Thời Gian Trôi Mãi

Chương 4



Buổi chiều thứ ba đặt chân đến thành phố J, sau khi ăn xong bữa tối, Nhâm Nhiễm vừa ôm đầu gối vừa ngồi, nhìn căn phòng mỗi lúc một tối, màn đêm dần dần buông xuống. Trong căn phòng nhỏ hoàn toàn không nhìn thấy mặt trời mọc, mặt trời lặn này, cô chỉ có thể đoán mò thời gian theo cảm giác, mọi quá trình vốn rất mong manh khó cảm nhận bằng cơ thể, sau khi nhìn kỹ, lại cũng thấy chia thành nhiều cấp độ.

Cánh cửa sắt đột nhiên kêu cạch, ánh đèn rọi vào, nữ cảnh sát tầm tuổi trung niên xuất hiện trước cửa với vẻ mặt vô cảm: "Đi theo tôi, có người muốn gặp cô".

Nhâm Nhiễm bước vào phòng khách nhỏ, phát hiện người đàn ông đang ngồi trong đó là luật sư Điền Quân Bồi mới quen hôm trước, cô hơi sững người.

Điền Quân Bồi cũng sững sờ, anh đã từng gặp rất nhiều người đương sự ở trong hoàn cảnh bị bắt giam, không nằm ngoài sự dự đoán của anh, Nhâm Nhiễm xuất hiện trong trạng thái hết sức thảm hại, sắc mặt tiều tụy, đôi mắt quầng thâm, chiếc áo phông trắng nhăn nhúm có dính vết bẩn, mái tóc phủ xuống bờ vai tuy không rối lắm nhưng khá bết, những phần da lộ ra ngoài thì lấm chấm, toàn là vết gãi vì bị muỗi đốt, không còn vẻ rạng ngời như hôm anh nhìn thấy ở trạm thu phí.

Nhưng nhìn thấy anh, cô chỉ tỏ ra hơi sửng sốt rồi ánh mắt lấy lại ngay được vẻ bình tĩnh, thần thái bình thản. Anh đứng dậy ra hiệu cho cô ngồi, cô ngồi xuống, cũng không có vẻ lo lắng bất an thường gặp ở những người bị bắt oan, càng không tỏ vẻ sốt sắng như gặp được vị cứu tinh khi nhìn thấy luật sư.

Anh nghĩ, thảo nào đội trưởng Tôn không cảm nhận được vẻ u uất ở cô, thái độ của cô tỏ ra hết sức trấn tĩnh.

Hai ngày qua Điền Quân Bồi bận rộn với công việc của mình, nhưng anh vẫn tranh thủ thời gian gọi một cuộc điện thoại cho đội trưởng Tôn để hỏi thăm tình hình, chỉ có điều xem ra đội trưởng Tôn còn thiếu đầu mối hơn cả anh.

"Văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh đã cho người đến đưa cô ấy đi chưa?"

"Không có ai đến, cũng không có điện thoại, chiếc Land Rover đã đưa về đây rồi, đang để trong trụ sở, lạ thật".

"Cô ấy không chủ động trao đổi tình hình gì à?"

"Hoàn toàn không. Cô ta chỉ đưa ra hai yêu cầu, yêu cầu thứ nhất là cô ta phải uống đúng giờ số thuốc để trong túi, mỗi ngày một viên, tôi đã tìm bác sĩ để giám định, đó là một loại thuốc chống trầm cảm, đúng là phải uống đều đặn, chúng tôi đã đưa cho cô ta theo đúng liều lượng".

Điền Quân Bồi hơi bất ngờ, nghĩ lại thì thấy nhìn cô có một vẻ trầm tình, bình thản không hợp với tuổi tác, thực sự không nhận ra có điều gì bất ổn, "Yêu cầu kia là gì?"

"Cô ta muốn chúng tôi trả lại cho cô ta mấy cuốn sách để trong túi, người gác đã không cho, cô ta cũng không nói gì thêm nữa".

"Nếu cô ấy mắc bệnh trầm cảm thật thì các anh phải chú ý đến tinh thần của cô ấy".

Đội trưởng Tôn gạt đi ngay, "Tinh thần? Trông cô ta rất bình tĩnh, không giống như các nghi phạm khác hoặc là la lối om xòm, hoặc là trèo lên cửa sắt nhìn ra ngoài. Cô ta chỉ ngồi thẫn thờ mà thôi".

"Bên trên có cách đánh giá gì mới về vụ án này không?"

"Chúng tôi đã gọi điện thoại hỏi, câu trả lời của văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh là giam riêng vào một phòng trước rồi tính sau, chẳng hiểu là thế nào nữa".

Mãi cho đến chiều hôm nay, đội trưởng Tôn đã chủ động gọi điện thoại cho Điền Quân Bồi: "Quân Bồi, có thời gian đến đây một lát".

Anh liền đến trụ sở cảnh sát, đội trưởng Tôn cười: "Cho cậu một cơ hội, vào nói chuyện với Nhâm Nhiễm, tìm hiểu lai lịch của cô ta".

Anh liền cười ha ha: "Anh Tôn, đây là ý của anh hay là do giám đốc công an của các anh yêu cầu?"

"Giám đốc đau đầu, không hiểu rốt cục vụ án này là như thế nào. Đến bây giờ không thấy tài liệu báo án được chuyển đến, cũng không nhận được thủ tục do cấp trên chuyển giao. Đương sự lại không hé răng nửa lời, chúng tôi không tra hỏi, cô ta không chủ động khai báo, cũng không kêu oan, càng không yêu cầu đòi gặp ai, chúng tôi không thể giam người mãi mà không có lý do như thế này được. Chắc chắn cô ta có thành kiến với chúng tôi, tôi nghĩ đi nghĩ lại, cậu được coi là một người trung lập, lại là luật sư, chắc là cô ta sẽ tin tưởng vào cậu".

Điền Quân Bồi vốn có phần tò mò về Nhâm Nhiễm và sự phát triển của vụ việc này nên đương nhiên là không từ chối. Nhưng đến khi anh thực sự ngồi đối diện với Nhâm Nhiễm, nhìn sắc thái của cô, anh không dám chắc là mình có thể khai thác được thông tin gì có thể sử dụng.

"Nhâm Nhiễm, chào cô. Tôi sợ là cô không còn nhớ tên của tôi, tôi xin giới thiệu lại, tôi là Điền Quân Bồi, là một luật sư".

Nhâm Nhiễm mỉm cười: "Luật sư Điền, trí nhớ của tôi không tồi đâu".

"Thế thì tốt, Nhâm Nhiễm ạ, cô có thể nói sơ qua tình hình của cô cho tôi nghe được không, biết đâu tôi lại có thể giúp được gì đó".

"Cảm ơn luật sư Điền, nhưng tôi không có gì để nói cả".

Điền Quân Bồi cũng mỉm cười: "Nhâm Nhiễm, e rằng cô vẫn chưa ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Theo pháp luật hiện hành của nước ta, nếu số tiền ăn trộm vượt quá 600.000 NDT thì được coi là cực lớn, tiêu chuẩn kết án phải 10 năm tù trở lên. Giá của một chiếc xe Land Rover ít ra cũng phải hơn 1 triệu NDT, nếu chứng cứ đầy đủ, giao cho cơ quan kiểm sát khởi tố, mức án cao nhất là tù chung thân".

Rõ ràng Nhâm Nhiễm rất chăm chú lắng nghe, đợi khi anh nói xong, im lặng một hồi lâu, dường như đang suy nghĩ gì, một lát sau, cô lại một lần nữa mỉm cười, nói với giọng bất lực: "Anh ấy không đến mức hận tôi vậy, không đến mức bắt tôi phải ngồi tù".

Điền Quân Bồi nhạy bén hỏi ngay: "Anh ấy là ai? Là Trần Hoa - chủ xe đã báo án với công an ư?"

Nhâm Nhiễm mím chặt môi tỏ ý mặc nhận.

"Hai người vốn quen nhau từ trước à?"

Nhâm Nhiễm gật đầu.

"Hai người có quan hệ gì?"

"Là... bạn".

"Cô có được anh ta trao cho quyền sử dụng chiếc xe này hay không?"

Nhâm Nhiễm nghĩ một lát: "Giữa chúng tôi không có sự trao quyền rõ ràng, nhưng từ tháng 11 năm ngoái, chiếc xe này hoàn toàn do tôi lái".

"Vậy thì cụ thể là lần này, anh ấy có biết là cô lái chiếc xe này đi không?"

Nhâm Nhiễm có phần do dự: "Chắc là biết".

"Giữa cô và anh Trần Hoa có sự hiểu lầm gì không? Có cần phải liên lạc với anh ấy để làm rõ vấn đề hay không?

Nhâm Nhiễm lắc đầu: "Không cần thiết phải làm như vậy".

"Cô có biết trong tình huống anh ấy biết rõ là cô lái xe đi mà vẫn báo công an có nghĩa là gì không?"

Nhâm Nhiễm lại một lần nữa im lặng.

Tay cô đặt trên bàn, Điền Quân Bồi nhớ như in, buổi chiều ngày hôm kia, đôi tay này đặt trên mui xe của chiếc Land Rover đó, làn da trắng ngần, ngón tay thon dài, móng tay hồng lấp lánh được cắt tỉa gọn gàng, vừa nhìn là biết được chăm sóc rất cẩn thận, hoàn toàn khác với hình ảnh kẽ ngón tay dính các vết bẩn, rìa móng tay nham nhở như lúc này.

Rõ ràng là cô đã để ý đến tầm nhìn của anh, nhưng không hề có ý định rụt tay lại giấu đi, chỉ lơ đãng nhìn ra ô cửa sổ sau lưng anh.

Điền Quân Bồi hơi nản: " Nhâm Nhiễm, cô biết đấy, chúng ta quen nhau giữa đường. Tôi làm việc trên tỉnh, đến thành phố J để công tác, bình thường chỉ giải quyết các vụ án kinh tế, không nhận các vụ án hình sự, không phải tôi đến đây để tìm kiếm mối làm ăn. Tôi chỉ có cảm giác rằng cô không giống với dân ăn trộm xe, chuyện này có điều gì uẩn khúc ở bên trong, chính vì thế tôi thực lòng muốn giúp cô. Dĩ nhiên, nếu cô cảm thấy không ngại ngần khi để anh chàng mà cô nói đến đó quyết định số phận của cô, cũng không ngại khi tiếp tục ở lại đây thì đó là sự tự do của cô".

Nhâm Nhiễm thu ánh mắt về, khóe mép lại hơi nhếch lên, nụ cười đó có phần đùa giỡn: "Luật sư Điền, tôi không phải là người thích được hành hạ, tôi không cảm thấy việc bị nhốt trong cái nơi ngột ngạt đến mức khiến người ta bị thiu, hai ngày hai đêm muỗi đã hút hết 100 CC máu của tôi là một chuyện thú vị, tôi càng không muốn bị ngồi tù. Bất kể vì lý do gì, tù chung thân là một bản án không có gì là đẹp đẽ cả".

"Nói như vậy có nghĩa là cô dám chắc anh ta sẽ đến rút kháng cáo ư?"

"Anh ấy chỉ muốn cho tôi một bài học. Bị nhốt mấy ngày trong phòng giam tại trụ sở công an ở một thành phố nhỏ xa lạ, có lẽ là đủ rồi".

"Cô cho rằng anh ta có thể hô mưa gọi gió, sức mạnh lớn đến mức có thể lấy pháp luật làm công cụ trút bỏ hận thù cá nhân ư?"

"Anh ấy không có hận thù cá nhân gì cả, cùng lắm chỉ cảm thấy hành vi của tôi ấu trĩ, nực cười, cần phải trừng phạt một chút".

Điền Quân Bồi đã cảm thấy hơi bất lực. Anh nghĩ, cô gái trước mặt này nhìn rất xinh xắn dễ thương, ở trong hoàn cảnh khó khăn mà không sợ hãi, nhưng sự trấn tĩnh của cô lại chỉ bắt nguồn từ lòng tin ngu xuẩn đối với một người đàn ông, thực sự khiến anh vừa thất vọng vừa khó hiểu. Anh đành phải nhẹ nhàng nói: "Nhâm Nhiễm, nếu đã như vậy thì e rằng tôi không thể giúp cô việc gì, chúc cô may mắn".

"Luật sư Điền, mong anh đừng giận tôi, chuyện này quá phức tạp, và cũng quá riêng tư, tôi không thể giải thích. Tuy nhiên, hầu hết mọi thời gian, về cơ bản tôi có thể được coi là một người bình thường có lý trí".

Giọng Nhâm Nhiễm nhẹ nhàng, rõ ràng, mang một vẻ mềm mại của chất giọng phương Nam, giọng điệu thành khẩn, lập tức xua tan ngay vẻ bực bội thoáng qua của Điền Quân Bồi. Anh nhìn cô, chỉ cách một chiếc bàn, anh có thể nhìn thấy rất rõ mấy nốt đỏ do muỗi đốt trên khuôn mặt trắng ngần của cô, đôi mắt long lanh như nước, khóe mép nhếch lên, dường như hơi cười cười, nhưng lại mang chút gì đó tự giễu cợt mình, khiến trái tim anh hơi rung động, lại một lần nữa cảm thấy cô gái trước mặt này thực sự bí ẩn.

"Cho dù thế nào cũng không nên lấy số phận của mình ra làm trò đùa. Tôi còn ở đây hai ngày nữa, sau khi lo xong mọi việc sẽ về. Nếu cô thay đổi ý định, cần tôi giúp đỡ thì cứ nói với đội trưởng Tôn, anh ấy sẽ có cách liên lạc với tôi".

"Cảm ơn anh, luật sư Điền, anh đừng lo cho tôi, tôi đoán chắc là anh ấy cũng đã cảm thấy trừng phạt tôi như thế là đủ rồi, chắc ngày nay ngày mai sẽ cho người đến rút kháng cáo thôi..

"Xem ra hành động của tôi đều nằm trong sự dự đoán của em, chuyện này đúng là thú vị thật". Một giọng đàn ông trầm ấm vang lên.

Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi giật mình quay đầu lại, chỉ thấy ngoài cửa đã có hai người đứng đó từ bao giờ. Trong đó một người là đội trưởng Tôn mặc quần áo cảnh sát, người kia dáng cao dong dỏng, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh cổ vịt, chiếc quần âu màu tối, có khuôn mặt gầy, lạnh lùng, đứng tựa vào khung cửa với vẻ nhàn nhã, nhìn thoáng qua thấy cũng bình thường không có gì nổi trội, nhưng từ dáng vẻ đến nét mặt đều gây cho người ta một cảm giác ức chế, đôi mắt sắc sảo liếc Điền Quân Bồi, dừng lại trên khuôn mặt Nhâm Nhiễm, nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, không tỏ vẻ gì trên khuôn mặt, nhưng dường như lại mang đến một sức ép vô hình cho gian phòng khách nhỏ này. Đội trưởng Tôn bước vào trước, đặt chiếc túi du lịch và chiếc ba lô lên bàn: "Cô Nhâm, đề nghị cô kiểm tra các vật dụng cá nhân của cô".

Tĩnh hình thay đổi đột ngột như vậy khiến Điền Quân Bồi không tránh khỏi sửng sốt, đội trưởng Tôn đưa mắt nhìn anh, biết ý, anh liền giữ im lặng, chỉ nhìn thấy Nhâm Nhiễm không hề tỏ ra kinh ngạc, đứng dậy, không mở ba lô ra xem mà chỉ mở chiếc túi du lịch đó ra, lấy ra chiếc túi đựng đồ trong đó, lấy tay vuốt khung ảnh, thở phào.

Ánh mắt sắc bén của Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng, đôi mắt Trần Hoa nhìn chằm chằm vào ngón tay cô. Dường như cô cũng đã phát hiện ra, đút nhanh khung ảnh vào, sau đó lại nhìn vào cuốn sách bìa cũ đó, khép túi, kéo khóa lại.

"Cảm ơn, tôi đã có thể đi được chưa?"

Đội trưởng Tôn gật đầu: "Đương sự Trần Hoa đã rút kháng cáo, cô có thể đi được rồi".

Nhâm Nhiễm quay đầu nói với Điền Quân Bồi: "Cảm ơn luật sư Điền".

Điền Quân Bồi mỉm cười: "Khách khí quá, tôi có giúp được gì đâu".

Nhâm Nhiễm đeo ba lô lên, đang định đưa tay xách chiếc túi du lịch, người đàn ông dáng cao ráo đó liền bước vào, xách trước cô một bước, quay đầu nói với đội trưởng Tôn: "Rất xin lỗi, đội trưởng Tôn, gây phiền hà cho các anh quá".

Anh ta nói tiếng phổ thông giọng miền Bắc, giọng nói trầm trầm, thái độ hết sức lịch sự. Mặc dù trong lòng không thoải mái, nhưng đội trưởng Tôn cũng cười cười: "Đừng khách sáo, tôi không tiễn hai người nữa nhé, đây là chìa khóa xe của chiếc Land Rover, xe đang để ở góc trái của sân, ra cửa sẽ nhìn thấy ngay".

Mắt dõi theo họ một lúc lâu, đội trưởng Tôn quay lại ngồi xuống, móc bao thuốc ra, lấy ra hai điếu, ném một điếu cho Điền Quân Bồi, Điền Quân Bồi cười trả lại anh, "Tức quá quên rồi à, em đâu có hút thuốc".

Đội trưởng Tôn lấy bật lửa ra châm thuốc, rít một hơi thật dài, chửi: "Mẹ kiếp, thật hiếm khi gặp trường hợp một đôi tình nhân lại giở trò với nhau như thế này".

"Bọn họ không phải là vợ chồng chứ?"

"Anh chàng này là Trần Hoa, anh ta nói Nhâm Nhiễm là bạn gái của anh ta, chuyện này là do hiểu lầm mà thôi".

"Hiểu lầm?", Điền Quân Bồi cười chế giễu: "Tôi thực sự học hỏi được nhiều điều khi thấy các anh lại khách khí với người báo án giả, làm lãng phí thời gian và sức lực của cảnh sát như vậy".

Đội trưởng Tôn cười gằn một tiếng: "Nếu mà là tôi, tôi sẽ bắt giam thằng cha này vào phòng giam của bạn gái anh ta mấy ngày là cái chắc. Nhưng vụ này là do giám đốc công an tỉnh gọi điện thoại giao phó, anh ta được một vị trưởng phòng của văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh đích thân lái xe đưa đến, rất rầm rộ, hiện tại giám đốc công an thành phố chúng tôi còn đang nói chuyện với vị đó, tôi biết làm thế nào".

Điền Quân Bồi biết đội trưởng Tôn nói thật, đành phải lắc đầu, đứng dậy bước đến trước cửa sổ, mở cửa ra, chỉ thấy Nhâm Nhiễm đang đứng dưới sân, trụ sở công an sau giờ làm việc, ánh đèn thưa thớt hắt từ tầng 5 xuống, bóng cô đổ dài dưới đất, nhìn lẻ loi và mỏng manh.

Đúng lúc này, Nhâm Nhiễm cũng ngẩng đầu lên, nửa khuôn mặt của cô chìm trong bóng tối, nhưng Điền Quân Bồi lại cảm nhận được rất rõ, ánh mắt hai người đã chạm vào nhau, thậm chí anh còn có thể cảm nhận được nụ cười trên đôi môi cô: khóe mép từ từ nhếch lên, mang theo vẻ mệt mỏi và tự chế giễu mình, và còn một chút gì đó không để tâm không thể miêu tả bằng lời.

Hai chùm sáng của đèn ô tô chiếu tới, chiếc xe Land Rover dừng lại trước mặt Nhâm Nhiễm, cô đứng yên một lát, kéo cửa ra lên xe, xe liền ra khỏi trụ sở công an.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.