Thừa Tướng, Phu Nhân Không Thể Sủng

Chương 5



Ba ngàn năm sau.

Thiên cung.

Đông Phương tảng sáng, vạn vật sống lại.

Mới từ Kim Loan điện đi ra, Thái Bạch Kim Tinh liền kêu Thái Thượng Lão Quân: "Lão quân đi thong thả, xem giúp ta tổng thể như thế nào?"

Tiên phong đạo cốt, Thái Thượng Lão Quân vuốt vuốt râu bạc của mình, một đôi mắt để lộ ra tinh quang: "Tinh quân đã yêu cầu, lão nhân như thế nào cự tuyệt? Không bằng đi núi Côn Luân của Tây Vương Mẫu quấy rầy, thuận đường uống một chén quỳnh tương?"

"Rất tốt, vẫn là lão quân nghĩ chu đáo."

Vừa nói chuyện, hai người đã biến thành hai đạo hào quang, một vàng một trắng, hướng núi Côn Luân mà đi.

Núi Côn Luân.

Đài luân hồi.

Sắc trời đen tối, phía đông nam, mây đen kéo đến, đông nghìn nghịt tràn ngập nửa bầu trời.Mây kia nồng đậm thành một đoàn, giống nhau muốn nứt vỡ cả trời, lực nhổ núi cao,như muốn phá nát đài luân hồi.

Sét đánh đầy trời,đá trên bàn cờ rung lên.Quân cờ trắng đen cũng dần bị sai vị trí,giống như bị chồm qua tầng mây,mưa gió ngập trời như là ý chỉ của thiên giới đâu thèm quan tâm đến nhân gian.

“Nhị vị thật có nhã hứng, dông tố lớn như vậy còn bày ra sắc mặt lạnh nhạt đánh cờ như thường” . Xuyên vào bên trong là một thanh âm đầy từ tính vang lên, giọng điệu hơi có chút tà tứ, người tới kim quan thúc phát, quần áo màu bạc có thêu rồng phượng, nhẹ nhàng vung tay lên không trung, nước sơn ngọc cốt nhẹ vẩy lên mặt quạt, liền dễ dàng phá giải kết giới hai người thiết kế tiến vào lương đình.

“Tam điện hạ” Thái thượng Lão Quân cùng Thái Bạch Kim Tinh nhìn thấy hắn đều nhất thời ngẩn ra, theo sau vội cúi thắt lưng xuống làm lễ.

“Đứng lên đi, ngày thường trước mặt phụ vương ta các ngươi còn lười đụng xương cốt,lúc này cùng bản điện hạ chào, chẳng phải là bị các ngươi dọa chết sao?”cặp mắt phượng hẹp dài tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) ,ngọc cốt phiến trong tay An Lịch Cảnh vừa động , hai người vừa ban nãy còn khúm núm giờ lại được ngồi xuống ghế đá. Mà chính hắn cũng vừa dùng thuật pháp biến ra ôn hương nhuyễn ngọc tháp nằm xuống hưởng thụ. Đầu vai là hai ngón tay tiểu tiên nga một đứng bên trái , một đứng bên phải hắn ,rất thích ý.

“Xin hỏi tam điện hạ đến bái phỏng là có chuyện gì ?” Thái Thượng Lão Quân tay vuốt vuốt chòm râu, mặt mũi hiền lành cố gắng bình tĩnh.Nhưng đáy lòng hắn đã sớm bồn chồn, nhất định đã bị nhìn ra. Hết thảy, đều là kiếp số sao ?”

“Tiên đồng của ngươi đã đến trước mặt bản điện hạ tố cáo ngươi hết thảy, nói ngươi tự tiện ăn cắp quỳnh tương mà Tây Vương Mẫu ủ, bản điện hạ tự nhiên là tới xem sự tình như thế nào ." , Khi nói chuyện, mày kiếm hơi nhíu lại, ý bảo đá trên bàn còn tản ra nồng đậm hương rượu kim tôn.

Thái Thượng Lão Quân tức thì đơ người ngay tại chỗ, âm thầm cáu giận không phải là không mang theo hắn sao ? Đứa nhỏ chết tiệt kia thật đúng là đem sư phụ hắn bán đứng. Nghiệt đồ! Nghiệt đồ a!

"Dông tố này quả là có chút cổ quái a, một tiếng lại nhanh hơn một tiếng,quả là nghiêm trọng. Xem ra lại là người nào không hay ho vướng lại thiên kiếp . Này một ngàn năm hao phí một lần chân lực, thành tiên thật đúng là không dễ a." Cúi đầu nhìn nhân gian, thương hải tang điền (Từ cũ dùng trong văn học chỉ những sự thay đổi lớn lao như ruộng dâu biến thành biển xanh. ), dông tố không nghỉ. Mà nơi này chỗ núi Côn Luân, chung quy không thể so với thiên giới, có kết giới ở ngoài,bị dông tố tàn sát bừa bãi, sét đánh đầy trời.

"Tam điện hạ lời này sai lầm rồi, làm sao để ở đi thiên kiếp, rõ ràng là Âm Thốn Tà kia thật vất vả đắc đạo thành tiên lại bị điên , thế nào cũng phải phá tan mưa gió lôi điện cản trở, hủy đi tiên căn tiên duyên." Thái Bạch Kim Tinh mê rượu đã sớm là người thiên giới nhàn đến vô sự gặp phải đối tượng trào phúng vài câu. Lúc này gặp An Lịch Cảnh thật vất vả trộm theo quỳnh tương uống để dời đi đề tài, tự nhiên là mừng rỡ đi xuống nói.

Mà đối diện hắn là Thái Thượng Lão Quân, lại bất động thanh sắc lắc đầu, mặc cho hắn nháy mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.