Thú Ái

Chương 3



CHƯƠNG 3

Nhắm mắt lại,

qua một lát, Thiên Ái ở trong bóng tối quen thuộc tỉnh lại, “Ha hả…. Tiểu

Ái nhớ chúng ta sao? Ngày hôm nay lại ngủ sớm như vậy?”



“Ái Ái….

Chúng ta cũng rất nhớ em!”



Thiên Ái có

chút xấu hổ đỏ mặt, giống như tâm tư bị người biết được, thế nhưng, ngày hôm

nay, Thiên Ái đặc biệt muốn nghe ái ngữ quen thuộc của hai người, “Hai….

Hai người….. Em… Em nhớ hai người…. Có thể ôm em một cái không?”

Thiên Ái nhịn

xuống cảm giác xấu hổ cường liệt, tim đập gia tốc nói ra thỉnh cầu làm mình xấu

hổ không ngớt, thế nhưng, qua hồi lâu cũng không thấy hai người có động tác gì,

Thiên Ái cho rằng hai người không muốn ôm mình, có chút thương tâm nói, “Xin

hai người…. Van cầu hai người…. Oa ~~”



Lời van xin vừa

thốt ra, Thiên Ái lập tức cảm thấy mình bị ôm lấy bay lên không, sợ hãi kêu to

ra tiếng, cảm giác bản thân đang di động nhưng vì bốn phía đều là hắc ám làm

cho cậu có chút sợ ôm chặt lấy vai nam nhân, một lát sau, hắc ám bốn phía biến

mất, đổi thành ánh sáng mỹ lệ. Những ngọn nến đặt xung quanh một chiếc giường

hoa lệ phong cách châu âu cổ, trên giường có chăn đệm tinh xảo, còn sớm chuẩn bị

ba cái gối, mỗi một dụng cụ trên giường đều thập phần tinh mỹ, vừa nhìn đã biết

giá trị không nhỏ.



Thiên Ái còn

chưa hình dung được chuyện gì đang xảy ra đã được nam nhân mềm nhẹ đặt trên giường,

cậu muốn thấy mặt hai người nhưng phát hiện cả hai đều mang mặt nạ. Mặt nạ bao

lấy toàn bộ khuôn mặt làm cho cậu không nhìn thấy diện mạo thật của hai người,

bên trên còn khắc một gương mặt ác quỷ có sừng dữ tợn.



“Ái Ái….

Nếu như chúng ta thực sự mang gương mặt như vậy, em có sợ không?” Một

trong hai nam tử nói, trong giọng nói lộ ra chút lo sợ….



Xuyên qua mặt nạ

nhìn ánh mắt màu lục bích tràn đầy thâm tình của hai người, trong tâm Thiên Ái

đã có đáp án, đây là đôi mắt làm cho người ta động tâm cỡ nào a! Thiên Ái nở nụ

cười… . . . Cười  đến tuyệt mỹ, khuôn mặt

nhỏ nhắn bình thường bởi nụ cười này mà có chút mị nhân.



“Em không

sợ, đôi mắt hai người rất đẹp, màu xanh lá, giống như ngọc lục bảo, mang theo

ánh sáng, còn có… . . . Đối với em yêu say đắm, điều này làm cho em rất

thích, rất thích, hơn nữa…. Như vậy không phải rất tốt sao, các anh là sửu

nam, mà em lớn lên cũng thật bình thường, chỉ so với hai người đẹp hơn một chút

mà thôi! Như thế này em sẽ không cần lo lắng sẽ có người đi tranh giành hai người

với em ~ Ha hả… . . . ”



Nghe được lời của

Thiên Ái, một trong hai nam nhân từ phía sau ôm chặt lấy cậu, “Không… Tiểu

Ái…. Em rất đẹp… Tất cả thuộc về em đều hoàn mỹ…. Đẹp đến mức làm cho

chúng ta không biết nên làm thế nào cho phải…”



Nam nhân còn lại

từ phía đối diện ôm lấy Thiên Ái, “Đúng vậy…. Là do những kẻ đó không biết

thưởng thức, hoàn hảo… Chỉ có bọn ta biết vẻ đẹp của em… Ái Ái…. Em là

tình yêu của chúng ta….. Em cũng biết, đã lâu như vậy…. Em là lần đầu tiên

yêu cầu chúng ta ôm em… Chúng ta đợi đã lâu… đã lâu…”



“Đúng rồi….

Tiểu Ái…. Em ngày hôm nay làm sao vậy? Hửm? Tâm tình đều không tốt, xảy ra

chuyện gì sao?”



Hai người biết,

Thiên Ái nhất định là xảy ra chuyện gì mới có thể khác thường như vậy, nếu như

bình thường cậu nhất định sẽ nhắm mắt lại, sắc mặt ửng hồng nghe ái ngữ tràn đầy

dục vọng của hai người, sau đó đợi hết giấc ngủ, cậu sẽ tỉnh lại.



“Tiểu

Ái… Có người khi dễ em sao? Ở học viện gặp chuyện không vui sao? Phải

không?”



“Phải rồi…

. . . Ái Ái…. Không vui có thể nói với chúng ta! Không nên giữ ở trong lòng,

em nếu như buồn bực mà sinh bệnh, chúng ta sẽ đau lòng!”



Nghe hai người

sốt ruột mang theo quan tâm hỏi han, Thiên Ái cảm giác hai mắt mình bắt đầu ướt

hơi nước, lệ quang hiện lên, đã lâu lắm rồi…. cũng không có người quan tâm cậu

như vậy, bạn học mỗi người đều là quý tộc cao ngạo, căn bản sẽ không chịu quan

hệ với một thường dân, đương nhiên, bản thân cậu cũng không cần.



Về phần hiệu

trưởng…. Luôn đối cậu nở nụ cười, ông ta chỉ là muốn nhờ thành tích tốt của cậu

giúp ông ta lan truyền danh tiếng của học viện, vì những nguyên nhân đó, Thiên

Ái đã nghĩ, thế giới này đã không còn ai thương cậu! Không nghĩ tới sau đó, hai

người này lại xuất hiện trong giấc mơ của cậu.



“Ngày hôm

nay… . . . Ô… là ngày giỗ của viện trưởng… . . . ô ô…. Em thật cô

đơn… thật tịch mịch…. Hai người ở cùng em… an ủi em có được hay không…

. . .ô…?”



Nhìn Thiên Ái bắt

đầu khóc, hai người tâm càng yêu thương không gì sánh được. Đã sớm từ trí nhớ của

Thiên Ái biết được quá khứ của cậu, đương nhiên, những người khi Thiên Ái còn

bé khi dễ cậu cũng đã bị hai người lén “giải quyết”. Hai người mang

theo thương tiếc nhìn Thiên Ái, gương mặt bình thường tái nhợt, vì khóc mà nhàn

nhạt đỏ ửng, thân thể mang bệnh trạng vàng vọt tiêm gầy lại kì dị khiến cho hai

người có dục vọng chiếm giữ.



“Được….

Ái Ái … Chúng ta thương em… . . . Yêu em…. Cả đời bên em…”



“Đúng vậy…

. . .Tiểu Ái… Chúng ta đều yêu em! Chỉ cần là em muốn chúng ta đều cho

em!”



Hai người tuy rằng

mang lên khuôn mặt ác ma dữ tợn, thế nhưng ở phía sau mặt nạ đó, Thiên Ái nghĩ

không có ai so với bọn họ đẹp hơn. Cậu hơi mở đôi môi hồng nhạt, nói ra câu nói

mà cậu từng nghĩ cả đời này mình chẳng bao giờ có khả năng nói ra: “Hai

người…. Em muốn gặp hai người… Không phải là trong mộng… . . . Mà là

ngoài hiện thực… . . .Em muốn gặp hai người…. Có được hay không?…”



Thú ái – chương 4


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.