Thú Vợ Tùy Thê

Chương 6



Nam nhân ngồi xếp bằng trước môn khảm, tức giận trừng lớn mắt, trên mặt khó nén được thần sắc bất mãn.

Bộ dáng hắn thở phì phì đã liên tục cả một ngày, trong cuộc đời lần đầu tiên Luyện Vô Tâm biết cái gì kêu bất đắc dĩ, nhẹ thở một hơi, nàng nhẹ thân dời bước tới bên người hắn, đơn giản cùng hắn ngồi bên nhau.

Nàng nên cảm thấy vui mừng bởi vì hắn để ý, hay là nên cảm thấy bất đắc dĩ bởi vì tính tình hắn cố chấp, không biết nam nhân này cũng thể đem một chuyện “nhỏ” nghĩ trong lòng lâu như vậy.

“Ta đã nói rồi, ta không sao”. Hôm nay nàng đã mở miệng nói lời này không dưới mười lần.

Namnhân buồn bực biểu tình càng thêm nghiêm trọng, càng sâu tới, trong mắt có nồng đậm sự tức giận, không phải là đối với nàng mà là đối với chính hắn.

“Đây không phải là lỗi sai của chàng”.

Namnhân vẫn là thờ ơ.

“Ta từ nhỏ học y, phương diện này hiểu biết so với chàng nhiều hơn, tự nhiên biết nữ nhân đêm đầu tiên có bao nhiêu không khỏe, không phải chỉ có ta, mọi nữ tử khác đều là như thế”. Luyện Vô Tâm cũng không biết chính mình làm sao có thể nhẫn nại cùng hắn nói mấy thứ này.

Namnhân tiếp tục hít vào, thở ra, ngực hắn phập phồng dần dần thành lớn hơn, xem ra hắn lại bắt đầu mất hứng.

Nàng không có cách nào khác, chỉ có thể buông ra một câu, “Chàng còn tiếp tục biểu tình như vậy, ta sẽ nghĩ chàng hối hận khi cưới ta”.

Nói cái gì cũng không hữu hiệu bằng câu này, nam nhân nháy mắt xoay lại hung hăng trừng mắt nàn.

“Ta sẽ không hối hận!” hắn vừa giận vừa hướng nàng gầm rú.

Thật lâu sau hắn bình tĩnh, mới vừa rồi tức giận lại bộc phát ra ngoài, “Thực xin lỗi, ta không phải muốn to tiếng với nàng….Chỉ vì, chỉ vì……”

Nhìn thấy trên đệm dính tơ máu đỏ sẫm, cho dù bết nữ nhân đều có biểu hiện như vậy, nhưng dù như thế nào, hắn vẫn thực buồn bực chính mình.

“Ta làm nàng bị thương!” thê tử đối với hắn có ý nghĩa cực kỳ quan trọng, là người hắn có thể cùng nhau dắt tay cả đời, hắn muốn bảo vệ cho nàng đều không còn kịp rồi, lại còn làm thương nàng.

“Biết làm thương ta, không phải chàng còn ăn thật sự vui vẻ?” Muốn hắn nghỉ ngơi hắn không chịu. “Cho nên đừng tức giận vô vị như vậy nữa, ta cũng không cảm thấy đau, cũng chỉ cảm thấy không thoải mái một lúc thôi…” Luyện Vô Tâm ngừng nói, trên mặt hiện lên vẻ ửng hồng kì lạ.

“Không phải, nàng không hiểu ý nghĩ của ta”. Sáng sớm tỉnh lại, đầu óc cũng thanh tỉnh mà tự hỏi.

“Nếu lại phát sinh chuyện tình tối hôm qua, ta căn bản vô lực bảo hộ nàng….” Đáy mắt tràn ngập một mảnh u buồn, hắn cúi đầu nhìn chằm chằm ngực mình.

Một năm qua sống rồi luyện tập làm cho cơ bắp trên người hắn rắn chắc hơn, nhưng hắn chung quy vẫn là nhìn được không dùng được, hắn phải bảo hộ nàng như thế nào đây?

Hắn là người mang theo điềm xấu, làm sao có năng lực thay nương tử hắn tẩy đi cái ô danh kia? “Trái lại, ta còn phải thường thường dựa vào nàng chiếu cố, một trượng phu giống như ta thật sự là uất ức cực kỳ”.

“Chàng muốn bảo hộ ta?” Luyện Vô Tâm lặp lại nhớ kỹ lời hắn nói, như là nghĩ đến cái gì, rồi sau đó chớp đôi mi thanh tú, không dấu vết nhìn hắn từ đầu đến chân. “Chàng, có hay không cảm thấy thân mình có chút khác thường?”

“Có!”

Nàng kiên nhẫn, chờ đáp án của hắn.

“Trong lòng ta cực kỳ không thoải mái!” Hắn chỉ vào ngực, lại thanh minh cảm giác của hắn đối với nàng.

“Trong lòng không thoải mái?” Nàng nhíu mi lại, là tướng công này không có tri giác, hay là thuốc kia có vấn đề?

Không nên có vấn đề mới đúng, đây là phương pháp sư phụ hao hết tâm lực suốt cuộc đời tìm ra, làm sao có thể không có hiệu quả?

“Đúng, bởi vì nàng!”

Nàng nhướn mày, bỗng nhiên hiểu ra, hắn vẫn nhớ mãi không quên chuyện tình đem nàng làm bị thương sao?

“Nàng làm cho ta cảm thấy thất bại cực kỳ, muốn bảo hộ nàng, lại mỗi lần trái lại khiến nàng phải cứu mạng, Tâm nhi nương tử, vì sao ta không thể sớm một chút gặp nàng? Như vậy ta có thể hăng hái hướng về phía trước, học điểm quyền cước công phu cũng tốt, tuyệt đối sẽ có làm nam nhân bản lĩnh bảo hộ nàng”

Luyện Vô Tâm ngực siết lại, liền như vậy lẳng lặng xem xét bộ dáng thật bại của hắn, rồi sau đó nàng làm việc mà ngay cả chính nàng cũng ngạc nhiên, nàng, chủ động hôn hắn.

Không chỉ nàng vì hành đồng kìm lòng không đậu của chính mình dọa đến, mà ngay cả Lục Viễn Tri cũng vậy, hắn trừng lớn hai mắt nhìn nàng.

Ánh mắt nàng lại còn lóe lên, tùy ý loạn bay, “Ta…..Ta chính mình có thể tự bảo vệ mình, không cần chàng gà mẹ nhiều chuyện, chàng cố gắng đừng để ta lo lắng là tốt rồi”.

Nàng đứng dậy muốn đi vào lại bị hắn mau từng bước ôm chặt lấy từ phía sau.

“Tâm nhi nương tử, nàng nói như vậy làm cho ta rất thương tâm!” lí do hắn thoái thác cùng tươi cười trên mặt thực ngược nhau, trong lòng buồn bực dần dần tản ra, có Tâm nhi nương tử hưởng ứng như vậy, cho dù hắn cái gì cũng không có nhưng thề sống chết muốn nàng.

“Ta biết nàng nghe xong lời ta nói sẽ thực cảm động, nhưng mà lần tiếp theo nhớ rõ dùng phương pháp này sớm một chút an ủi ta, ta sẽ không dùng sầu mi khổ kiểm ngồi ở chỗ này ai oán một ngày”

Khuôn mặt quăng đến một cái tức giận, đáng tiếc trên mặt không hề mang theo lạnh lùng băng sương, chỉ có thản nhiên đỏ ửng giống như nữ nhi nổi giận.

Lục Viễn Tri nhìn chằm chằm một bên mặt nàng, nương tử hắn đang xấu hổ nha, bộ dáng nàng xấu hổ thật sự đáng yêu, như nhau đêm qua…..

Hắn ôm lấy nàng, thanh âm đột nhiên trở nên trầm xuống, “Tâm nhi, nàng xác định thân mình nàng thật sự không có việc gì chứ?”

Théo ánh mắt nóng bỏng của hắn, nàng thấy được khát vọng nam nhân, bên tai, sau gáy dần dần nóng lên, “Chàng hoài nghi lời nói của ta?”

“Đương nhiên không phải, ta chỉ nghĩ không muốn lại làm nàng bị thương”. Ôm lấy nàng, hắn hướng hai người bước nhanh vào tân phòng.

“Áy náy của chàng đâu?” Chớp mi, nàng tà liếc hắn một cái.

“Không phải nàng muốn ta đừng nghĩ về nó nữa sao!” Hắn lẩm bẩm, thật cẩn thận đem nàng đặt trên giường, nhẹ nhàng cởi quần áo của nàng.

Thật lâu sau, hắn thỏa mãn ôm lấy nàng nhắm mắt, một khắc trước khi ngủ, nữ nhân gôi lên trước ngực hắn, đột nhiên nói: “Ta nhớ rõ chàng từng nói chàng trên có mẹ ruột, thậm chí còn có đệ muội, chúng ta thành thân không cần thông báo bọn họ một tiếng sao?”

Trầm mê bị đánh tan, Lục Viễn Tri cúi con ngươi đen nhìn thê tử hắn, “Nàng không thích cùng người khác giao tiếp”.

“Bọn họ là người thân”. Thế nhân đều coi trọng lễ tiết, nàng vào cửa Lục gia làm con dâu, có phải hay không nên hướng mẹ chồng thỉnh an?

“Người thân?” Trên mặt hắn tràn ngập một cỗ trầm trọng không nói nên lời, “Cho dù là người thân, bọn họ lại ghét bỏ ta là ôn thần, không ai muốn liên quan tới ta”

“Cho nên chàng không thèm để ý tới bọn họ?”

“Nếu có thể không thèm để ý thì tốt rồi”. Nàng là thê tử của hắn, cho nên hắn không nghĩ sẽ nói dối nàng, bao nhiều lần hắn đều muốn chạy về nhìn một chút, đáng tiếc hắn chính là không đủ dũng khí.

Không thích bộ dáng hắn cau mày, nàng lấy tay hướng mi tâm hắn xoa nhẹ. “Sáng mai chúng ta sửa sang lại chuẩn bị rồi đi tới Lục gia thôi!”

Con ngươi hắn hơi lóe lên, điểm nhẹ giữa trán nàng, “Tâm nhi nương tử, nàng có phát hiện hay không nàng càng lúc càng nhiệt tình nha! Tuy rằng ta thích nàng dùng tay chạm vào ta, nhưng mà, ta càng thích nàng dung phương pháp hôn môi để an ủi ta, tốt nhất liền hôn ta…’

“…….”

“Ai nha! Nương tử, đây đâu phải hôn, nàng sao lại liền động thủ đánh ta?” Xuống tay thực không lưu tình, hắn là tướng công của nàng mà!

“Sợ đau? Chờ rời đi Lục gia quay về Anh Cốc, đừng quên chàng còn nợ ta chuyện hột anh đào, ta còn chưa tính toán sổ sách với chàng nha”

Hắn không thể lên tiếng, trong chốc lát miệng lẩm bẩm nói: “Quỷ hẹp hòi, đều là vợ chồng rồi….Được thôi! Không ăn thì không ăn, nàng không cần phải trừng ta, cùng lắm thì về sau sẽ ăn nàng không ăn anh đào là tốt rồi!”

Vài chục năm trước, Dương Châu trong thành không ai không biết tiền trang Lục gia, các cửa tiệm trải rộng khắp vùng Giang Nam, chỉ tiếc đều đã thành mây khói, nay đã không còn phồn thịnh nữa.

Lục gia trang từ khi lão gia qua đời, quyền lực đều nằm trong tay của phu nhân, ít nhiều nàng cũng không thua kém người khác, một nữ nhân có thể đem tiền trang chống đỡ quá mười mấy năm cũng coi như rất khá rồi.

“Nương, không tốt! Đại Hưng tiền trang bên cạnh tiệm của chúng ta ở thành đông lại mở thêm một cửa hàng khác!” một tuấn nam áo trắng thần sắc kích động vọt vào trong sảnh, vừa vặn thấy một nữ tử đầu cài hạt ngọc lục bảo, vòng ngọc trong tay nữ tử nhất thời rơi vỡ.

“Ca, ngươi vội vã như vậy làm cái gì? Ngươi nhìn xem ngươi đem vòng ngọc của ta làm hỏng rồi, đây là ta hôm nay trên đường mới mua nhá!” Lục Viễn Hồng tức giận hắn lỗ mãng, đau lòng nhìn xuống đất đầy mảnh nhỏ. “Không phải mở thêm cửa hàng mà thôi sao! Ngươi hô to gọi nhỏ làm cái gì? Bằng vào cái tiểu điếm kia thì có thể làm được cái gì chứ?”

Lục Viễn Thiên trừng mắt nhìn vào đáy mắt chỉ biết đến chơi của muội muội, “Không thể nói như vậy, năm ngoái Đại Hưng cũng chẳng qua mở thêm hai gian cửa tiệm nhưng lại hút nguyên một nửa khách của tiền trang Lục gia chúng ta, cứ như vậy đi xuống, địa vị của chúng ta ở Dương Châu sẽ không tốt!” hắn nhìn Lục phu nhân đang ngồi ở vị trí chủ thượng uống trà.

“Ngươi chờ đến lúc bọn họ hùng tráng đứng lên, đến lúc này ngươi còn được làm Lục gia tiểu thư sao? Đến ngày Đại Hưng đem nuốt tiền trang của chúng ta, ngươi chờ mà ăn không khí đi! Đến lúc đó liền bán ngươi đi làm nha hoàn kiếm tiền mà sống”

Nghĩ đến tương lai những ngày khổ cực, Lục Viễn Hồng được nuông chiều từ bé sợ tới mức hoa dung thất sắc, nhéo thân, nhắm thẳng tới chỗ Lục phu nhân chạy đến. “Nương, ca ca nói như vậy là thật sao? Tiền trang của chúng ta thực sẽ bị người khác thôn tính, về sau muốn chúng ta đi thay người khác giặt quần áo, nấu cơm, làm những việc của hạ nhân?”

“Viễn Thiên, đừng khiến muội muội của con sợ” Lục phu nhân mày nhẹ nhàng nhấc lên, trách cứ trừng mắt liếc con mình một cái.

Ôm lấy nữ nhi bảo bối, Lục phu nhân một bên vỗ một bên an ủi: “Đừng nghe ca con nói bậy, còn có nương ở đây, Lục gia sao có thể lụi tàn được”.

Lục Viễn Thiên không phục nói: “Nương, ta không nói sai, nếu nương không để ý tới đối phương, bọn họ sẽ cho rằng tiền trang của Lục gia chúng ta sợ bọn họ, khí thế một ngày so với một ngày càng tăng vọt, nói không chừng ngày nào đó sẽ khiến chúng ta suy sụp”

“Đừng nói bậy!” Lục phu nhân ngưng trọng sắc mặt, “Mấy năm nay trải qua bao nhiêu mưa gió ta đều có thể chống đỡ, bây giờ chẳng lẽ còn sợ mấy kẻ đó sao?”

“Nhưng mà, nương, tiền trang chúng ta khách hàng ngày càng giảm bớt, điều này không phải là giả!” Mặt hắn có ẩn ưu.

Lục phu nhân khẽ chớp mi, lời con nói cũng không phải không có lý, nhưng là dựa vào lực một mình nàng, dưới gối lại có hai hài tử chưa từng chịu khổ, phải như thế nào mới có thể bảo vệ gia nghiệp này, trừ phi….

“Trừ phi chúng ta có hậu thuẫn lớn mạnh làm chủ lực, tìm người có quyền thế thay ta làm chỗ dựa, như vậy không sợ có người dám cùng ta tranh sinh ý”. Lục Viễn Thiên nhìn chằm chăm mẫu thân, ánh mắt cố ý lại vô tình ngắm đến trên người muội muội.

Lục phu nhân gật gật đầu. “Là có chút chuyện thế này, ta đến nay còn giữ ngọc bội năm đó Ân gia đưa tới, nếu nhớ không lầm, chờ Hồng nhi đủ mười bảy tuổi, con của Ân tộc trưởng sẽ tới cầu hôn!”

“Mười bảy, đó không phải là hai tháng sau sao!” Lục Viễn Hồng lay vạt áo Lục phu nhân, không thuận theo kêu to, “Không cần! Nương, Ân gia kia ta không biết, ta không muốn lập gia đình!”

“Hồng nhi, việc hôn nhân này là do cha con ước định, năm đó Ân gia có danh hiệu đứng đầu võ lâm lục đại môn phái, gia thế so với chúng ta cũng tốt hơn nhiều lắm, ngươi gả vào đó thực sự là hưởng phúc!” Lục phu nhân an ủi nữ nhỉ.

Khuôn mặt trắng nõn thấu hồng tràn đầy ngạo khí cùng hờn giận, “Ta không cần, nếu cái người họ Ân kia là người quái dị, tính tình kém, hoặc là thiếu tay thiếu chân, có bệnh gì không tiện nói ra, ta đây làm sao bây giờ? Nương, người thực sẽ đem bỏ Hồng nhi gả cho cái người ngay cả mặt mũi cũng chưa nhìn qua sao?”

“Này…” Lục phu nhân có điểm chần chờ.

“Nương, người không cần thay Hồng muội lo lắng!” Lục Viễn Thiên cười do đã định liệu trước, “Ân Nham Tuyền một thân tập võ nghệ, từ lúc trong chốn giang hồ xông ra một phen danh hào, võ lâm nhân sĩ phong cho hắn là Ngũ quân kiếm, ý nói hắn ngọc thụ lâm phong, nổi tiếng cương trực ghét dua nịnh, chính là người của danh môn chính phái, vốn là Hồng muội chúng ta trèo cao lên người ta, chúng ta còn oán giận cái gì”

“Viễn Thiên, tin tức này của con có đúng hay không, có thể tin được không?” Lục phu nhân hơi chần chờ, nàng chỉ biết kinh doanh, không hiểu cái gì là giang hồ.

“Đương nhiên tin cậy, đây đều là do bằng hữu tứ phương nói cho con biết, mấy ngày hôm trước con cùng một người trong đó đi uống rượu, hắn nói Ân gia ngày gần đây có phái người đến Dương Châu hành động, con đoán nói không chừng là muốn nhà chúng ta đàm phán việc hôn nhân!”

“Sau khi cha con mất, Ân gia vẫn không hề có động tĩnh, ta còn nghĩ rằng bọn họ đã quên chuyện này!”

“Nương, chúng ta năm đó có thể nắm được ngọc hoàn chỉ phúc vi hôn, Ân gia là những người có danh tiếng, không có khả năng bội ước!” Lục Viễn Thiên dừngmột chút lại nói thầm vài câu, “Cũng không thể hủy hôn, ta đều khoe khoang với đám bạn kia Ân Nham Tuyền là muội phu của ta, nếu không thể như vậy ta sẽ mất hết mặt mũi”

“Trời ơi! Ngươi ít đi lêu lổng ở bên ngoài là ta có thể bớt được chút phiền lòng” Lục phu nhân lắc đầu nói.

Hai hài tử từ nhỏ đều bị nàng làm hư, từ bé đều được nuông chiều, thích ăn thích uống đều được thỏa mãn, bây giờ nàng làm sao có thể yên tâm đem sản nghiệp Lục gia giao trên tay bọn họ!

Lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm kêu khẩn cấp.

“Phu nhân, phu nhân!”

Quản sự Lục gia một than hấp tấp mang theo vẻ mặt hoảng sợ vạn phần thất sắc vọt tiến vào.

“Chuyện gì khiến ngươi kích động như vậy?”

“Trở về, trở về, đã trở về….” Hà quản sự cầm trong tay ngọc bội mà lão gia đã tự tay khắc vì đại thiếu gia, coi đây là chứng, ý muốn không tiếp hạ cả giận: “Là đại thiếu gia đã trở lại!”

Nghe vậy, Lục phu nhân, Lục Viễn Thiên, Lục Viễn Hồng cả ba người cằm đều rớt xuống dưới.

Không thể nào? Sao chổi kia đã trở lại?

Khí phái lâu vũ, quảng đại đình viện, thậm chí còn có núi giả thạch, tiểu kiều lưu thủy, khắp nơi đều là cảnh cũ của Lục gia.

Một nam một nữ theo người ta dẫn đường, rẽ quá hai khúc ngoặt, quanh mình đều là những lời nói khẽ thầm, cô nương xinh đẹp kinh diễm làm cho hạ nhân Lục gia trắng mắt liếc một cái nam nhân bên cạnh.

“Lục gia, tựa hồ không không nghèo như chàng nói”

“Ta không nói dối, so với thời điểm năm đó ta rời đi, Lục gia này quả thật không giống!” không duyên cớ khiến nương tử nhìn chằm chằm, Lục Viễn Tri đương nhiên muốn làm sáng tỏ!

Thời điểm cha hắn vẫn còn trên đời, Lục gia trong vòng mười bước có thể thấy được đầy tớ nhỏ nhất!

Chính là vật đổi sao dời, vận xấu Lục gia bắt đầu, ngay khi hắn vừa tròn sáu tuổi, đầu tiên là người làm của Lục gia vô cớ chết bất đắc kỳ tử bên trong xe ngựa, hạ nhân một người tiếp một người sinh bệnh, lại liên tiếp đả kích đến thương gia, tiền trang của Lục gia tràn ngập nguy cơ.

Mẹ ruột hắn đem toàn bộ sai lầm đổ lên trên người hắn, sợ hắn là tai tinh mang họa cho cả nhà nên đem hắn đuổi ra ngoài cho hắn tự sinh tự diệt.

“Ngươi, sao chổi này, còn trở về làm cái gì?”

Bọn họ chân mới bước vào đại sảnh, một giọng nữ trẻ tuổi chói tai lại bén nhong không chút khách khí hướng bọn họ kêu lên.

Luyện Vô Tâm ánh mắt buồn bã, quét ánh mắt về phía bên kia nam nhân vẫn thản nhiên lộ mỉm cười.

“Ta nghĩ, nơi này dù nói thế nào vẫn là nhà của ta?”

Nhìn nam tử trước mắt xa lạ, Lục Viễn Hồng không nghĩ bày ra cái gì gọi là tình cảm anh em, nàng cười hừ một tiếng, “Chê cười! Thời điểm nương nói muốn đem người đuổi ra gia môn kia ngươi đã không còn là người của Lục gia, ta không nghĩ tới ngươi còn có mặt mũi trở về tự xưng là Lục gia đại thiếu gia? Làm ơn! Đừng mang vận xui của ngươi đem đến Lục gia được không?”

Lục Viễn Tri tươi cười có chút tối lại, con người đen chậm rãi chống lại run sợ trước cái nhìn chằm chằm của Lục phu nhân.

Trong trí nhớ của hắn khi còn nhỏ, nương hắn có một mái tóc đen dài mượt mà, nay cũng đã điểm những sợi trắng, điểm xa lạ làm cho hắn cơ hồ không nhận thức được, duy nhất không thay đổi là ánh mắt hờ hững của nàng.

“Ta biết nơi này không chào đón ta, nhưng ta dù sao vẫn mang họ Lục, nương tử ta nói, vô luận như thế nào đều phải đến đây hướng nương thỉnh an mới đúng lễ”

“Nương tử? Ngươi như thế cũng có thể cưới vợ?” Lục Viễn Thiên kinh ngạc mở lớn mắt, giống như nghe thấy điều gì đáng cười, lên tiếng giễu cợt, “Nữ nhân nào ngốc như vậy, sẽ nguyện gả cho ngươi…”

Lúc này liếc ngang qua, toàn thân cứng lại, tiếng cười đột nhiên biến mất, một đôi tròng mắt thiếu điều rớt xuống đất.

Quả là một mỹ nhân quá xinh đẹp! Thế nhưng lại là thê tử của ca ca, thật sự là quá tệ đi.

“Cô nương, cùng người này ở chung một chỗ sẽ không có kết cục tốt đẹp, vì bảo mệnh, ta khuyên ngươi mau rời khỏi hắn, nếu là sợ không có chỗ ở, không sao, Lục gia chúng ta có thể thu dụng ngươi”. Nghĩ đến mỹ nhân như vậy sẽ hương tiêu ngọc tấn, Lục Viễn Thiên liền cảm thấy đau lòng, không chút nghĩ ngợi đã nghĩ muốn hướng cầm tay trắng nõn nhỏ bé của người ta.

“Không cần!” Lục Viễn Tri la lên do tình thế cấp bách, là sợ đậu hũ của nương tử mình sẽ bị người ta ăn sao?

Thật ra không phải như vậy!

Hắn là sợ nương tử hắn xuống tay quá nặng, tốt xấu đây cũng là đệ đệ có chung huyết thống với hắn, hắn không muốn nhìn thấy Lục Viễn Thiên bộ dáng đầy máu tươi, cho nên xuất chưởng hướng thân đệ đệ đẩy ra, nguyện ý đẩy hắn ra, vậy mà —

Phanh!

Lục Viễn Thiên cả người bay ra ngoài, một trận tiếng lách cách binh binh vang lên, cùng cái bàn vỡ thành nhiều mảnh.

Lúc này, tiếng thét chói tai không ngừng, ở giữa chỉ có Luyện Vô Tâm dương mi, coi như một chút cũng không kinh ngạc.

Lục Viễn Tri không hiểu ra sao trừng mắt nhìn hai tay mình, trong ánh mắt hiện rõ vẻ nồng đậm khó hiểu.

Hắn rõ ràng cái gì cũng không đụng tới. Vì sao đệ đệ lại bị ngã bay ra ngoài?

Lục Viễn Hồng nâng dậy ca ca ô hô kêu đau, hướng sao chổi kia rống to. “Đòi mạng nha! Ngươi một hồi đến liền hạ độc thủ với ca ca, ngươi hại cha không đủ, bây giờ còn muốn hại nhà chúng ta sao?”

“Im miệng, Hồng nhi!” Lục phu nhân thanh âm uy nghiêm vang lên.

“Nương! Ta nói đâu có sai…”

“Hồng nhi, mang ca con trở về phòng, thuận tiện thỉnh đại phu đến xem thương thế của ca con, còn có, không có cho phép của ta, con cùng Thiên nhi không được bước vào đại sảnh một bước”. Không thể để chúng bị dính xui xẻo được.

Lời này vào tai Lục Viễn Tri, tâm phát lạnh, cảm thấy lãnh sáp!

Ngay cả mẫu thân mang thai hạ sinh hắn, cũng coi hắn trở thành ôn thần để đề phòng, hắn đến tột cùng còn ôm kỳ vọng gì đây?

Hy vọng bọn họ đừng bài xích mình?

Đừng nằm mơ, Lục Viễn Tri, bằng không ngươi cũng sẽ không phải lưu lạc nhiều năm như vậy.

Đột nhiên, lòng bàn tay có sự đụng chạm mềm mại làm cho hắn rời xa trí nhớ cô độc, con ngươi đen hạ xuống, một bàn tay trắng nõn nhỏ bé đang nắm năm ngón tay của hắn.

Luyện Vô Tâm không có nhìn hắn, chính là lạnh nhạt nhìn “mẹ chồng” trước mắt, hắn vì trong tay có bàn tay nàng ấm áp, ngực tràn ngập cảm động.

“Ngươi ngoại trừ trở về thông báo một tiếng ngươi đã cưới vợ, còn có chuyện gì sao?” Lục phu nhân lạnh lùng nói như đối đãi với người xa lạ, giống như chỉ cần hắn không cơ việc gì cũng nên nhanh chóng cút nhanh khỏi đây.

Trong mắt nàng có ý đuổi người, Lục Viễn Tri sao lại không nhìn ra?

Lúc này hắn bình tĩnh rất nhiều. “Không có, ta chỉ muốn hướng cha thắp nén hương, sau liền rời đi”

Lục phu nhân không nói thêm cái gì, nàng sai hạ nhân chuẩn bị, ánh mắt lơ đãng lướt đến hai người giao nắm hai tay, thực sự kinh ngạc, bà chống lại cái ngóng nhìn từ đôi mắt lạnh của nàng, thoáng chốc cả người chấn động.

Rõ ràng trời tháng chính lại giống như đặt mình trong mùa tuyết lớn, một nữ nhân mà thôi, có thể phát ra hơi thở đáng sợ như vậy, bỗng nhiên bà nhớ tới lời nói năm đó của tên đạo sĩ kia, muốn cùng Lục Viễn Tri bình an vô sự, nhất định phải là một người mang mệnh mà ngay cả quỷ đều phải sợ ba phần, không nghĩ tới trên đời này thật sự có một người như vậy.

Thật lâu sau—–

Lục Viễn Tri tay cầm ba nén hương, cùng Luyện Vô Tâm song song quỳ gối trước từ đường của tổ tiên Lục gia bái tế Lục gia lão gia, Hà quản sự lại một lần vội vàng chạy vào từ đường, ở bên tai Lục phu nhân líu ríu không biết nói cái gì.

Lục phu nhân vẻ mặt sáng ngời, “Cái gì? Người đến? Ngay trước cửa nhà?” nhưng rồi sắc mặt lập tức ảm đạm xuống dưới.

Như thế nào lại chọn lúc này đến?

Nếu để cho người nhà Ân gia gặp được Lục Viễn Tri có thể phát sinh chuyện gì hay không?

Ân gia nếu biết Lục gia bọn họ có một tai nhân mang mệnh như vậy, có thể hay không hủy bỏ hôn sự?

Không được! Nàng không thể mạo hiểm để mất đi việc hôn nhân này được, vì nữ nhi, cũng vì Lục gia, Lục phu nhân trầm ngâm trong chốc lát, lập tức đối với Hà quản sự phân phó. “Lão Hà, phái người đi dọn dẹp thiên viện kia một chút, giữ hai người bọn họ nghỉ ở trong này một đêm”

Vừa quay đầu lại, phát hiện hai người kia tế bái xong đang đứng trước mặt bà.

Hai mắt lại nhìn tới cái nắm tay của hai người trong chốc lát, Lục phu nhân mới nói: “Sắc trời đã tối muộn, các ngươi đêm nay ngủ lại Lục gia đi! Nhưng không có phép của ta, các người không được bước ra thiên viện nửa bước, cũng không chuẩn cùng bất luận kẻ nào nói chuyện với nhau”

Cái gọi là khách phòng thiên viện là một hoang viện, một gian phòng đơn sơ nhỏ hẹp, đạo đãi khách như vậy cũng là muốn tỏ vẻ đối với Lục Viễn Tri không hề hoan nghênh.

Nhưng Lục Viễn Tri ngược lại vẻ mặt vẫn lạc quan.

“Tâm nhi nương tử, nàng xem, nơi này thật thoải mái nha! Đi nhiều ngày như vậy, đêm nay cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt”. Hắn ngáp liên tục, nói không chừng còn chưa tới thời gian bữa tối đã ngủ say mất rồi.

Luyện Vô Tâm đứng ở một bên, đối với tươi cười quá mức miễn cưỡng trên mặt hắn cảm thấy khó chịu. “Ta có phải không nên kêu chàng trở về?”

“Có ý tứ gì?” Một tay chống đầu, hắn nghiêng người nằm trên giường, một cái chớp mắt cũng không rời khỏi nàng.

“Nếu ta không muốn chàng quay về Lục gia, chàng cũng sẽ không thấy không vui”. Lục gia sao có thể nào đối đãi với vị hôn phu của nàng như vậy, nàng mặc dù không nói ra nhưng cũng hết thảy xem dưới đáy lòng hiểu rõ.

“Ta không vui? Có sao? Ai nói ta không vui?” có thể tự tay thắp nén hương cho cha, hắn cao hứng còn không kịp, làm sao có thể tức giận?

“Tươi cười của chàng quá khó nhìn”

Cố ý giơ lên khóe miệng cứng đờ, vẻ cợt nhả kia của nam nhân rốt cục biến mất, hắn ngẩng đầu nhìn quanh nơi này, “Tâm nhi nương tử, nàng có lẽ không biết, ta từng bị nhốt tại phòng ta hơn một năm”

Giống như trở lại trước đây, hắn cũng nghốc nghếch như thế lăng lăng ghé vào trên giường, nhìn ngoài cửa sổ tối đen một mảnh, nghe âm thanh náo nhiệt ầm ỹ ở xa xa, chỉ có thể hâm mộ dựng thẳng tai nghe.

“Xem tướng nói sau khi ta sáu tuổi sẽ đem tai họa gây ra cho những người thân cận, muốn cha mẹ ta trước lúc ta chào đời đem ta giết bỏ, cha ta không tin điều này, vẫn như cũ mang ta theo trên người, ngày nào đó lúc ta đã qua sáu tuổi, cha đi tiền trang tuần tra lại ngoài ý muốn khó thở mà chết, sau đó tiền trang Lục gia liên tiếp gặp không ít vấn đề lớ, liên lụy vận chuyển buôn bán, nương liền đem mọi sự đúng sai đặt lên người ta, người đem ta nhốt trong phòng này, sai người đưa cơm đến, không cho phép ta ra ngoài nửa bước”

Là nương không muốn lại đóng cửa làm cho người ta lo lắng đề phòng tai họa, mới có thể đem hắn đuổi ra Lục phủ.

“Ta cũng oán trời trách đất, vì sao chỉ có ta mới gặp loại đối đãi này, vì sao ta đụng chạm vào ai người đấy đều gặp chuyện? Ta không muốn nha! Có một lần, ta không cẩn thận đói xỉu trên đường, người qua đường hảo tâm đem ta mang về nơi hắn ở, còn tìm đại phu chẩn trị cho ta, nàng đoán xem? Trấn này một đêm nhiễm ôn dịch đáng sợ, bọn họ đều vì ta mà chết”. Hắn dừng một chút, vẻ mặt cô đơn, “Một người thật cô đơn! Nhiều lúc ta không chống đỡ được nữa. Hy vọng chết sớm một chút có thể sớm giải thoát”

Luyện Vô Tâm lẳng lặng chăm chú nhìn hắn. “Ít nhất ta không chịu ảnh hưởng của chàng”

Hắn nháy mắt mấy cái, dần dần hoàn hồn, chống lại nhìn thê tử hắn. “Đúng vậy! Đều đã trôi qua, theo nàng nghĩ lại, hết thảy liền cũng không giống nhau”

Hắng hướng nàng ngoéo tay một cái, ý bảo muốn nàng lại đây ngồi.

Khi bóng dáng của nàng tới gần, hắn lấy tay đem nàng bắt vào trong lòng, khẽ mỉm cười, “Ông trời vẫn là để lại một người cho ta, một người ta có thể chạm vào, ta có thể chiếu cố, ta có thể có được, cho nên nói, chúng ta trúng mục tiêu nhất định cùng một chỗ!”

Hai tay quý trọng ôm chặt, “Có nàng ở lại bên ta là đủ rồi”

Luyện Vô Tâm vòng tay ôm thắt lưng hắn, đem mặt vùi vào ngực hắn, nhẹ giọng nói ra ba chữ. “Ta cũng vậy”

Hắn nghe thấy được, trên mặt càng thêm tươi cười.

Góc bên này nùng tình mật ý, tình cảnh yên tĩnh an tường; Bên ngoài đại sảnh lại càng thêm ồn ào náo nhiệt hơn.

“Cái gì? Từ hôn?” Lục phu nhân một hồi mất bình tĩnh mới có thể nói ra, trố mắt nhìn Ân Nham Tuyền trước mắt mang theo vài tên tùy tùng mà đến.

Mới vừa rồi nàng còn âm thầm may mắn, thanh niên này tuấn tú lịch sự có phong độ của một đại tướng, nữ nhi tìm được nơi tốt như vậy, Lục gia cũng có thể củng cố địa vị.

Vậy mà, đối phương câu đầu mở miệng lại nói hai chữ làm cho người ta kinh ngạc “Từ hôn”

“Thật không dám dấu diếm, tại hạ từ hôn là trải qua quyết tâm mới có thể hạ quyết định” Ân Nham Tuyền trên mặt tràn đầy xin lỗi, hắn tiếp tục nói: “Trên giang hồ gần đây xuất hiện một gã luyện võ tẩu hỏa nhập ma Phong Ma, gặp người liền giết, không hề lý trí, ta thực cân não tìm cách đối phó hắn. Mặt khác còn có Huyết Ma Sát tâm ngoan thủ lạt, nửa tháng trước sư huynh đệ trong môn phủ ta phụng mệnh Khang vương gia, bị ma nữ kia cuồng ngạo hoành hành phế bỏ công lực, bây giờ còn nằm ở trên giường dưỡng thương. Mấy ngày trước, Bá Đao Đường đường chủ cũng bởi vì nàng ta mà mất đi võ công, phí hoài bản thân mà nhảy xuống vực. Ta thân là ngũ quân kiếm đứng đầu, nhất định phải tróc nã đem ma nữ cùng Phong Ma hạ diệt”

Lục Viễn Hồng bị gọi tới thính tiền, hoàn toàn không có rụt rè của cô nương gia, khẩu khí cấp bách nói: “Việc này với hôn ước của chúng ta có quan hệ gì?”

Từ lúc đầu tiên nhìn thấy Ân Nham Tuyền ngọc thụ lâm phong, nàng một lòng liền bay đến trên người hắn, nam nhân này nàng nhất định gả rồi.

“Một ngày không thể tiêu diệt ma nữ, Ân mỗ tâm không thể an bình, càng không rảnh để ý tới những cái khác, ta không nghĩ bởi vậy chậm trễ đến Lục gia tiểu thư, làm cho ngươi phí thời gian tốt mà chờ ta”

Lục phu nhân thở dài một hơi nhẹ nhõm, nguyên lai là nguyên nhân này! Vậy đơn giản rồi.

Nàng ngắm liếc mắt một cái nữ nhi mình, “Hồng nhi, ý con thế nào?”

Lục Viễn Hồng ửng đỏ nghiêm mặt, một đôi mắt chặt chẽ dính trên người Ân Nham Tuyền anh tuấn lại săn sóc, “Ta….ta không ngại, ta nguyện ý chờ”. Vị hôn phu như vậy, nàng chết cũng muốn lấy!

Lục Viễn Thiên vẫn không hé răng, mở miệng liền hỏi ra suy nghĩ trong lòng người Lục gia. “Ân đại hiệp, đối với kế hoạch tróc nã hai người kia, các ngươi có tiến triển gì không?”

Ân Nham Tuyền lắc đầu thở dài, “Thật đáng tiếc, chúng ta căn bản không có đầu mối, trước không đề cập tới Phong Ma không rõ ở nơi nào, cho dù biết Huyết Ma Sát ở tại Anh Đào Cốc, nơi đó cũng có rất nhiều cơ quan nguy hiểm, người bình thường rất khó tìm đến cửa vào chính xác, phàm những người rơi xuống hay đi qua Anh Cốc cơ hồ đều đã bị diệt khẩu”.

Lục Viễn Thiên bật thốt lên nói: “Như vậy chẳng khác nào mò kim đáy bể sao”

Ân Nham Tuyền hơi nhếch môi lại nói: “Cũng không phải không thu hoạch được gì, theo lời vài người tránh được ma nữ đuổi giết may mắn sống sót, nàng đối với anh đào rất có tình cảm, còn có quan trọng nhất là bên người nàng có một nam nhân cao gầy đi theo, y theo manh mối này tìm, ta nghĩ có một ngày ta có thể tìm được nàng”

Lục phu nhân, Lục Viễn Thiên cùng Lục Viễn Hồng ba người hai mặt nhìn nhau, không lời nào để nói.

Muốn làm như vậy, loại hình dung như vậy tùy tiện đầy đường đều ngoái đầu là thấy, tìm được người mới có quỷ a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.