Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Của Chúng Ta

Chương 7




Sau khi đi công tác vài ngày, bố mẹ cô cuối cùng đã về. buổi chiều, trời không mưa ngâu. Cô cầm chiếc ô bước ra ngoài nhà:

"ba, mẹ, con sang nhà thần thần học đây ạ"

ba cô đang chăm chú vào quyển báo, nhưng vẫn nói vọng ra:

"ừ, đi cẩn thận đấy"

"vâng"

cô cầm ô bước đi, tuy nhà cô và nhà phong cung thần rất gần, mọi ngày cô cũng đi như vậy. khá là quen thuộc, nhưng đột nhiên hôm nay, cô cảm thấy có ai giống như đang đi phía sau mình, cô bước nhanh, người đó cũng bước nhanh, cô đứng lại cũng cảm giác có tiếng dừng chân. tiểu tình run sợ, nắm thật chặt chiếc ô trong tay. Cô dừng bước, xoay người lại, không thấy gì cả. Chắc do nghĩ nhiều rồi. cô tiếp tục bước đi.

"a"

tiểu tình bị bất ngờ kéo vào tường, có ai đó đang bịt miệng cô, theo bản năng cố gắng vùng vẫy, cứ nghĩ có người đi theo mình, quả nhiên đúng là như vậy.

"là tôi, kì chính lâm"

Cô ngạc nhiên, sao cậu ta lại ở đây, cậu ta ở đây làm gì?

Tiếng bước chân, tiếng người nói xôn xao bên ngoài. là một tốp 10 hay hơn 10 người cầm côn, gương mặt hung tợn, quần áo thô kệch nói chuyện với nhau:

"mẹ kiếp, thằng ranh khốn kiếp, dám đụng vào bọn tao à, để xem, khi bọn tao bắt được mày, tới cha mày muốn chuộc lại mày cũng hơi khó"

Bây giờ thì cô đã hiểu, lí do vì sao kì chính lâm lại ở đây, hóa ra là gây sự với bọn côn đồ!

bọn chúng nhìn một lượt không phát hiện gì, liền quay lưng đi hướng khác tìm. đợi chúng đi thật rồi, kì chính lâm bước ra, người cậu ta ướt nhẹp thong thả bước ra ngoài, mỉm cười nhìn cô, nói:

"cảm ơn đã giúp đỡ, tiểu tình tình"

Cô giật mình, sao cậu ta biết tên cô chứ? Cô đâu có nói mà. thôi kệ đi, biết thì cũng có sao đâu mà.

Nhưng khi cậu ta vừa bước ra, ai ngờ đám người đó quay lại, cô và kì chính lâm đứng hình nhìn nhau. Bọn chúng cười man rợn tiến lại gần:

"thì ra mày ở đây, bọn tao đã sớm nghi ngờ rồi"

một tên chỉ về phía cô:

" Ồ, con bé nào kia, mùi vị có vẻ rất ngon, được đấy, được đấy, nhìn rất được tao rất thích"

bọn chúng nhìn nhau cười lớn. kì chính lâm, đứng trước mặt cô, nói:

"chúng mày muốn chém, muốn giết, tùy, miễn là không được đụng vào người con gái này"

bọn chúng cười, nói:

"để xem mày có bản lĩnh bảo vệ cô ta không đã"

bọn chúng xông lên, kì chính lâm cũng chạy đến, cố giữ chân họ. cô nhanh chóng quay đầu chạy, cô biết bây giờ chỉ còn cách chạy thật nhanh đi tìm người giúp. Nhưng ai ngờ một tên thấy cô chạy đi liền giữ tay cô lại. Cô vùng vằng cố thoát ra. kêu cứu cũng vô ích, đây là ngõ vắng, nên chẳng ai nghe thấy, cô bị tên đó đẩy vào tường, biết là vô vọng nhưng cô vẫn la lên:

"cứu mạng"

quả nhiên, người cô mong chờ nhất đã xuất hiện vào lúc này. phong cung thần, phong cung thần tới rồi, anh kéo người cô ra, giáng cho tên kia một nắm đấm. tên kia bẳn ra xa, có thể thấy cú đấm rất mạnh. người phong cung thần ướt nhẹp, bộ dạng này của phong cung thần, lần đầu tiên cô thấy, đầu tóc rối bời quần áo xọc xệch. đám người kia nhìn lên, nói:

" mày là thằng nào, dám xen vào chuyện của bọn tao sao? chúng mày lên cho tao"

bọn chúng lao lên, trong phút chốc cô thấy ánh mắt anh xẹt qua tia lãnh khốc, lập tức lao vào đánh họ.