[Thử Miêu Đồng Nhân] Hoàng Thượng Vạn Tuế

Quyển 2 - Chương 23



Hoàng thượng mất tích, đây là chuyện kinh thiên động địa, tất thảy Trấn Quốc tự đều sôi trào.

Bát Vương gia hận không thể đào sâu ba thước đất khắp Trấn Quốc tự, thế nhưng diện tích trong chùa quá lớn, điều tra được toàn bộ chỉ sợ trời đều sáng!

May mắn Triệu Trăn lưu lại một nước cờ — ám vệ.



Sau khi rời khỏi Tàng Kinh Các, Triệu Trăn luôn cảm thấy lạnh sống lưng, có cảm giác bị người theo dõi. Triệu Trăn hỏi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi cùng, nhưng hai người họ đều không cảm thấy thế, cũng không phát hiện có người theo dõi. Nguyên nhân chỉ có hai loại: Thứ nhất là Triệu Trăn bị ảo giác, thứ hai là người theo dõi võ công rất cao, ngay cả Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng đều không phát hiện ra.

Triệu Trăn nghĩ…

Nếu là loại đầu tiên, vì sao sớm không ảo giác, muộn không ảo giác lại cố tình ảo giác vào lúc này?

Nếu là loại thứ hai, người này võ công cao cường, vậy vô luận có tìm bao nhiêu cấm vệ quân bảo hộ, thậm chí ám vệ toàn quân bị diệt cũng vô dụng.

Vì thế Triệu Trăn ra một quyết định lớn mật — ngược đường mà đi, phái tất cả ám vệ ra ngoài!

Tựa như Bạch Ngọc Đường đã nghĩ, quên mình vì người không phải tính cách của Triệu Trăn. Ngoài miệng Triệu Trăn ra lệnh Thừa Ảnh phái ám vệ đi bảo hộ tất cả tăng nhân trong chùa, kỳ thật là nhân cơ hội cầm tay Thừa Ảnh, lén viết vào lòng bàn tay hắn tám chữ ‘Phân tán mai phục, tùy thời hành sự”. Thừa Ảnh tuy rằng không hiểu lắm nhưng vẫn dựa theo mệnh lệnh của Triệu Trăn, phân tán nhóm ám vệ tới mỗi góc của Trấn Quốc tự, ngay cả những nơi không có bóng người cũng không bỏ qua.

Nhóm ám vệ võ công tuy không phải tốt nhất, nhưng năng lực ẩn thân mai phục đều là hàng đầu, chỉ cần bảo bọn họ mai phục, tại chỗ bất động, thì dù địch nhân võ công cao cường đến mấy cũng khó lòng phát hiện được bọn họ.

Nghe nói Triệu Trăn mất tích, Thừa Ảnh lập tức nghĩ tới mệnh lệnh ‘không được hành động thiếu suy nghĩ, đi tìm sư phụ và Bao đại nhân’ của Triệu Trăn.

Thừa Ảnh trước tiên tìm tới Triển Chiêu và Bao Chửng, báo cáo lại tất thảy những gì mình biết.

Bát Vương gia vội la lên: “Ám vệ phái ra ngoài có phát hiện?!”

Thừa Ảnh quỳ trên mặt đất, bàn tay nắm chặt: “Thuộc hạ vô năng! Không có bất cứ phát hiện gì!”

“Rốt cuộc các người làm được cái gì!” Bát Vương gia gấp tới độ mặt mũi trắng bệch.

Bao đại nhân thở dài: “Trước không vội thỉnh tội, mau cầm một tấm bản đồ tới đây.”

Triển Chiêu Công Tôn trải bàn đồ ra bàn, Bao Chửng dựa theo lời Thừa Ảnh, đánh dấu những nơi có bố trí ám vệ, lại tô đen những khu vực được cấm quân giám thị chặt chẽ, như vậy những khu vực còn lại chính là những nơi có khả năng Triệu Trăn đang ở đó. Phạm vi điều tra đã giảm xuống một phần năm.

Công Tôn chỉ vào hành cung tựa lưng vào sơn đạo vô danh: “Hành cung một mặt tiếp giáp Trấn Quốc tự, một mặt là nơi ở các quan viên, hai mặt trước sau lại dựa vào sông. Trấn Quốc tự ám vệ nghiêm mật giám thị, bên kia cũng có thủ vệ đóng quân, Hoàng thượng có thể bị đưa lên núi hay không?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Ta và Miêu nhi chỉ rời đi khoảng nửa canh giờ, bất luận là ai bắt Triệu Trăn đi, khẳng định đi không xa.”

Triển Chiêu bỗng nói: “Không bằng chia làm ba đội, một đội vào rừng tìm ở những khu vực dã thú thường hay lui tới, một đội đi dọc bờ sông tìm những khu vực dễ bị chìm, một đội lên núi tìm ở những nơi địa thế dốc đứng, dễ dàng rơi xuống vực!”

Mọi người đều sửng sốt.

Sao những nơi Triển Chiêu nói đều là những nơi dễ dàng phát sinh chuyện ngoài ý muốn?

Mọi người bỗng nhiên nhớ tới vụ án vẫn đang điều tra, mấy vị hòa thượng uổng mạng không phải được ngụy trang là ngoài ý muốn bỏ mình đó sao?

Công Tôn nói: “Ý của ngươi là, người bắt Hoàng thượng đi có khả năng là hung thủ chúng ta đang truy tìm?”

Triển Chiêu cau mày: “Hi vọng là ta miệng quạ đen…”

Bao Chửng và Bát Vương gia liếc nhau: “Việc này không nên chậm trễ, lập tức hành động!”

Tăng lữ trong chùa, cùng với vương công quan viên bao năm qua tham dự lễ tế thiên, đều có khả năng là hung thủ, Bát Vương gia làm gương tốt, lưu lại trong chùa trấn áp mọi người. Bao Chửng Công Tôn dẫn theo số lượng cấm quân, nha dịch nhiều nhất lục soát bốn phía trong rừng, Phúc Tuyền dẫn theo nội thị, thân vệ đi dọc con sông tìm kiếm, Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường và Thừa Ảnh dẫn theo số ít ám vệ chuẩn bị leo núi…

Nhà dột lại mưa suốt đêm, đến khi mọi người đang sứt đầu mẻ trán, ngay cả lão thiên gia (ông trời) cũng không hỗ trợ.

Một trận mưa thu băng lãnh, gia tăng gánh nặng khiến cho công cuộc tìm kiếm càng thêm khó khăn.

Đặc biệt là bọn Triển Chiêu, vách núi bị mưa hắt vào trơn trượt như cá trạch, tay không leo lên phi thường khó khăn.

*************

Triệu Trăn không biết mình vô tri vô giác ngồi im trong bao lâu.

Trước mắt là sơn cốc Triệu Trăn không biết, bé an vị ngồi trên một gờ đá giữa sườn núi.

Phía trước là vực sâu vạn trượng không thấy đáy…

Phía sau là vách đá cheo leo ngoài tầm với…

Hạt mưa băng lãnh tạt vào người, cư nhiên không cảm thấy lạnh thấu xương, ngược lại rất mát mẻ, rất thoải mái?

Triệu Trăn sờ cái trán nóng bỏng của mình: ân, hình như phát sốt…

Ảo giác thật lâu không xuất hiện, thiếu cái đó làm tiêu khiển, Triệu Trăn bắt đầu thấy nhàm chán tịch mịch.

Chẳng lẽ cảnh tượng trước mắt là thật?

Hay là mình vẫn đang ở trong cơn ảo giác?

Mở mắt ra liệu có thể phát hiện mình vẫn đang nằm trên giường hay không?

Triệu Trăn suy nghĩ rất nhiều chuyện không thiết thực, bé dù rất mệt mỏi nhưng cũng không dám ngủ.

Ngủ rồi, có thể vĩnh viễn không tỉnh lại hay không?

Thật muốn dựa lưng vào vách núi nghỉ ngơi một chút, thế nhưng vạn nhất vách núi cũng là ảo giác thì sao?

Nhân sinh rối rắm xoắn xít như bánh quẩy này, thật là say…

Trong lúc hoảng hốt, Triệu Trăn dường như nghe được tiếng gọi?

Có người đang gọi tên mình? Được cứu rồi sao?

Triệu Trăn dùng lực cắn mạnh ngón cái, đau tới phát run.

— vì bảo trì thanh tỉnh, bé đã cắn nát mấy đầu ngón tay, may mắn còn đầu ngón chân thời khắc trù bị!

“Trên kia! Mau nhìn xem! ở trên tảng đá kia!”

— í ?! Hình như là tiếng sư phụ?

Triệu Trăn cố sức ngẩng đầu, ánh măt đều bị nước mưa bao phủ, bé cố lau mặt, nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Giữa sườn núi đối diện, vô số cây đuốc tạo thành một con cự long đang cháy, Triển Chiêu, Bao đại nhân, Thừa Ảnh, mọi người đều có mặt.

‘Ta ở đây, cứu mạng a, sắp chết người a.’

— Triệu Trăn đích thực không còn khí lực, bé chỉ có thể lớn tiếng kêu gào trong lòng.

Bỗng nhiên một trận ấm áp bọc lấy Triệu Trăn, Triển Chiêu vội vàng gọi bé: “Này, nói chuyện a, ngươi không có việc gì chứ?!”

Triệu Trăn cả người mềm nhũn, ngay cả động môi cũng không còn khí lực, chỉ có thể thong thả chớp chớp mắt.

Triển Chiêu tựa hồ đau lòng tới hỏng, dùng tay xoa xoa gương mặt lạnh cóng của Triệu Trăn, ôm chặt bé vào lòng.

Triệu Trăn tứ chi cứng ngắc đã lâu, dù được ôm lấy, nhưng vẫn duy trì tư thế ngồi khoanh chân.

Triển Chiêu ôn nhu nói: “Đừng sợ, an tâm ngủ đi, ta mang ngươi về nhà.”

Triển Chiêu ghì chặt Triệu Trăn, vận khinh công từ mỏm đá bay lên, bế Triệu Trăn bay về phía rừng đuốc sáng rực ở đối diện.

Rõ ràng là đã được cứu sống, Triệu Trăn lại thấy cười khổ.

Nếu là Triển Chiêu thật, hẳn không cần dây cáp đi…

Lại là ảo giác thật thật giả giả a….

Cái ôm ấm áp này, giờ khắc vui sướng này, rồi mang mình về nhà gì đó, đều là ảo giác đi.

Cho hy vọng rồi lại hung hăng đánh vỡ, ảo giác này đủ tàn nhẫn.

Giờ khắc này, Triệu Trăn đều đã chết tâm.

— nếu mình giả vờ mắc mưu, liệu có thể giải thoát?

Nhưng mà…

Dây cáp, vì sao lại là dây cáp? Bắc Tống chỗ nào có dây cáp a!

Quá tệ ! Quá tệ ! Quá tệ !

(╬  ̄ 皿  ̄) Lỗ hổng lớn như vậy, có thể hay không khoái trá tìm chết?!

Triệu Trăn đang mỉa mai, bỗng nhiên cả người giật mình tỉnh dậy giống như loại cảm giác bừng tỉnh từ cơn ác mộng, cả người thanh tỉnh trước nay chưa từng có! Tuy rằng đầu phát sốt vẫn còn chút choáng váng, nhưng cảm giác khốn đốn vô lực đã giảm bớt, không giống cảm giác bị ngăn cách, cái gì cũng không cảm thấy trước đây?

Triệu Trăn sờ sờ cằm, phát hiện các đầu ngón tay bị thương cư nhiên đều đã dần khép miệng?

— a, loại ảo giác này sao lại càng ngày càng mạnh thế này!

Bỗng nhiên, Triệu Trăn lại nghe thấy có người gọi: “Thấy rồi! Ở chỗ đó!”

Lại tới nữa, còn chưa xong sao! — Triệu Trăn bĩu môi, rũ hai mí mắt xuống giả chết.

“Trăn nhi!” nhiệt độ cơ thể ấm áp lại lần nữa bao lấy người Triệu Trăn, giọng nói Triển Chiêu nôn nóng vang lên bên tai.

“Nói chuyện a, ngươi không có việc gì chứ?!” bàn tay ấm áp nâng mặt bé lên, thật cẩn thận kiểm tra hơi thở của bé.

Ha ha ha…. Triệu Trăn ở trong lòng cười lạnh: ảo giác này cũng thật cẩn thận, cư nhiên còn biết kiểm tra lại. Kế tiếp có phải nên dùng âm thanh ôn nhu ru mình ngủ không? Ta mới không mắc mưu đâu! Ta một chút cũng không mệt ! ╭(╯^╰)╮

Triệu Trăn vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên có hai bàn tay đặt trên mặt bé, Triển Chiêu dùng sức nhéo má bé một cái, cả giận nói: “Không cho ngủ! Mở to hai mắt ra cho ta!” Triển Chiêu ghì chặt Triệu Trăn, vận khinh công từ mặt đất bay lên: “Hại ta hơn nửa đêm còn đội mưa leo núi, dám ngủ ta cắn chết ngươi!”

Hảo hung a, sư phụ một chút cũng không ôn nhu…

Quá tệ!

Triệu Trăn ủy khuất bĩu môi, ngón tay bị thương theo bản năng nắm vạt áo Triển Chiêu.

Cách một lớp quần áo cũng có thể cảm thấy, thân thể ấm áp của Triển Chiêu khẽ phát run.

Là giận ta thêm phiền toái, còn sợ ta sẽ chết sao?

Triệu Trăn hết nói nổi: tự dưng đi suy đoán một cái ảo giác đang nghĩ gì, mình đúng là quên uống thuốc mà…

Triệu Trăn mở mắt nhìn ra phía sau Triệu Trăn, bỗng nhiên ngây người — í, sao không có dây cáp?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.