Thứ Nữ Song Sinh

Quyển 2 - Chương 6: Vạch trần sự thật



Huyên phi đứng dây, nói với vị ma ma lão luỵen ở sau, sau khi rỉ tai một hồi đoạn quay ra nói với Dịch Cẩn Ninh: “Ngươi đi theo ta đi, nơi này là lãnh cung, không dễ có người vào nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Vị ma ma lão luyện kia ra cửa, canh chừng bên ngoài.

Dịch Cẩn Ninh đi theo Huyên phi vào một gian phòng ngủ trong lãnh cung, Huyên phi dừng lại bên một chiếc bàn nhỏ một lúc, xoay chiếc bình hoa lớn nhất bên cạnh.

Rầm rầm một tiếng, bức tường trước mặt Dịch Cẩn Ninh chậm rãi mở ra một khe nhỏ, sau đó khe nhỏ từ từ trở thành khe lớn, thành một thông đạo có thể chứa một người ra vào.

Huyên phi liếc Dịch Cẩn Ninh: “Đi thôi, hắn ở bên trong!”

Dịch Cẩn Ninh không nghi ngờ, trực tiếp xoay người đi vào.

Vào trông đạo, bên trong lại là quang cảnh khác. Dịch Cẩn Ninh mở to hai mắt nhìn, nơi này lại là một phòng rộng rãi sáng ngời. Trong phòng được che kín bằng màn che màu vàng nhạt, nàng hơi dừng lại cẩn thận thoáng nhìn xung quanh, nơi này kín đáo tuyệt không có khả năng bị phát hiện, chẳng trách Huyên phi có thể trong chốn cung đình ngươi lừa ta gạt này sống sót lâu như vậy.

Bên tay trái là một chiếc bình phong, bảy chiếc đuôi cá chép vảy mực rất sống động, tựa như không cẩn thận sẽ nhảy ra khỏi bình phong, rơi xuống cưới.

Dịch Cẩn Ninh nuốt một ngụm nước miếng, hẳn Mạc Liễm Sâm ở trong, chàng vẫn khoẻ chứ?

Vòng qua bình phong, hai ba bước đi vào, trên giường lớn treo màn che bách điệp phi phượng cũng màu vàng nhạt dát vàng, một nam tử tuấn mỹ khép chặt hai mắt, trên khuôn mặt tái nhợt có dấu vết bị cứa qua, đôi môi khô nứt hơi vểnh lên, hàng mi dày đậm uốn cong giật lên từng hồi, xem ra có dấu hiệu sắp tỉnh dậy.

“A Sâm!”

Dịch Cẩn Ninh khẽ khàng đi qua, cầm tay hắn đặt lên mặt mình, dịu dàng ma xát. Nam tử nàng yêu bằng cả sinh mệnh này, thẳng đến một khắc khiến nàng gần như điên cuồng nàng mới hiểu thì ra bản thân nàng cũng sợ hãi mất đi, sợ hãi cô độc.

Tựa như nghe được giọng nói của Dịch Cẩn Ninh, hoặc cảm nhận được sự tồn tại của nàng, đôi mày nhíu chặt của Mạc Liễm Sâm nhẹ nhàng dãn ra, hàng mi cuốn kiểu run rẩy mấy cái, bỗng chốc mở mắt ra. Phút chốc cặp mắt hoa đào mê ly nhìn về phía Dịch Cẩn Ninh, lúc này nàng bỗng cảm thấy hắn và Huyên phi đều có một vẻ khiến người ta kinh ngạc, tựa như ánh mắt này, lúc lơ đãng như gây ảo giác cho người nhìn, lúc này hai cặp mắt giống nhau như đúc.

“Ninh Ninh!”

Trên giường người ấy nhẹ nhàng cười, khuynh thành mị hoặc, hai lúm đồng tiền nho nhỏ như ẩn như hiện, gần như cuốn Dịch Cẩn Ninh vào đầm nước sâu thăm thẳm không dễ dàng nhận ra.

Hắn nhẹ ôm Dịch Cẩn Ninh vào lòng, trong giọng nói ngập tràn vui sướng khi gặp lại: “Ta cho rằng sẽ không được gặp lại nàng nữa!”

Vùi mình trong vòng tay ấm áp của hắn, Dịch Cẩn Ninh chưa bao giờ thấy nội tâm kiên định như bây giờ, một đời này, thạm chí kiếp trước cũng chưa từng.

“Ừ, nhìn thấy chàng thật tốt!” Nàng ôm lại hắn: “Đừng nói mấy lời không may, chúng ta đều phải sống sót vì nhau, bất cứ lúc nào, bất kì chỗ nào!”

“Khụ khụ….”

E bị thương quá nặng, Mạc Liễm Sâm ho hai tiếng, Dịch Cẩn Ninh nhíu mày: “Có phải thiếp ôm chặt quá không?”

Nhìn lậu canh* ngoài lụa mỏng, đã giờ dần rồi.

*Lậu canh: vật đo thời gian ở cổ đại, cái này bạn nào hay đọc tr cổ dại thì biết.

“Trời sắp sáng rồi, chúng ta nhanh về đi!”

Mạc Liễm Sâm không trả lời nàng, hắn để lộ nhiều khiến Mạc Dật Hiên chú ý. “Quỷ kiến sầu” có thể tra ra được phân đàn Sát Minh cũng không phải ngẫu nhiên, tối hôm qua hắn đã suy nghĩ sâu xa thật lâu mới biết được bản thân có một đoạn thời gian liên hệ hơi nhiều với Sát Minh. Huyền Vương và thái tử tranh giành kịch liệt, hẳn đoạn thời gian này hắn nên giấu tài mới đúng.

Thầm than một tiếng, Mạc Liễm Sâm chống người đứng lên: “Chúng ta trở về đi, nơi này không nên ở lâu!”

“Được!”

Dịch Cẩn Ninh nâng hắn ra cửa mật thất, quay trở lại lãnh cung.

Mạc Liễm Sâm thầm thì với Huyền phi một bận, Huyên phi chăm chú nhìn hắn hồi lâu mới nói: “Cũng được, ta không cố chấp giữ các ngươi lại nữa, Phá Lãng, đưa họ trở về đi!”

Nữ tử giỏi giang phía sau Huyên phi nghe được chủ tử sai bảo, đáp một tiếng rồi lập tức dẫn vợ chồng Dịch Cẩn Ninh dọc theo đường cũ trở về viện hoang tại Tướng phủ.

Lúc trở lại Trúc Uyển đã là giờ mão, trời tờ mờ sáng, Tiểu Đào và Nô Nhi sốt ruột chờ ngoài cửa.

“Tiểu thư, cuối cùng mọi người đã trở lại!”

Tiểu Đào thấy Dịch Cẩn Ninh đỡ Mạc Liễm Sâm bèn chạy nhanh tới giúp đỡ Mạc Liễm Sâm vào phòng, Nô Nhi đi bưng nước ấm đến, Dịch Cẩn Ninh giúp hắn lâu người. Nhìn miệng vết thương đao kiếm to nhỏ trên người Mạc Liễm Sâm, bất tri bất giác liền rơi nước mắt.

“Không có việc gì, ta đã quen rồi!”

Mạc Liễm Sâm xoa đầu nàng an ủi, ôm nàng vào lòng.

Nô Nhi và A Trúc tiến vào, A Trúc thấy cũng xót xa không thôi. Ngoại trừ lần trước Mạc Liễm Sâm bị ám sát ở ngoài ra thì chưa từng bị thương nghiêm trọng như vậy, có thể khiến hắn hôn mê cũng không có một lần. Bây giờ lại vì Dịch Cẩn Ninh mà phá lệ liên hệ với sát minh, còn bị phát hiện phân đàn.

Nô Nhi đứng cạnh nhìn hai người hạnh phúc ôm nhau, muốn nói lại không thể nào chen vào. Tiểu Đào nhìn ra, kéo nàng qua một bên: “Muội có việc gì à?”

“Vâng!” Nô Nhi thấp giọng nói: “Là tiểu thư Uyển Nhi xảy ra chuyện, trên cánh tay bị rạch một đường thật dài, đại phu nói mất máu quá nhiều, đe dọa đến tính mạng!”

Tuy Dịch Cẩn Ninh và Mạc Liễm Sâm đang ôm nhau, đắm chìm trong niềm hân hoan mất rồi lại được nhưng vẫn nghe được đoạn đối thoại của Tiểu Đào và Nô Nhi.

“Nô Nhi, chuyện ngươi nói là sự thật?”

Nàng buông Mạc Liễm Sâm ra, đỡ hắn nằm xuống, dịu dàng nói: “Chàng nghỉ ngơi trước đi, Tướng phủ có chút chuyện thiếp cần xử lý.”

“Ninh Ninh, đợi lát nữa đi!” Mạc Liễm Sâm chống người dậy: “Nếu có gì không thể giải quyết, đừng quên còn có ta!”

“Tiểu Đào, ngươi chăm sóc cô gia!”

Dịch Cẩn Ninh lên tiếng, dặn dò Tiểu Đào sau đó dẫn A Trúc và Nô Nhi đến viện Uyển Nhi.

Trong viện Uyển Nhi tràn đầy tiếng khóc, đều là vài hạ nhân nha hoàn. Dịch Cẩn Ninh nghe mà phiền lòng, nàng một cước sải vào cổng viện, đẩy gã sai vặt đang giữ của ra.

“Uyển Nhi, muội làm sao rồi?”

Nhìn Uyển Nhi nằm trên giường không có huyết sắc, trong lòng Dịch Cẩn Ninh đau đớn vạn phần, nàng thầm hối hận, hôm qua thật không nên để mình nàng về viện.

Dịch Trường Hoa vẫn chưa vào buổi triều sớm, hôm nay trời chưa sáng đã nghe tiếng thét chói tai từ trong viện Uyển Nhi, sợ đến mức Lục di nương giúp ông cài cúc áo cũng run rẩy mấy hồi.

Lúc chạy tới mới phát hiện cánh tay Uyển Nhi bị rạch, cả một cánh tay bị rạch một đường thật dài, gần như mất máu mà chết. Ông cũng bị dọa sợ, là ai vô duyên vô cớ đối xử với một đứa bé như vậy?

Lúc này Dịch lão phu nhân cũng chống gậy được Lương ma ma đỡ, tập tễnh bước tới, Uyển Nhi bị hại nhiều lần bà cũng đau lòng. Đây là nghiệt gì chứ, đứa bé của Tướng phủ từng đứa từng đứa đi trước người tóc bạc là bà, một lão bà như bà sao chịu nổi đã kích như vậy chứ. Chưa vào đến nơi, nhìn sắc mặc trắng bệch của Dịch Cẩn Uyển, bà ngất đi.

“Lão phu nhân!”

Lương ma ma kinh hãi, kêu một tiếng, đỡ lão phu nhân đã bất tỉnh nhân sự.

Dịch Trường Hoa nghe thấy tiếng kêu to, xoay người lại thì thấy mẫu thân mình đã ngất, tim đập thình thịch: “Mẫu thân, người làm sao vậy? Mau, dìu lão phu nhân đi vào!”

Dịch Cẩn Ninh híp mắt nhìn vợ chồng Dịch Cẩn An tới sau, khá lắm Dịch Cẩn An, dám ở dưới mí mắt nàng làm ra chuyện tổn hại Uyển Nhi.

Buồn bực tích tụ trong lồng ngực bỗng chốc bạo phát ra ngoài, nàng đứng phắt dậy, nhìn Dịch Cẩn An lạnh lùng nói: “Ngươi lại dám!”

Không ai nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Dịch Cẩn Ninh, người một phòng ù ù cạc cạc nhìn chằm chằm nàng. Lúc này Dịch Cẩn Ninh không để ý nhiều như vậy, một tia sáng lạnh bắn tới, nàng không nói thêm gì nữa. Nàng quay đầu lại cầm bàn tay nhỏ bé tái nhợt của Uyển Nhi, Dịch Cẩn An không thể để lại.

“Ngươi đã nói, ngươi cũng là con gái của cha, vì sao ngươi lại độc ác như vậy?” Trong mắt Dịch Cẩn Ninh mang theo nước mắt, nhìn đôi môi khong chút huyết sắc của Uyển Nhi, tiếp tục nói: “Dẫu ngươi không phải thân tỷ của ta thì có hề gì, dẫi Thư Ưu ngược ngươi mọi cách thì có làm sao, không phải ngươi vẫn sống tốt đó ư?”

Người một phòng càng mớ mịt, Dịch Trường Hoa nhìn Dịch Cẩn Ninh đưa lưng về phía mình, dè dặt nói: “Ninh Nhi, con đang nói cái gì vậy?”

Ông không thể tiến vào nội tâm của đứa con gái này, cũng không có cách lý giải lúc này đây nàng đang muốn nói gì. Ông già rồi, cảm thấy đối với chuyện trong nhà lực bất tòng tâm, người con gái này khiến ông rất vô lực, cảm giác rất thất bại. Ông chưa từng có cảm giác thất bại như này, song mỗi lần gặp phải chuyện tình Dịch Cẩn Ninh đều sẽ mất một tấc lòng.

“Con đang kể lại một chuyện có thật!”

Dịch Cẩn Ninh đặt tay nhỏ bé của Uyển Nhi vào trong chăn, chậm rãi đứng dậy, nói với Dịch Cẩn An: “Tỷ tỷ cảm thấy cứ tiếp tục như vậy nữa có phải cũng không tốt không, nói ra tất cả, thẳng thắn với mọi người cũng đỡ cho ngươi phải chịu thị tâm hoàn hành hạ nữa?”

Không tốt! Dịch Cẩn An lui về phía sau, Thư Ưu từng nói, nếu mình dám nói ra sẽ không cho mình thuốc giả tương tư cổ nữa. Mặc dù nằm mơ nàng ta cũng muốn tìm lại thân phận của mình, nằm mơ cũng muốn công khai cùng Dịch Trường Hoa vui vẻ chung sống chứ không phải dùng thân phận Dịch Cẩn An.

Mỗi lần dùng thân phận Dịch Cẩn An xuất hiện trước mặt mọi người, không ai không nói đó là tỷ tỷ song sinh của Dịch Cẩn Ninh, không ai không nói đó là một trong song xu Cẩm Thành nhưng không hề ai thấy nỗi đau đớn đằng sau sự chói lọi. Nàng ta không muốn những thứ vinh quang giả dối này, nàng chỉ muốn làm chính mình.

Thư Ưu uy hiếp nàng ta, Dịch Cẩn An thực sự không chết. Chỉ cần nàng ta nói ra thân phận của mình sẽ bị hàng ngàn hàng vạn người thoá mạ, bị vô số người Cẩm Thành chán ghét, vứt bỏ, nàng ta là đồ giả mạo, nàng ta chỉ là Dịch Cẩn An giả mạo lây dính ánh sáng của người khác mà thô.

Nàng ta không dám nói cho Dịch Cẩn Ninh, Dịch Cẩn An thật không chết, bới vì một khi nói ra nàng ta sẽ mất đi tất cả.

“A! Tướng công, đầu thiếp đau quá!”

Dịch Cẩn An ôm đầu, bỗng nhiên ngồi phịch xuống đất.

Mạc Dật Hiên kinh hãi, An Nhi nàng làm sao vậy?

“Xin lỗi, thân thể An Nhi khó chịu, chúng ta về trước!”

Chuyện Dịch Cẩn Uyển ắhn cũng không hiểu là xảy ra chuyện gì, nhưng nếu An Nhi đã trở thành thê tử của hắn hắn có nghĩa vụ, trách nhiệm che chở nàng ta, ít nhất mặt ngoài phải làm đến mức quan tâm đầy đủ nàng ta.

Hắn ôm Dịch Cẩn An trở về Trúc Uyển, lưu lại đám người liên quan trong viện Uyển Nhi.

“Ninh Nhi, những gì con vừa nói, Vi Phụ không rõ lắm!”

Dịch Trường Hoa nghe vậy điểm ra được mùi thuốc súng nồng nặc giữa hai tỷ muội chẳng phải chút xích mích nhỏ đơn giản như vậy, mà là có thiên đại hận thù, điểm này trước kia ông cũng cảm thấy một chút, hiện nay xem ra là thật

“Phụ thân, ngài có từng hoài nghi, Dịch Cẩn An nàng ta…. Không phải tỷ tỷ song sinh của Ninh Nhi, mà tỷ tỷ song sinh của con đã bị nàng ta thay thế rồi?”

Một câu nói của Dịch Cẩn Ninh như sấm nổ rền vang trên đầu của Dịch Trường Hoa, ông không thể tin nhìn con gái mình, sao An Nhi có thể không phải tỷ tỷ song sinh của nàng? Vậy An Nhi thực sự chạy đi đâu rồi? Sao ông lại không biết, An Nhi ở Tướng phủ nhiều năm như vậy, nhất cử nhất động của nàng, một cái nhăn mày, một nụ cười của nàng ông rõ ràng nhất, sao có thể giả vờ? Vả lại, nàng và Ninh Nhi giống nhau đến vậy, đến người làm cha là ông cũng không thể phân biệt tỷ muội hai ngươi!

Ông không tin lắc đầu, nhìn Dịch Cẩn An gằn từng chữ: “Ta không tin, nó và ta hợp ý như vậy, so với con còn…”

“Trước phụ thân đừng nói tuyệt đối quá mức!” Dịch Cẩn An ngắt lời: “Phụ thân muốn nói con không thân thiết với ngài? Như vậy phụ thân đã từng thân thiết với con như thế nào? Con là con gái của ngài, sau khi nghe tin tức con gả cho Thanh Vương, kiệu hoa bị cướp, phụ thân có từng phái người đi tìm con không?”

Dịch Trường Hoa nghe con gái từng chữ khoan tim, trong lòng trăm chiều không có cảm thụ gì, ông chưa từng cẩn thận tiếp xúc với người con gái này nhưng cũng không gây cản trở sự thật nàng là con gái ruột của ông!

Ông ngập ngừng nói: “Ngày ấy kiệu hoa của con bị cướp, trong lòng vi phụ không kiên nhẫn, mở to mắt ngóng trông hồi lâu không thấy con tới, chỉ biết con có thể đã gặp chuyện không may, toan phái người đi tìm thì Thái hậu đã phái gười đi rồi, ta nghĩ…”

“Được rồi, ngài nói vậy thì không tính. Vậy Thanh Vương thì sao, chàng là trượng phu của con gái, là con rể ngài, chàng và con lại mặt đều vì nể mặt con. Nhưng phụ thân ngài đối xử với chàng như nào, mặt lạnh với chàng, rỉ tai nói lời ác độc với chàng? Ha ha, Quận Vương lại được ngài khom lưng bái kiến, phu quân của con đường đường là con trai ruột của Hoàng thượng, ngự tứ phong thưởng Thanh Vương lại không được ngài coi trọng thì cũng thôi đi, lại còn phải chấp nhận ngài xem thường, chuyện này với con gái có biết bao châm chọc chứ!”

Dịch Cẩn Ninh lên án mạnh mẽ phụ thân của mình, Thừa tướng đại nhân cao cao tại thượng, ngoại trừ Hoàng thượng và lão phu nhân chỉ sợ không ai dám chỉ vào mũi ông răn dạy. Dịch Cẩn Ninh lại là mở tiền lệ rồi. Không trước nàng cũng chưa từng nói ông như vậy, khiến ông phẫn hận thật lâu.

Dịch Trường Hoa mồ hôi ướt đẫm ngồi trên ghế, ánh mắt con gái thật đáng sợ. Nàng ăn sạch mình thì cũng thôi, lại còn nhìn ông bằng ánh mắt của kẻ thù, ông bị hoa mắt sao?

“Con không muốn nhiều lời, tóm lại Dịch Cẩn An là đồ giả mạo là sự thật, nàng ta giết Dịch Cẩn An thật, bị con hạ thị tâm hoàn. Uyển Nhi chính là bị nàng ta làm hại, ngài nhất định phải tin, trước giờ Tý đêm này xem thử có phải nàng ta uống máu lấy được từ trên người Uyển Nhi hay không.”

Dịch Cẩn Ninh không muốn nói nhiều, người phụ thân này từ lúc nàng sống lại tới nay chưa từng coi ông tồn tại. Nàng lạnh lùng xoay người mang theo Nô Nhi và A Trúc rời khỏi viện này, nếu Dịch Cẩn An ự trữ đầy đủ máu tươi, xem ra tạm thời sẽ không tổn thương người khác.

Mặt trời đã lên cao, gà gáy ba tiếng, trời sáng tỏ mặt người.

Tam phòng của chi thứ hai cũng nghe chuyện Uyển Nhi bị cắt tay lấy máu tươi, sợ tới mức ở trong phòng dâng hưng bái Phật, trong trong ngoài ngoài đều dùng đậu phụ nước lá quẹt dọn một lần, vất vả xong xuối hết mơi bỏ qua. Nếu như bị đại phòng truyền nhiễm cái gì không tốt, bọn họ bị oan mất.

Dịch Trường Hoa nghe Dịch Cẩn Ninh nói một thôi một hồi xong cũng cảm thấy An Nhi quả thật khả nghi, nàng vừa nghe Ninh Nhi nói lập tức đau đầu, chẳng lẽ thật sự đúng như lời Ninh Nhi?

Ông cảm thấy nghi hoặc chờ giờ tý buổi tối đi nghiệm chứng hút máu tươi theo lời Ninh Nhi, ông muốn xem xem có phải Dịch Cẩn An thật sự làm chuyện tổn hại Tướng phủ không. Còn có chuyện giả mạo tỷ tỷ kia nữa, có phải Ninh Nhi nói chuyện giật gân, cố ý lấy ra kích thích ông!

Sắc trời nhanh chóng tối sầm, ăn xong cơm chiều, Dịch Cẩn An ngồi trong sân chơi đu dây. Mạc Liễm Sâm khôi phục sức khỏe rất nhanh, tuy miệng vết thương không khép lại nhưng không hề cản trở hắn làm chuyện nhỏ đu dây cho Dịch Cẩn Ninh. Dịch Cẩn Ninh liên tục từ chối hắn mới miễng cưỡng buông tha chuyện này.

Hán bảo Dịch Cẩn Ninh nói hai người Nô Nhi và Tiểu Đào đu dây cho nàng Dịch Cẩn Ninh vẫn từ chối, nàng tìm lý do: “Hai ngươi đi luyện công đi, miễn cho đến lúc gặp chuyện không may lại có phiền phức!”

Tiểu Đào và Nô Nhi bị đuổi đi luyện công, A Trúc trên tàng cây theo dõi. Mạc Liễm Sâm ngồi cnạh bàn đá bóc vỏ lạc cho nàng, từng củ lạc được bóc vỏ xong, toàn bộ đều bỏ vào miệng Dịch Cẩn Ninh.

Nàng ăn đến hớn hở, Mạc Liễm Sâm cũng hớn hở. Hai vợ chồng thỉnh thoảng mắng yêu nhau dăm ba câu, A Trúc nghe xong chỉ coi như chim chóc trên cây ca hát, hán ám thị bản thân: Cái gì ta cũng không nghe thấy, cái gì cũng không nghe thấy!

Sắc trời ngày càng tối, Dịch Cẩn Ninh vẫn không có ý đi ngủ, Mạc Liễm Sâm ôm nàng: “Đi vào ngủ trước một lúc đi, có tin tức ta sẽ gọi nàng!”

Nàng đang chờ tin tức Dịch Trường Hoa phát hiện ra sự thật, nếu Dịch Trường Ho không ra tay, bất kể thế nào nàng cũng sẽ không để Dịch Cẩn An sống qua tối nay.

“Được, có tin tức thì gọi thiếp!” Mạc Liễm Sâm ôm nàng vào phòng.

Ngủ trong chốc lát, Dịch Cẩn Ninh mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng vang, nàng xoay người nhìn Mạc Liễm Sâm cnạh mình một chút, sâu sắc cảm thấy thoả mãn. Nếu có thể luôn bình thải trôi qua như vậy thì thật tốt biết bao! Đáng tiếc bọn họ đều sống trong nước sôi lửa bỏng, không ai có thể tránh được phiền toái.

Nàng nhẹ chân nhẹ tay xuống giường, từ sau khi hai mạch nhâm đốc được đả thông, nàng không chỉ có thính lực nhanh nhạy không ít. Chỉ cần khinh thân nhảy lên một cái nàng liền lướt qua người Mạc Liễm Sâm ra đến mé ngoài. Nàng lại nhẹ chân nhẹ tay đi giày, toan đứng dậy đi dò xét kết quả thì Mạc Liễm Sâm giữ nàng lại.

“Ninh Ninh, ngủ thêm lát nữa đi! Nên xảy ra thì sẽ xảy ra, nàng sót ruột cũng vô dụng, vả lại nàng ta căn bản không cần nàng ra tay!”

Lời Mạc Liễm Sâm như có ngụ ý, Dịch Cẩn Ninh bị kéo vể chui vào ổ chăn, Mạc Liễm Sâm ôm nàng bình yên chìm vào giấc mộng. Chỉ chốc lát sau, ắhn nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng của Dịch Cẩn Ninh, đôi mắt hoa đào đẹp mắt bỗng nhiên mở ra, ắhn nhẹ chân nhẹ tay xuống giường.

Ở ngoài đjai sảnh vỗ tay vài cái, một nam tử toàn thân hắc y, trên mặt đeo mặt nạ quỳ trước mặt hắn: “Chủ tử!”

“Vị cô nương tại Cúc Uyển cách vách nếu không chết, ngươi lập tức… Cho nàng ta một đao, nhớ kỹ, lưu lại chút dấu vết!”

Người áo đen nghe được mệnh lệnh, soạt một cái lắc mình ra ngoài, chỉ chốc lát đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Ban đêm, giờ Tý.

Dịch Trường Hoa ngủ không yên, ông luôn nhớ đến lời nói của Dịch Cẩn Ninh, Nếu Dịch Cẩn An không phải con gái ông, vậy có phải nàng ta là do người sau lưng kia phái tới, có phải bỗng nhiên cho ông một đao hoặc làm ra chuyện với ông như Uyển Nhi, trực tiếp hút máu của ông?

Ông càng nghĩ càng sợ hãi, trợn mắt nhìn chòng chòng lậu càng, chờ giờ Tý đến.

Đinh một tiếng, lậu càng vừa khéo đến giờ Tý. Ông xoay người xuống giường, Lục di nương sau lưng kéo tay ông: “Lão gia, người làm sao thế?”

“Không có việc gì, ta đi nhà xí!”

Lục di nương ậm ờ một tiếng lại quay lưng về phía ông, tiếp tục ngủ.

Dịch Trường Hoa ra sân lén lút đến Cúc Uyển, ông không làm cho ra nhẽ thì thật sự không có cách đi vào giấc ngủ.

Có lẽ Dịch Cẩn An nghe được tiếng động, nàng ta lặng yên không tiếng động điểm huyệt ngủ của Mạc Dật Hiên, phủ thêm áo khoác ra đại sảnh chờ Dịch Trường Hoa đến.

Lúc này e cha đã đến rồi! Nàng ta đoán không sai, Dịch Trường Hoa linh hoạt nhảy vào từ cửa sổ, nhìn thấy Dịch Cẩn An ngồi trong đại sảnh chờ ông thì hơi giật mình, cuối cùng vẫn là nhanh chóng trấn định lại.

“Trong lòng người hẳn đã có đáp án rồi?”

Dịch Cẩn An không đợi Dịch Trường Hoa mở miệng đã hỏi trước, Dịch Trường Hoa híp mắt, ngồi đối diện nàng ta.

Ông cẩn thận đánh giá Dịch Cẩn An một lúc rồi mới lạnh lùng nói: “Ngươi thật sự không phải con gái của ta sao? Ngươi giả mạo An Nhi rốt cuộc là có ý đồ gì, An Nhi của ta bị ngươi đưa đi đâu rồi?”

Ông nhìn hồi lâu cũng không thể nhìn ra chút sơ hở trên khuôn mặt Dịch Cẩn An, đoạn dứt khoát đứng dậy đi đến trước mặt nàng ta, muốn lột bỏ mặt nạ da người trên mặt nàng ta.

Dịch Cẩn An nâng tay lạnh lùng cản lại, nàng ta cười cười, mị hoặc chúng sinh, đôi mắt phượng híp lại, không khác gì biểu cảm lúc này của Dịch Trường Hoa: “Ngài không cần nhìn, khuôn mặt này của ta là thật!”

“thật?”

Khuôn mặt này sao lại là giả được, khuôn mặt tương tự nhau, đến biểu cảm và động tác cũng na ná ông, sao có thể là giả? Dịch Trường Hoa không hiểu!

“Ta quả thật không phải Dịch Cẩn An, Dịch Cẩn An thật sự… đã chết rồi!” Nàng ta hơi dừng lại, nói dối.

Thân thể Dịch Trường Hoa chấn động. An Nhi… Chết rồi?

“Ta không tin, người và Ninh Nhi giống nhau như vậy sao có thể là giả! Có phải nữ nhân kia giở trò quỷ sau lưng không?”

Ông nghĩ tới nghĩ lui, trừ bỏ chuyện Mộng Nhi ra ông cảm thấy bản thân làm ra chuyện thương thiên hại lý chỉ có chuyện ccam của Nam Lăng quốc. Nhưng ông là bị Hoàng thượng cắt cử (phái ai đi làm việc gì đó), ông có thể tố cáo oan khuất này với ai đây?

Chuyện này đã qua bao nhiêu năm như vậy huống chi người kia đã chết, trận lửa lớn đó sao có thể không thiêu chết nàng ta? Nhưng nếu không phải nàng ta trở về báo thù thì ai ở sau lưng hại ông?

“Ngài tin cũng thế, không tin cũng vậy!” Dịch Cẩn An rót cho ông chén trà, trong mắt đầy thành khẩn: “Ta đều là con gái của ngài!”

Dịch Trường Hoa tiếp nhận: “Ta nên tin ai đây? Ninh Nhi nói ngươi không phải tỷ tỷ song sinh của nàng…”

“Vâng, ta quả thật không phải song sinh tỷ tỷ của nàng, nhưng ta thật sự là con gái ruột của ngài, bằng không thị tâm hoàn đau đớn như vậy sao ta có thể chịu được?”

Dịch Cẩn An lấy từ trong ngực ra một bình nhỏ trong suốt, trong chai này chứa máu tươi nàng ta lấy từ trên người dcu, đỏ chói mắt. Dịch Trường Hoa kinh ngạc nhìn nàng ta mở bình nhỏ kia ra, một ngụm uống hết máu này, cuối cùng không quên liếm vết máu trên môi, nói một câu: “Uống ngon!”

“Ngươi…”

Dịch Trường Hoa sợ tới mức ngã ngồi dưới đất, đó là máu của Uyển Nhi, đó là máu của Uyển Nhi!

“Ngươi thật sự không biết An Nhi, ngươi là ai?” Ông hoảng sợ nhìn Dịch Cẩn An trước mắt cười sinh đẹp, trong lòng không ngừng sợ hãi.

“Con đã nói rồi, con không phải Dịch Cẩn An thật, nhưng con đã trở thành Dịch Cẩn An thật lâu rồi!”

Giọng nàng ta mềm mại, trong trẻo như hoàng anh khóc, Dịch Trường Hoa quả thật nghe mà sợ nổi da gà. Người này quả nhiên như lời Ninh Nhi, là đồ giả mạo!

“An Nhi của ta… An Nhi chạy đi đâu rồi? Ngươi là ai?”

Dịch Trường Hoa không cách nào trấn định lại nữa, đứa con gái để bụng đến ông nhất, kính trọng ông nhất lại không phải là An Nhi? Vậy nàng ta là ai?

“Con là con gái của người! Người xem, máu của Uyển Nhi có thể giải đau đớn của thị tâm hoàn trên người con, chứng minh con thật sự là con gái ruột của người!”

Dịch Cẩn An kéo tay Dịch Trường Hoa trong mắt tràn đầy khẩn thiết.

“Không, không… Ngươi là kẻ giả mạo, ngươi không phải An Nhi…” Hành động lúc này của Dịch Trường Hoa có phần điển rồ, nàng ta là ma đầu khát máu, ông tận mắt chứng kiến nàng ta uống máu Uyển Nhi, Uyển Nhi là con gái của ông!

Ông hốt hoảng chạy ra ngoài, để lại mình Dịch Cẩn An trong đại sảnh ngẩn người. Nàng ta híp mắt, sự thật đã bị vạch trần, vậy nàng ta… Còn muốn lưu lại hay không?

Không đợi nàng ta phục hồi tinh thần, ở phía sau một chiếc phi tiêu vù vù bay đến, đâm trúng gáy nàng ta. Nàng ta giãy dụa vài cái rồi ngã xuống đất, hai mắt mở to, đã chết.

Phi tiêu này, có độc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.