Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 81



Doãn Thiên Lương suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Bởi vì con không thể nhẫn nhịn cùng một người khác chia xẻ một người đàn ông, hôm nay anh ta ôm một người mai lại đi hôn người khác, cảm giác rất ghê tớm, giống như ăn phải con ruồi.”

Quận Vương phi che che miệng giống như cũng bị ghê tớm đến.

“Không để cho hắn cưới vợ bé không phải là được sao.” Quận Vương phi nói.

Không cho? Anh ta muốn nạp thì ai cũng không ngăn cản được, ai biết ngày nào đó anh ta nhìn cô gái nào liền tê tâm liệt phế muốn kết hôn ...

“Lòng người dễ dàng thay đổi.” Doãn Thiên Lương nói.

“Bất kể không thay đổi, Lương nhi con cũng phải sinh con trai làm chỗ dựa, tương lai mẹ già rồi không còn, con lại không có cái dựa vào, mẹ thế nào yên tâm xuống dưới.” Quận Vương phi hỏi.

“Mẹ, ngài nghĩ đến cũng quá lâu dài, ngài nghĩ đến có mới thật là có.” Doãn Thiên Lương nói.

“Cái gì có với không có? Ta đã nói với con là chuyện đứng đắn, Lương nhi à, bây giờ nữ nhân nếu không có con trai tương lai sẽ không có địa vị, rất thê thảm.” Quận Vương phi thoáng suy tư nói: “Lương nhi, biện pháp lần trước mẹ nói tốt nhất con hãy suy nghĩ một chút, trước sinh hai đứa con trai, sau này Quân Tắc bất kể thế nào qua lại con cũng có cái đảm bảo không phải sao?”

“Mẹ, rồi hãy nói.” Doãn Thiên Lương nói.

Quận Vương phi liền buồn bã nhìn nàng, âm thanh uyển chuyển nhỏ nhẹ nói một câu: “Tiểu Điêu Thuyền của ta ...”

Tiểu Điêu Thuyền, còn có cái Người qua đường Giáp đâu.

Tuy nói trên đầu lưỡi bác bỏ chủ ý của Quận Vương phi, nhưng khi nhắm mắt dưỡng thần Doãn Thiên Lương phát hiện cái ý niệm này không ức chế được cứ không ngừng xuất hiện trong đầu nàng, sinh hai đứa bé sinh hai đứa bé ...

Thật ra thì, trẻ con cũng rất đáng yêu.

Hôm nay, sau bữa cơm chiều, bởi vì Doãn Thiên Lương luôn muốn chuyện này cho nên có chút không ngủ được, đẩy cửa sổ nhìn một chút, ngoài phòng một thân cây đang trải dài, đáng tiếc rời khỏi phòng lúc này có chút xa, đại khái nhân tài biết bay có thể trực tiếp từ trong phòng này nhảy qua đi.

Doãn Thiên Lương nàng mặc dù có chút khoa trương công phu mèo ba chân, thế nhưng “phi” một cái còn là khó khăn quá lớn. Đi xuống ... còn phải vòng tới vòng lui rất xa. Hơn nữa, nhiều người ở đây không chừng nơi nào đó nhô ra cái người không nên xuất hiện thì phiền toái, cho nên vẫn là đoàng hoàng ngồi đợi ở trong phòng đi.

Ngồi ở bên cạnh bàn nhìn ngoài cửa sổ, trong lá cây thỉnh thoảng có thể nhìn thấy bóng dáng nhẹ nhàng của mấy con đom đóm.

Chống cằm, Doãn Thiên Lương thở dài, sinh hai đứa bé ... thật ra thì những lời mẹ chồng nói cũng không sai, coi như nàng có phản đối thì cũng phải phân tích vẫn đề một cách cụ thể, đây là cổ đại, đây là nơi áp bức và lăng nhục, không có sinh con cũng có thể quang minh chính đại bị bỏ rơi về nhà mà ăn ngô, huống chi Lục Quân Tắc còn là một Quận vương, con trai anh ta tương lại muốn kế tục tước vị, nếu như mình sau này chết trước anh ta thì tốt, còn nếu như nàng chết sau thì đoán chừng sẽ không có ngày tốt quá.

Ai ...

Thở dài nữa, sanh con ... không phải nói sinh là trời sinh, hay là nói ai biết nhất định sẽ sinh ra được con trai? Thật phiền phức.

Sinh ra con trai còn phải gọi Người qua đường Giáp, con gái phải gọi Lục Điêu Thuyền, tên khó nghe như vậy ...

Nằm ở trên bàn, đầu ngón tay gõ tới gõ đi ở trên bàn.

“Lục Nhân Giáp, Lục Điêu Thuyền, Lục Điêu Thuyền, Lục Nhân Giáp ... Ai ...” Thở dài tiếp lại lầm bầm lầu bầu: “Nếu không ... sinh hai?”

“Sinh nhiều như vậy vi phu cũng không để ý.” Âm thanh của Lục Quân Tắc chợt xuất hiện, tay Doãn Thiên Lương đang gõ tới gõ lui liền dừng lại.

“Quận vương? Ngài không phải trực đêm?” Doãn Thiên Lương hỏi. Rõ ràng ngày hôm qua bảo đêm hôm nay trực tại sao lại trở về xuất quỷ nhập thần thế.

“A, Thừa Dục nói hắn sẽ thay ta.” Lục Quân Tắc đi tới ngồi bên cạnh bàn, cười nhìn Doãn Thiên Lương: “Oh a, tính toán thực hiện hiệp ước?”

“Anh ta còn không có thành thân đó.” Doãn Thiên Lương nói. Nàng chính là lẩm bẩm một mình, sao đen đủi như vậy ...

“Thời gian sớm muộn mà thôi, nàng nói đi Oh a?” Lục Quân Tắc hỏi.

“Ta ... Còn muốn nghĩ.” Doãn Thiên Lương nói.

Lục Quân Tắc gật đầu một cái, rõ ràng đang nín cười.

Doãn Thiên Lương cảm thấy có chút không biết làm sao, bây giờ đối mặt với Lục Quân Tắc có chút áp lực.

Sáng sớm ngày hôm sau ăn cơm rồi lên đường, Triển Vọng Phi và Doãn Thiên Lăng vội tới vấn an Quận Vương phi, Triển Vọng Phi có bộ dáng như bị chuột rút đau lưng, vẻ mặt này hình như là tối hôm qua phải khiêng bao tải cả đêm.

“Thừa Dục đây là thế nào? Không có nghỉ ngơi tốt?” Quận Vương phi hỏi.

“Còn không phải là vì Đới Lễ, hắn ngược lại thoải mái trở về phòng nghỉ ngơi sớm, làm hại ta và Tử Quý trực đêm thay hắn.” Triển Vọng Phi nói.

Doãn Thiên Lương thiếu chút nữa không khống chế được mà ném ly trà qua đập Triển Vọng Phi. Này này này ... bọn này không CJ, anh có thể nói hay không nói đầy màu sắc như vậy không ... Nàng vẫn là thiếu nữ vị thành niên.

Chỉ có điều, giống như không ai chú ý tới vấn đề tuổi tác của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.