Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 16: Nói dối không đỏ mặt



Thanh Linh vừa về tới tiểu viện của chính mình, lại phát hiện Diệp Thanh Ngọc đã có mặt ở đó, nàng vừa thấy Thanh Linh tiến vào cửa viện, liền sai người tiến lên bắt lấy Thanh Linh.

"Đại tỷ, ngươi đây là muốn làm gì??" Thanh Linh không có giẫy dụa, tùy ý để các nàng bắt lấy, nàng còn không biết mình đã đặc tội gì với Diệp Thanh Ngọc.

Diệp Thanh Ngọc tiến lên, nhìn nàng đầy oán độc, lấy ra một cây chủy thủ vỗ vỗ vào mặt nàng: "Diệp Thanh Linh, ngươi là tiểu tiện nhân, lại dám qua mặt ta vụng trộm đi quyến rũ Vinh vương, ngươi không phải chỉ có bộ dáng đẹp mắt một chút thôi sao, hôm nay ta sẽ phá hủy gương mặt của ngươi, xem ngươi lại lấy cái gì đi quyến rũ Vương gia."

Sau khi Hách Liên Dực biết khuôn mặt của nàng bị hủy cũng không còn đến tìm nàng, Diệp Thanh Ngọc đoán rằng hắn nhất định đã bị gương mặt của mình dọa sợ. Lúc nàng nghe được hắn đưa Thanh Linh hồi phủ, hai người còn vừa nói vừa cười, nàng liền ghen tỵ đến nổi điên. Nếu như nàng cũng đem khuôn mặt Diệp Thanh Linh phá hủy, Hách Liên Dực cũng sẽ không nhìn Diệp Thanh Linh thêm một cái, tiểu tiện nhân Diệp Thanh Linh này cũng sẽ không thể cướp đi Hách Liên Dực từ trong tay nàng.

Nàng quyến rũ Hách Liên Dực, đó chính là thiên đại trò cười. Hắn là mật đường, ta là thạch tín. Hách Liên Dực đối với ngươi là trân bảo, nhưng đối với Diệp Thanh Linh nàng mà nói, Hách Liên Dực còn thua xa cái rắm thúi. Bất quá những lời này, nàng cũng không nói ra khỏi miệng.

Dao găm lạnh buốt dán ở trên mặt, Thanh Linh không có chút vẻ sợ hãi nào, luôn lạnh nhạt, bình tĩnh mở miệng nói: "Đại tỷ ngươi hiểu lầm, hôm nay ta chỉ trùng hợp gặp được Vương gia mà thôi. Sở dĩ Vương gia cùng ta vừa nói vừa cười, đó là bởi vì ta nói cho hắn biết gương mặt Đại tỷ có khả năng được cứu rồi, sau khi hắn nghe được mới cười một chút. Đại tỷ, Vương gia cùng ta nói cười, tất cả đều là vì Đại tỷ a." Nàng nói dối mặt không đỏ tim không đập mạnh. Trên thật tế, Hách Liên Dực ở trước mặt nàng chưa từng nhắc đến Diệp Thanh Ngọc dù là nửa câu.

Diệp Thanh Ngọc bán tín bán nghi, lửa giận cũng đã biến mất hơn phân nửa, nghiêng đầu suy nghĩ: "Ngươi nói thật sao?? Mặt của ta thật sự được cứu? Sau khi Vương gia biết còn rất vui mừng sao??" Trong mắt nàng bắt đầu có mong đợi.

Không biết miệng kẻ nào bỉ ổi, đem tin tức Đại tiểu thư phủ Uy Viễn Tướng quân bị hủy dung truyền ra ngoài, khiến mọi người đều biết dung mạo Diệp Thanh Ngọc còn kinh khủng hơn quỷ.

Vốn tưởng rằng Băng Ngọc Liên có thể trị tốt mặt của nàng, nhưng sau khi dùng Băng Ngọc Liên kia xong, mặt không những không thấy tốt lên, mà ngược lại còn chuyển biến ngày càng nghiêm trọng. Đáng ra chỉ có nửa khuôn mặt bị hủy, nhưng bây giờ cả khuôn mặt đều lan đầy vết ngâm vàng, hoàn toàn không còn nhận ra được dạng người. Các đại phu nổi danh ở Hạ Thành đều đã mời đến, nhưng người nào cũng bó tay.

Hiện nay khắp nơi bên ngoài đều đang rỉ tai nhau tin tức nàng bị hủy dung, khiến nàng không dám bước ra khỏi cửa nửa bước, ngày ngày khó chịu ngây ngốc bên trong phủ, Hách Liên Dực cũng không hề đến tìm nàng, nàng sắp khó chịu đến nổi điên rồi.

"Tất nhiên là thật!" Người nào đó tiếp tục trấn định nói dối.

"Hương Thảo có biết một vị đồng hương, chuyên trị các tạp chứng ngoài da. Hôm nay ta cùng Hương Thảo đi trên ngã tư đường, đúng lúc gặp được hắn, ta có hỏi qua chứng bệnh của Đại tỷ."

"Hắn nói như thế nào??" Diệp Thanh Ngọc vội hỏi.

Hương Thảo đứng một bên tràn đầy kinh ngạc nhìn chằm chằm Thanh Linh, ánh mắt mang nghi hoặc, nàng có quen biết người nào đồng hương biết trị bệnh ngoài da sao?? Còn có, Tiểu thư nhà nàng biết nói dối từ khi nào??

"Hắn nói, dựa vào y thuật của hắn, bệnh trên mặt tỷ tỷ tất nhiên không thành vấn đề, ta vốn muốn mời hắn vào trong phủ, nhưng tính tình người này có chút cổ quái, còn ngạo mạn, nhất định đòi bệnh nhân phải tự mình đi mời hắn." Thanh Linh nói

"Hắn ở đâu??" Diệp Thanh Ngọc lại hỏi.

"Đại tỷ, ngươi nhìn thanh chủy thủ này" Mắt Thanh Linh liếc vè phía dao găm, không trả lời. Ý tứ rất rõ ràng, không lấy ra dao găm đừng mong nàng nói.

Diệp Thanh Ngọc cũng hiểu ý trong lời nàng, do dự một lát, cuối cùng chậm rãi thu hồi lại dao găm. "Mau nói" Giọng nói đã có chút không kiên nhẫn.

"Nghe nói hắn đang dừng chân tại tửu lâu Thính Vũ, tên gọi là Bạch Thuật" Thanh Linh tự tiện nói ra tên một tửu lâu mới mở nàng vô tình thấy hôm nay.

"Hừ, hôm nay tạm thời bỏ qua cho ngươi, nếu Bạch Thuật kia trị không hết được mặt của bổn Tiểu thư, gương mặt này của ngươi chắc chắn cũng không được nguyên vẹn." Sau khi Diệp Thanh Ngọc lạnh lùng uy hiếp Thanh Linh, liền dẫn người rời đi.

"Tiểu thư, cái người Bạch Thuật biết y thuật kia ở đâu ra?? Lỡ như Đại tiểu thư biết được ngươi lừa gạt nàng, lúc đó phải làm sao bây giờ." Hương Thảo lo lắng nói.

"Trước mặt ngươi không phải có một người sao??" Thanh Linh nháy mắt mấy cái, giảo hoạt nói.

"Ngươi muốn giả trang thành Bạch Thuật??" Hương Thảo ở cùng Thanh Linh nhiều ngày, đã biết y thuật của nàng cũng không tệ.

"Không sai!" Thanh Linh gật đầu "Việc này không nên chậm trễ, chúng ta trước tiên đến Thính Vũ lâu chuẩn bị một chút đi."

Nghe nói Thính Vũ lâu ở Hạ Thành cũng có chút danh tiếng, hỏi một chút liền có thể tìm ra.

Thanh Linh dịch dung thành một nam tử trung niên đi vào tửu lâu, mướn một gian phòng phía trên.

Thấy chưởng quỷ tướng mạo thật thà phúc hậu bên cạnh vừa tính toán vừa thở dài, Thanh Linh nhịn không được hỏi hắn vì sao lại thở dài.

Chưởng quỷ nói với Thanh Linh con trai độc nhất của hắn bệnh nặng đã lâu, đã tốn không ít bạc nhưng vẫn không thể chữ lành, hiện giờ trong hầu bao đã không còn bao nhiêu bạc. Nên hắn đang định đem tửu lâu bán đi, gom góp bạc tiếp tục mời đại phu chữa bệnh cho con trai.

Tửu lâu này là do hai vợ chồng chưởng quỷ đánh đổi cả nửa đời người mới mở rộng ra được quy mô lớn như ngày hôm nay, bây giờ nói muốn bán đi, trong lòng mười phần là khó chịu, nhưng vì con trai, không muốn bán cũng phải bán.

Thanh Linh thấy tửu lâu này nằm ở vị trí cũng không tệ, sau khi suy nghĩ một phen, liền dứt khoác quyết định mua lại tửu lâu từ ông chủ. Nàng không biết kinh doanh làm ăn, nên tiếp tục lưu lại hắn làm chưởng quỹ của tửu lâu, còn nàng an vị làm vị chủ tử phía sau màn.

Chưởng quỷ của tửu lâu tên là Lý Phúc, Thanh Linh có lòng tốt xem bệnh giúp con trai hắn. Sau khi bắt mạch, Thanh Linh hết sức chắc chắn hứa hẹn với Lý Phúc, nàng nhất định sẽ chữa lành cho con trai hắn. Hai vợ chồng Lý Phúc dường như xem nàng như Bồ Tát sống, quỳ xuống lạy lấy lạy để, hù dọa nàng đến phải cuống quýt chạy trốn.

Diệp Thanh Ngọc đầu tiên là phái người đến Thính Vũ lâu hỏi thăm bên trong có người nào tên Bạch Thuật hay không, nghe người báo về quả nhiên có người này thì vội vã ra khỏi cửa.

Thanh Linh đã căn dặn Lý Phúc nếu có người đến tìm Bạch Thuật, đó cũng chính là nàng. Lý Phúc phải nói với người nọ rằng, Bạch Thuật hắn đã ra ngoài xem bệnh cho người khác, bốn năm ngày sau mới trở về.

Nàng vốn là loại người thù dai, lúc nãy Diệp Thanh Ngọc muốn hủy đi mặt của nàng, vậy nàng sẽ kéo dài thêm mấy ngày nữa, cho Diệp Thanh Ngọc thống khổ vì bị hủy dung thêm mấy ngày.

Lúc Thanh Linh đi ra Thính Vũ lâu, đã khôi phục lại diện mạo như cũ. Nhớ tới trâm ngọc cài tóc của mình đã gẫy từ mấy ngày trước, ngoại trừ chiếc trâm ngọc kia, cơ hồ trên người nàng cũng không còn món trang sức nào có thể mang ra ngoài. Bây giờ trong tay vẫn còn một chút tiền, có lẽ nên đi mua một chút.

Nàng mang theo Hương Thảo vào Thiên Thúy Trai.

Thiên Thúy Trai là nơi bán đồ trang sức lớn nhất Hạ Thành, vật trang sức bên trong có rất nhiều kiểu dáng, chất liệu thượng cấp, giá tiền cũng thích hợp, các Tiểu thư nhà quan gia rất thích dùng đồ trang sức ở Thiên Thúy Trai. Kiếp trước Thanh Linh đã từng đến Thiên Thúy Trai, biết rõ tính chất đồ trang sức ở đây xác thật giống như người ngoài đồn đại: tuyệt mỹ!!

Thanh Linh đang chọn trâm ở gian phòng chính Thiên Thúy Trai, đột nhiên, có một cái tay đưa đến trước mặt nàng.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.