Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 95



“Oh a à, chuyện câu cá này không thể gấp, nóng nảy cũng không được, phải đợi cơ hội cá dĩ nhiên sẽ mắc câu.” Lục Quân Tắc nói.

Lời này nghe thế nào cũng giống như có ẩn ý khác, chẳng lẽ ở nơi này nàng chính là con cá anh ta đang chờ đợi.

Hứ.

Nếu như nàng là cá cũng sẽ không tùy tiện cắn câu, mặc dù mồi câu nhìn rất đẹp mắt và ngon miệng, nhưng những ví dụ trong tự nhiên chứng minh, cái gì càng đẹp mắt càng có kịch độc, nàng coi như ăn cũng muốn chờ người đánh cá chính mình nếm, chứng minh cho nàng không có độc.

Nàng không phải là con cá ngu ...

Vọt đứng dậy đi theo Lục Quân Tắc ra khỏi khoang thuyền, hận không thể đẩy anh ta xuống nước.

Dây câu còn không có bất cứ động tĩnh gì, hai người rón rén ngồi trên ghế dài, Doãn Thiên Lương đối với cần câu này không có hứng thú, liền dõi mắt nhìn non sông tươi đẹp, phía xa một chiếc thuyền đơn sơ của ngư dân đang bận rộn thu lưới, cũng có mấy chiếc du thuyền dừng lại ngắm cảnh. Mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng hoan hô.

Nhìn một chút người ta mới đúng là du hồ, lại nhìn bọn họ một chút, hai người giống như hai pho tượng cúi đầu ở chỗ này nhìn cá mắc câu.

Mấu chốt là cá giống như đã thành tinh, lâu như vậy cũng không có mắc bẫy.

“Đến đây.” Lục Quân Tắc nói nhẹ, đồng thời chỉ huy nàng: “Oh a, nhanh chóng nhấc cần câu lên.”

Mặc dù còn suy nghĩ vì sao để cho nàng làm cái hoạt động phí sức này bất quá tay Doãn Thiên Lương cũng không nhàn rỗi, lập tức nhấc lên cầu câu, “ba” một tiếng, một con cá đạp ở trên boong thuyền còn không ngừng đập thình thịch, Doãn Thiên Lương bởi vì lực đạo không có nắm giữ tốt thiếu chút nữa ngã ngửa, rất may là Lục Quân Tắc kịp thời đỡ nàng.

Xem một chút con cá này quả nhiên rất to, vẻ đập thình thịch và sức lực này giống như muốn nhảy đi.

Doãn Thiên Lương nhìn Lục Quân Tắc một chút, không phải con cá này cũng muốn tôi đi nhặt chứ? Quả nhiên Lục Quân Tắc hất cằm nhè nhẹ một chút ý bảo nàng đem con cá bỏ vào thùng.

Lục Quân Tắc lấy lưỡi câu ra, Doãn Thiên Lương suy nghĩ không phải là con cá sao, cầm cái đuôi xách lên cũng không có vấn đề ... thử mấy lần, con cá cũng ra sức ngoắc ngoắc cái đuôi từ trong tay nàng chạy trốn sau đó hung hăng rớt tại trên boong thuyền.

Doãn Thiên Lương quyết định đợi lát nữa sẽ bắt nó, ở một bên nhìn con cá nhảy nhót rất vui.

“Oh a, sợ?” Lục Quân Tắc hỏi.

Sợ con cá, cũng không phải là cá mập để tôi phải sợ.

“Sợ cũng không phải sợ, chờ nó một lát nữa đâm đầu choáng váng tôi lại bắt nó là được, dùng tương đối ít sức.” Doãn Thiên Lương nói, xem cái lực nó nhảy kia đoán chừng nó bị hôn mê cũng không xa.

Lục Quân Tắc ngắm nàng một cái lại nhìn con cá một cái, sau đó lần nữa thả mồi câu cá.

“Làm canh cá muốn nhiều cá như vậy sao?” Doãn Thiên Lương hỏi. Có câu nói “một con cá tanh một nồi nước” ... không cần bao nhiều nồi cá sẽ thành canh cá rồi...

“Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.” Lục Quân Tắc nói.

“Muốn trở về nhà không, không phải là mẹ có chút không thoải mái sao?” Doãn Thiên Lương nói. Về nhà đối mặt với mẹ chồng còn dễ chịu chút.

“Ngày mai sẽ tốt.” Lục Quân Tắc nói, có chút hời hợt.

Doãn Thiên Lương hướng về phía bóng lưng anh ta bĩu môi, sau đó tiếp tục quay đầu lại nhìn tiến trình hôn me của con cá.

Rốt cục, con cá hôn mê, chẳng qua thỉnh thoảng vẫn giật giật chút, Doãn Thiên Lương không nhanh không chậm cầm con cá lên ném vào trong thùng, mới vừa vỗ tay một cái, trên mặt nước lại lên một con cá nhảy dù xuống boong thuyền.

Cứ như vậy một bắt một câu, thời gian một ngày đã ngả về phía tây, trong thùng gỗ thật to đã có năm con cá lớn nhỏ không đều, có hai con tự làm hại mình nghiêm trọng còn đang vào trạng thái hôn mê.

Lục Quân Tắc thu dây và cần câu đi tới xem một chút, tựa như còn tương đối hài lòng. Doãn Thiên Lương đang suy nghĩ nói cái gì khen ngợi thì chỉ thấy Lục Quân Tắc động tác nhanh chóng bắt hai con cá hôn mê ném trở về trong nước.

Tầm mắt Doãn Thiên Lương theo con cá đang làm một đường pa-ra-on: “Tại sao lại vứt bỏ?”

“Quá ngu ngốc.” Lục Quân Tắc nói.

Cái lý luận gì thế ... Là dùng để ăn chứ không phải để bồi dưỡng nhảy cao ...

Thuyền quay đầu trở về bên bờ, hai nha hoàn biến mất giờ xuất hiện như kì tích, đầu thấp giống như đã làm chuyện gì sai lầm.

Trở về xe ngựa, Doãn Thiên Lương và Lục Quân Tắc ngồi đối diện, ở giữa Doãn Thiên Lương kiên trì để thùng gỗ. Ba con cá vẫn còn không biết tính mạng đang bị nguy hiểm vậy mà còn bơi lên giành vị trí.

Như thế xem ra còn không bằng hai con cá ngu ngốc kia còn có thẻ sống lâu một chút, khắp nơi tự cho là thông minh quả là tự cho là thông minh. Chớt nhớ đến mình, rốt cuộc là thông minh hay là tự cho là thông minh?

Có lẽ chẳng qua tự cho là thông minh. Nàng còn cho là mình giả vờ ngây ngô, giả vờ ngu đần thành công đâu, kết quả mẹ chồng vừa bắt đầu không tin, người đối diện này giả vờ say để nghe lén cũng không biết, nàng một mình diễn đứa ngốc.

So với ngày này, nàng lại làm thành một đứa ngốc để cho Lục Quân Tắc xem náo nhiệt. Đoán chừng người này không nghĩ tới vợ mình có thể “hào phóng” như vậy.

“Oh a vào lúc này lại yên tĩnh như vậy, mới vừa rồi rất dễ chịu mà.” Lục Quân Tắc nói, biểu hiện trên mặt thường thường.

Lại nữa rồi ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.