Thừa Tướng, Phu Nhân Không Thể Sủng

Chương 20: Cùng quân luận thắng thua (4)



Khuynh Lăng vạn lần đều không thể tưởng tượng được hắn sẽ nói ra như thế. Trái xưng vi phu, phải gọi nương tử, miệng chiếm hết tiện nghi của nàng không nói, còn trực tiếp đem những vụ án mạng phát sinh gần đây ở Tấn Vân thành rũ bỏ khỏi bản thân một cách nhanh chóng.

"An Lịch Cảnh, ngươi nếu còn nhục nhã ta thêm lần nữa, đừng trách ta ỷ vào người đông thế mạnh ngay tại chỗ đem ngươi áp giải lên công đường nhờ Tiền Tri phủ chủ trì công đạo." Trong cơn giận dữ, váy bách thủy bởi vì kích động của nàng mà lắc lư một trận, như từ mặt nước nhấc lên ba vầng sáng.

Đáng tiếc, khuôn mặt nàng đỏ bừng vì phẫn nộ lại chỉ làm cho An Lịch Cảnh càng thêm thoải mái, thân dài như ngọc khẽ híp mắt mỉm cười: "Đánh là thương mắng là yêu, Lăng nhi luôn thích đối với vi phu biểu đạt các loại yêu khác nhau, mỗi lần đều làm vi phu thụ sủng nhược kinh." Rốt cục không còn xưng hô là "Vị công tử này" xa lạ như trước, có thể làm cho nàng hắn hô thẳng kỳ danh của hắn, cũng được cho là một đột phá nho nhỏ.

"Ngươi cái đồ đăng đồ tử! —— "

"Tứ tiểu thư, còn có vị này... An công tử." Canh sư gia gặp qua sóng to gió lớn, nghĩ đây là tình huống nam hữu tình nhưng nữ vô tình. Nhưng mà việc cấp bách không có thời gian cho hắn để sự việc phát triển thêm . "Hoàng Thượng ra lệnh bắt đại nhân trong vòng bảy ngày phải phá được án. Nay bảy ngày đã qua ba ngày, đại nhân đã gấp rút như nước tới chân. Nếu tứ tiểu thư cùng An công tử đều là nhân chứng trọng yếu, vậy thỉnh cùng nhau đến hậu đường ngồi xuống, hảo hảo cùng uống một chén nước trà."

Mạng người quan trọng, ân oán cá nhân phải gạt qua một bên.

Khuynh Lăng nương theo Hoàn Ngọc bước vào nha môn, mà An Lịch Cảnh cũng thuận lợi tiến dần từng bước.

"Tứ tiểu thư, An công tử như trích tiên, ngọc thụ lâm phong phong lưu phóng khoáng tài hoa hơn người, kỳ thật cũng không kém so với Thừa tướng .Ngài không cần cứ nhớ thương Thừa tướng , nếu là làm cho lão gia biết được chuyện ngài cùng Thừa tướng trong lúc đó, không biết sẽ ép buộc ngài như thế nào đâu." Nghe Hoàn Ngọc cố ý tới gần nàng bên tai nàng hạ giọng khuyên nhủ, Khuynh Lăng chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.

Cảm tình của tỳ nữ của mình, mới qua một lát công phu như vậy, liền bị người thu mua rồi sao?

Trích tiên?

An Lịch Cảnh có thể xứng với cái danh trích tiên?

Nhìn nam nhân phía trước cùng Canh sư gia có một câu không một câu nói đáp, Khuynh Lăng nháy mắt giật mình.

Đêm đó An Lịch Cảnh quần áo lửa đỏ, khiến cho nàng đối với hắn chán ghét dị thường. Hôm nay hắn mặc quần áo màu bạc, tiêu sái không kềm chế được, trong tay cố tình còn cầm ngọc cốt phiến, quả thật có vài phần hương vị giống trích tiên. Cũng khó trách Hoàn Ngọc lại đỏ mặt khi thấy hắn .

Nhưng An Lịch Cảnh giống như có mắt ở phía sau, thời điểm nàng đang xoi mói giống như đánh giá hắn, hắn bỗng dưng xoay người lại. Sau đó, mày hơi nhướng, bộ dáng như xem bộ dạng của nàng đang rình coi bị hắn bắt gặp như thế nào.

Nhưng mà lời hắn vừa nói ra, cũng là làm cho nàng cả kinh: "Lăng nhi, nghe Canh sư gia nói, cha nàng cũng vừa lúc ở nha phủ làm khách. Như thế này nàng nên hướng tới đại nhân hảo hảo giới thiệu vi phu, không thể làm mất cấp bậc lễ nghĩa."

Cha..

Hắn cư nhiên đã ở đó?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.