Thù Đồ

Chương 6: Cuộc sống mới



Dường như cô đang hứa, từ nay về sau cô sẽ sống vì bản thân mình, vì bố mẹ và vì những người bạn, chứ không phải vì Quan Tín nữa.

Ngày hôm sau, An Ninh và Lưu Huệ hẹn gặp nhau tại một quán bán đồ ăn nhẹ ở Sa Huyện – nơi cách nhà cả hai không xa.

An Ninh đến rất sớm. Cô đợi được chừng nửa tiếng thì Lưu Huệ mới lững thững tới.

Lưu Huệ uể oải ngồi xuống, nói chuyện chưa được vài câu đã liên tục ngáp ngắn ngáp dài.

“Này, cậu có nghe tớ nói không đấy?” An Ninh đẩy đẩy Lưu Huệ lúc này đã sắp gục mặt xuống bàn, giọng không hài lòng.

“Đại tiểu thư của tôi ơi, mới sáng sớm cậu đã gọi tớ ra đây là để nói với tớ chuyện này à?” Lưu Huệ dùng tay bưng lấy miệng, ngáp dài thườn thượt.

An Ninh tròn to mắt: “Đúng thế, có gì không đúng à?”.

An Ninh cầm chiếc bánh khoai môn lên, cắn một miếng lớn, vừa nhai vừa nói: “Tiền vốn đâu, mặt bằng đâu, nhân viên đâu, cậu đã nghĩ đến những vấn đề đó chưa? Bạn thân ơi, mở cửa tiệm không đơn giản như cậu tưởng tượng đâu”.

Bị dội nước lạnh, đương nhiên An Ninh thấy rất bực mình, trong lòng thực sự khó chịu. Thẩm Mặc là người giúp cô nghĩ đến điều đó, Tô Khoáng là người ủng hộ cô, cổ vũ cô, còn Lưu Huệ – người bạn thân nhất của cô – lại bỏ phiếu phản đối cô. Cô mím chặt môi, tức tối nói: “Cậu quá biết cách công kích người khác đấy”.

Lưu Huệ dụi dụi mắt, ba giờ sáng cô mới được ngủ, sáu giờ sáng đã bị cú điện thoại của An Ninh đánh giấc, thêm vào đó là những cử chỉ kỳ quái của Diêu Tử An, anh ta thường xuyên kiếm cớ về nhà muộn, thậm chí đôi khi còn cả đêm khuya không về, khiến cô rất mệt mỏi, cho nên lúc này cô nói có phần hơi khó nghe. Cô vuốt vuối lông mày, giọng nhẹ nhàng hơn, cô tẻ vẻ đáng thương: “Tiểu An Tử, cậu đừng giận mà”.

An Ninh trừng mắt nhìn Lưu Huệ, rồi bất đắc dĩ nói: “Cậu nói cũng không phải không có lý, vì thế tớ mới tìm cậu ra đây bàn xem thế nào”.

Lưu Huệ nghĩ bụng : bàn bạc không phải là không được, có điều thực sự cậu đã hơi vội vàng. Nhưng Lưu Huệ không dám nói ra điều đó, cô gãi gãi đầu: “Cậu có kế hoạch cụ thể nào không?”.

An Ninh chẳng biết gì về lĩnh vực này, chẳng qua cô chỉ dựa vào nhiệt tình công việc nhất thời của mình mà thôi. Bây giờ bình tĩnh lại, lại nghe Lưu Huệ nói vậy, cô bỗng thấy mình quá nóng vội và không đủ năng lực. Trước đây, dù làm bất cứ chuyện gì cô cũng đều được bố mẹ hoặc Quan Tín giải quyết giúp, tư tưởng ỷ lại đã sớm hình thành trong cô. Một khi rời khỏi sự che chở của họ, cô liền trở nên nhút nhát, mất phương hướng. Cho nên lần này, dù kết quả thế nào, cô cũng muốn thử mình xem sao, tuyệt đối, không thể vứt bỏ cơ hội này.

Cô chìa năm đầu ngón tay ra tính toán cho Lưu Huệ nghe. “Trước khi cửa tiệm được thuận lợi khai trương, tớ có rất nhiều việc phải làm. Đầu tiên phải tìm được một mặt bằng đẹp, tiếp đến là tu sửa, đồng thời phải liên hệ bạn bè ở thành phố S, nhờ họ giúp mình tìm nguồn hàng. Còn về tiền vốn thì…” Cô rút từ trong túi xách ra một tờ giấy, viết ra trên đó một loạt các con số. An Ninh ngưng lại giây lát, rồi tiếp tục nói: “Tớ đã tính thử rồi, tiền thuê, tiền tu sửa mất khoảng bằng này, tớ có tích góp được một ít, sẽ phải vay mượn bố mẹ một ít, chi tiêu tiết kiệm một chút, là cũng hòm hòm rồi”. An Ninh chống cằm nghĩ ngợi: “Còn về khoản nhân sự… Chủ tiệm, nhân viên, nhân viên thu ngân, nhân viên vệ sinh sẽ do một mình tớ đảm nhiệm. Đợi đến khi tình hình kinh doanh khá rồi, thì tớ sẽ tuyển người làm cũng không muộn. Cậu thấy thế nào?”

An Ninh nói rất rõ ràng và hợp lý khiến Lưu Huệ phải có cái nhìn khác về cô. Trước đây do An Ninh được chăm sóc quá rồi, va chạm xã hội không nhiều nên mới hết lần này đến lần khác bị người ta bắt nạt. Người ta vẫn nói “đi một ngày đàng học một sàng khôn”, đã có quá nhiều chuyện xảy ra với cô như vậy, chúng phần nào cũng giúp cô trưởng thành lên nhiều.

Sự thật là, trước khi nói những lời đó, An Ninh đã chuẩn bị kỹ càng. Nếu theo tính cách của cô trước kia, cô chắc chắn sẽ giao mọi việc cho Quan Tín đi lo liệu, cô chỉ cần ngồi nghe nhạc, ăn quà vặt, ắt sẽ có người giúp cô hoàn thành tất cả. Nhưng bây giờ đâu còn được như thế nữa, An Ninh cười chua chát, rồi cô ngước nhìn lên. Sẽ có một ngày cô phải cho Quan Tín biết rằng, không có anh, cô vẫn có thể sống đàng hoàng.

Bề ngoài Lưu Huệ luôn tỏ ra là một người đại khái, không quan tâm đến tiểu tiết, nhưng thực ra suy nghĩ của cô ấy rất kín kẽ. Lưu Huệ thay An Ninh hoàn thiện nốt một vài chi tiết nhỏ, sau đó mới khẽ cười: “Như thế mọi việc mới hoàn hảo”.

An Ninh vỗ tay: “Tớ biết tớ không tìm nhầm người mà”.

“Vậy bữa này cậu mời nhé.” Nói rồi, Lưu Huệ ăn hết một phần bánh, một đĩa đậu phụ viên chiên, một bát canh sườn, xong xuôi cô hài lòng lau miệng.

“Không vấn đề gì.” An Ninh vỗ ngực vẻ phóng khoáng.

Lưu Huệ vươn vai, đã ăn no uống say, tinh thần lại được phục hồi như trước kia.

Lúc này, bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chói chang đang chiếu rọi lên rặng cây ngô đồng, lá cây lay động hắt vào bên trong quán những tia nắng vàng. An Ninh để ý đến quầng thâm quanh mắt Lưu Huệ, đôi mắt hơi sưng sưng, rõ ràng Lưu Huệ bị thiếu ngủ. An Ninh quan tâm nói: “Sức khỏe là vốn quý của mỗi người, cậu đừng có làm việc quá sức, văn viết không bao giờ là hết cả, tiền kiếm không bao giờ là đủ cả”.

Lưu Huệ cười: “Tớ sẽ cẩn thận mà”.

An Ninh ăn nốt hết chỗ cháo cuối cùng, rồi cô hỏi: “Diêu Tử An nhà cậu thế nào rồi? Hình như lâu lắm rồi tớ không gặp anh ấy”.

Người Lưu Huệ khẽ run lên, ánh mắt rầu rầu. Cô vốn không định nói cho An Ninh biết, gần đây giữa cô và Diêu Tử An đã phát sinh một chút chuyện, nhưng mỗi khi ai nhắc tới chuyện đó lại động chạm tới nỗi đau trong lòng cô, và rồi chiếc hộp câu chuyện của cô được bật mở. Cô vớ lấy đám giấy ra trút giận, lôi từng tờ từng tờ một vò vò rồi ném vào đĩa đựng đồ ăn: “Anh ta á, gần đây thời gian anh ta ở cạnh sếp của anh ta còn nhiều hơn cả tớ”.

An Ninh không nghĩ vậy, cô nói: “Công việc của anh ấy bận mà, cậu phải hiểu cho anh ấy”. Ngoài Quan Tín ra, An Ninh chẳng hề có chút kinh nghiệm yêu đường nào khác. Đôi khi cũng vì công việc mà Quan Tín lỡ hẹn với cô, vì thế cô hoàn toàn cho rằng tất cả đàn công đều lấy sự nghiệp làm đầu.

Lưu Huệ nhìn An Ninh một hồi lâu, cô bỗng thấy sống mũi cay cay. “Cả ngày anh ta nói nào là phải đi họp, nào là làm thêm, ai biết rốt cuộc anh ta đang làm gì?” Điều đó khiến Lưu Huệ thấy tủi thân ghê gớm. Trước kia, Diêu Tử An quấn lấy cô cả ngày, trông chừng cô từng ly từng tí. Dù có những lúc anh ta có việc không thể ở bên cô, chỉ sợ không có anh ta ở bên cạnh cô sẽ cảm thầy buồn. Anh ta còn cổ vũ nên cô thường xuyên cùng bạn bè đi lên phố mua đồ hay đi du lịch tới những thành phố nhỏ xung quanh. Còn bây giờ, dường như anh ta không muốn quan tâm cô nữa. Khó khắn lắm mới có lần anh ta về nhà, mà về đến nhà là anh ta lên giường nằm, buông một câu vỏn vẹn ba chữ: “Anh rất mệt”.

Lưu Huệ chán nản nói: “Tóm lại, anh ta đã không còn là Diêu Tử An của ngày trước nữa. Anh ta đã thay đổi rồi”.

An Ninh trợn tròn mắt, khẽ kêu lên: “Không phải chứ?!”. Diêu Tử An được công nhận là người đàn ông bậc nhất rồi mà! Lẽ nào tình yêu thực sự không thắng nổi những lắng cặn của thời gian? Ví như, Lưu Huệ và Diêu Tử An. Ví như, cô và Quan Tín.

“Cậu đừng có nghĩ linh tinh, tất cả mọi việc đều chỉ là suy đoán của cậu thôi. Anh ta yêu cầu chia tay với cậu chưa? Anh ta nói muốn rời xa cậu sao?” An Ninh nhẹ nhàng khuyên giải, tuy cô biết rằng mình cũng là kẻ thất bại trong chuyện tình cảm, dựa vào những kinh nghiệm đau khổ của mình để khuyên nhủ và an ủi Lưu Huệ, xem ra chẳng có cơ sở chút nào.

Lưu Huệ suy nghĩ một lúc: “Đúng là anh ta chưa nói như vậy”.

“Vậy là xong rồi.” An Ninh cười toét miệng. “Đúng là tự làm khổ mình.”

Dưới sự gợi mở của An Ninh, tâm trạng vốn nặng nề của Lưu Huệ đã khá hơn rất nhiều.

Thanh toán xong, hai người lững thững bước ra khỏi quán. Lưu Huệ và An Ninh khoác vai nhau, ghé tai nhau thủ thỉ to nhỏ, tưởng như họ quay trở lại thời đại học sôi nổi với tà áo trắng tung bay trong gió, đầy vô tư và hồn nhiên.

Trên vỉa hè, rất nhiều người già đang tập thể dục buổi sáng. Dưới những tán cây, nổi bật trong đám đông là cụ bà chừng sáu mươi tuổi đang đứng đầu hàng dạy mọi người chơi thái cực quyền.

An Ninh rất tinh ý, cô nhận ra trong đám người tập thái cực quyền đó chỉ duy nhất một người phụ nữ, còn lại đều là những ông lão tóc bạc phơ.

“Ấy, lạ thật, sao toàn là nam giới chơi thái cực quyền vậy nhỉ?”

Lưu Huệ còn quan sát kỹ hơn An Ninh. Sau khi đếm qua một lượt, cô cười đến nỗi cả vai và người cô rung lên bần bật. Mãi lâu sau cô mới thôi cười, rồi ghé sát tai An Ninh nói: “Bảy ông già, một bà già. Vừa khéo để diễn Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn”.

An Ninh đần người ra một lúc, sau đó cô cũng bật cười khanh khách, khiến người đi đường đều quay lại nhìn hai người. Lưu Huệ kéo An Ninh đi tắt đường nhỏ đế tránh khỏi chỗ đó, họ vừa đi vừa cười, tiếng cười vang khắp vỉa hè.

Sau khi chạy đã khá xa, cả hai nhìn nhau rồi lại cười như nắc nẻ. Lưu Huệ nhanh chóng quên đi chuyện không vui giữa mình và Diêu Tử An, An Ninh vỗ khẽ vào đầu Lưu Huệ, cô cảm thấy vui vì điều đó.

Những ngày này Tô Khoáng luôn bận rộn, anh chạy hết chỗ này đến chỗ kia để tìm cho An Ninh một mặt bằng thích hợp. Anh là người luôn theo dõi cái toàn vẹn, vì thế anh cũng cố gắng suy xét mọi việc sao cho toàn vẹn nhất.

Những nơi điều kiện giao thông không thuận lợi, anh không cần, tiền thuê quá đắt thì kinh doanh không có lãi, cứ như vậy, những địa điểm nằm trong tầm ngắm đã ít lại càng ít.

Hôm nay, anh lại giúp Niên Nhụy gửi tiền đến nhà họ Niên, khi đến nơi anh thấy trên tường dán tờ quảng cáo “cho thuê nhà”, mắt anh sáng lên. Phố Nhất Tuyến tuy có hơi nhỏ, nhưng lại là con phố nổi tiếng về buôn bán đồ ăn vặt, thường ngày người đến đây rất đông, nhất là hai ngày nghỉ cuối tuần, người đến đông nhịt khiến đường bị tắc nghẽn. Ông bà Niên lại đôn hậu, thật thà, họ sẽ không bắt bí trong vấn đề tiền thuê, đúng là “đi nát đôi chân tìm không thấy, kết quả là đây chẳng tốn công”.

Tô Khoáng giả vờ thăm dò bâng quơ: “Quán trà trước đây đang kinh doanh rất tốt mà, sao mà chuyển đi hả bác?”.

Bà Niên cười, rồi điềm tĩnh gật đầu: “Con trai của ông Triệu tốt nghiệp đại học rồi, nghe nói nó tìm được công việc kha khá, không cần bố phải vất vả kiếm tiền nuôi gia đình nữa. Mấy hôm trước ông ấy đã về quê an hưởng tuổi già rồi”.

“Hóa ra là vậy.” Tô Khoáng mừng rỡ, đối với An Ninh, đây là một cơ hội hiếm có. “Vậy cửa hàng này bây giờ đã có ai thuê chưa ạ?”

“Vẫn chưa.” Ông Niên nói chen vào. “Cũng có không ít người đến xem, nhưng cuối cùng đều không đồng ý thuê.”

“Ồ?” Tô Khoáng nhíu mày. “Sao thế ạ?”

Ông Niên chỉ vào bà Niên: “Cậy hỏi bà ấy ấy. Yêu cầu đưa ra cả mớ, người ta không sợ mới là lạ”.

Bà Niên nặng nề đặt cốc nước lên bàn: “Ông cũng bắt chước người ta nói với tôi như thế à?”.

Tô Khoáng khẽ cười, hai ông bà Niên này đúng là thú vị thật. Tô Khoáng vừa kéo một người ra, vừa cười rất tươi: “Bác à, nếu muốn thuê cửa hàng này của bác thì phải đáp ứng những yêu cầu gì vậy?”.

Bà Niên cướp lời: “Bác và ông ấy đều tuổi đã cao cả rồi, làm việc hay nghỉ ngơi đều phải có giờ giấc ,không thể chịu được cảnh ồn ào, bẩn thỉu cả ngày. Vì thế hai bác không cho thuê tiệm mở quán ăn uống kinh doanh suốt từ sáng sớm đến nữa đêm như quán cơm hay quán ăn vặt, còn nữa, bán đồ ăn hay thu hút ruồi muỗi, bán hàng tạp hóa thì bẩn thỉu, tất các bác đều không cho thuê. Tốt nhất là cho một cô gái thuê làm cửa hàng thời trang, vừa sạch sẽ lại vừa gọn gàng”.

Tô Khoáng vui mừng ra mặt, việc này như được dành cho An Ninh vậy. Anh vội nói ngay: “Cháu có một người bạn đang định mở một tiệm áo cưới. Thế này nhé, cháu sẽ gọi cô ấy đến đây ngay”. Nói xong, anh lập tức gọi cho An Ninh.

Có tín hiệu rồi, anh mới nhớ ra An Ninh đã về thành phố S.

Đã hơn nửa năm không về nhà, vừa xuống tàu hỏa, An Ninh có cảm giác không khí ở quê nhà sao mà mới mẻ và thoải mái đến thế. Nhịp sống ở thành phố H quá căng thẳng, khiến cô mãi không thích ứng được, chẳng trách trước đây Quan Tín thường xuyên nói trêu cô, bảo cô rơi vào trạng thái nghỉ hưu sớm.

Từ ngày xé bỏ tấm hình chụp chung với Quan Tín đến nay, đây mới là lần đầu tiên cô nhớ tới cái tên ấy.

Cô bước trên mảnh đất thân yêu, thấy bình yên vô cùng. Quả đúng như người ta thường nói, thời gian là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu các vết thương. An Ninh tự cười mình, tâm hồn cô như đang lơ lửng ở nơi nào đó.

An Ninh chỉ xách một chiếc túi đơn giản, không có thêm bất kỳ hành lý nào khác, vì nhà cô cũng không thiếu cái gì, vả lại lần này cô không có ý định ở lại lâu.

Cô dừng trước cửa nhà, khẽ hít thở rồi ấn chuông cửa.

Đợi một hồi lâu, không thấy người ra mở cửa, cô nâng tay lên nhìn đồng hồ, ba giờ chiều. Giờ này, bố mẹ có thể đi đâu?

Cô muốn tạo cho họ một bất ngờ, nên không gọi điện báo trước. Lần này thì hay rồi, bị nhốt ở bên ngoài rồi.

Cô lục lọi trong túi hồi lâu, chỉ thấy chìa khóa ngăn kéo và chìa khóa căn phòng ở thành phố H, chứ không thấy chiếc chìa khóa nào khác.

Đang nghĩ xem nên đi đâu cho hết thời gian, thì cô nghe thấy tiếng mở cửa ở nhà sát bên cạnh.

“Ninh Ninh, con về rồi đấy a?” Người chào cô tỏ ra rất bất ngờ.

Tim An Ninh đập mạnh, cô quay người lại nhìn người phụ nữ trung niên có đôi mắt hiền từ và nụ cười tươi rói, cất tiếng chào: “Con chào mẹ Quan”.

Bà Khổng Đan Sơ ôm chầm lấy An Ninh đầy yêu thương. Trước đây cô bé An Ninh của bà luôn nở nụ cười tươi rói trên môi, còn giờ đây bà chỉ nhìn thấy nỗi sầu muộn và sự cô đơn trong đôi mắt cô.

“Ninh Ninh, bố mẹ con đi Gia Lạc Phúc rồi, họ sẽ nhanh chóng quay về thôi. Con vào nhà mẹ ngồi một lát đã.” Bà vuốt mái tóc dài của An Ninh, bà vẫn đối tốt với cô như trước kia.

Nét do dự thoáng xuất hiện trong đôi mắt An Ninh. Bố Quan và mẹ Quan chứng kiến cô trưởng thành từ khi cô còn nhỏ, họ cũng đã sớm coi cô là con dâu của họ, nhưng giờ đây quan hệ của cô và Quan Tín đã không còn như trước nữa.

“Con đi loăng quăng vài nơi là được rồi, con không muốn làm phiền mẹ Quan.” An Ninh khẽ nói, hai chân cô sắp không đứng vững nữa.

Bà Quan thoáng buồn, bà buông hai cánh tay đang ôm lấy An Ninh, rồi khẽ thở dài: “Ninh Ninh, mẹ biết Quan Tín có lỗi với con. Nhưng có nhất thiết phải tạo ra khoảng cách giữa con và mẹ không?”.

Trái tim An Ninh khẽ run lên, đôi mắt cô chùng xuống, rồi cô im lặng.

Bà lắc đầu tuyệt vọng, lúc này bà cũng không biết nên nói gì với An Ninh.

Nếu không có sự xuất hiện của Quan Duệ Trung, thì có lẽ hai người vẫn đứng im lặng như vậy.

Thấy vợ và An Ninh đang đứng đối diện nhau ở hành lang, đôi mắt ông ánh lên nỗi đau tột độ, ông uể oải cúi đầu. Như nhận ra điều gì đó, ông mở to cánh cửa đang khép hờ, không quay đầu lại mà nói: “Ninh Ninh, con vào đây với bố”.

Câu nói của ông chứa đầy sự uy nghiêm của một trụ cột gia đình. Quan Duệ Trung vốn là một quân nhân, giọng nói của ông sang sảng, ông nói gì là phải như vậy, vì thế mà từ nhỏ An Ninh đã sợ ông. Lúc này đây, tuy không muốn nhưng cô vẫn phải đi theo ông vào nhà.

Sắc mặt bà Quan đã bớt buồn rầu hơn, bà cũng vào nhà rồi đóng cửa lại.

Không khí có phần nặng nề.

An Ninh ngước nhìn lên, đập ngay vào mắt cô là tấm ảnh đang được treo trên tường, tấm ảnh đó được chụp vào ngày Quan Tín tốt nghiệp đại học, chính cô là người đã chụp cho anh. Anh mặc một bộ cảnh phục, mắt mở to, lông mày rậm, trông rất hùng dũng. Cô vội vàng chuyển ánh mắt nhìn đi chỗ khác, lòng bỗng quặn đau như bị một nhát dao đâm trúng tim.

Ông Quan nhận ra điều đó, thầm thở dài: “Ninh Ninh, con thấy bố và mẹ đối xử với con như thế nào?”.

“Rất tốt ạ, bố mẹ luôn coi con như con gái.” An Ninh thật lòng nói. Không tính đến Quan Tín, thì bố mẹ Quan đối xử với cô thực sự rất tốt, không thể chê trách vào đâu được.

“Mẹ hy vọng con không xa cách chúng ta như vậy.” Khổng Đan Sơ cầm lấy tay An Ninh, lời nói hết sức chân thành.

An Ninh thoáng nụ cười đau đớn: “Mẹ Quan, bố Quan, con không hề trách gì bố mẹ, chỉ là con… con chưa thể thích ứng được mà thôi”.

“Vậy con hãy hứa với mẹ, chúng ta vẫn như trước kia, được không con?” Bà không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra giữa An Ninh và Quan Tín, hai đứa đang vui vẻ như vậy, bỗng nhiên lại chia tay rồi như người xa lạ. Nhìn hai đứa con của mình như vậy, bà cũng rất buồn. Bà chỉ biết rằng, bà có thể mất một người con dâu, nhưng bà không muốn mất đi đứa con gái mà bà rất mực yêu thương.

An Ninh biết rằng thời gian không thể quay ngược trở lại, dù có cố gắng thế nào thì họ cũng không thể quay lại như trước kia, nhưng đối diện với ánh mắt tha thiết của Khổng Đan Sơ, cô không thể cự tuyệt được.

“Con gái ngoan.” Cuối cùng bà cũng vứt bỏ được tảng đá đè nặng trong tim bấy lâu. Từ ngày An Ninh xảy ra chuyện, bà vẫn luôn tự trách mình. Hai gia đình trước kia vui vẻ là vậy, còn giờ đây, tuy không đến mức cấm qua lại nhà nhau, nhưng lúc gặp nhau cả hai bên vẫn khó giấu nổi sự gượng gạo, chào hỏi vài câu rồi mỗi người một ngả. Bà muốn hỏi con trai mình xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng hơn nửa năm nay không thấy Quan Tín trở về, muốn trách mắng con nhưng không biết con đang ở đâu mà trách mắng.

An Ninh ngồi im lặng, cắn chặt môi dưới.

“Mẹ Quan, con muốn đi xem phòng của Quan Tín một chút, được không ạ?”

“Đương nhiên là được. Con bé này, trước kia chẳng phải con vẫn thường vào phòng nó hay sao…” Bà Quan bỗng dừng lại, bà như ngừng thở, chợt thấy khó nói tiếp. “Ninh Ninh, mẹ nghĩ gì nói nấy, con đừng để bụng nhé.”

Ánh mắt bình tĩnh của An Ninh thoáng nét buồn, nhưng rất nhanh cô đã che giấu được điều đó.

“Vậy con vào phòng Quan Tín nhé.”

Bà liếc nhìn chồng, rồi gật gật đầu: “Lát nữa bố mẹ con về, mẹ sẽ gọi con”.

An Ninh vào phòng của Quan Tín không phải vì muốn nhớ lại quá khứ, mà ngược lại, cô muốn dứt bỏ hoàn toàn quá khứ.

Tuy cô và Quan Tín lớn lên bên nhau từ nhỏ, nhưng rất ít khi chụp hình chung. Điều mà cô muốn làm bây giờ là lấy lại mấy tấm hình chụp chung đó. Thái độ của Quan Tín hôm đó đã rất rõ ràng, hai người không thể trở về bên nhau được nữa.

Lấy lại thứ vốn thuộc về mình, từ nay về sau, đường đi người nấy đi, không còn liên quan gì nữa.

Mặc dù căn phòng đã từ lâu không có người ở, nhưng bên trong vẫn rất sạch sẽ, đồ đạc được kê đặt gọn gàng, giống như trước kia. Chắc mẹ Quan vẫn thường xuyên quét dọn căn phòng.

Trên bàn làm việc có một chiếc máy tính, một chiếc máy fax, một khung ảnh và một ống lợn tiết kiệm, còn có cả một hộp bánh quy dâu.

Trước đây, cô thường bá chiếm chiếc máy tính của Quan Tín, hộp bánh quy cũng đựng đầy đồ ăn vặt mà cô thích. Dù cô ăn nhiều hay ít, thì ngày hôm sau đồ ăn vặt trong chiếc hộp lại đầy ắp.

Bất giác cô với tay cầm lấy hộp bánh quy, từ từ mở ra. Ô mai sơn trà, kẹo hoa quả, kẹo que mút… đều là những loại kẹo mà cô đã từng thích nhất, dường như tất cả vẫn chưa hề thay đổi. Đôi mắt cô khẽ mở to, khóe mắt rưng rưng.

Không khó để tìm thấy những tấm ảnh mà cô cần tìm, một tấm trên bàn làm việc, còn một tấm được cất trong chiếc ví da của Quan Tín, cô đoán chắc anh đã sớm vứt nó đi rồi. An Ninh không hề chần chừ, cô rút tấm ảnh ra xé thành hai nữa, một nửa cô nhét lại vào khung ảnh, một nửa là hình của cô, cô vo tròn lại rồi ném vào thùng đựng rác.

Đúng là một năm đen đủi, ngay cả tấm ảnh không toàn vẹn cũng quay lại đối đầu với cô, rõ ràng thùng đựng giấy lộn ở ngay bên cạnh chân cô, vậy mà viên giấy mà cô ném lại rơi ra ngoài được.

An Ninh lại thở dài, cúi xuống nhặt nửa tấm hình lên. Khi nửa tấm hình rơi xuống thùng giấy lộn, một tấm fax khổ A4 đang nằm trong đó đã thu hút sự chú ý của cô.

An Ninh thấy tò mò, rồi cô nhặt tờ giấy lên, trải phẳng trên mặt bàn.

Đó là một bản sơ yếu lý lịch.

La Liệt, 25 tuổi, nơi sinh: thành phố H, không nghề nghiệp. Bên dưới là một loạt những thông tin về cuộc đời của người này.

Ngày tháng trên tờ fax là của tám tháng trước, chính là trước hôm Quan Tín yêu cầu chia tay với An Ninh.

An Ninh chau mày lại như ngẫm nghĩ điều gì đó. Cô không thấy hứng thú với những thông tin được ghi trên tờ fax, nhưng cô chú ý tới tấm ảnh của Quan Tín được dán bên góc phải trên cùng.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Khi nhận được điện thoại của Tô Khoáng, An Ninh đã về đến nhà, trong tay cầm tập tài liệu về La Liệt.

Do việc của Quan Tín làm tâm tư cô xáo trộn, nên cô không mấy chú tâm khi nghe Tô Khoáng nói đã giúp cô tìm được mặt bằng thích hợp.

“Cửa tiệm này tôi có thể giữ chỗ cho cô trước, có điều tốt nhất cô nên mau chóng quay lại đây để quyết định.” Tô Khoáng nói trong điện thoại.

An Ninh lấy lại tinh thần, cô tạm thời gác chuyện Quan Tín sang một bên, rồi căng óc lên tính toán, cười dịu dàng: “Muộn nhất là ngày kia tôi sẽ quay lại, anh giúp tôi giữ cửa tiệm đó nhé, nhất định đừng để cho người khác nhanh tay cướp mất”.

Tất nhiên Tô Khoáng đồng ý ngay. Cuối cùng, anh không quên nhắc nhở An Ninh với chất giọng dịu dàng: “Cô cứ làm việc từ từ thôi, đừng có làm hại bản thân nhé!”.

Gác điện thoại, An Ninh vẫn như nghe thất giọng nói của anh vang lên bên tai. Cô xoa xoa hai bên má đang nóng bừng, bất giác khẽ nhoẻn miệng cười.

Về nhà lần này, ngoài việc lo tiền vốn ra, An Ninh còn phải đi liên hệ nhà cung cấp hàng.

Nói thẳng ra, việc lo tiền vốn ở đây chính là mượn tiền bố mẹ. An Ninh thấy hơi ngại, lớn bằng này tuổi đầu rồi còn mở miệng đòi tiền bố mẹ, chẳng khác nào những kẻ ăn tàn phá hại. Nhưng bố mẹ An Ninh lại rất thoải mái, không những đưa toàn bộ khoản tiết kiệm của mình cho con gái, mà bố cô – ông An Tư Nguyên – còn lén nhét vào tay An Ninh một chiếc phong bì, bên trong là số tiền riêng mà ông đã cất giữ từ lâu, tuy không nhiều, nhưng đó là tấm lòng của ông.

“Ninh Ninh àh, bên ngoài chắc chắn không được như ở nhà, con phải biết tự chăm sóc mình.” Khi An Ninh lần đầu tiên đi thành phố H, ông An Tư Nguyên cũng đã nói câu đó, giờ đây nhìn thấy đứa con gái đã gầy rộc đi, ông không kìm lòng được mà nhắc lại câu đó. Con gái ông giống tính ông, rất cố chấp, rất ngang ngạnh, ông biết con gái ông không bao giờ dễ dàng từ bỏ mọi thứ. Thấy con mình đã chịu quá nhiều đau khổ trong chuyện tình cảm, người làm cha như ông không thể bù đắp được cho con, ông chỉ biết ủng hộ con về mặt kinh tế, giúp con gái làm những việc mà nó muốn làm.

“Bố!” An Ninh ghì đầu vào lòng An Tư Nguyên. Nũng nịu bên ông như lúc cô còn nhỏ. Con gái bao giờ cũng gần gũi bố hơn, An Ninh cũng vậy.

Ông An Tư Nguyên vuốt tóc con gái đầy âu yếm.

“Con đừng tự làm khó mình nữa. Con hãy nhớ, nơi đây mãi mãi là nơi để con trú chân. Bố mẹ không yêu cầu con phải làm được việc gì lớn, chỉ mong con có cuộc sống bình yên, vui vẻ là bố mẹ mừng rồi.”

Đôi mắt An Ninh mơ màng, cô hít hít mũi, nũng nịu ôm lấy cánh tay An Tư Nguyên lay nhẹ: “Bố, bố yên tâm. Con gái bố đã trưởng thành rồi mà”.

“Nếu con thực sự đã trưởng thành, thì đừng để bố mẹ phải lo lắng nữa.” Đôi mắt ông khẽ nheo lại, ông mỉm cười. Từ khi cô xảy ra chuyện, mái tóc của ông đã bạc đi nhiều, nhìn mái tóc bạc của ông, sống mũi cô bỗng cay cay, nước mắt chỉ chực trào ra.

Thấy vậy ông An Tư Nguyên vội vã đi tìm khăn giấy.

“Con ngốc quá! Bố có nói gì con đâu, sao con lại khóc rồi?” Giọng ông nhẹ nhàng. Ông chiều chuộng con gái từ nhỏ đến lớn, không để con gái phải chịu dù là cảm giác tủi thân. Sau khi xảy ra chuyện, ông mong có thể lột da Quan Tín, ngay cả bố mẹ Quan Tín là những người bạn tốt bấy lâu cũng bị liên lụy. Nếu không phải có vợ ông can ngăn, thì lúc ở trong bệnh viện ông đã đánh cho họ một trận rồi.

An Ninh lấy tay lau mước mắt, sau cái lần bước qua cửa tử thần, cô không còn dũng khí để bước qua cánh cửa đó lần nữa. Cô đã trở về từ cõi chết. Những ngày tháng qua, cô đã nghĩ thông rất nhiều điều. “Bố, con sẽ không bao giờ làm việc dại dột nữa đâu.” Dường như cô đang hứa, từ nay về sau cô sẽ sống vì bản thân mình, vì bố mẹ và vì những người bạn, chứ không phải vì Quan Tín nữa.

Ông An Tư Nguyên cười vui vẻ.

Trương Hoài Ngọc là bạn học thời trung học với An Ninh, đến năm học lớp chín, hai người nói chuyện với nhau không quá mười câu. An Ninh đọc được thông tin mà cô ta để lại trong danh sách bạn học cùng trường, lúc đó An Ninh mới liên hệ với cô ta.

Trương Hoài Ngọc có hình thức không nổi trội, thành tích học tập không xuất sắc, sau khi tốt nghiệp trung học cô ta không thi được vào trường điểm nên quyết định thừa kế doanh nghiệp gia tộc, chuyển sang làm kinh doanh.

Cái gọi là doanh nghiệp gia tộc ở đây thực ra chỉ là một cửa hàng thời trang nho nhỏ. Khi Trương Hoài Ngọc vừa tiếp quản nó, cửa tiệm chỉ rộng năm, sáu mét vuông, quần áo để bán chất thành đống, ba người khách đến xem đã rất vất vả khi quay người. Nhưng, nhờ vào con mắt độc đáo cùng cách quản lý kinh doanh tốt, chưa đầy ba năm, cửa tiệm của Hoài Ngọc đã trở thành chuỗi cửa hàng thời trang danh tiếng, cô ta đã mở ba chi nhánh tại thành phố S.

An Ninh tìm gặp Hoài Ngọc là để tìm hiểu về nguồn nhập hàng của cô.

Trương Hoài Ngọc cũng khá bất ngờ khi nhận được điện thoại của An Ninh. Trong ấn tượng của Hoài Ngọc, An Ninh là một người có gia thế tốt, học hành giỏi giang, ngoại hình xinh đẹp, có phần ngạo mạn, tự phụ, thậm chí không thèm chơi với những người có thành tích học tập bình bình. Lần này An Ninh lại đến nhờ Hoài Ngọc giúp đỡ, khiến Hoài Ngọc cảm thấy rất vinh dự.

An Ninh ngồi một mình uống trà trên đường Long Cừ Tây,Trương Hoài Ngọc cố ý đến muộn nửa tiếng, không phải vì cô ta có ác ý gì, mà chỉ là muốn chọc tức An Ninh.

Quả nhiên là như vậy. Khi Hoài Ngọc bước vào, An Ninh đang sốt ruột nhìn đồng hồ đeo tay liên tục. Nhìn thấy Trương Hoài Ngọc, An Ninh mừng ra mặt, cô vội vàng kéo ghế cho cô ta, rồi ân cần hỏi: “Hoài Ngọc, cậu muốn ăn gì?”.

Hoài Ngọc lật lật tờ thực đơn, nhếch mày. “Chỗ này chẳng có món nào ngon cả.” Cô ta quẳng thực đơn xuống bàn, nhún vai nói.

“Vậy chúng ta đổi chỗ khác, muốn đi đâu, cậu tự quyết định.” An Ninh vặn vặn gấu áo, mình có việc cần nhờ người ta, thì đành phải hạ mình một chút vậy.

“Ôi thôi. Cậu tự xử lý đi, cứ chọn bừa vài món là được rồi.” Hoài Ngọc cũng không muốn làm khó An Ninh, có điều, cô ta khó có được cơ hội như thế này, nên muốn trêu chọc An Ninh cho đã. Cô ta lôi ra một hộp thuốc lá DJ MIX từ trong chiếc túi xách tay đẹp mắt, rồi nhìn về phía An Ninh hỏi: “Cậu không thấy phiền phức chứ?”.

An Ninh lắc đầu, trong lúc chờ đồ ăn được mang lên, An Ninh dò xét Hoài Ngọc một lần nữa.

Thực sự Hoài Ngọc trông hoàn toàn khác so với trước kia, về quê mùa, cục mịch trước kia của cô ta như tan biến đi đâu hết, thay vào đó là vẻ xinh đẹp, sang trọng. Hóa ra khí chất con người là thứ có thể sửa đổi được. Chiếc áo khoác ngoài hiệu Givenchy và chiếc váy bó được cắt may rất khéo, mái tóc buông dịu dàng, lối trang điểm nhẹ nhàng, đúng phong cách của một nữ doanh nhân thành đạt.

Cô ta kẹp thuốc giữa hai ngón tay, rồi từ từ nhả khói, nhìn rất sành điệu.

“Hoài Ngọc, cậu trông khác so với trước kia quá.” An Ninh thật lòng khen.

Hoài Ngọc hếch mày: “Vậy à? Còn tớ thấy cậu chẳng hề thay đổi gì cả”. Hoài Ngọc cũng nói thật lòng mình.

Đôi mắt sáng, khuôn mặt đẹp, ông già thời gian hình như có đặc biệt ưu đãi cho An Ninh, cô ta không thể nhận ra chút dấu vết tuổi tác nào trên người An Ninh. Không giống cô ta, tuy làm ăn rất phát đạt, nhưng những năm tháng qua dường như cô đã xuống sắc đi nhiều, nhiều khi còn không dám nhìn mình trong gương.

An Ninh chỉ biết cười trừ. Hoài Ngọc nói chuyện với giọng quá sắc, cô nghe không quen.

May mà đồ ăn được mang đến kịp thời làm giảm bớt không khí gượng gạo lúc đó.

“An Ninh, cậu tìm tớ có việc gì, cứ nói thẳng đi. Tớ không có nhiều thời gian, tối nay tớ còn phải đi đàm phán một vụ làm ăn lón.” Hoài Ngọc ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống nói.

An Ninh thấy hơi nóng mặt, thái độ nửa vời này của Hoài Ngọc khiến những lời An Ninh chuẩn bị nói suýt chút nữa tắc nghẹn nơi cổ họng. Cũng may do được sự cọ xát nhiều trong những ngày tháng qua, nên da mặt của An Ninh cũng dày hơn: “Vậy tớ nói luôn nhé. Tớ muốn mở một tiệm áo cưới ở thành phố H, nên muốn nhờ cậu cung cấp cho tớ vài địa chỉ cung ứng đáng tin cậy”.

“Cái này thì không vấn đề gì.” An Ninh ngớ người, với thái độ lạnh nhạt vừa nãy của cô ta, An Ninh không thể ngờ rằng cô ta lại đồng ý ngay như vậy.

Hình như đoán được những gì An Ninh đang nghĩ, Trương Hoài Ngọc khẽ cười: “Nói cho cậu biết tớ cũng chẳng mất mát gì, hơn nữa cũng là tiện tay làm phúc, cả tớ và cậu đều được lợi, tại sao tớ lại không vui vẻ giúp cơ chứ?”. Cô ta nói cũng phải, những người làm kinh doanh, có ai lại muốn kinh doanh thua lỗ. Tiệm áo cưới của An Ninh mở ở thành phố H, chẳng có ảnh hưởng gì tới Hoài Ngọc cả. Hơn nữa, nói cho An Ninh biết nguồn cung cấp hàng, cũng đồng nghĩa với việc giới thiệu mối làm ăn cho nhà cung cấp, sau này họ sẽ nể mặt cô ta hơn.

An Ninh vốn tưởng rằng phải mất nhiều công sức để thuyết phục Trương Hoài Ngọc, không ngờ sự việc lại được giải quyết dễ dàng như vậy. Cô há hốc miệng, không biết nói gì.

Hoài Ngọc rút điện thoại ra. Hơ, An Ninh cúi đầu cười, đó là chiếc điện thoại IPOD IPHONE đời mới nhất.

“Cậu ghi lại vài số điện thoại này nhé.”

An Ninh như vớ được ngọc, cô ghi lại mấy số điện thoại đó, rồi đối chiếu lại vài lần cho chính xác, sau đó gấp nhỏ tờ giấy lại cẩn thận nhét vào túi xách, thở phào nhẹ nhõm.

Hoài Ngọc mỉm cười: “Còn việc gì nữa không?”.

An Ninh khẽ lắc đầu.

“Vậy tớ đi đây, có việc gì liên hệ sau nhé.” Trương Hoài Ngọc đứng đậy, cho điện thoại vào trong túi, rồi rút ví tiền ra.

“Không cần, không cần, bữa cơm này tớ mời mà.” An Ninh vội ngăn Hoài Ngọc lại, Hoài Ngọc cũng không giằng co với An Ninh nữa.

Trương Hoài Ngọc đi được một lúc, An Ninh mới trở tiền rồi rời khỏi quán ăn.

Vừa xuống, đến tầng một, bỗng có ai đó lao vút qua bên cạnh rồi cướp lấy chiếc túi xách của cô, sau đó hắn chạy như bay vào chỗ tối để lẩn trốn. Tất cả sự việc diễn ra trong thời gian chưa đầy hai giây. Khi An Ninh kịp phản ứng lại, thì kẻ đó đã chạy cách xa cô mấy trăm mét.

Trong túi có chứng minh thư, thẻ ngân hàng, tiền mặt, nhưng quan trọng nhất chính là mấy số điện thoại vừa rồi, nghĩ đến đó An Ninh sợ hãi đến toát mồ hôi.

Cô kêu lớn, rồi đuổi theo, nhưng với chiếc giày cao gót, chiếc váy đến đầu gối, cộng thêm việc không thường xuyên luyện tập, làm sao cô đuổi kịp tên trộm đã được luyện tập bài bản cơ chứ?

Đúng lúc cô sắp mất lòng tin, thì một bóng đen xuất hiện từ phía sau cô, rất nhanh chóng, người đó vượt lên trước, trong thoáng chốc đã đuổi kịp tên trộm, bẻ quặt tay tên trộm ra phía sau rồi khống chế hắn, cách quặt tay tên trộm đó, An Ninh thấy rất quen.

An Ninh thở hổn hển chạy tới. Người kia đưa chiếc túi xách cho An Ninh: “Kiểm tra xem có thiếu mất cái gì không”.

Ví tiền, điện thoại, tờ giấy, không thiếu thứ gì. An Ninh cảm động nói: “Thật cảm ơn anh quá”.

Người kia cười, rồi từ trong túi quần rút ra thẻ chứng nhận: “Đó là việc tôi nên làm , phiền cô theo tôi về đồn để lấy khẩu cung”.

An Ninh lướt qua tấm thẻ, Lý Vệ, phòng trinh thám hình sự, sở công an thành phố S. Từ động tác bắt cướp mà anh ta thực hiện vừa nãy, An Ninh đã ngầm đoán ra thân phận của anh ta, quả nhiên cô đoán không sai. Cô gật gật đầu, phối hợp với cảnh sát hoàn thành nhiệm vụ, đó là nghĩa vụ mà một công dân tốt nên làm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.