"Thú" Y

Chương 7



“Nhất Bắc, chúng ta thật rất hâm mộ ngươi, có thể danh chính ngôn thuận mà xem xét việc lên lớp của ngươi trong năm nay.” Đại khái là mấy kỳ thi đã xong hết rồi, mấy ngày nay liên tục có bạn học của ta đến thăm. Mỗi lần đến đều là một đám người ríu ra ríu rít.

“Đúng vậy, lần này kỳ thi hảo khó khăn, ta xem ta lại bị cha ta bạo hành một trận rồi”. Đó cũng không phải tại ngươi ngốc.

Ôi, ta không có ý sỉ nhục người khác, chỉ là tâm tình thật sự không tốt.

Nói thật, cho dù có ngồi dựa vào 2 cái gối, ta cũng không thể ngồi được. Ngày hôm qua thú tính của hắn lại bộc phát, tàn bạo cực kì đạo đức vô cùng, thắt lưng ta dường như muốn bẻ gãy, thân dưới đau đớn đến chết lặng, thường thường còn rõ ràng cảm nhận được nhiều trận co rút đau đớn.

Cho nên ta bái thiên cầu phật mà hy vọng rằng không nên có người đến quấy rầy ta tu dưỡng. Bởi vì chỉ cần có người đến, ít nhất phải đứng dậy, chung quy không thể nằm mà đối đãi khách khứa.

“Nhất Bắc, hồn ngươi ở chỗ nào hả?” Oa a a, đừng hù ta chứ, chỗ đó đau quá đi!

“Không… Không có” Ta tận lực che dấu khuôn mặt đau đớn, cố nhe răng nhếch miệng cười.

“Nhất Bắc, ngươi chừng nào mới có thể ra viện hả?”

“Ách, hai tuần nữa.” Nếu như ta còn sống và đợi được đến ngày đó

“Còn lâu như vậy a. Chúng ta đang có ý định trong kì nghỉ này, cùng nhau qua nhà ta xem vài thứ tốt đây!” Chứng kiến thấy bộ dáng thèm thuồng của chúng, ta cũng đã hiểu ngầm. “Anh trai của ta cũng đã làm chuyện này, cảm giác tuyệt đối là rất kích thích.”

“Cái đó a, quên đi, ta bây giờ không có hứng thú với cái đó.” Đùa thôi, ta không giống các ngươi cứ thích tìm đến nơi thỏa mãn dục vọng, nhưng là ta không được kích thích cũng không có chết. Hơn nữa, xem cái kia, không phải là vừa lúc nhớ lại kinh nghiệm bi thảm rằng mình bị nam nhân kia đè đến nỗi a a ư ư sao? Ta đây còn không bị kích thích đến chết hả?

“Không hứng thú?” Thảm rồi thảm rồi, xem bọn hắn nhìn nhau rồi dùng ánh mắt kia đánh giá ta là sao chứ? “Nhất Bắc…. không phải…. ngươi ở đây thượng được một cô y tá tiểu thư nhiệt huyết nào rồi?”

“Cái gì? Điều đó không quan trọng.” Vốn chúng định chế giễu tôi, nhưng không may, người bị thượng chính là ta, người thượng ta là bác sĩ nam nhân nữa chứ.

“Tin ngươi mới là lạ! Ta muốn kiểm tra một chút!” Dứt lời, một đám người ba chân bốn cẳng chạy lại mà xốc mền ta lên.

Kỳ thật ngay từ đầu mọi người căn bản vốn là đùa giỡn, chỉ là nháo nháo, đều có chút mất ý thức. Mấy nam sinh cứ thế mà nằm lên trên ta xuống giường. Đáng thương ta lúc đó bị bọn họ nằm đè ở dưới cho nên không chống lại được.

“Các ngươi đang làm cái gì thế?” Một thanh âm trầm thấp ngay tại cánh cửa vang lên. “Bệnh viên là nơi dành cho các ngươi ầm ĩ ồn ào sao?”

Không cần đoán cũng biết là ai, nam nhân kia bình tĩnh đến nỗi muốn dọa người. Quả nhiên, hắn cũng có biết ngờ vực ư? (khúc này bạn chém T^T)

Bất quá chỉ còn ta và hắn hai người, căn phòng nhiệt độ cũng không ngừng mà giảm xuống.

Nghe được thanh âm khóa cửa, tiềm thức ta cảm thấy một tia hàn ý, đem chăn mền trên người giữ chặt một chút. Nhưng rất nhanh đã bị xốc lên.

Hắn cố kéo chăn ra khỏi đầu ta, lấy tay dùng sức nhéo cằm ta, đều có chút đau đớn. “Như thế nào lại có người đến quấy rầy ngươi. Ngươi không nói cho bọn họ biết là đừng tới sao?”

"Như thế nào có thể nói như vậy, bọn họ cũng là quan tâm ta mới tới thăm thôi." Ta nhỏ giọng mà lầu bầu .

“Quan tâm như thế nào mà phải ôm ấp thế kia?”

"Nào có, bọn họ chính là hay nói giỡn, ngươi cho rằng người nào cũng như ngươi a..."

"Giống ta thế nào?" Xong rồi xong rồi, đã kích động, còn nói bậy rồi.

"Không, không có gì." Ta vội vàng đem tầm mắt dời đi, không dám chống lại con ngươi thâm thúy như hắn.

"Ngươi thật sự là càng ngày càng không nghe lời rồi, dĩ nhiên chống đối ta." Ngôn ngữ gian xảo, hắn chậm rãi cởi quần áo ta ra. Rất nhanh sẽ thấy lộ ra trọn vẹn thân thể hiện hữu trước mắt hắn.

Hắn đem hai chân ta mở ra, một chân đặt lên đùi hắn, nghiên người ngồi ở giữa hai chân ta. “Tiểu hài tử mà không nghe lời, là phải phạt! Ngươi còn không biết, khi ta muốn trừng phạt ngươi, thì phải dùng thủ đoạn, phải không?”

Như thế nào, trước đây không phải đã bị ‘xem’ a?

“Nếu như bây giờ ngươi nhận lỗi, còn kịp đó. Hử?” Tay hắn đi tới cúc huyệt, nhẹ nhàng mà vuốt ve.

“Ta… ta làm sai cái gì?”

"Hừ, xem ra ngươi thật là một điểm giác ngộ cũng không có." Ưmm, một ngón tay bị đưa vào. Theo bản năng ta thu người lại, thoáng cái hắn đã bắt được thắt lưng, dùng một lực nhấp tới.

Cúc huyệt không có lấy một chút dễ chịu, cho dù chỉ là một ngón tay cũng rất khó chấp nhận, nội bích khô khốc vững vàng hấp thụ, làm cho nó không dễ dàng tiến vào. Phần eo bị nhấc lên không, hắn mạnh mẽ dùng ngón tay xuyên vào, khiến cho ngón tay hoàn toàn ở trong cúc huyệt.

Thật khó chịu!“Ta làm sai chỗ nào chứ? Căn bản là ngươi vô lý lấy nháo làm cớ!”

“Vậy thì hôm nay đợi chừng nào ngươi mơi biết được lỗi của mình, ta mới dừng lại!”

“Ư…Ư…”Ta phát ra tiếng rên khó chịu, thậm chí trước kia cũng bị cường lực xỏ xuyên qua, cũng sẽ vuốt ve hạ thân mà sinh ra khoái cảm. Nhưng bây giờ một điểm cũng không có.

Người này đầu óc nhất định là có chuyện, hoàn toàn không biết hắn suy nghĩ cái gì.

Số ngón tay càng ngày càng tăng, ta dần dần cảm thấy khó chịu.

Tưởng rằng hắn làm thế để nới rộng hậu môn rồi xxoo, nhưng bây giờ ba ngón tay của hắn đang tự do di chuyển trong ta, tựa hồ hắn không có ý tứ. Ánh mắt lạnh lùng nhìn vào ta, dường như muốn đem ta mặc kệ.

“A…a…a…” Cảm giác được dường như vừa lại tăng thêm một ngón, tâm ta một trận bối rối. Đã bốn ngón rồi, hắn rốt cuộc muốn làm gì? Hậu đình đột nhiên khuếch trướng, nguyên nhân dị vật tiến vào nới rộng làm cho chất lỏng chảy ra, khiến hắn nghĩ hành động của hắn rất trót lọt.

Thật sự khó chịu cực kỳ, cũng sợ hãi cực kỳ. Cảm giác có sự xâm nhập đến, nhất định hơn phân nửa bàn tay định tiến vào. Dường như cái cúc huyệt mỗi lần ra vào đều hé ra, đau quá, đau quá, đau đớn cực kỳ.

“Không nên! Không nên a!” Khi ta phát hiện, hắn cố gắng đem ngón cái đưa vào, cũng không nhịn được kêu lớn lên.

“Như thế nào? Biết sai rồi sao?” Tốt, hắn dừng lại rồi. Nhưng thấy ta không lên tiếng, vừa lại tiếp tục đem ngón cái dò xét vào.

“Ta sai rồi! Ta sai rồi! Ta biết sai rồi!” Không nên đưa vào nữa.

“Ô? Thật sao? Vậy ngươi nói xem, ngươi làm sai chỗ nào?”

“Ta… Ta…” Ta thật sự không biết a!

“Ngươi…”

“Dee Dee Dee Dee” Ngay lúc hắn lại muốn tiếp tục, máy báo tin nhắn của hắn vang lên.

Hắn bất đắc dĩ buông thắt lưng ta, dùng nọ vậy chích không rãnh địa thủ ấn động cơ khí “Thật phiền toái.”

“Oa a a a” Không hề dự đoán trước, bàn tay cắm vào trong thân đột ngột rút ra. Cơn đau tỏa ra khắp thân thể, không ngừng run rẩy hồi lâu, mới thoát lực mà ngã xuống giường. Cúc huyệt cực lực mà co rút lại.

“Chờ ta xong xuôi sự tình trở về sẽ tiếp tục” Hắn đắp lại chăn mền cho ta, lạnh lùng bỏ lại những lời này rồi đi mất. Tại ta mà nói, giống như một quả bom vậy.

Ta vẫn không nhúc nhích mà nằm thật lâu, bởi vì nơi đó co rút đau đớn làm ta không dám di chuyển. Nhưng đại não lại không ngừng hoạt động.

Không thể ở lại chỗ này rồi, không thể rồi, nam nhân kia thật đáng sợ, nói không chừng thật sự sẽ chết trong tay hắn. nhưng mà, còn tấm hình thì sao? Làm sao bây giờ? Mặc kệ, nói cho ba mẹ, bọn họ sẽ đến giải quyết, bọn họ nhất định sẽ bảo vệ ta. Dù sao ta cũng là con của bọn họ. Vậy thì cứ thế mà làm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.