồi hẹn Nhâm Nhiễm đi ăn thịt dê nướng, nhà hàng này nằm ở một vườn trồng quả ở ngoại ô, bữa tiệc do Phùng Dĩ An chủ trì và mời, lý do của anh là, chỉ trong những ngày tuyết rơi như thế này, bạn bè tụ tập lại uống rượu, ăn thịt dê mới có không khí.

Đến nơi, Nhâm Nhiễm và Điềm Quân Bồi đều cảm thấy khung cảnh rất thú vị, chỉ thấy trước mắt có một ngôi nhà đơn giản cửa vẫn mở rất thoáng, bên trong có đặt gần 10 cái bếp, trên bếp lửa đỏ rực có một chiếc giá treo một con dê đã được phết gia vị, một đầu bếp liên tục xoay cán để nướng, dầu ăn nhỏ xuống, liên tục phát ra tiếng lách tách, nhìn trông khá sợ, nhưng ngửi thì lại thơm nức mũi.

Phùng Dĩ An và bảy tám người bạn khác đã đến từ trước, họ giới thiệu sơ qua về nhau rồi ngồi xuống quanh một cái bếp.

Nhâm Nhiễm nói với Điền Quân Bồi: "Xem ra cách nướng thịt dê của nhà hàng này tương tự như ở Trương Gia Khẩu, nhưng ở đó âm 20 độ, chỉ có thể nướng ở trong nhà, mùi tanh của thịt và mùi than quện vào nhau, hơi ảnh hưởng đến vị ngon, ở đây vẫn hay hơn, có thể vừa sưởi ấm vừa ăn, không khí cũng trong lành".

Điền Quân Bồi liền cười: "Dĩ An là chuyên gia ẩm thực, trong thành phố này dù là ở xó xỉnh heo hút đến đâu, nhà hàng nào ngon, cà phê ở đâu chính cống, anh ấy đều có quyền phát ngôn cao nhất".

Phùng Dĩ An tỏ ra rất tự đắc vì điều này, "Đừng tưởng khu vực này hoang vu, thực ra có mấy nhà hàng rất ngon, chỉ riêng vườn quả này còn có một nhà hàng tên là Đào Nguyên, rất cao cấp, nấu các món ăn của Giang Tô, Dương Châu tuyệt ngon, khách đông kinh khủng, lần sau bọn mình sẽ đến đó ăn".

Đợi đến khi người đầu bếp thông báo thịt đã nướng xong, mọi người đã bị mùi thơm kích thích đến mức không thể chịu được nữa, bất luận trai gái, không ai dè dặt, tất cả đều đứng hết dậy, cầm dao dĩa giải quyết chiến lợi phẩm, ngoài Nhâm Nhiễm ra, mấy cô gái còn lại đều ăn rất thoải mái.

Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng Nhâm Nhiễm vẫn ăn không nhiều, nhưng thái độ của cô rất thoải mái, không hề tỏ ra bẽn lẽn, rụt rè.

Đợi đến khi con dê chỉ còn trơ lại bộ xương, họ lại chuyển sang gian phòng khép kín ở bên cạnh, ngồi xuống quanh bàn, bắt đầu uống rượu, ăn lẩu dê.

Điền Quân Bồi nghĩ lát nữa còn phải lái xe nên đã từ chối uống rượu, nhưng Phùng Dĩ An không chịu và vẫn rót cho anh, cười nói: "Gần đây cậu giúp Húc Thăng vất vả quá, hiếm khi có dịp đến đây, đừng làm mọi người cụt hứng nữa, cùng lắm là để xe ở đây bắt taxi về".

"Chỗ này hoang vắng lại đang có tuyết, làm sao gọi được taxi? Hiện nay công an kiểm tra rất gắt gao tình trạng lái xe sau khi uống rượu, anh Dĩ An đừng hại tôi nữa".

Nhâm Nhiễm với lấy ấm trà, rót cho mình một chén đầy, cười nói: "Quân Bồi anh cứ uống đi, em không uống rượu, lát nữa để em lái xe đưa anh về cũng được".

Phùng Dĩ An đồng tình: "Nhâm Nhiễm thật tuyệt vời".

Mọi người ăn uống rất vui vẻ, sau khi tàn cuộc liền ra về, bước về phía bãi đỗ xe. Ngoài trời tuyết rơi mỗi lúc một dày, Nhâm Nhiễm đón lấy chiếc chìa khóa Điền Quân Bồi đưa cho cô, bước về chiếc Audi đỗ dưới mái che của anh, bỗng cô sững lại, một chiếc xe thể thao Maserati hai cửa đỗ chỉ cách xe của Điền Quân Bồi một ô, mặc dù bên trên có một lớp tuyết mỏng bao phủ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy màu đỏ tươi rất bắt mắt, chiếc xe mang biển Bắc Kinh. Phùng Dĩ An đi trước đang lên tiếng chào một cô gái dáng cao dong dỏng, mặc một chiếc áo lông màu đen, Nhâm Nhiễm liền nhận ra ngay, người đó là Hạ Tịnh Nghi.

Không đợi cô mở cửa xe ra và bước vào trong, Hạ Tịnh Nghi cũng đã nhìn thấy cô, vẻ mặt kinh ngạc thốt lên: "Chào chị Nhâm Nhiễm".

Nhâm Nhiễm đặt tay lên cửa xe và ngoái đầu lại, Điền Quân Bồi nhìn thấy rất rõ, khóe mép cô hơi nhếch lên, lại một lần nữa để lộ ra nụ cười khiến người ta cảm thấy kinh ngạc như lần anh gặp cô ở trạm thu phí của thành phố J trước mặt khá đông cảnh sát đó, hơi mệt mỏi, hơi chán chường, lại có vẻ gì đó hơi bất cần: "Xin chào Hạ Tịnh Nghi".

Điền Quân Bồi nhận ra được rằng họ có chuyện muốn nói với nhau nên anh đã tự giác tránh ra một chỗ, Phùng Dĩ An liền kéo ngay anh lại và nói nhỏ: "Cô nàng này chính là Hạ Tịnh Nghi - phó giám đốc phụ trách hoạt động đầu tư ở miền Trung của tập đoàn Ức Hâm, cô bạn cậu bí ẩn thật đấy, lại quen cả cô ta".

Điền Quân Bồi không nói gì. Anh chưa quá chén nên vẫn giữ được khả năng phán đoán sắc bén, dĩ nhiên là anh kết luận được ngay rằng, chắc chắn anh chàng Trần Hoa mà anh đã từng gặp ở thành phố J chính là ông chủ của tập đoàn Ức Hâm. Anh nghĩ, nếu Phùng Dĩ An biết được điều này, chắc là sẽ cảm thấy Nhâm Nhiễm còn bí ẩn hơn. Anh lại nhìn sang phía đó, Nhâm Nhiễm và Hạ Tịnh Nghi đứng đối diện với nhau, Hạ Tinh Nghi nói một câu gì đó, Nhâm Nhiễm nhún vai, dường như chỉ là một câu hỏi không cần phải trả lời.

Phùng Dĩ An cũng nhìn sang bên đó, lắc đầu: "Hạ Tịnh Nghi đã quen Tu Văn từ trước, cô ta có đến An Đạt một lần, kiêu căng, ta đây như nữ hoàng đến khảo sát vùng đất thực dân, nhưng trước mặt Nhâm Nhiễm, trông cô ta có vẻ hạ mình nhỉ".

Đúng như lời Phùng Dĩ An nói, Nhâm Nhiễm thấp hơn Hạ Tịnh Nghi một chút, ăn mặc giản dị, nhưng thần thái không hề tỏ ra kém cỏi đối phương. Bất kể Hạ Tịnh Nghi nói gì, cô đều chỉ trả lời bằng mấy từ đơn giản, sau đó Hạ Tịnh Nghi hỏi tiếp, cô chỉ lắc đầu rồi mở cửa xe ra, tỏ ý rõ là muốn kết thúc cuộc nói chuyện, Hạ Tinh Nghi lại như đang suy nghĩ gì, đứng một lát mới quay người bước về phía xe của mình.

Điền Quân Bồi ngồi lên ghế phụ trên xe, Nhâm Nhiễm thắt dây an toàn, cho xe nổ máy, lái ra khỏi vườn quả trước.

Bên ngoài màn đêm tối sầm, tuyết rơi lả tả, mỗi lúc một dày, xe cộ trên đường đều đi chậm hơn.

Điền Quân Bồi bèn tìm chủ đề để nói chuyện, "Thời tiết năm nay thực sự là bất thường. Trước đây anh chỉ gặp cảnh tuyết rơi như thế này ở miền Bắc".

"Đúng vậy, trước đây em cũng đã từng sống ở đây hai năm, cũng chưa bao giờ nhìn thấy tuyết rơi dày như vậy".

Bầu không khí trong xe lại chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng nhạc chậm rãi vang lên.

"Dường như em không vui lắm khi gặp cô gái Hạ Tịnh Nghi đó".

Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú về phía trước, ngừng một lát mới nói: "Cũng không hẳn là như vậy. Ở thành phố này mà cũng gặp được người quen trước đây, thấy hơi... bất ngờ".

"Em không phản đối khi anh kể một chút về chuyện cũ của mình chứ".

Cô không muốn để bầu không khí chìm trong sự nặng nề, bèn nói đùa: "Chỉ cần không phải là tình sử là được".

Điền Quân Bồi bật cười: "Tình sử của anh chẳng có gì đáng để nói cả. Năm 22 tuổi tốt nghiệp đại học, anh đã thi đỗ nghiên cứu sinh khoa luật của một trường đại học nổi tiếng ở Bắc Kinh, đồng thời đã qua được kỳ thi tư pháp - kỳ thi được mệnh danh là khó đỗ nhất, hồi đó thực sự thấy rất hào hứng, cảm thấy mình có thể nắm bắt mọi chuyện".

Cha của Nhâm Nhiễm là nhà luật học nên cô rất biết kỳ thi tư pháp phải học thuộc lòng các điều khoản về luật dài trên 300.000 chữ, đồng thời phải thành thạo các vụ án kinh điển, pháp lý, soạn thảo văn bản pháp luật, phải biết phân tích các vụ án có ranh giới mơ hồ, trước đây tì lệ đỗ nằm dưới 10% cũng không phải là quá lời khi gọi đó là kỳ thi khó nhất, hơn nữa trong cùng một năm, Điền Quân Bồi còn thi đỗ nghiên cứu sinh của trường đại học nổi tiếng, độ khó hoàn toàn có thể tưởng tượng.

"Đây chắc chắn là một chuyện đáng tự hào chứ".

"Không chỉ có vậy, trong quá trình học anh có đi làm thêm, thời gian đó anh đã làm thay luật sư hầu hết mọi công việc, sau khi quay về thành phố W, anh chính thức hành nghề luật sư, nhận mấy vụ án đều rất thuận lợi, có người ca ngợi anh là luật sư tài năng khó kiếm, anh cũng càng thấy đắc ý. Sau đó văn phòng của anh bảo anh nhận một vụ án quan trọng, tổng giám đốc của một công ty nhỏ bị cáo buộc là tham ô, nhưng công ty của ông ta chỉ đeo tấm biển tập thể trong thể chế ngày đó, thực tế là doanh nghiệp tư nhân. Anh đã nghiên cứu tất cả các tài liệu, chuẩn bị rất kỹ càng, rất tự tin và nói với ông ta rằng, vụ kiện này chắc chắn sẽ thắng. Trưởng văn phòng anh cũng rất tin tưởng anh, thậm chí còn mời phóng viên đến, đưa tin về vụ án này, chuẩn bị làm một chiến dịch tuyên truyền, kết quả lại nằm ngoài sự dự đoán của tất cả mọi người".

Nhâm Nhiễm đã từng làm ở ngân hàng nên cũng biết sơ qua về điều này, "Liên quan đến vấn đề thể chế, kết quả rất khó dự đoán".

"Mặc dù nói như vậy nhưng thực sự anh đã không thể biện hộ đắc lực cho ông ta, ông ta bị kết án 6 năm tù. Anh nói với ông ta rằng, chúng ta vẫn có thể kiện lên trên, nhưng ông ta đã mất lòng tin đối với anh và đổi sang luật sư khác, đó là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của văn phòng bọn anh, kiện lên tòa án cao hơn một cấp và được kết luận là vô tội. Chắc em cũng đã tưởng tượng ra đó là cú sốc lớn như thế nào đối với anh. Đúng trong thời điểm đó, anh lại thường xuyên gặp vị luật sư đó của ông ta ở các hoàn cảnh khác nhau".

"Sau đó thì sao?"

"Một thời gian dài anh rất chán nản, đột nhiên một ngày kia anh đã hiểu ra rằng, định luật Murphy lúc nào cũng thông dụng, miếng bánh ngọt rơi xuống, mặt có kem có khả năng áp xuống đất cao hơn; Trong lúc mình không xác định được, kết quả mà mình không muốn nhìn thấy nhất có xác suất xảy ra lớn nhất, người mà mình không muốn gặp nhất sẽ thường xuyên xuất hiện trước mặt mình để nhắc nhở sự thất bại của mình".

"Em đoán là sau khi anh nghĩ như vậy, có thể anh sẽ không gặp vị luật sư đó thường xuyên nữa, hoặc là nếu có gặp, anh cũng chỉ coi đó là một cuộc gặp gỡ hết sức bình thường, đến cuối cùng không còn để tâm đến nữa".

"Đúng vậy. Anh cần có lời nhắc nhở đó, để anh tránh lặp lại sai lầm tương tự. Hy vọng rằng em sẽ không nghĩ là anh đang thuyết giáo".

"Cảm ơn anh, Quân Bồi, có lúc đúng là em cũng cần một chút thuyết giáo. Anh cũng đã nhìn thấy rồi đấy, em định cư ở đây đúng là vì muốn tránh một số người nào đó, một số chuyện nào đó, nhưng né tránh..." Nhâm Nhiễm mỉm cười rồi lắc đầu, "thật sự thường không được như mong muốn".

"Thực ra em gây cho anh một cảm giác là không quan tâm đến việc phải chạm mặt với bất kỳ ai".

Sau một hồi im lặng, Nhâm Nhiễm nắm chắc vô lăng, dừng xe trước một trạm đèn đỏ, khẽ nói: "Hy vọng một ngày nào đó em sẽ được bình thản như vậy".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.