Thừa Tướng, Phu Nhân Không Thể Sủng

Chương 38: Giải oan 1



Bóng đêm mông lung đèn đuốc huy hoàng, trước đài đã sớm có nữ tử một thân văn nhã, dáng người yểu điệu thướt tha, như hoa rơi nước chảy xinh đẹp loá mắt hiến vũ, hấp dẫn ánh mắt mọi người dưới đài.

Tiệc đại thọ sáu mươi tuổi của Khuynh Đỉnh Thiên tuy rằng đã sớm chuẩn bị thỏa đáng nhưng lại chậm chạp chưa khai yến, vừa nghĩ cũng biết là cố ý chờ hoàng thượng Cẩm Tử Túc xuất hiện.

Khuynh Lăng vừa đến, liền cảm nhận được cái nhìn sắc bén từ Khuynh Đỉnh Thiên.

Tân khách xung quanh cũng đồng dạng hít vào một hơi.

Đối với cách trang điểm của nàng tối nay, Khuynh Lăng đủ tự tin để so sánh với trang phục của Nhị tỷ ,Tam tỷ, nhưng nàng còn chưa có tự kỷ đến mức trực tiếp so sánh bản thân trước mặt mọi người.

Tầm mắt chậm rãi ngắm nhìn bàn tay đang nắm lấy tay Phong Đình Uyên.

Vừa mới rồi nàng bắt hắn mang nàng ra khỏi trận pháp kia, hắn tuy là đáp ứng, nhưng vì thấy hai mắt nàng không thể nhìn thấy nên nắm tay nàng, một đường mang nàng đi theo.

Tay bị hắn nắm chặt ở trong lòng bàn tay, cảm nhận được sự yên tĩnh ấm áp, Khuynh Lăng giống như hồi tưởng về những ngày xa xôi đã qua, cùng hắn vui cười cùng hắn tức giận, hưởng thụ tình yêu ngươi đuổi ta bắt của hai người.

Trong khoảng thời gian ngắn nàng quên không bỏ tay hắn ra.

Nếu nói lúc trước là quên bỏ ra thì bây giờ trước mặt phần đông tân khách thậm chí là nét mặt già nua của Khuynh Đỉnh Thiên càng ngày nghiêm túc , kiều nhan của nhị tỷ hổn hển, nàng cố ý không lên tiếng nhắc nhở Phong Đình Uyên chú ý đến thân phận của hai người cách biệt.

"Ngươi là đồ không biết xấu hổ, dám câu dẫn tỷ phu , ngươi đây là muốn gì! ?" Khuynh Lạc Nhạn hiển nhiên là tức giận không nhẹ, không để ý Khuynh Tiếu Lộ cản trở, trực tiếp từ bên cạnh Khuynh Đỉnh Thiên chạy tới, hai thứ cao ngất trước ngực như thể nhảy dựng lên, giống như tùy thời có thể từ quần áo cản trở mà ra, làm cho người ta đỏ mắt.

Một cái bàn tay, hung hăng quăng lại, độc, nhanh, chuẩn.

Khuynh Lăng lại chính chính tà tà liếc nàng ta một cái, đôi mắt làm ra vẻ không có tiêu cự, giống như căn bản là không nhìn thấy khí thế bức người cả vú lấp miệng em của nàng ta.

"Lạc Nhạn, nàng nói cái gì ngu ngốc vậy? Lăng nhi ở trong phủ lạc đường ,ta dẫn đường cho muội ấy đi thì làm sao? Thân là tiểu thư khuê các mà lời nói ra luôn bôi nhọ người khác, nàng đây là muốn quăng đi thể diện của nhạc phụ đại nhân hay là quăng đi thể diện của ta! ?"

Không giận mà uy, Phong Đình Uyên trực tiếp chặn đứng một cái tát kia của Khuynh Lạc Nhạn, nguyên bản cái tát sẽ in hằn trên mặt Khuynh Lăng, bây giờ cánh tay định giơ lên tát đã bị gắt gao kiềm chế .

Đối với sự bảo hộ của hắn, Khuynh Lăng âm thầm cảm thấy buồn cười.

Trong lòng bàn tay mất đi sự ấm áp, nàng biết, là hắn cố ý .

Rõ ràng dùng tay kia có thể dễ dàng chặn đứng thế công của Khuynh Lạc Nhạn, tại sao lại lựa chọn buông bàn tay đang cầm tay nàng ra .

A...

Hắn đúng là vẫn còn sợ hãi bị bại lộ quan hệ không minh bạch của hai người, hắn bây giờ đã là Thừa tướng tôn sư, sẽ bị mọi người chỉ trích trào phúng.

"Hoàng Thượng giá lâm! —— "

"Hiền phi nương nương giá lâm! —— "

Hoàng thượng vừa tới ,bầu không khí giương cung bạt kiếm dịu đi vài phần áp lực.

Mọi người vội vàng quỳ xuống hô vạn tuế.

Khuynh Lăng nhíu nhíu mày, không nghĩ tới Cẩm Hoài đế sẽ cấp cho vị nhạc phụ đại nhân này mặt mũi, thế nhưng cùng đại tỷ tự mình tới tham gia thọ yến của Khuynh Đỉnh Thiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.