"Thú" Y

Chương 24



Ở trong phòng riêng ăn cơm, chỉ nghe tiếng bát đũa, toàn bộ không khí dùng cơm thật nặng nề.

Mà tình trạng của Nhất Bắc trong hiện tại này chỉ có thể dùng “Hỗn Độn” để hình dung, hắn cảm thấy chính mình mờ mịt, căn bản không có gì rõ ràng. Đầu óc trống rỗng, không biết là vì suy nghĩ quá nhiều, hay là bởi vì chính mình đang cố ý trốn tránh, nghĩ không muốn đi.

Tóm lại, Thần đã đi lâu rồi, mẹ làm theo cam đoan của Thần, không có đến phòng mình, thẳng đến cơm chiều, bà vú mới kêu mình xuống lầu dùng cơm.

Không biết có phải hay không rằng mình có tật giật mình, Nhất Bắc cảm thấy bà vú nhìn mình với ánh mắt là lạ , tuy rằng thái độ cùng ngày thường không có gì khác biệt, nhưng là hắn luôn không khỏi đoán mò, có lẽ ngay cả bà cũng biết .

Sau đó, hắn đi tới phòng ăn, không có dũng khí nhìn thẳng vào mẫu thân, an vị đến chỗ của mình ngồi xuống, mà hai người cứ như vậy trầm mặc đến bây giờ.

Đang lúc Nhất Bắc còn tự hỏi, có lẽ ăn cơm chiều xong mẹ sẽ tìm mình nói chuyện, bỏ xuống bát đũa, nàng rất nhanh đi đến phòng của mình.

Nhìn bóng dáng mẹ rời đi, Nhất Bắc cảm thấy trong lòng một trận cô đơn, hơn nữa điều này còn làm cho hắn nhớ tới tình cảnh lúc Thần rời đi.

Hắn cũng buông bát đũa, trở lại phòng mình. Tuy rằng cơm không có ăn được mấy miếng, nhưng hắn không có khẩu vị để mà ăn.

Kỳ thật Thần đi rồi, Nhất Bắc liền hối hận, hối hận chính mình vì sao không thể thực khẳng định trả lời vấn đề của hắn? Nghĩ cùng người mình thích sinh hoạt cùng nhau không phải là chuyện bình thường sao? Vì sao chính mình căn bản không thể trả lời được?

Có lẽ thật là chưa từng nghĩ đến quá này đó.

Tuy rằng không phải đùa giỡn, là thật tâm thích người kia, nhưng là cho tới nay đều là chính mình một mặt cảm thụ điều mình muốn. Ngay từ đầu mặc dù là bị cường ngạnh giữ lấy, nhưng vẫn là thích cái loại bị chú ý này; sau đó, chính là tham luyến hắn đem lại cho mình ôn nhu cùng khoái hoạt. Cứ như vậy, chính mình đang ỷ lại sự sủng ái cùng chiếu cố của hắn.

Bọn họ không phải là tình nhân sao? Tuy rằng hai người ở dựa vào vật chất nhưng không có tồn tại tình huống như vậy, nhưng là ở trên tinh thần, có lẽ chính mình trả giá cũng không nhiều so với đối phương. Ít nhất Thần còn nghĩ đến tương lai, mà mình lại không có.

Nhất Bắc nằm ở trên giường suy nghĩ, không biết từ khi nào thì nước mắt đã muốn thấm ướt giường, cảm giác năng lượng trong cơ thể tựa như giảm đi, cả người mệt chết đi được, rất nhanh liền mơ mơ màng màng mà ngủ.

Mấy ngày kế tiếp, Nhất Bắc hồ như không có rời đi phòng mình, ngay cả cơm cũng ở trong phòng của mình ăn. Nhưng tâm lý lại áp lực cực độ, hắn rốt cục nhịn không được chủ động đi tìm mẹ, tuy rằng hắn sợ hãi khi bị người ta nhìn bằng cặp mắt khinh bỉ cùng trách cứ, nhưng hắn muốn hỏi một chút Thần rốt cuộc cùng mẹ nói chuyện gì.

Nhưng là vài lần hắn đều phát hiện mẹ không có ở nhà, có một đêm ngay tại trong phòng khách chờ.

“Thiếu gia, phu nhân đi ra ngoài, mấy ngày nay ban ngày người đều ở bên ngoài làm việc, có khi còn khuya mới trở về.”

“Nàng có chuyện gì lại bận rộn như vậy?” Lúc này Nhất Bắc mới nhớ tới đến nghi vấn lúc ban đầu, trước mắt đã muốn định cư nước ngoài làm sao có thể đột nhiên trở về.

“Dường như là hiện tại gia đình bên chồng của phu nhân có chuyện, cho nên phu nhân trở về tìm bạn bè hỗ trợ. . . . . .” Nhất Bắc coi như cảm than “Thật là, khéo lựa chọn tình cảnh ghê~ “, hắn nghe được câu nói khác làm cho hắn có chút khiếp sợ. “Kỳ thật, thiếu gia, ngươi trăm ngàn chớ có trách ta, ta cũng vậy không biết làm sao bây giờ mới gọi điện thoại cho phu nhân . Nhưng là mặc kệ nói như thế nào, hai nam nhân như vậy. . . . . . Dù sao cũng là không đúng . Thiếu gia, tướng mạo cùng hoàn cảnh gia đình ngươi như vậy nhất định có rất nhiều cô gái trẻ. . . . . .”

“Bà làm sao phát hiện ?” Đối với chuyện cô này cô kia hắn không muốn nghe, cũng đã nghe không lọt tai.

“Cái này. . . . . . Thiếu gia, ta cũng không có lén lút đến phòng ngươi làm cái gì a! Ách, ta chỉ là… có một lần sau khi nấu cơm tối xong, dường như nhìn thấy có bóng đen xuất hiện trên ban công ở phòng thiếu gia. Ta đi ra ngoài nhìn xem không có gì, nhưng là lại lo lắng liền lên lầu xem một chút. Kết quả chợt nghe đến trong phòng thiếu gia thật sự giọng nói của nam nhân xa lạ, một lát sau liền cái loại này. . . . . . Thanh âm, hợp với vài thứ đều là như vậy, cho nên ta. . . . . .”

Ha, tên kia tự nhận là lãng mạn, khẳng định sẽ không nghĩ tới sự tình là bị “Bại lộ”, hắn đắc ý cười lên cái gọi là “lãng mạn” đó.

“Thiếu gia. . . . . .”

Có lẽ là bởi vì chính mình lúc này đột nhiên cười khẽ ra tiếng, làm cho bà vú rõ ràng có chút kinh ngạc.

“A, ta không sao, ta về phòng trước.”

Nói đến kỳ quái, mấy ngày trước đây tâm tình buồn khổ, vì vừa rồi nghĩ đến hắn, đột nhiên trở nên vui vẻ lên.

Nhất Bắc tựa vào ban công, nhìn ngã tư đường bên ngoài, nhà lầu cùng cảnh sắc khác. Trước kia Thần luôn từ nơi này xuất hiện, cùng chính mình vụng trộm. Điều này làm cho Nhất Bắc bỗng nhiên nghĩ đến, hắn còn nói Romeo gì đó cũng làm như vậy, leo ban công vụng trộm với Juliet .

Chính mình tuy rằng không có xem qua tác phẩm nổi tiếng đó, nhưng là biết nội dung đại khái. Nhất Bắc cảm thấy bọn họ tựa hồ thật sự giống với Romeo cùng Juliet, kia hai người là vì gia tộc đối lập mà không thể cùng một chỗ, mà chính mình cũng là bởi vì nhân tố gia đình. Bất quá cẩn thận ngẫm lại, hai người kỳ thật còn không nghĩ đến 100 áp luật đạo đức luân thường.

Cái gọi là đồng tính luyến ái không chỉ là yêu, mà ở cái thời đại Romeo và Juliet kia cũng không chỉ là yêu, nhưng bọn hắn cũng là bị người đời cùng nhận thức, đồng tình cùng tiếc hận, thậm chí là hâm mộ. Như vậy khi người đồng tính bắt đầu tăng lên, không phải chính mình cùng bọn họ giống nhau? Có lẽ sau trăm tuổi, bất quá này cũng là bình thường một loại luyến ái quan hệ. Ở độ tuổi không xa, tính cũng không có gì đi.

Ha ha, có lẽ chính mình có điểm mò mẩm . Nhất Bắc mang theo một tia cười khổ. Bất quá ít nhất điều này làm cho hắn kiên định chính mình cũng không có sai, nhớ Thần thường xuyên nói, khi yêu một người, vốn chính là không có câu nói nào đúng sai cả. Mà chính mình bất quá là yêu đồng tính mà thôi, chỉ cần không có thương tổn hại đến người khác, nếu không có tất yếu sẽ cảm thấy không chịu nổi.

Thần hiện tại đang làm cái gì vậy? Sau lần đó không thấy có khả năng tìm đến mình, hắn sẽ tha thứ cho mình đi. Lại vẫn là mang theo một ít u buồn, Nhất Bắc như trước nhìn phương xa, nhưng hắn không có phát hiện, ở cách đó không xa, trong một cái ngõ nhỏ, đang đậu một chiếc xe thể thao màu đen, đang nhìn chăm chú vào hắn.

Mà chủ nhân của cặp mắt kia, đúng là người mà hắn đang nghĩ đến.

Hôm nay Thần trong ngõ nhỏ đã nhìn người kia đến ngây người, xác thực mà nói sau khi chuyện này phát sinh 2 ngày, hắn liền mỗi ngày ở chỗ này chờ đợi Tiểu Bắc của hắn xuất hiện. Nơi này là hắn đi vài vòng mới tìm được điểm quan sát tốt nhất, chiều nào hắn cũng đậu ở chỗ này chờ đến đêm khuya.

Nhưng là Tiểu Bắc của hắn rất ít đến ban công, hắn chỉ có thể nhìn bóng dáng Tiểu Bắc chớp lên, âm thầm khuyên bảo hắn đừng ở trong phòng cả ngày, đối với sức khỏe không tốt, hẳn là nên hô hấp nhiều không khí mới mẻ a. Nhưng hôm nay Tiểu Bắc không phụ nhiều ngày khổ chờ của hắn, rốt cục có thể cho hắn giải tương tư khổ .

Nhìn từ bên trong nhìn ra, xuyên qua lớp kính ô tô, nhìn vẻ mặt u buồn của Tiểu Bắc, Thần thật sự đau lòng. Tiểu Bắc dường như gầy hơn, khẳng định lại không có hảo hảo ăn cơm. Lần sau nhất định hảo hảo mà giám sát hắn ăn cơm, nếu hắn không nghe lời, tựa như lão ca của hắn vậy, bức ép cũng tốt.

Mấy ngày nay, chính mình đều là nghĩ đến việc Tiểu Bắc cùng mình làm tình, Thần vì đứng xa cho nên không nghe được lời Nhất Bắc thì thầm: "Ngươi cũng nghĩ giống ta sao? Tiểu Bắc. . . . . ."

Thần một mặt tự hứa với lòng, nhất định phải mau chóng làm cho Tiểu Bắc trở lại bên hắn, một mặt đối với Tiểu Bắc khẩn cầu "Tiểu Bắc, lại ngốc trong chốc lát sao? . . . . . . Ta yêu ngươi. . . . . . Ta yêu ngươi. . . . . ." Nói xong, hắn nhẹ nhàng hôn lên..... Kính thủy tinh đang in hình bóng Tiểu Bắc.

Mà đêm nay, Nhất Bắc cũng không biết vì sao, hắn đứng ở ban công thật lâu không có rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.