Thời Gian Trôi Mãi

Chương 9



Nửa tiếng sau, cảnh sát cứu hỏa đã có mặt, mất gần 40 phút đồng hồ, mới cắt được cửa xe bằng kéo thủy lực, sau đó dùng một thiết bị để mở rộng thân xe, cứu Nhâm Nhiễm ra và đưa lên xe cấp cứu. Lúc này đây cô đã bị nhốt trong xe hơn hai tiếng đồng hồ, tính mạng đang gặp nguy hiểm.

Sau khi đưa vào bệnh viện cấp cứu, cô đã thoát khỏi nguy hiểm.

Gãy bốn xương sườn và đốt sống thứ ba, chảy máu phổi dẫn đến tình trạng xuất huyết lồng ngực, toàn thân nhiều chỗ bị thương, cộng với việc não bị chấn động mạnh, sau ba ngày lúc tỉnh lúc mê, Nhâm Nhiễm mới tỉnh táo trở lại.

Sau khi Nhâm Nhiễm ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, Trần Hoa luôn ở bên cô, ông Nhâm Thế Yến cũng từ thành phố Z đến. Họ cùng nhau chứng kiến quá trình cô phục hồi ý thức.

Bác sĩ đã cảnh báo rằng, chấn động não sẽ để lại một loạt di chứng, không được để người bệnh chịu bất kỳ sự kích động nào.

Sau khi Nhâm Nhiễm mở mắt ra, đầu tiên nhìn thấy Trần Hoa, cô thẫn thờ nhìn anh, ánh mắt vô hồn, dường như đang nhìn một người xa lạ. Nhâm Thế Yến gọi tên con gái: "Tiểu Nhiễm".

Cô quay sang ba, môi khẽ mấp máy, nói: "Con rối, đưa cho con con rối đó".

Nhâm Thế Yến tưởng con gái đang ở trong trạng thái mất trí mê sảng, vội nhìn sang phía bác sĩ với vẻ lo lắng, nhưng Trần Hoa đã hiểu ý của cô, anh đưa con rối nhỏ đó ra và đặt vào tay cô.

Ngón tay của cô chạm vào, liền nắm chặt lại, để con rối nằm giữa lòng bàn tay.

Hai ngày qua, Trần Hoa đã tìm hiểu được lai lịch của con rối, biết con rối nhỏ này là đồ thủ công mỹ nghệ, ăn mặc theo phong cách của người chăn cừu ở Australia.

Anh chỉ có thể đoán, con rối này là do Kỳ Gia Tuấn mua tặng cho Nhâm Nhiễm.

Một chuyện mà anh không đoán được ra là, Nhâm Nhiễm không có triệu chứng mất trí thường gặp ở những bệnh nhân sau khi bị chấn động não mà bác sĩ đã cảnh báo, cô nhớ tất cả mọi chuyện trước khi tai nạn xảy ra.

Bạn bè trong hội chơi xe, đồng nghiệp lần lượt kéo đến thăm cô, cô đều không có phản ứng gì. Cô không đáp lại những lời hỏi thăm, quan tâm của người bên cạnh, cũng không tìm hiểu về vết thương của mình, quá trình ứng cứu, càng không hỏi mọi người về tình hình của Kỳ Gia Tuấn.

Đương nhiên, cô vẫn nhớ tất cả những chuyện đã xảy ra. Chứng chấn động não chỉ để lại cho cô những cơn đau đầu kịch liệt và những ký ức đột nhiên trở nên vô cùng rõ nét.

Cô cùng bạn bè trong hội chơi xe về Thiên Tân ăn đồ biển, chơi đùa thỏa thích rồi quay về, đang trên đường trở về Bắc Kinh, ba cô - ông Nhâm Thế Yến đã bất ngờ gọi điện thoại cho cô, giọng lạc đi nói muốn báo cho cô biết một chuyện, muốn cô phải hết sức giữ bình tính. Cô kinh ngạc hỏi chuyện gì, ông Nhâm Thế Yến đột nhiên dừng lại, trước tiên hỏi cô đang ở đâu, cô nói với ông rằng mình đang lái xe trên đường trở về Bắc Kinh. Ông Nhâm Thế Yến liền nói: "Dừng xe lại thì con gọi điện thoại cho ba ngay nhé".

Cô bảo vâng, không hiểu tại sao trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác vô cùng bất an, tim đập lúc nhanh lúc chậm. Bình thường cô và ba ít gọi điện thoại cho nhau, gần như ở mức là không có chuyện gì quan trọng sẽ không gọi, sau khi lái được hơn chục km với một tâm trạng vô cùng bất an, cô thực sự không thể thuyết phục được mình bình tĩnh trở lại, vẫn tách khỏi đoàn xe, cho xe đỗ lại ở dải phân cách bên đường rồi gọi điện thoại cho ông Nhâm Thế Yến.

Nhâm Thế Yến biết chắc chắn cô đã dừng xe lại, quả nhiên, chuyện mà ông thông báo là một tin sét đánh gần như khiến cô không thể tin vào tai mình: Kỳ Gia Tuấn bị tấn công bằng súng ở Melbourne và đã mất.

Phản ứng đầu tiên của cô là phản bác: "Nhưng rõ ràng là anh ấy đang làm việc ở Sydney".

"Nhà họ Mạc yêu cầu cậu ấy nhường căn nhà cho vợ cậu ấy, cậu ấy đến Melbourne để giải quyết việc của khách hàng, kết quả đêm qua có kẻ xấu lọt vào nhà, cậu ấy đã bị thương nặng".

Cô nhìn chăm chú về phía trước, tay nắm chặt điện thoại di động, suy nghĩ liên miên, một hồi lâu vẫn không trở về được với thực tại.

"Con phải bình tĩnh, Tiểu Nhiễm. Tuấn đã bị trúng hai phát đạn, đều là hai phát chí mạng, không cứu được, đã..."

Nhâm Thế Yến chưa nói dứt lời, Nhâm Nhiễm chỉ nghe thấy bên tai vang lên một tiếng va chạm cực mạnh, xe của cô đã bị một chiếc xe Container chở hàng đâm từ phía sau bên tay trái, thân xe xô về phía trước trong trạng thái mất kiểm soát, phần mui đâm vào hàng rào bên vệ đường mới dừng lại, sau đó cô liền ngất đi và bất tỉnh nhân sự.

Nằm trên giường bệnh, Nhâm Nhiễm nắm chặt con rối đó trong lòng bàn tay, con rối này cô mang từ Melbourne về, nó được mua ở chợ bán đồ nghệ thuật Victoria.

Ngày xuân của ba năm về trước lại một lần nữa hiện ra trước mắt cô.

Kỳ Gia Tuấn bế cậu con trai chưa đầy một tuổi Kỳ Bá Ngạn, cùng cô đi dạo trên hành lang dọc bờ sông Yarra.

Sạp hàng bên kia bán đủ các món đồ thủ công mỹ nghệ, vừa nhìn cô đã thấy thích con rối này, Kỳ Gia Tuấn mua hai con, một con cho cô, con còn lại buộc lên chiếc xe đẩy của Kỳ Bá Ngạn.

Cô mang về nước, sau khi mua xe, liền treo con rối này lên gương chiếu hậu.

Sau khi bị đâm xe, cô đã tỉnh táo hơn đôi chút, đồ vật đầu tiên hiện lên trước mắt là con rối này, nó cứ lắc lư ngay trên đầu cô, chỉ cách vài xentimet. Vì cách quá gần nên cô phải điều chỉnh tầm nhìn mới nhìn rõ được.

“Cậu ấy bị trúng hai phát đạn, đều là hai phát chí mạng, không cứu được, đã...”

Cảu nói này giống như một tia chớp, lại một lần nữa hiện lên trong đầu cô, sáng rực, rõ nét, không tránh được chữ nào. Không có ảo giác được may mắn thoát nạn nào, không để lại cho cô chút dư địa nào để tự lừa dối mình. Kỳ Gia Tuấn - chàng trai đã lớn lên cùng cô đó, khôi ngô tuấn tú, có lúc hơi ữầm tư, một lòng yêu cô đó đã qua đời tại Melbourne - nơi họ đã cùng sống ba năm.

Tối hôm trước khi đi Thiên Tân, cô đang ở nhà đọc sách, đột nhiên nhận được tin nhắn của Kỳ Gia Tuấn gửi đến, bảo cô lên mạng, cô bật máy tính lên vào mạng, phát hiện thấy đầu bên kia Kỳ Gia Tuấn bật webcam, quay cảnh anh và anh bạn đồng nghiệp Tiêu Cương cùng bảy tám người khác tụ tập ăn uống với nhau ở nhà. Tiêu Cương là bạn học cùng Kỳ Gia Ngọc - chị gái Kỳ Gia Tuấn, trong thời gian Kỳ Gia Tuấn và Nhâm Nhiễm du học ở Melbourne, Tiêu Cương ở cùng phòng với họ, hiện nay Kỳ Gia Tuấn lại làm việc cho công ty IT của Tiêu Cương, từ trước đến nay mấy người khá thân nhau.

Tiêu Cương bước đến lên tiếng chào cô trước: "Người đẹp, chúc mừng sinh nhật anh đi".

“Chúc mừng sinh nhật, anh Tiêu, xin lỗi vì em đã không chuẩn bị quà cho anh”

“Không cần, lát nữa hát bài Happy Birthday to you với anh là được rồi. Hôm nay anh mày bốc thật, mấy chiếc máy tính tường thuật trực tiếp cho người nhà, bạn bè trong nước xem, già đi một tuổi cũng thấy đáng".

Tiêu Cương liền chuyển webcam ra góc khác, đúng là bên cạnh thấy lố nhố có hai chiếc máy bàn, ba chiếc laptop, cô đã nhìn thấy Kỳ Gia Ngọc trên chiếc máy tính khác, ngồi bên cạnh chị là Kỳ Bác Ngạn - con trai của Kỳ Gia Tuấn đang hào hứng chào ba cậu. Kỳ Bác Ngạn đã hơn bốn tuổi, vô cùng lanh lợi, đáng yêu, Kỳ Gia Ngọc nhắc cậu, cậu liền cất tiếng chào: "Cháu chào cô Nhiễm ạ", sau đó chớp chớp mắt Tiêu Cương - người đã trêu cậu từ nãy đến giờ, xem ra đã không còn nhớ Nhâm Nhiễm - người gần gũi nhất với cậu trong thời nhũ nhi nữa.

“Ai nghĩ ra ý tưởng này vậy? Giàu tính sáng tạo quá".

"Ý tưởng này là do Gia Tuấn nghĩ ra đấy".

Chỉ xem một lát, Nhâm Nhiễm đã bật cười. Đầu bên kia mọi người đang vui vẻ nướng bánh, nấu ăn, làm sủi cảo, bạn bè Tiêu Cương ở trong nước còn hát hò, biểu diễn. Những âm thanh hỗn độn được truyền qua mạng: chỉ ra món ăn nào đó nấu không đúng kiểu, một người nào đó hát thêm một bài, câu chuyện cười nào đó kể nhạt nhẽo quá.

Kỳ Gia Ngọc lên tiếng chào họ, nói phải đưa Kỳ Bác Ngạn về chỗ mẹ cậu, bữa tiệc sinh nhật của Tiêu Cương kết thúc trong bầu không khí vô cùng vui vẻ. Sau khi mọi người ra về, Nhâm Nhiễm tiếp tục chat với Kỳ Gia Tuấn.

Cô nói về kỳ thi cô đang ôn thi, nói về kế hoạch khích lệ nhân viên mà ngân hàng mới đưa ra; Anh nói về công việc của anh, về thời tiết hơi bất thường, nhà hát Opera Sydney sắp có một chương trình biểu diễn của một ca sĩ trong nước, anh và Tiêu Cương đang có ý định mua vé đi xem... nhưng không nhắc gì đến chuyện anh sẽ đi Melbourne.

Dĩ nhiên là anh sợ cô lo.

Không ngờ đó là cuộc nói chuyện cuối cùng giữa họ.

Tháng Tư, ở bán cầu bên kia là đầu thu, còn Bắc Kinh đã bước sang mùa xuân. Họ đã vĩnh biệt nhau, trong cùng một thời điểm, tại hai mùa khác nhau.

Bàn tay Nhâm Nhiễm nắm chặt, con rối nhỏ trong lòng bàn tay cô gãy cạch một tiếng, cô hoàn toàn không biết gì. Trần Hoa đành phải gỡ ngón tay cô, mới lấy ra được những mảnh vụn lẫn với máu.

Bác sĩ xử lý vết thương cho cô, từ đầu đến cuối, cô không nói câu nào, chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Cô cố gắng hồi tưởng lại những câu nói mà Kỳ Gia Tuấn đã nói với cô, nhưng chỉ cảm thấy mọi âm thanh đều mơ hồ bất định, bác sĩ đứng bên cạnh hỏi han tình hình, ba đang nói chuyện với cô, nhưng dòng suy nghĩ của cô đã dần dần tản mạn, không thể sắp xếp những câu nói của họ thành những ý nghĩa rõ ràng, và dĩ nhiên lại càng không thể có sức để đưa ra câu trả lời.

Nhâm Nhiễm nằm viện hơn một tháng.

Thời gian đầu, các vết thương đầy mình khiến cô không cần phải chuyên tâm đối mặt với nỗi đau trong đáy lòng. Nhưng cho dù là vết thương phức tạp đến đâu, chỉ cần không phải là vết thương chí mạng, cũng vẫn sẽ có ngày khỏi hẳn.

Sức khỏe của cô mỗi ngày một bình phục, nhưng cô lại không chịu nghe theo lời khuyên của bác sĩ xuống giường luyện tập, suốt ngày nằm lì trên giường.

Về cơ bản cô không nói chuyện với ai, kể cả là ba cô.

Sau khi vết thương của cô đã ổn định, ông Nhâm Thế Yến đề nghị chuyển viện cho cô về thành phố Z để tiện chăm sóc cô. Trần Hoa phản đối lời đề nghị này, lý do mà anh đưa ra rất xác đáng: sau khi đã hút hết khối máu tụ do Nhâm Nhiễm bị chảy máu lồng ngực, về cơ bản không còn gì nguy hiểm, nhưng hai chỗ xương gãy đều phải tịnh dưỡng để phục vị, không nên dịch chuyển. Điều kiện y tế của bệnh viện này rất tốt, có lợi cho việc phục hồi sức khỏe cho cô hơn. Anh đã cho mời một bác sĩ chuyên khoa về phục hồi chức năng của Hồng Kông, trước tình hình sức khỏe của cô, đã xây dựng một phương án phục hồi chức năng; Vị bác sĩ tâm lý đó cũng đã đồng ý đến để tư vấn tâm lý cho cô.

Họ ngồi ngay bên thành giường nói chuyện, cô không có bất kỳ phản ứng nào, dường như chuyện chuẩn bị quyết định hoàn toàn không liên quan gì đến cô.

Nhâm Thế Yến gọi tên cô, một hồi lâu sau, cô mới ngơ ngác đáp lại.

"Tiểu Nhiễm, con có về thành phố Z với ba không?", ông trực tiếp trưng cầu ý kiến của cô.

Cô lắc đầu, "Con không, ba ạ, ba cứ về đi làm đi, con ở lại Bắc Kinh, ba tìm hộ con một người giúp việc là được. Ba bảo tổng giám đốc Trần cũng đừng đến nữa, con không muốn gặp anh ấy nữa đâu".

Đây có lẽ là câu nói dài nhất mà cô nói sau khi nhập viện, cũng là lần duy nhất cô nhắc đến Trần Hoa - người hầu như ngày nào cũng đến. Câu trả lời của cô rất rành rọt, nhưng hai người đàn ông đang đứng liền đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đầy vẻ bất an.

Sau khi ra ngoài, Trần Hoa nói thẳng ra vấn đề: "Giáo sư Nhâm, cháu biết là công việc của chú rất bận, vợ chú cũng không thể chăm sóc được Nhâm Nhiễm. Đưa cô ấy về thành phố Z thì cũng vẫn phải nhờ người chăm sóc cô ấy. Để cô ấy ở lại Bắc Kinh, cháu sẽ mời những bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho cô ấy, đến khi nào cô ấy bình phục thì thôi".

Nhâm Thế Yến thở dài một câu: "Tổng giám đốc Trần, cậu cũng đã nhìn thấy rồi đấy, thậm chí nó còn không muốn gặp cậu nữa, tôi e rằng nó sẽ không chấp nhận cách sắp đặt này đâu".

"Cháu sẽ sắp xếp ổn thỏa, sẽ không để cô ấy phải bực mình đâu".

Trần Hoa giới thiệu cho Nhâm Thế Yến làm quen với vị bác sĩ mà anh mời đến, sau khi nói chuyện, Nhâm Thế Yến đã đồng ý với kế hoạch của anh.

Sau đó, Trần Hoa tiếp quản việc chăm sóc Nhâm Nhiễm, nhưng anh không xuất hiện ở bệnh viện nữa, mà để vị trợ lý của mình là anh Bang xuất đầu lộ diện sắp đặt mọi việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.