Thú Ái

Chương 18



CHƯƠNG 18

Trong giấc ngủ,

Thiên Ái cảm giác được khoái cảm khó nhịn, chậm rãi mở mắt, ánh mắt mù sương

nhìn phía trước, cậu lập tức cảm nhận được nơi nào đó bị sử dụng quá độ, cư

nhiên… có cái gì đang động động…. chẳng lẽ….



Trời ạ! Không

thể tin được! Trong đầu hai người kia chứa cái gì vậy???

Thiên Ái tức giận

đến hoàn toàn tỉnh ngủ, chậm rãi ngồi dậy, áp chế không được rên rỉ trong miệng,

“Lạc… . . . Lý… aa…..mau… tỉnh lại cho em…. A a…. lấy…. lấy

nó ra…. a…. các anh…. các anh đang nghĩ cái gì vậy…. Trời ạ… A a….

. . .?”



Hai người vốn

không ngủ say, nghe được vợ nói liền lập tức tỉnh lại, thấy vợ yêu vừa thở dốc

vừa nói, thân thể xích lõa bởi chịu đựng khoái cảm thời gian dài mà ửng đỏ, hai

người chỉ cần nhìn đã kích động.



“Bọn anh

nghĩ đến em nha! Ái Ái…. Trong đầu chúng ta chỉ có sự tồn tại của em!”



Nghe Lý Ân nói

Thiên Ái càng tức run, “Anh… các anh… . . . Mau… lấy ra… A a…. Lạc….

đừng…. đừng bật mạnh…. A a…. không được…. A a a a!!!! Hô….. A

a….”



Thừa dịp Thiên

Ái tức giận với Lý Ân, Lạc Tư cầm lấy điều khiển vạn năng ở một bên, đẩy chốt mở

lên mức mạnh hơn, bị tập kích đột ngột như vậy, năm cái khiêu đản trong mật huyệt

liền từ các hướng khác nhau hung hăng ma sát, đến điểm mẫn cảm bên trong cũng bị

hung hăng nghiền ép, Thiên Ái xụi lơ, phát ra *** khiếu cao độ, cứ như vậy bắn.



Sau cao trào,

thân thể mẫn cảm dị thường, bởi vì chốt mở cũng không có tắt đi, khiêu đản vẫn

cùng nhau làm hết phận sự ở bên trong ma sát lên tràng bích mẫn cảm, Thiên Ái giống

như bị rất nhiều người cùng lúc thương yêu mà sảng đến thất thần, cao giọng kêu

lên, qua quá lâu cũng không biết mình đang kêu cái gì.



“A a…

quá…. sướng quá…. A a… không được…. từ bỏ… a a…. Lạc… Lý…. A

a…. sắp tan rồi… a a a… sẽ… sẽ hỏng mất… a…”



Thanh âm ***

khiếu không ngừng từ đôi môi phấn nộn phun ra, Lạc Tư ôm lấy cậu, để cậu dựa

vào mình ngồi trên giường, tư thế như vậy khiến khiêu đản trong cơ thể bị đè ép

vào càng sâu, Lạc Tư còn nổi ý xấu dùng đầu lưỡi kĩ xảo cao siêu liếm lên vành

tai hồng nộn, hai tay vòng ra trước ngực đùa bỡn đầu nhũ béo mập khả ái, làm

chúng nó sung huyết đứng thẳng, trong lúc vuốt ve thỉnh thoảng hung hăng nhéo

lên cao rồi bắn trở lại.



Lý Ân cúi thân,

dùng khoang miệng ướt át khiến Thiên Ái càng thêm sảng khoái, điểm mẫn cảm toàn

thân đều bị hai người nắm giữ, cậu chỉ có thể thất thần *** khiếu, miệng há thật

to, nước bọt trong suốt chảy ra, lắc đầu cuồng loạn không ngớt.



“A a… Sướng

quá…. .Muốn… muốn chết… A a…. Không được… Lạc… Lạc… A a a…

Lý…. đừng…. A a … . . . ”



Lần lượt giải

phóng dục vọng của bản thân, đợi đến lúc hai người họ tận hứng, đôi mắt Thiên

Ái đã sớm tan rã, cả người vô lực… . . .



Thấy Thiên Ái bởi

bắn quá nhiều lần mà thất thần, Lạc Tư vội vã đem chốt mở khiêu đản toàn bộ tắt

đi nhưng lại không lấy ra, Lý Ân xuống giường, rót một chén nước, đỡ lấy gáy Thiên

Ái giúp cậu uống. Lý Ân chậm rãi điều chỉnh chén nước rót vào miệng Thiên Ái, đợi

uống hết chén nước, Thiên Ái mới chậm rãi khôi phục thần trí, lập tức nghĩ tới

tình cảnh bản thân hiện tại, thập phần tức giận.



“Anh, hai

người các anh, em đã nói từ bỏ rồi mà còn không chịu nghe, anh, anh, các anh

trong đầu đều là phế liệu sao? Tức chết em rồi!”



“Tiểu Ái….

không nên tức giận, trong đầu hai người chúng ta đều là đối với em mới tràn đầy

phế liệu! Ha ha… Em thực đáng yêu…”



“Đúng vậy!

Ái Ái… Tiếng kêu *** đãng cao độ của em, còn có thân thể non mềm tuyết trắng,

cao trào xong thì ửng hồng, còn có mật huyệt giữa hai cánh mông mềm mại của em,

càng là làm bọn ta không thể ngừng lại nha!”



Ngôn từ tục tĩu

của hai người làm cho Thiên Ái á khẩu không biết nói gì, trong lòng không hiểu,

tại sao một người bình thường như mình lại khiến hai người họ thích tới vậy,

cho tới bây giờ, cậu vẫn nghĩ tất cả chỉ là một giấc mộng, một điểm cũng không

có cảm giác chân thực, chỉ cần bản thân tỉnh lại, đón chờ mình lại là những tháng

ngày khô khan chán nản.



“Đương

nhiên phải vui vẻ rồi! Ái Ái, chúng ta yêu em như vậy, em nhất định phải tin tưởng

chúng ta!”



“Tiểu Ái,

tất cả đều không phải là giấc mộng mà là số phận đã định trước, em không cần lo

lắng!”



Lời nói kiên định

của hai người làm Thiên Ái chậm rãi buông xuống lo lắng trong tâm, muốn nhìn

lên lại phát hiện mình đang không mặc quần áo, xích lõa cùng hai người họ nằm

trên cùng một cái giường.



“Vì, vì

sao… em, chúng ta lại nằm chung giường… . . . Hơn nữa… Vì sao em lại

không mặc quần áo? Lạc, Lý, đây là có chuyện gì?”



Hai người nghe Thiên

Ái hỏi đều bật cười, đến chuyện xấu hổ nhất cũng làm rồi, hiện tại chỉ là nằm

ngủ cùng một cái giường, có cần phải giật mình như thế không? Ha ha ha… Ái Ái

(Tiểu Ái) thực sự là đáng yêu!



“Ái Ái…

Em cũng quá chậm tiêu rồi! Những chuyện nóng bỏng xấu hổ nhất cũng đã làm….

Em hiện tại mới xấu hổ, có phải là đã quá muộn rồi hay không?”



Thú ái – chương 19


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.