Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Quyển 1 - Chương 26




Người lớn dù có phạm phải sai lầm lớn thế nào, đó cũng chính là nhân quả mà họ phải chịu.

Nhưng thiếu niên, khi mắc sai lầm, một nửa nguyên nhân thường là do cha mẹ, một nửa nguyên nhân là do sự thiếu hiểu biết về cuộc sống.

Cuộc sống có rất nhiều lối rẽ, ý nghĩ sai lầm, có lẽ sẽ bước chân vào một lối rẽ. Đương nhiên, lối rẽ cũng là đường, cũng có người đi đến được con đường có bầu trời bao la bát ngát, tuy nhiên, nếu như thời gian có thể chảy ngược, đối mặt với dung nhan tang thương, nụ cười mệt mỏi, họ sẽ tình nguyện lựa chọn con đường đúng nhất, không muốn để lỡ mất một bước.

Tôi chỉ mong đó là một cơn ác mộng

Trong suốt một khoảng thời gian dài, tôi luôn nghi ngờ tính chân thật của chuyện này, nghĩ rằng vì mình xem nhiều phim gangster, nên sinh ra ảo giác. Nhưng sau một loạt sự kiện sau chuyện này, làm tôi bắt đầu nhận ra rằng, cần chỉnh đốn trật tự xã hội, nghiêm khắc đả kích phần tử phạm tội, không chỉ là những bản tin nghe được từ đài truyền hình trung ương, mà trên thực tế, nó cách chúng tôi cũng không xa.

Nguồn gốc của những cuộc đàn áp rất phức tạp. Vào thập niên 80, có rất đông thanh niên từ nông thôn ra thành phố, trở thành những người thất nghiệp; sang thập niên 90, sau cải cách mở cửa, thể chế kinh tế được chuyển đổi, sinh ra một lượng lớn lao động tự do; sau khi mở cửa biên giới, các loại trào lưu tư tưởng nhanh chóng dũng mãnh xâm nhập vào, vốn là muốn “Cải cách văn hóa” mà giá trị quan niệm đạo đức lại nhanh chóng bị ảnh hưởng, sụp đổ… Một trong rất nhiều lý do là trong thập niên 90, từ vùng đất liền xa xôi đến vùng duyên hải phồn hoa, các loại hình tội phạm ào ào, mạnh mẽ xuất hiện, vì vậy, chính phủ đã phát động cuộc đàn áp các loại tội phạm trên khắp cả nước.

Thập niên 90 có hai lần đàn áp mạnh mẽ nhất, những ai sinh vào thập niên 80 hẳn là vẫn còn chút ấn tượng mơ hồ, bởi vì vào những năm đó, gần như giờ ăn cơm tối của nhà nào cũng xem tin tức, mà ngày nào bản tin cũng có tin tức trọng điểm là các cuộc đàn áp.

Đài truyền hình thành phố muốn làm một chương trình về các lớp sắp tốt nghiệp, trường học chọn ra vài giáo viên và học sinh để trả lời phỏng vấn. Vì tôi đã từng tham gia các cuộc thi diễn thuyết và biện luận, nên giáo viên cho rằng tôi là đứa biết ăn nói, vì vậy tôi cũng trở thành đối tượng trả lời phỏng vấn.

Vấn đề là, câu hỏi đã được biết từ trước; các giáo viên trong tổ ngữ văn cũng đã chuẩn bị xong hết câu trả lời, chính vì vậy, mọi thứ đã được lên kế hoạch xong xuôi đâu ra đấy.

Đầu tiên, người của đài truyền hình dựng cảnh dưới tầng ở gần bàn đánh bóng, đối tượng phỏng vấn là Thẩm Viễn Triết, mà cảnh phỏng vấn tôi lại là hành lang của khối 9, thế nên tôi đang đứng ở hành lang chờ họ, và cũng đang âm thầm đọc thuộc những câu trả lời mà giáo viên ngữ văn đã chuẩn bị s

Tôi nghĩ họ đã sắp phỏng vấn xong, liền chạy ra toilet một chuyến, phòng trường hợp chẳng may mình căng thẳng quá lại muốn đi toilet.

Toilet ở cuối hành lang, bên cạnh cầu thang. Khi đi ra từ toilet, tôi suýt va vào một người đang vội vã chạy lên dưới tầng, may tôi dừng chân kịp, người đó không dừng bước mà đi lướt qua tôi, nhưng cậu ta đi được vài bước, lại lập tức quay đầu, đó là Trương Tuấn.

Tôi cảm thấy dường như cậu nhảy dựng lên, đi đến trước mặt tôi, đưa cái gì đó màu đen cho tôi, thấp giọng nói: “Giúp tôi giấu đi.”

Là một khẩu súng! Tôi ngây người ngẩn ngơ, phản ứng đột nhiên nảy lên ngay lúc đó là tôi chạy lại về phía toilet, nhưng vừa đi đến cửa toilet nữ, tôi liền nghĩ ra, không được! Đó không phải chỗ cất giấu tốt, tôi suy nghĩ một chút rồi kéo áo lên, dán khẩu súng lục lên bụng mình, cắm nó bụng, thắt chặt dây lưng vào, cố định nó ở thắt lưng của mình, sau đó, tôi kéo lại áo trong, áo len, áo khoác, giống như người vừa đi toilet xong, tôi đi ra, lập tức hướng thẳng đến địa điểm phỏng vấn.

Trương Tuấn ngồi trong lớp học, khi tôi đi qua lớp cậu, ánh mắt hai người bỗng gặp nhau, tựa như trao đổi rất nhiều, lại tựa như không biểu hiện điều gì.

Tôi vừa đi đến chỗ hành lang giữa văn phòng giáo viên và các lớp học, thì phóng viên, nhiếp ảnh gia, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi, và cả vài giáo viên nữa cũng đến.

Phóng viên nhắc nhở tôi vài điều cần chú ý, sau đó bắt đầu quay.

“Cháu có bị áp lực học tập không?”

Tôi mỉm cười nói: “Tương đối có áp lực ạ.”

“Áp lực này đến từ các giáo viên, hay từ bố mẹ cháu?”

“Cháu nghĩ mỗi bên đều có một chút, còn có cả kỳ vọng với chính bản thân mình nữa…”

Có vài người mặc cảnh phục đi lên từ cầu thang, nhìn thấy chúng tôi đang phỏng vấn thì có chút ngạc nhiên, dừng bước. Cô giáo chủ nhiệm lập tức tiếp đón, phóng viên và nhiếp ảnh gia đều tò mò nhìn họ. Không biết họ đang thấp giọng nói cái gì, sắc mặt cô giáo chủ nhiệm biến đổi mạnh, nói vài câu với giáo viên trưởng bộ môn ngữ văn, sau đó liền đi cùng c

Nhìn thấy mấy đồng chí cảnh sát đi vào các lớp, tôi đã thầm hiểu vì sao họ đến.

Tổ trưởng bộ môn ngữ văn cười, mời phóng viên và nhiếp ảnh gia xuống dưới tầng hoàn thành nốt buổi phỏng vấn, dù họ thấy tò mò, nhưng hơn mười năm trước, giới tin tức Trung Quốc tuyệt đối không thích theo đuổi những tin tức bạo động, mà họ thường quan tâm đến những tin tức ổn định xã hội, thúc đẩy sự phát triển, nên dù họ có thấy tò mò, thì vẫn đi theo giáo viên trưởng bộ môn ngữ văn xuống tầng.

Khi chúng tôi ra khỏi trường, bên ngoài đã có cảnh sát đứng gác, thần sắc nghiêm túc, nhưng nhìn thấy phóng viên và máy quay, họ đều rất khách khí, hơn nữa chắc lãnh đạo đã nói qua với họ rồi, nên họ chỉ nói với nhau vài câu, sau đó cho chúng tôi rời đi. Cảnh sát thấy cô nữ sinh đeo kính gọng đen, buộc tóc đuôi ngựa, ăn mặc giản dị không hoa mĩ thì cũng chẳng nhìn lâu lấy một giây. (Tôi và em gái chỉ hơn kém nhau hơn một tuổi, trước đây còn có khác biệt, nhưng từ sau khi dậy thì, dáng hai đứa đều cao cao như nhau, lại thêm sự giáo dục “chị nhường em gái” ở nhà tôi, nên những quần áo đẹp đều là em gái tôi mặc, tôi chỉ mặc những bộ quần áo em tôi không chọn.)

Đi qua họ, đứng trên con đường chính dẫn vào trường, chọn lại cảnh một lần nữa rồi tiếp tục phỏng vấn, khí lạnh toát ra từ sống lưng tôi, nhưng cũng đã thấy yên lòng.

Tôi phối hợp rất ăn ý với họ, cố gắng tạo ra vẻ mặt chờ mong được tốt nghiệp cho người lớn thấy, phóng viên và giáo viên trưởng bộ môn đều rất hài lòng, nhiếp ảnh gia khích lệ tôi có cảm xúc trước ống kính, tổ trưởng bộ môn ngữ văn dùng giọng điệu kiêu ngạo giới thiệu: “Trường Nhất Trung rất chú trọng bồi dưỡng cho học sinh một cách toàn diện nhất, không chỉ lấy thành tích học tập làm mục tiêu, mà trường còn cố gắng tạo điều kiện cho học sinh thể hiện khả năng sáng tạo, làm cho học sinh của trường ngày càng tiến bộ thông minh hơn, em La Kì Kì từng đại diện cho trường tôi tham gia rất nhiều cuộc thi diễn thuyết, và đã được rèn luyện rất tốt.”

Vì máy quay còn chưa tắt, nên nhiếp ảnh gia cũng thuận tiện quay luôn mấy lời ca tụng của giáo viên, phóng viên đứng bên cạnh nói: “Chuyện này chúng tôi hiểu, sau khi trở về sẽ bàn với lãnh đạo để thêm một vài cảnh nữa, để có thể thể hiện toàn diện hơn môi trường của các lớp sắp tốt nghiệp.”

Giáo viên trưởng bộ môn không ngờ mấy câu khoe mẽ của mình lại có hiệu quả, nên rất vui vẻ, lại tiếp tục đi cùng phóng viên và nhiếp ảnh gia đến khu cấp Ba: “Ở bên kia là khu cấp Ba của trường chúng tôi.

Máy quay đã tắt, mọi người đều thực nhẹ nhàng, phóng viên tràn đầy chờ mong nói: “Nghe nói cậu Trần Kính, con của phó giám đốc đài truyền hình chúng tôi học ở trường Nhất Trung.”

Giáo viên trưởng bộ môn vội cười nói: “Đúng vậy, em Trần Kính là một học sinh cực kỳ ưu tú…” Vậy là cô giáo này đem tất cả thông tin mình biết về Trần Kính ra kể cho phóng viên và nhiếp ảnh gia nghe, hai người say sưa lắng nghe, hiển nhiên là họ hứng thú phỏng vấn học sinh cấp Ba hơn nhiều.

Thấy họ không để ý đến mình, tôi liền làm ra vẻ tò mò, hứng thú, đi theo họ, có điều, giáo viên của tôi cũng khá gian xảo, còn chưa tới khu cấp Ba đã phát hiện ra mưu kế của tôi, một giáo viên nói:

“La Kì Kì, em…”

Tôi không đợi thầy ấy nói xong, liền tiếp lời của giáo viên trưởng bộ môn: “Hồi tiểu học em cũng ngồi cùng bàn với bạn Trần Kính ạ.”

Trần Kính là thiên tài rất được chú ý trong những năm ấy, hơn nữa gia thế của cậu vô cùng tốt, sức hút không thể ngăn cản, những phiên bản kể về chuyện cậu ấy ngày xưa thông minh như thế nào có rất nhiều, các giáo viên cứ truyền lưu những câu chuyện về cậu không biết mệt mỏi, người của đài truyền hình lại còn quan tâm đến cấp trên của mình nữa. Chính vì vậy mà giáo viên trưởng bộ môn, phóng viên, nhiếp ảnh gia, và cả mấy giáo viên khác đều cảm thấy hứng thú, lập tức nhìn sang tôi, quên mất câu nói quan trọng đang nói dở là tôi phải về lớp.

Tôi vừa đi vừa kể chuyện trước đây của Trần Kính, nào là cậu lên lớp không cần nghe giảng, nào là cậu thích chơi đoán chữ, nào là thật ra cậu có thể nhảy lớp sớm hơn, nào là cậu ghét giáo viên toán của chúng tôi, nào là mẹ Trần Kính muốn cậu nhảy lớp, nhưng bố Trần Kính lại không đồng ý, đương nhiên tôi cũng nửa thật nửa bịa ra những bí mật có một không hai khi cậu ấy và tôi ngồi cùng bàn.

Tin tức có một không hai đó của tôi, làm cho bên phóng viên và bên giáo viên đều nghe đến đã nghiền, chắc là sau khi mấy anh phóng viên này quay lại đài truyền hình, nói chuyện phiếm cùng đồng nghiệp, sẽ lấy tư thế quyền uy, buôn tin về cậu công tử của phó giám đốc đài truyền hình.

Lảm nhảm mãi đến khu cấp Ba, khi chuẩn bị phỏng vấn, mấy giáo viên cũng tạm quên mất chuyện đuổi tôi về lớp tiếp tục học tập, thế là tôi liền yên lặng đứng cạnh nhìn họ phỏng vấnnh phóng viên thực tập phụ trách mấy việc lặt vặt hỏi tôi: “Em rất quan tâm đến cuộc phỏng vấn này à?”

Tôi tươi cười rực rỡ như ánh mặt trời: “Phóng viên được xưng là ‘Vua không ngai’, em rất thích nữ phóng viên Oriana Fallaci của Ý, em cũng mơ ước được trở thành một nữ phóng viên, tốt nhất là có thể làm nữ phóng viên chiến tranh.”

Mấy giáo viên ở đó đều nở nụ cười, chắc trong lòng họ nghĩ tôi là cô nữ sinh hồn nhiên lãng mạn, nên cũng không dập tắt ý tưởng của tôi, vì vậy không ai giục tôi trở về, phóng viên thực tập còn nhiệt tình giới thiệu cho tôi vài công việc cần chú ý khi làm phóng viên.

Vì vừa nãy chưa quay nhiều cảnh học tập ở các lớp học, nên bây giờ bổ sung, những cảnh quay phần lớn là cảnh các học sinh đang vùi đầu ôn tập bài vở, trước ống kinh là đại diện của lớp 12 nói về cảm nhận của mình.

Tiểu Ba đang ngồi trong lớp đọc sách, không ngẩng đầu lên lấy một lần, không hề quan tâm xem ngoài hanh lang đang có chuyện gì, người này cũng chịu khó quá đi!

Rốt cuộc, tựa như anh phát hiện ra điều gì, kỳ quái ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy tôi đang đứng cạnh nhiếp ảnh gia, nhăn mặt nhìn anh. Trong mắt anh có sự kinh ngạc rõ ràng, chúng tôi nhìn nhau vài giây, rồi mỉm cười, lại cúi đầu, tiếp tục đọc sách.

Tôi thấy mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào máy quay, không ai chú ý đến tôi, nên tôi vẫn tiếp tục đánh giá anh. Có vẻ anh biết tôi vẫn còn đang nhìn mình, thay đổi tư thế, nâng tay chống trán, dùng động tác ám hiệu bảo tôi hãy biết điều chút. Tôi cười, quyết định không nhìn anh nữa.

Trên bụng tôi có một khẩu súng, nhưng tôi không cảm thấy lo lắng chút nào, lúc đầu vì nó lạnh nên không thoải mái lắm, nhưng bây giờ, nó đã có cùng nhiệt độ với cơ thể tôi, nên tôi không có chút cảm giác khó chịu nào nữa, dường như tôi bẩm sinh đã có tư chất làm người xấu ấy.

Đến khi phỏng vấn xong học sinh kia, họ lại chuẩn bị phỏng vấn một học sinh khác, và cũng cần đổi cảnh quay. Phóng viên thực tập hỏi tôi có muốn đi cùng không, tôi lắc đầu: “Hôm nay em đã nhìn no mắt lắm rồi, giờ trở về lớp học thôi.”

Phóng viên thực tập đó rất tốt, cười với tôi: “Học tập tốt nhé, chúc em trở thành một phóng viên ưu tú.”

Tôi cười nói tạm biệt với anh ấy.

Chờ họ đi ra cầu thang, tôi lập tức nhảy lên cửa sổ bên cạnh, nhỏ giọng gọi Tiểu Ba: “Đưa cho em chìa khóa xe của anh.”

Tiểu Ba không hỏi tôi nguyên nhân là gì, đã ném chìa khóa xe đạp cho tôi: “Xe để ở trước dãy nhà này, gần rừng cây, không phải ở bãi để xe đâu.”

“Sau khi tan học, anh lấy cặp sách giúp em nhé.”

Tôi nhìn anh làm cái mặt quỷ, rồi lập tức chạy xuống tầng từ cầu thang bên kia. Lấy xe đạp của Tiểu Ba, lao ra trường học, mãi đến khi đi ra khỏi trường, tôi mới dám chuyển khẩu súng sang túi áo khoác.

Tôi điên cuồng đạp xe, đạp đến hơn một giờ liền, chạy đến một chỗ không có bóng người. Trốn trong một góc hẻo lánh, tôi lấy khẩu súng ra từ trong túi, cẩn thận ngắm nghía, nặng trịch, hoàn toàn không giống cảm giác cầm mấy món đồ chơi.

Ngắm nghía xong, tôi lấy găng tay len của mình ra, cẩn thận chà lau dấu vân tay trên khẩu súng, tuy tôi còn nghi ngờ kỹ thuật điều tra công nghệ phát hiện dấu vân tay của thành phố mình, nhưng những bộ phim truyền hình và tiểu thuyết trinh thám không phải chỉ đọc suông. Sau khi lau súng sạch sẽ, tôi đào một cái hố, cẩn thận chôn sâu nó xuống đất.

Ngụy trang chỗ đất đó sao cho thật giống xung quanh, đứng sang chỗ khác, cầm chiếc găng tay và xóa hết dấu chân của mình, tôi lại đi sang hướng khác, để lại mấy dấu chân, có lẽ tất cả hoàn toàn dư thừa, nhưng cẩn thận thì có bao giờ là thừa đâu.

Tôi ngồi lên xe đạp, đạp về, đang có gió lớn, đến khi gió ngừng thổi, bụi đất có thể che giấu tất cả dấu vết.

Còn chưa tới nhà, trời đã tối hẳn. Tôi đi trả lại xe đạp cho Tiểu Ba, cặp sách và xe đạp của tôi đều ở chỗ anh ấy. Tuy tôi chưa đưa chìa khóa cho anh, nhưng việc mở một cái khóa xe đạp, chắc hẳn không thể làm khó anh.

Anh nhìn tôi nói: “Hôm nay cảnh sát lật tung trường trung học cơ sở lên, nghe nói ngay cả toilet cũng không bỏ qua, Trương Tuấn, Hác Liêm bị mang đi, nghe nói đang bị cách ly để thẩm vấn.”

Tôi không hé răng, Tiểu Ba thấy tôi im lặng, biết tôi sẽ không nói, anh thờ ơ nói: “Năm nay là năm tập trung đàn áp, dù làm gì cũng cần xem xét đến hậu quả trước.” Anh đưa cặp sách cho tôi, “Về nhà nhanh lên, chắc mẹ em đang sốt ruột lắm

Tôi nhìn anh ấy cười cười ý xin lỗi, ngồi lên xe rồi đạp vội về nhà.

Tôi không biết người khác làm việc xấu sẽ có phản ứng gì, dù sao tôi cũng không có phản ứng bất thường nào, vẫn ăn cơm như bình thường, vẫn xem TV như bình thường, thậm chí còn đọc truyện trinh thám của Agatha Christie như bình thường nữa, sau đó tôi mới lên giường ngủ.

Nằm trên giường, nghĩ đến Trương Tuấn, rồi cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm, lại đột nhiên bừng tỉnh, cả người ướt mồ hôi lạnh, trong mơ, Trương Tuấn bị nhốt trong ngục giam, vô số song sắt vây quanh, cái lạnh thấu xương len lỏi trong không khí.

Tôi túm chặt chiếc chăn, trợn tròn mắt ngẩn người, không dám nhắm mắt, bởi vì cứ nhắm mắt là lại hiện lên hình ảnh đáng sợ trong giấc mơ.

~~~~~~~~~

Sáng sớm ngồi dậy, tôi vẫn đi đến trường học như bình thường, thần sắc của mọi người đều rất kỳ lạ, chắc rằng việc ngày hôm qua làm họ trấn động lắm.

Tuy đã từng thấy cảnh sát thực hiện nhiệm vụ trên TV nhiều lần, nhưng khi nó xuất hiện ngay bên cạnh mình, mọi người cũng không thể dễ dàng thích ứng.

Quan Hà hỏi tôi: “Hôm qua cậu đi đâu thế?”

“Cô bạn hàng tháng của tớ đến thăm, quần bị bẩn, nghĩ dù sao cũng không có tiết, nên tớ chạy về nhà luôn.”

Quan Hà đồng tình nói: “Làm nữ sinh thực phiền toái.”

Tôi gật đầu.

Quan Hà nhỏ giọng nói: “Cậu đã nghe thấy gì chưa? Trương Tuấn bị cục công an bắt đi rồi.”

“Sao? Thả nào thấy ai cũng kỳ lạ, tại sao thế?”

“Không biết. Giáo viên kiểm tra tất cả cặp sách, ngăn bàn của học sinh, còn gọi rất nhiều người thân quen với Trương Tuấn và Hác Liêm ra hỏi riêng.” Quan Hà ngơ ngác, có chút xuất thần, thật lâu sau, cô ấy mới thấp giọng nói tiếp, “Đồng Vân Châu ở gần nhà tớ, thỉnh thoảng chúng tớ cũng đi về cùng nhau. Lúc tan học ngày hôm qua, tớ nhìn thấy Đồng Vân Châu khóc, trước đó tớ có…” Cô ấy muốn nói lại thôi, tôi lẳng lặng nhìn cô ấy, rốt cuộc cô ấy cũng quyết định tin tưởng tôi, “Tớ nghe nói Hác Liêm hút thuốc phiện. Đồng Vân Châu từng nhiều lần vứt thuốc của cậu ta, cậu ta cũng hứa với Đồng Vân Châu là sẽ bỏ thuốc, nhưng cứ một thời gian sau cậu ta lại hút.”

Đồng Vân Châu và một trong những mỹ nữ của khối chúng tôi, hơn nữa lại là người Mông Cổ, giỏi ca múa, các cuộc thi văn nghệ hàng năm của lớp đều do cô ấy phụ trách, vì thế cô ấy cũng khá nổi tiếng trong khối chúng tôi, nhưng còn cậu Hác Liêm kia, tôi chỉ nghe nói cậu ta là bạn trai của Đồng Vân Châu, từng bị đúp, dường như cậu ta cũng là người thành thật, không gây náo loạn bao giờ, có điều cậu ta cụ thể là người như thế nào thì tôi cũng không rõ lắm. Chuyện này thật đúng với câu nói —— chó sủa là chó không cắn, nam sinh giỏi hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, nổi danh là học sinh hư nhất trong trường thì thực ra cũng không phải là người tệ nhất. (Tiểu Dương: chó sủa là chó không cắn: nghĩa đen thì rõ rồi, nghĩa bóng đại khái là những chuyện chỉ hô hào lớn tiếng, chứ thực ra chả làm được gì, cậu Hác Liêm kia không có tiếng tăm gì nhưng thật ra lại rất hư.)

“Trương Tuấn và Hác Liêm có quen nhau không?”

“Không quen, Trương Tuấn cũng thân quen với Đồng Vân Châu, nhưng không có quan hệ gì với Hác Liêm.”

Tôi nhẹ nhàng thở ra, vậy là tốt rồi.

Sau đó, cô giáo Ngô lại hỏi tôi, ngày hôm qua sau khi phỏng vấn xong, vì sao tôi không về lớp học giờ tự học, tôi cũng nói lý do như trên với cô ấy, gặp phải chuyện đặc biệt, hơn nữa tôi vẫn thường vô tổ chức, vô kỷ luật, nên lần này không xin phép mà đã biến mất, cô Ngô cũng cho rằng đó là chuyện hoàn toàn bình thường.

Tôi học trên lớp như không có chuyện gì, ngày hôm đó, tôi để ý tất cả những tin đồn nhảm, khát vọng nghe ngóng được chút tin tức về Trương Tuấn, nhưng mấy tin tức của đám bạn càng ngày càng mơ hồ. Lúc thì nói Trương Tuấn hút thuốc phiện, lúc lại nói cậu ta buôn lậu thuốc phiện. Tuy tôi không biết rốt cuộc Trương Tuấn đi theo Tiểu Lục làm cái gì, nhưng tôi tin vào trực giác của mình và phán đoán của cô giáo Cao, cậu chẳng phải là người cứ để nước chảy bèo trôi, thuốc phiện là cái gì vậy, chắc chắn cậu hiểu rất rõ, tôi không tin cậu có thể dính vào.

Hết ngày này đến ngày khác, Trương Tuấn vẫn bị nhốt trong cục công an, tôi bắt đầu lo lắng, nhưng không dám tỏ thái độ g vẻ mặt nhất định phải bình thường như mọi khi, sau đó, tôi mới biết, năm ấy mình đứng trên bàn đánh bóng bàn, dưới những ánh mắt chăm chú của mọi người, mà vẫn phải buộc mình tươi cười thực ra cũng không có gì.

Mỗi tối xem tin tức luôn có những tin về các cuộc đàn áp trên cả nước, trước kia, nhìn thấy những tin đó, cảm thấy nó cách mình rất xa, mà lúc này, lại có cảm giác như tim mình bị một con dao mỏng và sắc đâm vào.

Hai tuần sau, bắt đầu thi giữa kỳ, Trương Tuấn vẫn chưa về. Thi giữa kỳ xong, trong khi đang chờ đợi kết quả, cậu mới trở về.

Ở trong hành lang, khoảnh khắc nhìn thấy cậu, rốt cuộc con dao đâm vào tim tôi cũng được lấy đi. Trong lòng có vui có buồn, gió nổi mây tan, nhưng trên mặt lại không có một chút biểu tình nào, vẫn bình thường như mọi ngày, đi lướt qua người cậu ấy, vào lớp học. Trương Tuấn chắc đã bị “giáo dục” rất nhiều ở cục công an, lộ rõ vẻ mặt tiều tụy, dưới cằm còn mọc cả râu, dường như cậu cũng không để ý người ngoài nghĩ thế nào.

Tuy Trương Tuấn đã trở lại, nhưng vẫn không để ý đến tôi, tôi cũng không để ý đến cậu.

Thành tích thi giữa kỳ của tôi là thứ hai mươi, nhảy lên đứng giữa lớp. Yêu cầu của bố mẹ với tôi cũng không cao, nên thấy tôi tiến bộ họ cũng vui vẻ, có điều cô giáo Ngô vẫn buồn bực, đây là lớp 9 đầu tiên cô chủ nhiệm, khi cô nhận lớp này, tôi được nhắm là người sẽ mang lại vẻ vang cho cô, giúp cô có chỗ đứng vững chắc ở trường Nhất Trung này, mà giờ đây, tôi lại làm cô ấy rất thất vọng.

Thành tích thi giữa kỳ của Tiểu Ba cũng không tệ, xếp theo thành tích của cả khối thì anh đứng thứ bốn mươi chín.

Lại một vài tuần trôi qua, có một ngày, tôi đang cưỡi xe đạp về nhà, đột nhiên có một người đi bên cạnh. Tôi nhìn sang, hóa ra là Trương Tuấn, không để ý. Muốn rẽ sang một con đường khác, cậu lại chặn xe tôi, không cho rẽ, tôi chỉ có thể tiếp tục đạp theo cậu.

Cậu dẫn tôi đến bờ sông, dừng xe đạp, hỏi: “Cái đó đâu?”

“Vứt rồi.” Tôi nói, tôi ngồi lên xe định đi, cậu túm tôi lại: “Tôi không nói đùa với cậu đâu, trả cái đó cho tôi.”

“Tôi nói vứt là vứt, cậu có bản lĩnh thì đi mà tìm ở nhà máy xử lý rác ấy.”

“Cái đó có chủlấy về, người đó sẽ rất tức giận.”

Tôi cười lạnh: “Ôi! Tôi sợ quá! Cậu đi nói với hắn, bảo hắn đến chỗ tôi mà tìm!”

Cậu nhìn tôi chằm chằm, tôi hếch cằm, cũng nhìn cậu. Who sợ Who?

Cậu trầm mặc một lúc, hỏi: “Cậu muốn thế nào, có nhớ vứt nó ở đâu không?”

Tôi nhìn cậu, không nói lời nào.

Giọng điệu của cậu nhẹ nhàng hơn: “Nếu không trả lại cái đó, tôi sẽ bị phiền toái.”

Tôi lạnh lùng nói: “Tôi thấy cậu cầm cái đó mới có phiền toái đấy, điều 125 của “Bộ luật hình sự nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa” quy định rất rõ ràng: lưu trữ vũ khí, đạn dược, chất nổ bất hợp pháp, sẽ bị 3-10 năm tù; các trường hợp nghiêm trọng, sẽ bị xử hơn mười năm tù, tù chung thân hoặc tử hình!”

Cậu trầm mặc nhìn tôi một lát, không nói gì, nhưng thật ra lại nở nụ cười, từ khi gặp chuyện không may tới nay, lần đầu tiên tôi thấy cậu cười.

Tôi có loại thất bại như đàn gảy tai trâu, mạnh mẽ gỡ tay cậu khỏi xe đạp rồi đạp đi, cậu vội vàng túm lấy yên sau xe đạp, kéo tôi lại.

Cậu suy nghĩ, nói: “Tôi bị giam ở cục công an hơn hai tuần, nên có nghĩ cũng không muốn nghĩ sau này phải vào đó lần nữa, đã vào đó một lần rồi, cảm giác ở đó rất tồi tệ, lúc ấy thực sợ hãi.”

“Ý của cậu là cậu hối hận về những chuyện đã làm trước đó?”

Cậu không hé răng. Tôi nhìn cậu một lúc, nói: “Lên xe.”

Cậu lập tức lấy xe đạp của mình, tôi dẫn cậu đến chỗ chôn khẩu súng, đào lên.

Cậu muốn lấy súng, tôi lại co tay vào, nắm chặt súng, hỏi: “Bên trong có đạn không?”

Cậu gật đầu.

“Cậu biết dùng không?”

Cậu lại gật đầu.

“Dùng như thế nào? Trên TV nói là có cái chốt gì đấy, chố

Cậu mỉm cười nói: “Súng này bấm hai lần vào cò súng, không có cái gọi là chốt mà cậu nghe trên TV, nến cậu mạnh tay bấm hai lần vào cò súng, đạn sẽ bắn ra.”

Tôi học tư thế ngắm bắn trên TV, nhắm họng súng vào người cậu, cậu cười nói: “Cái này không phải trò đùa.”

Tôi hỏi: “Cậu thích ăn cái gì nhất?”

Cậu kinh ngạc nhìn tôi, tôi dùng ngón trỏ đè mạnh hơn vào cò súng, nghiêm túc nói: “Trả lời tôi!”

“Cá kho tộ.”

“Thích bố mẹ không?”

“Không thích.”

“Thích anh rể nào nhất?”

“Anh rể hai.”

Tốc độ hỏi của tôi càng lúc càng nhanh, cậu cũng trả lời càng lúc càng nhanh.

“Thích chị nào nhất?”

“Chị tư.”

“Người biết ơn nhất là ai?”

“Cô giáo Cao.”

“Người hận nhất là ai?”

“Bà.”

“Thích nhất người bạn gái nào?”

“Đều…” Ngừng lại một chút, “Bây giờ.”

Tôi làm bộ như không lưu ý, tiếp tục hỏi: “Thích nhất bạn học nào?”

“Đều giống nhau.”

“Cô gái cậu thích nhất là ai?”

Cậu cười, tôi tức giận quơ quơ khẩu súng: “Đừng cười! Không thấy tay tôi đang cầm súng à?”

“Không phải cậu vừa hỏi à? Là bạn gái bây giờ

Tôi lại hỏi mấy vấn đề linh tinh nữa, khi hỏi xong toàn bộ, tôi ném khẩu súng cho cậu: “Lau sạch dấu vân tay của tôi đi, cậu mà phải vào ngục giam thì đừng có kéo tôi vào, nếu không có biến thành quỷ tôi cũng trả thù cậu.” Đứng lên, xoay người bước đi, cậu đứng sau tôi gọi: “La Kì Kì.”

Tôi quay đầu, cậu đi đến trước mặt tôi, hai tay giờ súng lên, kéo khóa nòng, nghe thấy một tiếng vang nhỏ. Cậu chĩa súng vào huyệt thái dương của tôi, nói: “Vừa rồi tôi quên dạy cậu một động tác, bây giờ viên đạn mới tiến vào nòng súng, bấm hai lần mới bắn đạn ra được.”

Tôi hừ một tiếng trong lỗ mũi, khinh thường nói: “Cậu dám nổ súng thì có ma!”

Vừa nói xong, chợt nghe thấy cậu bấm nhẹ vào cò súng, thân thể tôi không chịu nghe không chế, run lên một chút, ánh mắt cậu lạnh như băng, mà nòng súng để ở huyệt thái dương của tôi càng lạnh buốt hơn, lần đầu tiên tôi hiểu nhiều người gọi cậu là “anh Tiểu Tuấn” là hoàn toàn có lý do.

Nhiều khi, một việc nào đó xảy ra quá nhanh, rất nhiều người sẽ nổi lên lòng dũng cảm trong thoáng chốc, nhưng đôi lúc, gặp phải những việc có thể thong thả suy nghĩ, tính toán, sẽ có hai cảm giác hoàn toàn khác nhau, dũng khí không phải được ngưng tụ theo thời gian, mà nó tiêu tan theo thời gian.

Bây giờ cảm giác của tôi chính là như vậy, nòng súng lạnh giá thấm từ huyệt thái dương của tôi vào bên trong cơ thể, lúc đầu tôi còn cười nhạt, nhưng dần dần cũng tin cậu có thể nổ súng, thậm chí trong lòng còn nhanh chóng phân tích, cho dù cậu giết tôi, cũng không ai hay biết. Đầu tiên, tôi và cậu không thường đi cùng nhau, ba năm nay gần như chúng tôi không nói chuyện gì với nhau; tiếp theo, không có bất cứ ai biết tôi giúp cậu giấu súng, càng không ai biết tại sao tôi lại ở vùng ngoại ô hoang vu này, cậu hoàn toàn không có động cơ giết tôi; còn nữa, chỉ cần cậu giết tôi, đem thi thể đến chỗ khác, có thể dễ dàng hướng cảnh sát điều tra theo hướng khác, mà tôi tin khả năng phá án của cảnh sát thành phố tôi không thể bằng được khả năng phá án trong truyện trinh thám dưới ngòi bút của Agatha Christie… “Đến lượt tôi hỏi cậu, tôi hỏi một câu, cậu lập tức trả lời một câu, không được do dự.” Tiếng nói của cậu cắt đứt đoạn phân tích logic của tôi, tôi chỉ có thể chăm chú lắng nghe câu hỏi của cậu.

“Cậu thích ăn cái gì nhất?”

“Thịt dê nướng.”

“Thích bố mẹ không?”

“Không thích.”

“Thích em gái không?”

“Không thích.”

“Người thích nhất là ai?”

“Ông ngoại.”

“Ông ấy ở đâu?”

“Đã mất rồi.”

“Người biết ơn nhất là ai?”

“Cô giáo Cao.”

“Người hận nhất là ai?”

“Cô giáo Triệu.”

“Hứa Tiểu Ba là bạn trai của cậu à?”

“Không phải.”

“Cậu yêu Hứa Tiểu Ba không?”

“Không yêu.”

“Người bạn tốt nhất của cậu là ai?”

“Hiểu Phỉ.”

Cậu nhìn tôi, không hỏi gì nữa. Giọng tôi khô ráp, hỏi: “Cậu hỏi xong chưa?”

Cậu hạ súng xuống, tôi lập tức chạy đến bên xe đạp của mình, ngồi lên xe, dùng toàn bộ sức lực đạp đi, thầm nghĩ mau chóng thoát khỏi cậu.