Thu Phong Triền

Chương 26



Tế quân rất thành công. Lấy uy vọng của Già La Diêu, lễ tiết phiền phức dong dài này tựa như vải bó chân của lão thái bà, chỉ là cái quá trường. Chân chính kích khởi khí thế các tướng sĩ, là Già La Diêu người này. Điểm này cho dù là tiểu hoàng đế, cũng không thể không đứng tránh sang một bên.

Bất quá tiểu hoàng đế đối với uy tín cùng danh vọng ở trong quân của hoàng thúc mình cũng không ghen tị, ngược lại nội tâm phát ra sự sùng bái. Loại sùng bái này cũng giống như tình cảm mãnh liệt Bạch Thanh Đồng cảm nhận trong một khắc ở tế điển kia, bất quá tính chất lại khác nhau rất lớn.

Già La Diêu sau khi tế quân kết thúc đã bị tiểu hoàng đế dẫn đi hành cung. Đám người Cao Hổ chỉ có thể ở ngoài cung chờ, hắn sợ Bạch Thanh Đồng bị những thị vệ đứng ở trong ngoài vườn nhận ra, cho nên thỉnh vị đại thiếu gia này về Ngưng Tuyền cung trước.

Bạch Thanh Đồng thực nghe lời trở về. Không phải hắn không nghĩ chờ Già La Diêu đi ra, làm trọn bổn phận ‘thị vệ’ của mình, chính là hắn hiện tại thật sự tâm thần kích động không thể khắc chế, thực cần được bình tĩnh một chút.

Bình tĩnh bình tĩnh! Bạch Thanh Đồng, ngươi tỉnh táo lại cho ta !

Bạch Thanh Đồng tự mình đọc ‘tĩnh tâm chú’. Ở trong phòng chuyển động nửa ngày, lại vẫn hưng phấn mà trái tim kinh hoàng, gương mặt đỏ lên. Vọt tới trước gương, mẹ ơi, bản thân  một đôi mắt sáng gần như sắp toát ra lửa, bên trong thiêu đốt một loại tên là tình yêu gì đó.

Bạch Thanh Đồng một bên trong lòng phỉ nhổ tâm tư như cô gái có mối tình đầu của mình, một bên trên mặt lại mang theo nụ cười ngọt ngào, nhìn qua có chút quỷ dị.

Tử Mặc bưng bữa tối tiến vào, thấy hắn tự mình soi gương, vẻ mặt trên mặt liên tục thay đổi, trong chốc lát nhíu mày trong chốc lát ngây ngô cười, không khỏi kinh hãi: “Công tử, ngươi làm sao vậy?”

Thất tâm điên ư? (thần kinh nặng rồi ((o.@_@.o))  )

Bạch Thanh Đồng bị hắn gọi hai lần mới hồi phục tinh thần lại, nói: “Không có việc gì không có việc gì. Vương gia đã trở lại chưa?”

“Vương gia bị Hoàng Thượng giữ lại Phượng Hà cung. Ngài ăn trước đi.”

“Nga.” Bạch Thanh Đồng có chút thất vọng, gọi Tử Mặc cùng nhau ngồi xuống dùng bữa.

Hắn thái độ làm người hiền hoà, cũng không câu nệ cái gì chủ tớ, ở trong viện cho tới bây giờ đều là cùng Tử Mặc ăn cơm, khiến Tử Mặc cũng quen thuộc. Chính là hôm nay hắn có chút không yên lòng, ăn một chút bữa tối liền như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại.

Tử Mặc thấy hắn cầm chiếc đũa chọc loạn vào trong bát, hỏi: “Công tử, đồ ăn không hợp ăn uống sao?”

“Không phải.” Bạch Thanh Đồng ăn hai miếng, nhịn không được nói: “Vương gia hôm nay có phải rất tuấn tú hay không?”

“A? Tuấn tú là ý tứ gì?”

“Chính là thực khốc (nga~?)… Thực rất giỏi, thực oai hùng!” Bạch Thanh Đồng hoa chân múa tay vui sướng giải thích. “Đó là đương nhiên.” Tử Mặc kiêu ngạo mà ưỡn ngực, nói: “Vương gia của chúng ta là ai? Đó là đại nguyên soái của trăm vạn binh mã đại tề, tự nhiên rất giỏi.”

Lời này Bạch Thanh Đồng nghe thực thoải mái. Phàm là người rơi vào võng tình, đều thích nghe người khác khen người trong lòng mình, cảm giác đó thực tự hào.

Hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: “Vương gia hôm nay là như thế nào đứng lên? Chân của y có chuyển biến tốt đẹp? Có phải một ngày nào đó có thể hoàn toàn đứng lên hay không?”

Tử mặc nghe vậy, thần sắc buồn bã, nói: “Vương gia hôm nay có thể đứng lên, toàn bộ dựa vào quải trượng. Đó là tiên hoàng Văn Đế khi còn sống cố ý mời Tô đại sư khéo léo nhất đại tề quốc làm cho Vương gia. Chân Vương gia điều trị hai mươi năm, cũng chỉ có thể đi vài bước như vậy, muốn hoàn toàn tốt lên chỉ sợ không dễ dàng.”

“Chẳng lẽ dùng quải trượng kia cũng không thể đi lại sao ?”

“Không có đơn giản như vậy. Quải trượng kia tất cả đều là tinh cương sở chế (làm bằng thép), nặng nề chắc chắn, hơn nữa cơ quan tinh xảo, chỉ có thể hiệp trợ Vương gia đi vài bước, nếu sử dụng lâu dài, chỉ sợ đối chân Vương gia không có lợi, ngược lại có hại.”

Bạch Thanh Đồng trong lòng đau xót, nhịn không được hỏi: “Vương gia năm đó rốt cuộc trúng độc gì? Vì sao bá đạo như thế, nhiều năm như vậy cũng chưa chữa khỏi?”

Tử Mặc thở dài một tiếng, nói: “Năm đó Vương gia trúng độc khi tuổi còn nhỏ, độc tố đều đặt ở chi dưới. Các ngự y kiệt lực trị liệu, chậm rãi giải dần, vốn là có điều chuyển biến tốt đẹp, ai ngờ…”

“Ai ngờ như thế nào?” Bạch Thanh Đồng vội la lên.

Tử Mặc chần chờ một chút, chậm rãi nói: “Điều này ta trước kia cùng công tử nói qua, Vương gia mười hai tuổi năm ấy, độc rốt cục gần giải hết không sai biệt lắm, dần dần có thể khôi phục đi lại. Ai ngờ trong năm đó không biết sao, Vương gia lại, lại, lại trúng một lần đồng dạng độc.”

“Đồng dạng độc?” Bạch Thanh Đồng kinh hãi.

“Khi đó Vương gia còn ở tại trong cung, việc này tiên hoàng văn đế tra xét hồi lâu cũng không tra ra là ai làm. Vương gia biết tiếp tục ở lại trong cung chỉ sợ tánh mạng cũng khó giữ được, mới yêu cầu quốc cữu hỗ trợ hướng Hoàng thượng đưa ra yêu cầu đi biên quan giám quân.” Tử Mặc lại thở dài, tiếc hận mà đau lòng nói: “Vương gia khi đó mới là đứa trẻ mười hai tuổi, tuổi nhỏ lại thân có tàn tật, ở biên quan không biết ăn bao nhiêu khổ… Tuy rằng sau đó Vương gia ở trong quân lấy được vô thượng vinh dự, nhưng chân lại bị chậm trễ. Biên quan kham khổ, thiếu y dược, Vương gia phải thống trị quân đội, phải đề phòng trong kinh, còn phải học văn học võ, căn bản không có thời gian hảo hảo chữa chân. Hơn nữa bởi vì lại trúng độc, độc tố thâm nhập tận xương, cũng không chữa được tận gốc. Ai…”

Tử Mặc thở dài thở ngắn.

Bạch Thanh Đồng chỉ cảm thấy đau lòng tới phát run, im lặng không nói gì.

Trước kia tuy rằng biết quá khứ của người kia, cũng không liên quan mình nên qua loa hiểu biết. Hôm nay nghe Tử Mặc kể lại, mới phát hiện người nọ khổ sở so với hắn tưởng tượng lớn hơn rất nhiều.

Bạch Thanh Đồng xoa xoa ***g ngực phát đau của mình, âm thầm quyết tâm, người nọ kiếp này cực khổ chính mình nhất định phải hảo hảo bồi thường cho y.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.