Thời Gian Trôi Mãi

Chương 32



Màn đêm buông xuống, không biết trời đã lất phất mưa từ lúc nào, đầu tiên là một hai hạt nhỏ rơi xuống, sau đó mưa mỗi lúc một dày hạt hơn. Nước mưa làm ướt tóc Nhâm Nhiễm, chảy xuống cổ áo, lưng thấy lành lạnh, cô mới giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu lên, mưa thi nhau phả vào mặt cô.

Nước mắt trộn lẫn nước mưa chảy vào miệng cô, mằn mặn, chan chát như nước biển. Mặc dù đang đứng trước mặt hồ mênh mông dưới màn đêm, xung quanh không có một bóng người, nhưng cô cũng không thể khóc thổn thức, thoải mái như thời còn là thiếu nữ, thời gian tựa như một bàn tay vô hình, bóp nghẹt mọi gợn sóng cảm xúc trong cô, nước mắt tuôn trào không thể cuốn đi nỗi cay đắng trong đáy lòng, khóc không thành tiếng cũng làm con người ta mất sức. Cô đã sức cùng lực kiệt.

Cô lấy máy điện thoại đang đặt ở chế độ im lặng ra xem giờ, gần bảy giờ, màn hình hiển thị cuộc điện thoại bị lỡ của Điền Quân Bồi, cô thực sự không còn đầu óc nào để gọi lại ngay; cất điện thoại vào túi, bám tay vào lan can đứng dậy, đưa tay vuốt mặt, quay người đi vào khách sạn, vừa bước xuống cầu thì thấy có hai người đi ngược lại, không ngờ lại là Trần Hoa và Lữ Duy Vi.

Nhâm Nhiễm biết chắc chắn nhìn cô bây giờ rất thảm hại, nhưng cô không thể tránh mặt họ được nữa, Trần Hoa đã túm chặt tay cô, dưới ánh đèn lờ mờ nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, hạ thấp giọng hỏi, "Có chuyện gì vậy?'

"Mưa rồi". Cô trả lời bâng quơ, hất tay anh ra, không còn kịp để ý đến ánh mắt dò hỏi của Lữ Duy Vi nữa mà chạy vội vào khách sạn.

Nhâm Nhiễm quay về phòng, lấy khăn tắm lau qua tóc rồi vội vàng thu dọn đồ đạc. Lúc đầu cô đoán bữa tiệc chia tay tối hôm nay sẽ kết thúc rất muộn, định đợi đến hôm sau, thanh toán xong tiền thù lao mới về nhà, nhưng hiện giờ cô không muốn ở đây thêm một giây nào nữa.

Tuy nhiên, vừa mở cửa phòng ra cô liền sững người Trần Hoa đứng ngoài hành lang. Cô tiến thoái lưỡng nan, chôn chân tại chỗ.

“Có chuyện gì vậy?” Trần Hoa lại hỏi cô một lần nữa.

"Không có gì, em hơi đau đầu, muốn về nhà nghỉ sớm".

Trần Hoa đỡ lấy chiếc túi du lịch cho cô, nói rất ngắn gọn: "Anh đưa em về".

Giống như trước đây, anh lái một chiếc xe Benz, đỗ ngay ở cổng khách sạn. Mưa đã to hơn lúc nãy, xe chạy với tốc độ bình thường, mưa rơi lộp độp xuống xe, cần gạt nước mưa quay đi quay lại, khiến trong xe yên tĩnh một cách lạ thường.

Cô ngồi ở ghế sau, nhắm mắt lại. Cô không nói dối, mũi cô bị ngạt, đầu đau như búa bổ, cả một tuần liền ban ngày bận tối mắt tối mũi, tinh thần tập trung cao độ, đêm chỉ được ngủ năm, sáu tiếng đồng hồ, vốn đã mệt mỏi rã rời, hiện tại đầu óc u minh, không còn sức nào để tranh cãi với anh, đương nhiên là rất biết ơn vì anh không hỏi gì thêm nữa.

Xe chạy đến sân khu nhà Nhâm Nhiễm ở, Trần Hoa xuống xe vòng qua đầu xe ngăn cô lại, "Để anh đưa em lên".

Cô đón lấy chiếc túi du lịch trong tay anh và không nhìn anh, “Cảm ơn tổng giám đốc Trần, không cần đâu anh".

Nhâm Nhiễm lên nhà, vứt chiếc túi du lịch xuống chuẩn bị đi tắm, nhưng bình nước nóng một tuần không dùng, sau khi bật phải đợi một lúc nước mới nóng, cô đành phải thay sang bộ quần áo ngủ, ngả đầu xuống ghế sofa chờ.

Cô ngồi thẫn thờ một lát, ánh mắt dừng lại trên cuốn Xa rời đám đông bát nháo đặt trên tràng kỷ, cô vội cầm lên, giở ngay sang chương 53 mà không kịp suy nghĩ gì, tìm đến đoạn đó."... Troy ngã xuống. Khoảng cách giữa hai người quá gần, lớp sắt mỏng trên đầu đạn không vỡ ra mà xuyên thẳng vào cơ thể anh. Anh hét lên một tiếng thất thanh - co giật một hồi - người ưỡn lên - sau đó, cơ bắp anh nhũn ra, nằm bất động".

Ánh mắt cô dừng lại trên những hàng chữ này. Hồi đầu khi đọc cuốn sách này, trong lòng cô chỉ nghĩ đến tâm trạng lúc đó của mẹ. Đương nhiên, mẹ cô không có gì liên quan với cuộc sống của các nhân vật trong truyện, còn hiện tại, từ cảnh tấn công bằng súng hãi hùng này, cô lại liên tuởng đến cái chết của Kỳ Gia Tuấn, bất giác cô rùng mình. Không cần phải đọc đoạn miêu tả về phản ứng của Bathsheba nữa, dĩ nhiên, mọi chuyện mà nhân vật nữ sống ở thời đại xa xôi đó trải qua không có điểm nào giống cô. Nhưng bi kịch của số phận lại tồn tại ở mọi nơi mọi lúc, không ai có thể chống cự trước sự thay đổi lớn lao của cuộc sống. Cuối cùng Bathsheba đã thoát khỏi những suy nghĩ nặng nề, còn cô thì sao? Cô đặt sách xuống, nhắm đối mắt cay xè lại

Chuông cửa đột nhiên vang lên, cô đứng dậy nhìn qua lỗ nhìn trên cửa, đứng ngoài cửa là Điền Quân Bồi. Cô hơi bất ngờ, vội vàng mở cửa, “Quân Bồi, sao anh lại biết là em đã về?”

Điền Quân Bồi xách một chiếc túi bước vào, nét mặt hơi khác lạ, anh bước đến bên bàn ăn, lấy từ trong túi ra một hộp đựng đồ ăn, sau đó lại lấy ra hai hộp thuốc đưa cho cô, "Tiểu Nhiễm, em ăn ít cháo rồi uống Aspirin và thuốc cảm đi".

Nhâm Nhiễm càng bất ngờ hơn: "Sao anh lại biết em đau đầu và chưa ăn cơm”.

"Vừa nãy anh gặp Trần Hoa ở dưới sân, những cái này là do anh ấy mua, anh ấy bảo anh mang lên".

Nhâm Nhiễm ngượng ngùng vâng một tiếng, ngần ngừ một lát rồi giải thích: “Hôm nay anh ấy đưa em về".

Điền Quân Bồi gật đầu, "Anh biết. Em không nghe điện thoại của anh, anh rất lo, lái xe đến khách sạn Bên Hồ để đón em, vừa đến cổng thì gặp em lên xe Trần Hoa".

Nhâm Nhiễm càng không thể nói được gì hơn.

Điền Quân Bồi thở dài, "Anh xin lỗi, anh thực sự... đã ghen. Lúc đầu anh định ra về, nhưng nghĩ lại, chắc là em có lý do của em, và thế là anh lại đến đây, kết quả là gặp Trần Hoa mua đồ đến cho em".

Nhâm Nhiễm cười buồn, “Em phải là người nói lời xin lỗi mới đúng, Quân Bồi, e rằng những lý do của em nói ra rất vụn vặt. Em biết là anh đã gọi điện thoại cho em, lúc đầu em không nghe thấy, sau đó đầu đau quá, định là về phòng sẽ gọi lại cho anh. Em biết, em không nên lên xe anh ấy …”. Cô không biết phải nói gì, cuối cùng quyết định nói thật, "Em mệt quá chẳng thiết nghĩ gì”.

“Thôi, bây giờ em đừng nói gì nữa. Sắc mặt em rất tệ, ngồi xuống tranh thủ cháo đang còn ấm mà ăn đi, rồi uống thuốc và nghỉ sớm đi".

Sau khi Nhâm Nhiễm lên giường, Điền Quân Bồi tắt đèn hộ cô rồi ra ngoài đóng cửa lại. Đi xuống dưới đất, anh nhìn bốn xung quanh chiếc xe Benz màu đen đó của Trần Hoa đã đi mất từ lâu. Bất giác anh thầm chế giễu mình, dĩ nhiên là người đàn ông đó sẽ không phải đứng ở dưới đất đợi đến khi nhìn thấy anh ra về mới yên tâm.

Trên thực tế, dường như Trần Hoa đã biết đến sự tồn tại của anh từ lâu, và anh ta cũng không cho rằng sự tồn tại của anh là mối đe dọa ngầm đối với anh ta.

Lúc họ gặp nhau dưới đất, anh vô cùng sửng sốt, chưa kịp nói gì, Trần Hoa đã đưa chiếc túi đang cầm trong tay cho anh một cách rất tự nhiên và nói với giọng bình thản: "Luật sư Điền, Nhâm Nhiễm đang mệt, anh mang cái này lên, trong đó có cháo và thuốc Aspirin, thuốc cảm, bảo cô ấy ăn xong thì nghỉ sớm đi. Nếu ngày mai cô ấy vẫn chưa khỏe thì nhớ đưa cô ấy đi khám bệnh"

Sau khi dặn dò xong, Trần Hoa liền quay người bỏ đi, Điền Quân Bồi đứng như trời trồng, tự nhiên không biết phải làm thế nào.

Kể từ khi làm luật sư đến nay, anh đã tiếp xúc và quan hệ với đủ mọi hạng người, giải quyết rất nhiều vụ án li kì, trải qua rất nhiều trường hợp mà những người cùng tuổi với anh chưa từng trải qua. Anh biết mặc dù chưa đạt được đến mức sắc mặt không đổi khi nhìn thấy núi Thái Sơn đổ trước mặt nhưng cũng là người hết sức bình tĩnh, không dễ dàng bị người khác điều khiển, sai khiến, tuy nhiên, người đàn ông có cái tên rất đỗi bình thường đó đã khống chế cục diện và bầu không khí, rõ ràng là người ta không thể liệt anh ta vào hàng những người bình thường.

Một người đàn ông từ trước đến nay vốn rất tự tin, đột nhiên hiểu ra điều này, đương nhiên không phải là một cảm giác vui vẻ. Anh cố gắng để mình bình tĩnh trở lại, nhưng bất giác lại nhớ đến mối tình mà trước đây anh đã trải qua.

Hồi học cấp ba có cô bạn gái viết thư cho anh, chuyện này được giấu cô giáo nên cũng hồi hộp, kịch tính hơn nhiều so với việc hẹn hò với cô bạn gái đó

Sau khi vào đại học, anh đã yêu chính thức, kéo dài gần một năm. Nhưng hiện tại, nếu bảo anh tả lại hình dáng của cô bạn gái đó thì anh không còn nhớ nữa, mọi thứ đã trở nên mơ hồ, chuyện duy nhất mà anh còn có ấn tượng, là cùng lúc đó có một cậu bạn khác theo đuổi cô bạn đó, nhiệt tình hơn anh nhiều, còn hẹn anh đến để đàm phán, yêu cầu anh rút lui, nói đến đoạn xúc động còn rơi nước mắt. Anh vô cùng sửng sốt trước sự đơn phương và ấu trĩ của đối phương, đồng thời lại cảm thấy xấu hổ thay cho sự mềm yếu của cậu ta. Cô gái bị kẹt ở giữa đó ít nhiều củng tỏ ra dao động. Anh không kiên trì được lâu chủ động bỏ cuộc. Sau đó cô bạn đã gửi cho anh một email rất dài, trách anh lạnh lùng, nói sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng mấy năm sau khi họ gặp lại, cả hai cùng cười, nói chuyện rất vui vẻ, cả hai đều hiểu ý nhau và không nhắc lại chuyện cũ nữa.

Anh nghĩ, sự hoang đường và lòng nhiệt tình khi người ta còn trẻ luôn là một sự lãng phí, có ai coi mối tình nông nổi đó là một vết thương khắc cốt ghi tâm đâu, nó chẳng khác gì một giọng văn vô nghĩa tự hành hạ mình.

Nhưng hiện tại, lần đầu tiên anh buộc phải nghĩ rằng, có lẽ mối tình mà Nhâm Nhiễm đã từng trải qua không giống với anh. Anh không thể biết, cô ra đi kiên quyết như vậy, nói đến tình cũ không hề tỏ ra lưu luyến, rốt cục là có bao nhiêu phần để cô muốn chứng minh với anh rằng, cô đã gạt hẳn mối tình thời trẻ đó ra khỏi suy nghĩ của mình và thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trần Hoa.

Điền Quân Bồi vừa về đến văn phòng, đang chuẩn bị tiếp tục giải quyết công việc thì nhận được điện thoại của mẹ, bà đi thẳng luôn vào vấn đề: “Cô bạn gái mà con mới yêu là như thế nào vậy? Từ trước đến nay ba mẹ không can thiệp nhiều vào cuộc sống của con, nhưng ba mẹ không muốn con nông nổi".

Đương nhiên là anh biết tại sao mẹ anh lại nói như vậy, "Trịnh Duyệt Duyệt còn nói gì với mẹ nữa không?"

Mẹ anh hậm hực nói: "Con đừng nghĩ linh tinh, Duyệt Duyệt không nói gì cả. Chỉ có chú Trịnh đã hẹn gặp và nói chuyện với ba mẹ một lần”.

"Chuyện này thì có liên quan gì đến chú ấy?" Anh không thể giữ bình được nữa”.

"Quân Bồi, tại sao con lại có thể tỏ thái độ đó với người lớn chứ Trịnh chỉ quan tâm đến con mà thôi". Mẹ anh liền chỉ ngay ra bằng giọng rất nghiêm túc, "chú Trịnh rất thật lòng, nói đúng là chú ấy rất muốn con và Duyệt Duyệt yêu nhau, kết hôn, nhưng chú ấy biết chuyện của con cái không thể bắt ép được. Chú ấy còn nói, từ trước đến nay chú ấy rất quý mến con, kể cả con không làm được con rể thì cũng là đứa cháu. Chú ấy chỉ không muốn sau khi chia tay vội vàng với Duyệt Duyệt con lại dính ngay vào một cô gái có lai lịch không rõ ràng. Đây cũng là điều mà ba con và mẹ lo lắng nhất"

“Mẹ, trước khi đến đây làm việc, con đã nói lời chia tay dứt khoát với Duyệt Duyệt, và đúng là con cũng đã có bạn gái mới, cô ấy tên là Nhâm Nhiễm, không tồn tại cái gọi là lai lịch không rõ ràng đâu mẹ".

Quân Bồi không muốn nói nhiều qua điện thoại, anh biết điều gì là có tính thuyết phục nhất đối với cha mẹ anh, "Cha cô ấy là nhà luật học nổi tiếng Nhâm Thế Yến, hiện đang là Viện trưởng Viện luật học của đại học Z. Cô ấy đi du học ở Australia về, hiện tại đang làm công việc dịch thuật".

Quả nhiên là mẹ anh rất ngạc nhiên, bà đã làm việc nhiều năm ở ban ngành kỹ thuật, cũng đã từng trải nhiều, không đến nỗi giật mình trước thanh danh của ông Nhâm Thế Yến. Chỉ có điều sau khi nói chuyện với ba Trịnh Duyệt Duyệt, về đến nhà, hai vợ chồng liền vào mạng Internet tìm hiểu những bài viết nói về Nhâm Nhiễm không nhiều, chỉ nói cô là người giữ cổ phần lớn, rất bí ẩn, không ai biết được lai lịch của cô, điều này đã đủ làm cho họ phải tò mò. Hiện tại nghe con trai nói vậy, tự nhiên cô gái này lại biến thành người có thân thế trong sạch nên bà cũng hơi bất ngờ.

Bà ngần ngừ một lát rồi hỏi anh: "Thế chuyện cổ phiếu của nó là thế nào? Kể cả là con của nhà luật học nổi tiếng thì cũng không thể quá giàu có, nó còn trẻ như thế, làm sao có thể nắm trong tay nhiều tài sản như vậy?"

Điền Quân Bồi bèn lựa lời trả lời: "Đó chỉ là về mặt danh nghĩa thôi, rất nhiều hoạt động phát hành riêng lẻ đều được thao tác theo hình thức đó. Thôi, mẹ cứ nói với ba là đợi con về rồi ta sẽ nói chuyện này sau, ba mẹ đừng suy nghĩ nhiều làm gì, cũng đừng nghe người khác bắt bóng bắt gió".

Tâm trạng của Điền Quân Bồi không được vui, không còn đầu óc nào để giải quyết công việc, anh gọi điện thoại cho Phùng Dĩ An và hẹn Phùng Dĩ An ra ngoài uống rượu. Vì định mượn rượu giải sầu nên anh không lái xe mà bắt một chiếc taxi, vòng đi vòng lại, mãi mới tìm thấy quán bar mà Phùng Dĩ An chỉ, nằm trong một khu khá heo hút. Anh bước vào ngó, khách trong quán cũng không phải là ít, nhưng yên tĩnh hơn nhiều so với các quán bar khác.

"Chỗ này có gì hay không?" Sau khi ngồi xuống, Điền Quân Bồi liền hỏi chuyên gia ẩm thực Phùng Dĩ An.

Phùng Dĩ An cười đáp: "Quán bar này được xây dựa vào một cái hầm, bên dưới được cải tạo thành hầm ủ rượu vang, chuyên bán rượu vang nhập khẩu, rất nhiều người thích thưởng thức rượu vang ở vùng này thường đến đây uống rượu, mua rượu. Biết rằng cậu không thích trò này nên bọn mình ngồi ở trên vậy".

Điền Quân Bồi cũng đã được nghe về thú thưởng thức rượu vang mới xuất hiện trong nước, ông Hầu - cựu trưởng văn phòng luật sư rất thích trò này, thường xuyên say sưa nói về kinh nghiệm thưởng thức rượu ở văn phòng, nói nghe rất thành thạo. Nhưng anh không hào hứng lắm, chỉ để Phùng Dĩ An gọi rượu mà không quan tâm đến năm tháng hay nơi sản xuất.

Mặc dù nói là hẹn nhau ra uống rượu giải khuây nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc nhắc đến tình hình của Húc Thăng và chuyện của Thượng Tu Văn hiện nay. Phùng Dĩ An nói với anh rằng, Cam Lộ vẫn sống tạm trong căn hộ để không của Thượng Tu Văn, nhưng quan hệ giữa hai người dường như đã có chiều hướng khá lên.

"Thế thì tốt".

"Tốt cái gì. Tu Văn mong có con từ lâu, tiếc là bị sảy mất, sợ vợ buồn, vẫn phải cố gắng không để lộ ra rằng mình buồn, haizz, nói đi nói lại, đàn ông bây giờ cũng khổ thật, phải gánh vác quá nhiều thứ trên lưng".

"Dĩ An, dường như anh đứng trên lập trường của Tu Văn nhiều quá".

"Không hẳn là thế", Phùng Dĩ An lắc đầu, bê ly rượu lên, nhấp một ngụm, "thực ra tôi cũng rất thông cảm với Cam Lộ. Nhưng tôi cho rằng, đúng là phụ nữ có quyền thích làm gì thì làm nấy hơn đàn ông. Cùng là việc đó, nếu phụ nữ làm thì đàn ông phải tha thứ một cách vô điều kiện; Còn nếu đàn ông làm thì gần như có thể khẳng định rằng, họ không được đối xử như vậy".

Điền Quân Bồi có nghe loáng thoáng sau khi Dĩ An thất tình, từ một chàng công tử vô tư biến thành một kẻ hơi chán ghét cuộc đời, bất giác anh thấy buồn cười, "Anh đưa nam quyền ra không hợp thời đâu".

“Còn nam quyền gì nữa", Phùng Dĩ An lắc đầu quầy quậy, "hiện tại đàn ông là phái yếu thực sự. Quân Bồi, tôi thấy cô bé Nhâm Nhiễm mà cậu đưa đi chơi đó rất điềm đạm, tự nhiên, không hống hách, hung hăng như con gái thời nay, cố mà giữ”.

Điền Quân Bồi không có tâm trạng nào để nói chuyện về Nhâm Nhiễm với Phùng Dĩ An, anh chỉ cười nói: "Ê, giọng điệu từng trải của anh khiến tôi phải dựng tóc gáy đấy”.

"Tôi là người từng trải thật mà, tôi cũng thấy hơi sợ chuyện tình cảm rồi, cái mình mong thì chẳng được, cái mình yêu rồi cũng mất, nghĩ thấy vô vị thật”.

"Thật không chịu nổi anh, Dĩ An, tôi không kỳ vọng anh khích lệ được gì cho tôi đâu, nhưng củng không thể nhìn thấu trần thế bằng con mắt tứ đại giai không[1] như thế".

[1] : Tứ đại giai không: người Ấn Độ cổ đại cho rằng, "tứ đại" là 4 vật chất cấu thành nên vũ trụ gồm địa, thủy, hỏa, phong. Tứ đại giai không" là chỉ tất cả mọi cái trên thế giới đều là hư không. Đây là một tư tưởng tiêu cực

Phùng Dĩ An liền cười ha ha,"Nhìn thấu sớm một chút vẫn tốt hơn" Rồi anh nâng ly ra hiệu cho Điền Quân Bồi, "có thể giải tỏa rất nhiều nỗi phiền muộn".

Hai người mỗi người có một tâm sự riêng, uống cũng khá nhiều. Nửa đêm khi ra khỏi quán bar, cả hai đều đã say, gọi taxi ai về nhà nấy. Từ trước đến nay Điền Quân Bồi rất hạn chế trong chuyện uống rượu, lần đầu tiên say đến mức này, mãi mới đút được chìa khóa vào ổ khóa, sau khi vào phòng không có ý định tắm rửa, thay quần áo gì cả, mò vào phòng ngủ liền nằm lăn ra giường: ngủ,

Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là hơn mười giờ sáng, mặc dù là cuối tuần, nhưng anh cũng rất ít khi ngủ đến giờ này mới dậy. Anh chỉ xác nhận được một điều, trên người anh có mùi rất khó ngửi, đầu anh rất đau, mọi nỗi phiền muộn trong lòng không giảm đi được chút nào.

Anh vừa tắm vừa nghĩ, xem ra việc mượn rượu giải sầu không hợp với mình, sau này vẫn nên uống điều độ thì hơn. Sau khi ra khỏi phòng tắm, anh lấy điện thoại ra, nhìn thấy trên máy có cuộc gọi nhỡ. Ngoài số điện thoại liên quan đến công việc còn có một cuộc do Nhâm Nhiễm gọi từ hơn nửa tiếng trước. Anh vội vàng gọi lại.

“Tiểu Nhiễm, tối qua anh uống hơi nhiều nên vừa mới dậy, em gọi cho anh à? Đã đỡ mệt hơn chưa em?”

"Uống thuốc xong được ngủ một đêm, em đã khá hơn nhiều rồi anh ạ, em định hỏi anh có tiện đưa em đến khách sạn Bên Hồ hay không, trung tâm phục vụ diễn đàn gọi điện cho em bảo em phải đến ngay để thanh toán thù lao. Anh không nghe điện thoại nên em tự đi rồi".

Điền Quân Bồi biết Nhâm Nhiễm không phải là cô gái có người yêu rồi là bắt đối phương phải đưa đón cho bằng được. Gần như cô không bao giờ đưa ra yêu cầu gì trong chuyện này, lần này gọi điện thoại đến, rõ ràng là có ý muốn bù đắp chuyện không vui xảy ra tối hôm qua. Anh càng thấy hối hận vì mình đã say.

“Em ở đó đợi anh nhé, anh sẽ đi đón em ngay".

Nhâm Nhiễm bỏ máy xuống, đi vào chỗ thầy Tưởng thanh toán, thầy Tưởng khen cô vì cô đã hoàn thành công việc xuất sắc, đồng thời nói nhớ giữ liên lạc, hy vọng sau này nếu có việc gì cần đến phiên dịch có thể tìm cô. Dĩ nhiên là cô đã vui vẻ đồng ý.

Cô đi ra, bước về góc của sảnh lớn, định ngồi xuống ghế sofa đợi Điền Quân Bồi thì lại nhìn thấy Lữ Duy Vi đang ngồi bên ghế sofa, bên cạnh có đặt một chiếc va ly. Nhìn thấy cô, Lữ Duy Vi liền đặt tờ tạp chí xuống, cười và cất tiếng chào: "Xin chào Nhâm Nhiễm".

Nhâm Nhiễm thấy hơi bất ngờ, bèn thể hiện ra động tác chào tạm biệt "Tiến sĩ Lữ, chào chị, bây giờ chị ra sân bay à?"

"Đúng vậy, em ngồi đi, chị đang đợi em".

Cô đành phải ngồi xuống, "Tiến sĩ Lữ biết em đến đây à”

"Chị nhờ thầy Tưởng thông báo cho em biết sáng hôm nay bắt buộc phải đến, chị phải về Bắc Kinh ngay, cùng chuyến bay với Gia Thông, chị ngồi đây đợi anh ấy đến. Trước khi đi chị rất muốn được gặp em".

Cô rất ngại thực sự không muốn chạm trán Trần Hoa ở đây một lần nữa. “Tiến sĩ Lữ tìm em có việc gì không?”

“Nhâm Nhiễm, hôm qua em không sao chứ”.

“Cảm ơn chị, em chỉ hơi bị cảm, nhưng uống thuốc vào thì không còn vấn đề gì nữa".

“Dường như em không tò mò gì về quan hệ của chị và Gia Thông thì phải", Lữ Duy Vi ngồi bằng tư thế rất thoải mái, nụ cười nở trên môi

Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Tiến sĩ Lữ, có rất nhiều chuyện em không thấy tò mò".

"Thái độ này rất thú vị, khiến chị ngày càng tò mò về em".

"Chúc tiến sĩ Lữ lên đường may mắn, em..

Lữ Duy Vi liền làm động tác ngắt lời cô, "Nhâm Nhiễm, em đợi một lát nghe chị nói hết đã. Chị và Gia Thông quen nhau rất lâu rồi, có thể nói, chị là mối tình đầu của anh ấy".

Đương nhiên là Nhâm Nhiễm đã nhận ra tại buổi biểu diễn từ thiện ở Bắc Kinh lần trước, Lữ Duy Vi đã tỏ ra muốn có chuyện gì nói với cô, nhưng cô không ngờ rằng đối phương lại nói ra chuyện này. "Chị không cần thiết phải nói chuyện riêng tư với em đâu".

Vẻ mặt Lữ Duy Vi lại tỏ ra rất bình thản, "Mặc dù Gia Thông không yêu cầu chị giải thích điều gì với em, nhưng chị cảm thấy chị nên nói rõ với em thì hay hơn. Hồi học nghiên cứu sinh chị đã quen anh ấy, hồi đó anh ấy đang học đại học, chị hơn anh ấy ba tuổi, nhưng nhìn anh ấy già dặn hơn tuổi thực rất nhiều, sự chênh lệch này về tuổi tác không có gì là lớn cả. Chị rất thích anh ấy và thế là đã chủ động nói với anh ấy. Dùng cách nói của thời nay là tỏ tình, chị thực sự ghét cái từ này, hình như là từ của Nhật Bản du nhập vào, thể hiện rõ ý cầu xin. Tóm lại, Gia Thông đã chấp nhận chị, và bọn chị đã đến với nhau".

Nhâm Nhiễm không biết làm thế nào, đành phải im lặng, nhưng vẫn chợt nghĩ, hóa ra Kỳ Gia Thông không chỉ một lần đón nhận tình yêu chủ động từ phía con gái, thảo nào năm xưa anh tỏ ra rất bình tĩnh, thấu hiểu và khoan dung trước sự ngưỡng mộ có phần rụt rè của cô.

"Quan hệ giữa chị và anh ấy khá ổn. Tuy nhiên, khi còn trẻ, dường như người ta không quá coi trọng tình yêu, họ luôn tưởng rằng thế giới rộng lớn vô bờ bến còn có rất nhiều sự việc chờ đợi mình trải nghiệm. Chị giành được học bổng sang Mỹ học tiến sĩ, và thế là chị đã chia tay anh ấy. Anh ấy tỏ ra rất thoải mái, thấu hiểu và đưa chị ra sân bay. Cuộc sống ở nước ngoài rất phong phú nhưng chị phát hiện ra rằng, chị vẫn không thể quên được anh ấy. Ba năm trước, chị và anh ấy đã tái ngộ tại Bắc Kinh, sau đó... chị lại một lần nữa đem lòng yêu anh ấy".

"Chuyện này thực sự không có liên quan gì đến em”. Nhâm Nhiễm đành phải ngắt lời Lữ Duy Vi, "tiến sĩ Lữ, em không muốn thất lễ nhưng em không có đủ tư cách để quan tâm chuyện tình cảm của chị. Hai người yêu nhau hay không yêu nhau là chuyện của hai người, không cần phải nói với em đâu".

Lữ Duy Vi không để ý gì đến lời nói của cô mà chỉ nhìn cô chăm chú, chị có một đôi mắt sáng và thông minh, giọng nói bình thản. "Ba năm trước, Gia Thông không hề để ý gì đến những tình cảm mà chị dành cho anh ấy. Chị không quan tâm lắm vì trước đây anh luôn tỏ ra thờ ơ trước chuyện tình cảm, có phần giống...." Lữ Duy Vi nghĩ một lát, "một người không đói lắm sẽ không chủ động đi kiếm thức ăn, nhưng nếu bạn mời anh ta vào bàn tiệc, chỉ cần không thấy ngán, anh ta vẫn muốn ngồi xuống ăn”.

Mặc dù trong lòng rối bời, nhưng Nhâm Nhiễm cũng bật cười vì cách ví von này, chỉ có điều nụ cười của cô hơi chua chát: "Tiến sĩ Lữ, chị không để tâm đến thái độ này của anh ấy à?"

"Yêu một người, e rằng sẽ yêu mọi cái của anh ta, bao gồm sự lạnh lùng và cao ngạo trong con người anh ta. Về mặt này, chị không phải là người theo chủ nghĩa nữ quyền triệt để, ha ha". Lữ Duy Vi nhún vai cười, "Chị nghĩ, chắc mình không chơi được những trò tinh tế, hàm súc như thế này nữa, chị quyết định sẽ nói thẳng với anh ấy như trước đây, có thể anh ấy sẽ bất ngờ, nhưng chắc vẫn sẽ chấp nhận, tiếc rằng chị đã nghĩ sai, anh ấy nói người mà anh ấy yêu là em, anh ấy không thể đón nhận người khác nữa".

Nhâm Nhiễm đưa mắt nhìn xuống dưới, nói bằng giọng có phần buồn chán: "Và thế là chị tò mò về em ư?"

"Đó là điều rất bình thường thôi, bởi chị không thể nghĩ được rằng Gia Thông lại chủ động thừa nhận yêu người khác".

"Thế thì chắc chị đã tìm hiểu được tình hình của em rồi, em đã trải qua một thời gian trị liệu tâm lý rất dài, ngay cả chuyện riêng tư của mình cũng phải tìm bác sĩ để tâm sự, dĩ nhiên là em không có hứng thú gì với tình cảm của mọi người xung quanh. Em không giúp được gì chị"

Lữ Duy Vi lại một lần nữa bật cười thành tiếng, lắc đầu, giọng vừa tỏ ra ngạo mạn vừa tỏ ra trêu chọc, "E rằng em vẫn hiểu lầm chị, Nhâm Nhiễm ạ. Trong chuyện tình cảm, chị không cần thiết phải nhờ ai giúp đỡ. Trong buổi biểu diễn từ thiện đó, đúng là chị muốn quan sát em, đánh giá xem chị có bao nhiêu cơ hội. Lúc đó chị nghĩ, một cô gái lạnh lùng, sống khép mình như vậy, nhìn thấy hình như chẳng có hứng thú với bất kỳ chuyện gì, không phải là mẫu người dễ làm Gia Thông phải cảm động, chắc là chị vẫn có thể tìm được cơ hội. Nhưng Gia Thông đã cho chị thấy rằng, sự phán đoán này của chị là hoàn toàn sai. Chị tán thành việc cố gắng hết mình để giành lấy, nhưng điều quan trọng là phải biết buông tay kịp thời, không nên biết nó không được mà vẫn làm. Sinh mệnh rất đáng quý, có quá nhiều việc phải làm, không nên lãng phí. Chị cũng nói với Gia Thông như vậy, em đoán xem anh ấy đã trả lời thế nào?"

"Đây cũng là điều mà em không tò mò".

Lữ Duy Vi cười rất thoải mái, "Quả thực là em rất thờ ơ với mọi chuyện xung quanh Nhâm Nhiễm ạ, thực ra là không cần thiết, sống như thế này rất vô vị, sẽ phải bỏ lỡ rất nhiều trải nghiệm thú vị".

Nhâm Nhiễm cũng cười, "Em thật sự cho rằng, với tính cách thoải mái này của chị, chắc chắn chị sẽ được sống một cuộc sống rất vui vẻ, thú vị tiến sĩ Lữ ạ. Tuy nhiên cuộc sống mà mỗi người cần và có thể sống lại rất khác nhau"

Nụ cười trên môi Lữ Duy Vi tắt dần, nhìn chị như đang suy nghĩ gì "Hiện giờ ít nhiều chị cũng đã nhận ra được điểm tương đồng giữa Gia Thông và em. Thực tế là, câu trả lời của anh ấy tương tự như em, anh ấy nói rằng cuộc sống mà anh ấy muốn sống không giống chị" .

"Cũng chưa chắc đã giống em".

"Em đang cố gắng vạch ra ranh giới giữa em và anh ấy ư? E rằng anh ấy sẽ không đồng ý. Anh ấy nói thẳng với chị rằng, anh ấy rất yêu em, trước đây anh ấy đã buông tay trong lúc không nên buông tay, hiện tại không được tái phạm sai lầm đó nữa".

Cách nói rõ ràng, chuẩn xác này khiến Nhâm Nhiễm không biết phải nói gì, "Tiến sĩ Lữ, em không hiểu tại sao chị lại tìm em để nói những chuyện này?"

“Gia Thông không kể cho chị nghe giữa em và anh ấy đã xảy ra chuyện gì, chị cũng không có ý định dò hỏi. Đáng lẽ chị có nhiều cơ hội chiếm được trái tim của anh ấy, chỉ tiếc rằng chị đã bỏ lỡ cơ hội đó, không còn cách nào lấy lại nữa. Tuy nhiên, chị và Gia Thông là bạn bè, chị rất trân trọng tình bạn với anh ấy, không muốn vì chị mà hai người phải hiểu lầm nhau, chính vì thế hôm nay chị muốn giải thích với em như vậy".

“Cám ơn ý tốt của chị, nhưng thực sự không cần thiết phải như vậy".

“Có thể, thực ra hôm qua chị đã gọi điện cho Gia Thông, anh ấy cũng nói như vậy. Anh ấy nói vấn đề lớn nhất giữa anh ấy và em không phải là sự hiểu lầm”. Lữ Duy Vi hướng ra phía cửa vẫy tay, "Đúng lúc quá, anh ấy đến rồi".

Trần Hoa bước đến, nhìn thấy Nhâm Nhiễm, có phần bất ngờ, “Nhâm Nhiễm, sao em lại ở đây? sắc mặt em tệ như vậy, đáng lẽ nên ở nhà nghỉ ngơi”.

"Em không sao”.

“Nhâm Nhiễm đến để thanh toán tiền thù lao, em và cô ấy đã gặp nhau nên nói chuyện một lát”.

Trần Hoa đưa mắt nhìn Lữ Duy Vi, Lữ Duy Vi liền cười cười với vẻ trêu đùa, anh nhếch mép, cũng coi như đã cười rồi quay sang nói với Nhâm Nhiễm: "Để anh bảo lái xe đưa em về".

"Cảm ơn anh, không cần đâu, em đang đợi bạn trai của em, anh ấy đến đón em ngay bây giờ đây".

"Ừ, anh có việc phải về Bắc Kinh một chuyến". Anh nhấc chiếc va ly của Lữ Duy Vi lên, "quay về anh sẽ liên lạc với em".

Lữ Duy Vi đứng dậy, "Nhâm Nhiễm, hy vọng có cơ hội được gặp lại em". "Tạm biệt chị".

Nhâm Nhiễm chỉ gật đầu chào tạm biệt họ, nhìn Trần Hoa và Lữ Duy Vi sánh vai nhau đi ra. Ra đến cổng thì họ gặp Điền Quân Bồi, Trần Hoa và Điền Quân Bồi cũng gật đầu chào nhau rồi đi lướt qua nhau.

Ánh mắt Nhâm Nhiễm chạm vào ánh mắt Điền Quân Bồi, cô thầm nghĩ có lẽ đây cũng được coi là một câu trong định luật Murphy: người mình không muốn gặp lại thường xuyên phải gặp; Không muốn một cảnh tượng nào đó xảy ra thì nó lại luôn xảy ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.