Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 1-2: Vứt bỏ tính mạng



Trong mơ hồ, nàng nghe được một trận bước chân 'rầm rập' từ xa đến gần.

'Rầm' một tiếng. Là âm thanh cửa bị người phá ra.

Gió thổi qua gò má, một trận rùng mình đánh tới làm Mạch Sương bừng tỉnh.

Bên tai truyền đến tiếng ngáy, nàng vô ý thức quay đầu lại, trước mặt nàng hé ra một khuôn mặt được phóng đại tràn đầy dữ tợn, mép miệng hắn vẫn còn lưu lại nước miếng.

Nàng phát hiện nàng và Thái tử hai người quần áo không chỉnh tề nằm cùng một chỗ. Kinh hãi kêu lên một tiếng nhưng bất đắc dĩ lại không phát ra được tiếng nào. Bối rối đứng lên, hai tay chỉnh lại quần áo, co lại ở một góc, hai mắt mờ mịt nhìn đám người vừa xông vào trong phòng.

Trong đám người này, người cầm đầu đứng phía trước hiển nhiên là Hách Liên Dực. Còn có rất nhiều Phu nhân, Tiểu thư nhà quan gia đêm qua ngủ lại phòng khách, có cả thầy tu của Tướng Quân Tự. Bọn họ ngây ngốc trừng mắt, khó tin nhìn chuyện động trời của hoàng gia đáng gièm pha trước mặt.

Chuyện sao có thể thành như vậy ?? Nàng sao có thể cùng Thái tử quần áo không chỉnh tề nằm một chỗ ?? Hắc y nhân đánh choáng nàng tối hôm qua sao lại đưa nàng đến đây ?? Không lẽ người nọ đúng là người do Hách Liên Dực phái tới ??

"Hoang đường ! Hoang đường ! Quả thật là hoang đường !"- Giọng của một lão già râu ria hoa râm nói, ông ta từ sau lưng Hách Liên Dực đi ra trước mặt hắn, đứng đầu. Người này là thúc thúc của đương kim Hoàng Thượng, đức cao trọng vọng, Hoàng Thượng đối với ông ta hết sức kính trọng.

Nghe lão Hoàng thúc lên tiếng, tất cả mọi người đều phục hồi lại tinh thần.

"Ra ngoài, toàn bộ đều ra ngoài !"- Lão Hoàng thúc mở miệng, trừ Hách Liên Dực nãy giờ không cử động ra, tất cả những người còn lại đều lui ra ngoài.

"Súc sinh ! Toàn bộ mặt mũi Nam Hạ quốc đều bị ngươi làm mất hết. Còn không mau đứng lên !"- Tiếng lão Hoàng thúc lớn như sấm.

Mà sau khi phát sinh ra động tĩnh lớn như vậy, Thái tử vẫn còn ngủ như con heo chết. Lão Hoàng thúc tức mà không biết nói sao, trực tiếp đi đến nhấc chân lên chào hỏi lên người Thái tử.

"Quá... Thái Hoàng thúc.... ngươi sao lại ở đây ??"- Lão Hoàng thúc được Hoàng Thượng kính trọng, tính hơi nóng nảy, Thái tử có chút sợ ông ta. Hiện tại vừa thức dậy đã thấy khuôn mặt lão Hoàng thúc tràn đầy tức giận, hắn sợ đến mức phải nhấc cái mông đứng lên, mở ra đôi mắt buồn ngủ mông lung.

Tối qua hắn bị Mạch Sương đánh một quyền vào mắt phải, bây giờ bị sưng đỏ lên còn chưa có biến mất. Đầu hắn lệch qua một bên, quần áo không chỉnh tề, hoàn toàn không có một chút bộ dáng của một Hoàng Đế tương lai !

Lão Hoàng thúc nhìn bộ dáng chán chường lười biếng của hắn, đôi mắt tràn ngập thất vọng: "Đồ hỗn trướng, ngươi còn mặt mũi để lên tiếng, nhìn một chút ngươi đã làm ra cái chuyện tốt gì ??"

"Hoàng huynh, ngươi rốt cuộc đã làm gì Sương nhi ?"- Hách Liên Dực bộ dáng ẩn nhẫn vẻ mặt, bước lên một bước, lòng vô cùng đau đớn khiển trách hỏi.

Nghe được lời khiển trách của Hách Liên Dực, Thái tử đột nhiên nhảy dựng lên: "Tứ hoàng đệ. Rõ ràng là ngươi...."

Hách Liên Dực thấy Thái tử định nói ra sự thật, vội vàng lên tiếng cắt đứt: "Ngươi sao có thể làm vậy với Sương nhi ? Sương nhi chính là đệ muội tương lai của huynh !"

Mạch Sương lẳng lặng co rúm ở một bên, ôm chặt quần áo, hai mắt mờ mịt, khi nghe được lời nói của Hách Liên Dực nàng như phục hồi lại tinh thần. Mắt lạnh nhìn khuôn mặt đau lòng của Hách Liên Dực, trong lòng thầm khịt mũi coi thường.

"Ta biết Hoàng huynh hâm mộ Sương nhi đã lâu nhưng Hoàng huynh rõ ràng đã biết Phụ hoàng sớm đã ra thánh chỉ tứ hôn cho ta và nàng. Thế nhưng hôm nay lại làm vậy với Sương nhi. Chẳng lẻ Hoàng huynh không đem Phụ hoàng để vào mắt sao ?"- Hách Liên Dực xúc động phẫn nộ nói.

Nhìn vào như hắn chỉ vô tình chất vấn nhưng thật ra là đang cố chụp cái mũ miệt thị vương quyền lên đầu Thái tử.

"Hách Liên Dực, ngươi nói hưu nói vượn !"- Thái tử cũng nổi giận, rõ ràng là Hách Liên Dực muốn đem Mạch Sương đưa cho hắn nhưng bây giờ nghe ý tứ trong lời nói của hắn thì rõ ràng không phải là như vậy. Chuyện này hắn sao có thể không phiền lòng. Nhưng hắn còn chưa nếm được Mạch Sương thì đã bị nàng đánh đến choáng, sau đó liền thở to ngủ luôn. Lúc tỉnh lại thì bị người ta nói là làm bẩn Mạch Sương, chuyện này hắn sao có thể không lo lắng.

"Ngươi nói ta nói hươu nói vượn ? Sự thật bày ra trước mắt rành rành, ngươi đừng có ngụy biện !"- Hách Liên Dực kích động nói, ánh mắt tức giận còn có vô tội cùng ủy khuất.

Hắn không để cho Thái tử có cơ hội mở miệng đã làm một bộ dáng đau lòng nói: "Hoàng huynh cho rằng đung biện pháp chiếm thân thể của nàng thì sẽ chiếm được nàng sao? Không, ngươi nằm mơ, ngươi vĩnh viễn cũng không có khả năng có được nàng."

"Sương nhi yêu ta, ta cũng yêu Sương nhi. Ta không thể mất đi Sương nhi. Cho dù Sương nhi bị biến thành cái dạng gì thì ta mãi mãi cũng sẽ không buông nàng ra."

Ý của câu này là tình yêu giữa hắn và Mạch Sương rất sâu đậm, Mạch Sương không thể nào phản bội hắn, tất cả đều là do Thái tử bức bách nàng.

Mạch Sương nghe lời nói của Hách Liên Dực như đang đem thâm tình mình ra thổ lộ, nhìn sự đau lòng trên mặt hắn và Lão hoàng thúc ở một bên đang không ngừng thở dài. Nàng trong nháy mắt đã sáng tỏ.

Hách Liên Dực sắp xếp tống nàng lên giường Thái tử ở Tướng Quân Tự thì ra là muốn hãm hại Thái tử.

Thái tử cưỡng bức Vinh vương phi tương lai trong sương phòng Tướng Quốc Tự là một chuyện dèm pha động trời, đánh mất hết mặt mũi hoàng gia.

Hách Liên Dực nhất định biết Lão hoàng thúc sẽ ngủ lại ở Tướng Quốc Tự nên cố ý để ông ta thấy được bộ mặt hèn hạ của Thái tử. Nếu như Lão hoàng thúc đức cao trọng vọng này trước mặt Hoàng Thượng trình lên việc làm của Thái tử, đến lúc đó Thái tử sợ rằng chống không nổi.

Còn lí do Hách Liên Dực muốn thiết kế hãm hại Thái tử, nàng suy nghĩ một chút liền đoán được, hắn làm như vậy đơn giản là muốn ngôi vị Hoàng Đế.

Vì ngôi vị Hoàng Đế, Hách Liên Dực, ngươi đúng là không từ một thủ đoạn nào !

"Hách Liên Dực, ngươi là tiểu nhân hèn hạ, rõ ràng là ngươi nói muốn đem Mạch Sương dâng lên cho bản Thái tử, còn bảo bản Thái tử đến đây tìm nàng...."

"Đồ hỗn trướng, đúng là hoang đường đến cực điểm !"- Lão Hoàng thúc phẫn nộ cắt đứt lời Thái tử.

"Có gan làm ra loại chuyện xấu hổ này thì sao không có can đảm thừa nhận ?? Còn muốn đem nước bẩn hắc lên đầu Dực nhi ?? Hừ, bản vương cực kì thất vọng về ngươi !"

"Thái Hoàng thúc, lời bản Thái tử nói đều là thật !"

"Ngươi câm miệng !"- Lão Hoàng thúc chỉ tin vào sự tình mình nhìn thấy trước mắt, không cho Thái tử có cơ họi nói rõ.

Trong mắt Hách Liên Dực lóe ra một tia đắc ý.

"Sương nhi, ngươi chịu ủy khuất rồi. Sau này cho dù có phải liều mạng ta cũng sẽ không để người khác làm tổn thương ngươi lần nữa."- Hách Liên Dực vẻ mặt thâm tình, đi tới bên người Mạch Sương.

Bây giờ Mạch Sương thật muốn vỗ bàn trầm trồ khen ngợi, điên cuồng cười to. Hách Liên Dực, ngươi thật sự đúng là cái con hát kĩ thuật hạng nhất, vừa hát vừa đánh trống, ngươi làm mọi thứ đều rất tốt.

Thật đáng tiếc, nàng bây giờ *thế đơn lực bạc, không có cách nào vạch trần vở kịch của hắn. Nhưng mà quân tử báo thù mươi năm chưa muộn. Nàng hôm nay phải khuất nhục nhưng ngày khác chắc chắn sẽ nhất nhất đòi lại.

*thế đơn lực bạc: không có thế lực hậu thuẫn đằng sau, chỉ có một mình.

"Sương nhi."- Hách Liên Dực đến gần nàng, định đem tay ôm nàng vào lòng nhưng nàng lại độ nhiên đẩy tay của hắn ra, đứng lên, không quan tâm ngó ngàng đến hoàn cảnh mà lao ra ngoài.

Sau khi biết rõ lí do vì sao hắn lại tàn nhẫn đối với nàng như vậy xong, thì một khắc nàng cũng không muốn ở lại chỗ này xem hắn biến đổi sắc mặt diễn kịch nữa. Nếu tiếp tục ở lại, nàng lo lắng mình chịu không nổi sẽ bị điên mất.

Nàng lao ra cửa, sử dụng tất cả khí lực chạy về phía trước, rất nhanh đã cách Hách Liên Dực khá xa.

Nàng chạy rất mệt mỏi, hai chân mềm nhũn, quỳ gối dưới đất.

Ánh nắng ban sớm sáng rỡ mà ấm áp nhưng trong lòng nàng lại rét lạnh đến cực điểm.

Đột nhiên có một bóng ngân quang chợt lóe qua. Nàng cảnh giác ngẩn đầu, theo bản năng muốn đứng dậy. Nhưng còn không chờ nàng đứng dậy, một hồng y nữ tử như ảo ảnh xuất hiện, tiến lên, đá một cước vào đầu gối Mạch Sương. Sau đó, đem một thanh chủy thủ dứt khoát đâm vào ngực nàng.

Thủ pháp ngoan tuyệt, gọn gàng.

Mạch Sương ngẩn đầu, kinh hãi nhìn người vừa tới. Nàng chưa bao giờ biết có người võ công cao thâm và lòng ngoan quyết đến thế, khiến cho nàng một tia đánh trả cũng không có.

Khuôn mặt hồng y nữ tử kiều diễm, dưới khóe mắt phải có một nốt ruồi yêu mị. Không sai, người tới chính là Văn Thi Dung.

"Vì sao ??"- Mạch Sương vẫn như cũ nói không ra lời, chỉ có đôi môi mấp máy ra hình dáng câu từ.

Dao găm xuyên thấu qua lòng nàng, nàng biết, mình chống đỡ không được bao lâu nữa rồi. Nhưng nàng vẫn không hiểu, nàng luôn đối đãi với Văn Thi Dung như tỉ muội, vậy thì rốt cuộc là vì cái gì mà nàng ta lại đột nhiên phản bội nàng ?? Thậm chí không tiếc ra tay độc ác để giết nàng.

"Là lệnh của Hách Liên Dực sao ??"- Thấy Văn Thi Dung nhìn nàng nhưng không trả lời, vẫn chưa từ bỏ ý định, nàng lại hỏi một vấn đề khác.

"Rất muốn biết vì sao ta giết người phải không ??"- Văn Thi Dung ánh mắt quyến rũ nhíu lại, cúi người hỏi.

Mạch Sương gật đầu.

Văn Thi Dung cười đến thần bí khó lường, đứng thẳng.

"Chuyện này ngươi nên đi hỏi Diêm vương đi !"- Nhìn Mạch Thương bây giờ chỉ là nỏ thần hết đà, nàng ta cũng không làm gì nhiều mà chỉ bỏ lại một câu rồi rời đi.

Con ngươi Mạch Sương từ từ tan rã, trước mặt tối sầm, sau đó đã lọt vào bóng tối vô tận.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.